Chương 70 : Giao đấu (Tiền sự)
Trên mình bộ Quang Minh giáp đính vàng sáng chói, cưỡi con ngựa bạch bước xuống chính là Thế tử Nguyễn Phúc Luân. Lắc đầu ngao ngán, chống gươm xuống mà hỏi qua hắn :
– Nhà ngươi gan thật, cấu kết loạn thần, lập kế hoại hoá (壞化 làm xấu đi) em ta… Giờ thì cho tặc nhơn câu kết chạy đi? Tội nhà ngươi ta vốn xét xử đã giảm, không ngờ là giảm cho một tên thất phu! Uổng công trời này ta tin tưởng nhà ngươi… Kiếm Thái A nhà ngươi trao ta nhận, rõ kiếm tốt như ri lại cho đi, chứng tỏ cũng có ý tính toán chi rồi đúng không? Thôi nhanh giải quyết đi…
– Người tương có hiểu lầm? T Răng mô xử họ theo nhục hình không đúng lời hứa, giờ tự mình sinh khí (生氣 tức giận) bổn thần hạ? Ta vốn đâu giờ có ý phản trắc đâu?
– Đừng cãi nữa, nhập phân nhập hàng, nhậu nhẹt cùng phản tặc đã rõ. Giết Phúc Thuần qua mặt bổn Thế tử, đốt phá đô thành làm chánh? Pháp tự đúc, từ từ lấy lòng, đủ thứ, toàn bộ nhà ngươi tưởng gần thành nên giờ mới lộ ra mặt?!
Chẳng kịp nói gì, đã ngay một đao từ bên trái mà suýt nữa hắn né không kịp là nát người. Khiếp cả ra, nhìn sang đã thấy Lê Cao Kỷ cầm thêm thương khác sẵn sàng đối đầu hắn, hay còn gọi là “diệt tặc”.
Vốn Cao Kỷ đã ít nói, thành ra càng làm hắn có phần chột dạ. Chẳng hiểu sao tự dưng Thế tử lại trở mặt với hắn nữa, có khi là do việc hay nhậu với Phúc Loan? Với nhập hàng của tên đó à? Có thể lắm.
Cá nhân Yến cho rằng Luân vốn điềm đạm không liều, nhưng ai ngờ Phúc Luân thì là người khá cầu toàn, không dung tha sai phạm nhiều. Ví thế thì chuẩn phong thái đế vương, việc chọc giận đế vương thì cũng khá nguy hiểm.
Khác với trường đao, trường thương trong về việc đâm và xoáy. Rút đao ra, hắn may mắn đỡ được một đòn đâm của Cao Kỷ mà người rung mạnh cả lên.
Tuy chức đọc sách nhưng Kỷ chẳng thế mà suy yếu đi võ nghệ. Biết Ngọc Yến mang mỗi đao làm trọng khí, liền lấy kèo khó nhất là trường thương mà đánh hắn.
– Đối dịch tri kỷ tâm như cát, vị lạc kỳ tử lệ dĩ khuynh ( Đối cờ với tri kỷ mà đau như cắt? Cờ chưa hạ lệ đã rơi)
Lời ấy rõ là Cao Kỷ vì mong muốn được đàm đạo với hắn, nhưng giờ hai bên tựa hai quân cờ tướng, đối đầu nhau mà chẳng làm gì được. Hoa Lang đệ nhất học tử đáp :
– Bất tranh bất thức chân tri kỷ, đối dịch phương tri tâm canh thân (Không đấu nhau sao rõ là tri kỷ, cờ đối nhau lại thêm hiểu nhau)
Chỉ thấy Cao Kỷ cười vì không ngờ cũng được đàm đạo với hắn, một kích thẳng vào yết hầu mà nhắm. Võ sư thời này toàn dựa yếu huyệt mà đánh để nhanh chóng kết thúc trận đánh, hiếm khi đánh mấy trăm hiệp như phim ảnh nói.
Đao khó là ít và hạn chế bay nhảy, tay không cầm đao thì lại phải tấn thủ riêng để giữ cân bằng cơ thể. Hắn đây gặp trường thương cứ đâm, quạt làm hắn né liên hồi, muốn thoát thế này chỉ có áp sát mà đánh.
Cao Kỷ không biết Thực Nguyệt đao là dùng sức mạnh niềm tin của người khác vào chủ nhân mà triển, hắn ra sức tin rằng Ngọc Yến thực không phải là phản tặc.
