Chương 71 : Giao đấu (Trung sự)
Cao Kỷ liệt nguyên người dưới đất, hắn thở dốc rồi bưng Cao Kỷ ném về phía Phúc Luân, người mệt, tâm cũng đau, chẳng chịu hét mà chỉ nói nhỏ từ tốn :
– Kế sách… trước giờ bổn thần hạ vị quốc an dân, phò ngài là vì muốn như rứa… Thực đây kế sách của loạn thần thực kế, ngài lại quá dễ…
Chẳng đợi hắn nói tiếp, Phúc Luân cũng chưa kịp nói thì Nguyễn Hữu Ba trên tàu bay xuống một đâm đại đao bổ nứt cả sân cảng. Hét to thẳng về phía hắn :
– Đ.ê.c.h mịa thằng cẩu tặc, thất phu! Ta tưởng nhà ngươi như răng… lại cấu kết bày kế rồi tàng trữ c*t của tên Phúc Loan, giả bị ám hại làm tội công nữ, tạo điều… rõ tội ác nhơn xử rứa ngươi còn tạo tàu cho chạy! Quân ta đang truy đuổi theo nơi! Giờ án tội chết! Nhục mặt Sáng tổ quá!
Một chém lướt tới nhằm đầu hắn, Ngọc Yến ngả lui sau né luôn ngay. Nhưng rồi lại thêm một chém ngang nhằm cổ mà cắt phăng đi.
Niềm tin của người dân Thanh Hà với hắn càng tăng, tốc độ múa đao của hắn càng tăng rõ rệt. Chưa rì một phản đòn làm nẻ cả đao của Hữu Ba, đao này lại là đao hiếm, làm Hữu Ba càng thêm bực. Một tay hổ chọc thẳng ngực hắn đâm xuyên vào sâu, nát cả đống đồ bên trong.
Hộc phát máu ra vô mặt Hữu Ba, hắn loạng choạng ngã lui sau. “Solo” với ai chứ “solo” Bạch Hổ Sơn Quân với mấy tên nhà họ Nguyễn Hữu sao lại đây? Hắn nằm ôm ngực hộc đầy cả ra, mắt mờ ảo ảo kỳ lạ…
…
– Chết dẫm! Thằng này gần chết rồi! Giờ sao ông?!
Giọng của quốc mẫu Hồng Đăng Ngàn cất lên, làm Kinh Dương Vương cũng bất ngờ : ai mà được quốc mẫu quan tâm ở thế giới này đều chết cả. Làm ông phì cười cả lên, chắc chắn thằng này chết chắc!
Thấy chồng cười to, quốc mẫu mắt viên đạn nhìn sang, lần này có gì mà cho hắn nhỉ? Mấy lần trước toàn mấy tên xuyên qua, vượt quả khảo nghiệm thì lại trước giờ chẳng giúp gì được dân nhiều nên bà tiếc hắn.
Thấy Hữu Ba dồn mấy chém đại đao vào người Ngọc Yến mà xót, đại đao cú chém nào cũng chí mạng và lực lớn, thiên hẳn thế công như thế này thì hắn mất khả năng như này sao đánh lại?
Thôi không giúp được, liền vận toàn lực mà điều khiển Thực Nguyệt đao bay thẳng về phía sau lưng của Ngọc Yến. Vốn rất dễ, song khó vì thế giới này có tính thực tế cao như thế giới gốc, dồn lực mà phát huy toàn bộ sức mạnh của Thực Nguyệt đao mà giúp hắn.
…
Người dân và xung quanh thấy rõ : Thực Nguyệt đao bỗng sáng chói rồi lao thẳng xuyên qua bụng của Hữu Ba một phát chí mạng, lôi cả ruột của hắn ra trước.
“Thần đao!” Hữu Ba và tướng lĩnh xung quanh một phát nhận ra liền. Thanh đao lao thẳng vào tay hắn, nắm lại một cách khó khăn vì thở nan, hắn cố đứng dậy, còn đối địch là Hữu Ba thì đang cầm đau mà nhét đồ vô lại trong người.
Phất cờ, đại bác từ tàu cạnh đó của hải quân nã về phía Ngọc Yến. Nén đau mà giữ thăng bằng, nhưng tay cầm đao lại hai chém gần chẻ đôi đạn đá của súng pháo, nổ banh chành ra xung quanh.
Hắn đâu muốn rơi vào thế này? Bao nhiêu công sức… còn quá trẻ… thực là hắn đang chiến đấu vì cái gì? Để rồi bị cả hai phe thù ghét như này…? Máu nhuốm Thực Nguyệt, trăng đỏ hiện rõ sau lưng hắn, tựa nhuộm đỏ cả con Bạch Hổ.
Tiếp thôi nhỉ? Hai bên lại giao chiến, nhưng nhìn Ngọc Yến tả tơi, chém liên tục vào tay chân, thân mà tay phải vẫn múa lia lịa. Hữu Ba mấy phần cũng sợ hãi, đấm mấy phát, cấu mấy phát vẫn thấy tay đao hắn không dừng tốc độ.
Đại đao thua đao ở chỗ là to hơn, chậm hơn tuy thế lực hơn. Độ sắc bén của Thực Nguyệt đến độ cực đại, một xoẹt chẻ đôi đại đao của Hữu Ba. Rồi chém dọc cái xẻ đôi bộ Quang Minh giáp của Hữu Ba, sợ hãi quá Ba cũng phải đội mũ trụ lên sợ một xoẹt bay đầu hắn.
Chuyển qua thế Kinh Vạn An, chú trọng qua Hắc Miêu, cào cấu bào mòn cơ thế đang tàn dần của Ngọc Yến. Hầy… giá mà Ngọc Yến bản thân hắn có trái tim lành lặn một tí thì giờ tập trung được hơn rồi.
Một tay làm sao cản được Hữu Ba đây? Một đá ngay ngực nhún cả vào trong vết thương, ngã Ngọc Yến xuống.
Có lẽ gần chết, bỗng tinh thần hắn lại hăng lên, cơ thể bắt đầu cố bơm máu vào toàn thân để chống lại nguy hiểm cái chết. Hắn nhanh nhanh bật dậy, lại một đấm xuyên bụng Hữu Ba, rút ra rồi một gối tiếp bụng.
Hữu Ba tuy thế nhưng nhanh đập hai tai của hắn nhằm làm choáng đầu, tạo đòn để móc… à quên, Ngọc Yến mang kính thì trơn khó mà Song Chỉ Thu Châu được, đành hai ngón móc thẳng họng Yến.
Ai ngờ mới nửa chừng bị Yến đá phát vào bụng tiếp ngã lui sau, lướt cái đá móc đầu Hữu Ba xuống. Cầm đầu Hữu Ba lê cả đoạn như Hồ lê con mồi, đoạn dừng thì cầm hai chân mà vật Hữu Ba ra.
Tất nhiên Hữu Ba nhanh chóng vẫy chân ra, lộn nhào cái rồi chẻ thẳng vai hắn, hắn né được mà còn tiện đòn đá móc làm Hữu Ba văng lên trời theo.
Vết thương ở bụng của Hữu Ba vốn sẵn đau, nay Ngọc Yến cứ nhằm vào mà đâm tay vào đánh, người dân xung quanh cũng khiếp hãm theo quân. Lính trên tàu nhảy xuống cầm đao xông tới chém, hắn lại giơ tay đón Thực Nguyệt mà chém hết đạn với đao của chúng ra mấy mảnh, làm bọn này sợ mà chạy ra xa.
Pháo lại nổ, nhưng lần này Yến liều, thử vận nội công vào lúc chém mà một đâm nát đạn đá của chúng, hai chém bét cả đạn ra tứ tung. May chứ này xịn mà đạn đồng thì nát tay nát chân rồi chứ đừng nói.
Xong xuôi, móc bụng Hữu Ba lôi ruột ra xoay mấy vòng giữa đất rồi mới hất về chỗ đám lính. Hữu Ba gào thét không nguôi, vốn đương thế áp đảo mà không ngờ tên kia có thần khí phù hộ.
– Chặc chặc… Xem ra… ta quá khinh thường khả năng của người.
Phúc Luân cầm trường đao, trên ngựa mà tiến tới một chút. Lại cố kéo dài thời gian mà bào sức Ngọc Yến ra :
– Nhà ngươi như rứa mà trước giờ lừa bổn Thế tử, chuyện chi cũng làm riêng, há nếu trung thần (忠臣 bề tôi trung thành) thì hay? Nghỉ tí đi, một chấp hai cũng là nhục với bọn ta, cho ngươi nghỉ tí trước khi bị bắt xử trảm, hoặc không càng kháng cự càng chết!
Trương Văn Hạnh mấy ngày trước càng cố thuyết phục Thế tử thì hắn càng không tin, việc kế chia rẽ của Phúc Loan nhìn phát là nhận ra. Nhưng phận bề tôi chủ quyết sao làm vậy, chỉ đành tặc lưỡi nhắm mắt bỏ qua.
Phúc Luân lại rõ Hữu Đông và Hữu Công không há gì đi đánh đồng môn, lại bắt huynh đệ tương tàn, thầy trò đánh nhau là không được đạo làm người. Nên mới không kêu hai tên ấy ra hợp sức đánh người.
Định thần là định thần, sức người có hạn, khó mà cố quá. Nhưng nếu duy trì tình trạng này dài thêm, sự quá tải của cơ bắp sẽ khiến hắn chấn thương nặng hơn, lao lên chiến luôn thì mệt…
Xa xa, Vương Diệu Quân cùng đám người nghe tiếng hò reo, nổ pháo đùng đùng, lính triều đình đương lúc đuổi theo, lại trách cha sao lại vô tình với Thanh Hà công. Nhưng cha cô thì tư tưởng vẫn thế, vẫn sai người tiếp tục thuận gió mà chạy trốn nhanh, không rảnh quan tâm mấy thằng ngu như hắn.
Âu quốc mẫu Hồng Đăng Ngàn lại càng lo, mà càng lo thì lại càng đập đập Kinh Dương Vương đau hơn. Khả dĩ đâu mà giúp hoài được? Con người tự phải có khả năng chiến đấu đi chứ?
Xa xa, Phúc Loan cùng đồng bọn vừa nhậu vừa cười hả hê, nhưng cũng khiếp sợ kẻ nát tươm cả người ra vẫn đánh nhau với bậc đại võ được…
Ra trận, ngựa của Luân phốc cái, hắn một đao một rạch đôi cái đầu của Ngọc Yến ra. Cúi xuống né rồi còn bị ngựa đạp văng máu ra xa.
Một ném trường đao thẳng về phía hắn, găm thẳng chân làm hắn mắc kẹt còn hét rên vang trời. Trong khi Phúc Luân muốn thử coi sao tên ngu này lại tặng hắn Thái A kiếm, rút ra rực cháy rồi đương muốn dùng quà hắn tặng mà giết chết hắn.
Mới đầu năm còn thăm quê thăm nhà, nay lại sẵn sàng đánh chết nhau rồi. Một xoẹt mà thẳng người hắn, nơi đâu Thái A đi qua, nơi đó đốt cháy ra than cả đá đường.
Kẹt chân, tuyệt vọng phần nào, hắn hét lên trời rõ to cho cả thiên hạ biết : “Bách luyện cương tâm… tàng thành như nhận!!! (Tâm luyện trăm lần tự thép, chân thành giấu hết trong lưỡi đao, sáng chói không tì vết)” Rồi chợt dựt vòng Thái A ra mà đeo vào, một quẹt bắn cả ra lửa mà chém phăng đi thanh trường đao, lấy lửa hơ nhẹ qua để đỡ đau vết thương.
Nhảy xuống ngựa rồi một chém, nhưng Ngọc Yến vẫn kịp đỡ được. Một con Bạch Hổ rực cháy với Kim Long rực lửa, ai sẽ thắng?
– Nhà ngươi bổn lĩnh đấy…! Không ngờ tặng ta kiếm tốt lại có ngày ni phải không?! (Luân)
Giao đao kiếm qua lại, lửa Thái A chém tới đâu chỗ ấy cháy mãi không nguôi, thanh gươm lại sắc bén, tuy thua Thực Nguyệt đao nhưng cũng không phải dạng vừa.
Một chọt ngay vai phải làm cháy mãi không xong, Ngọc Yến bật lùi ôm vai, cố dùng lửa Thái A của mình mà dập đi hoà cùng ngọn lửa kia. Bỗng nhớ lại thơ trong đoạn này, hắn lại cười, gắng gượng trước khi lại rơi cảnh chết thật rằng mà trích thơ ra :
– “Ai về xứ Bắc ta đi với/ Thăm lại non sông giống Lạc Hồng/ Từ độ mang gươm đi mở cõi/ Trời Nam thương nhớ đấy Thăng Long!” Không ngờ rồi lại chết dưới tay của Thái A kiếm, đành chịu thay… Đồng ý mà lấy làm hỷ được gươm mở cõi giết chết thân…
Vì bị chém bằng gươm của Nguyễn Hoàng, nên hắn sảng quá nhớ lại thơ của đồng chí Huỳnh Văn Nghệ nhắc tới lưỡi gươm khai quốc này. Người người sững cả ra, nãy giờ hắn cứ làm thơ ca không nguôi, quả thực gần chết, hay vào tình cảnh cảm xúc dâng trào nào, thi sĩ cũng rảnh rỗi mà thốt lên tấm lòng của mình…