Đằng xa, thì là Trương Phúc Loan và đồng bọn dùng ống nhòm từ lầu cao ở Phú Xuân trông coi, thầm cười khoái chí với nhau…
Xoay người né một kích, hắn chẳng thấy Thực Nguyệt đao có gì khác biệt, vì một người thì đâu đủ cho sức mạnh tối đa của thanh đao vượt ra? Một chém, nhưng không đủ làm Quang Minh giáp của Cao Kỷ một vết xước.
Quang Minh giáp là loại giáp chuẩn mà tướng võ lâm trận đều được trang bị, ở Đại Việt thì đâu cũng được trang bị. Hắn vốn cũng có nhưng cất trong kho nhưng chưa bao giờ mở ra xem.
Một chém, hai chém vẫn không xi nhê, còn bị mấy đập bằng cán, rồi quạt chân một cái bổ ra. Nhưng rút kinh nghiệm từ mấy lần trước mà hắn liền lăn qua mà nẻ ngay một chọc của cây thương.
Còn nhanh chém phát vào mắt cá chân, chẳng hiểu sao lần này chém phát đã xuyên qua được lớp giáo ở cái giày của Cao Kỷ. Lớp giáp cũng ngang ngửa phần thân trên, xuyên qua rồi Cao Kỷ liền nhảy lui sau mà thế thành thủ, khen hắn câu :
– Xem ngài học cũng ra trò, biết đánh vào điểm khó chịu của kẻ thù, ta nể.
Ngay mắt cá chân nhiều dây chằng, gân nên thành ra sẽ gây khó khăn trong việc di chuyển. Mấy tên lính bên ngoài của hắn hô to mà vỗ tay liên hồi, liền bị mấy tên lính khác kìm lại. Xui cho hắn, bữa mới cho đám nữ binh về quê lo việc thu dọn muối, còn mỗi Tự Linh thì lại đang ôm khư khư thằng huynh trời đánh Hữu Công mà đứng coi.
Tức chịu không được, thì ra cảnh như này là giống tên Nguyễn Phúc Thanh Hà quận công đó ư? Không để ý lại bị một cán đâm thẳng vào bụng, hộc cả đống máu ra.
Chưa kịp hoàn hồn, lại một kích thẳng huyệt Kiên Tỉnh, xoẹt qua làm mắt hắn mờ hẳn mắt ra, đầu óc quay cuồng. Ước gì trước đây hắn chú luyện võ hơn, nhưng thế… thì sao lo được cho đại sự nhân sinh tương lai? Được này mất kia thôi.
Nhưng tay nắm chặt thanh đao, hít sâu để ổn định tuần hoàn lưu thông máu, cảm nhận cơ bắp và cơ thể. Này hắn toàn bộ là tự chủ động làm, chứ chưa tới mức cận tử mà sinh ra siêu sức mạnh như lần đánh hổ. Bẻ cổ vài phát, chẳng biết từ đầu cái choàng hổ ném tới cho hắn, một tay bắt trọn mà đeo.
Thực sự nhanh nhẹn và sắc bén của Thực Nguyệt đao sẽ ổn khi võ phái của hắn trọng các đòn dồn lực mạnh, dứt điểm như hổ. Chủ động tìm chỗ phục kích, áp sát, dứt điểm liền.
Tập trung, quan sát mà thấy Cao Kỷ một kích xuống hạ bộ, liền trượt cái nhanh một khắc chém thẳng chân của Cao Kỷ.
Chỉ thấy Cao Kỷ không ngờ được, vì thường như vậy họ sẽ né sang bên, nhảy lên thì khó vì đao pháp thường né việc bay nhảy. Nhưng trong đầu cơ bản không nghĩ tên Ngọc Yến lại nhiều như vậy.
Chân mất lực mà ngã quỳ xuống, hắn liền nhanh nhanh hai chém một vào nách phải của Cao Kỷ, một chém ngay ngực làm rách toang cả phần giáp. Âu việc này là do có thêm sự tin tưởng của bọn lính cổ vũ mà Thực Nguyệt đao ứng linh, tăng tốc độ và độ sắc bén trong ra đòn.
Chém ngay nách vì đây là nơi giúp kẹp và giữ vững cán thương, mọi động tác đều cần lực phát ra từ nơi đây để ổn định độ chính xác. Cũng nhanh chóng, Cao Kỷ một đấm tay trái nhưng bị hắn dùng chân đỡ được, đá thêm cú bay ra xa.
Người xung quanh thấy trên người Thanh Hà quận công lại hiện ra Võ Thần Bạch Hổ, còn người Thị giảng lại hiện rõ Võ Thần Đông Sơn. Vậy là giờ hai kẻ mới rõ ý đối đầu nhau mà thực có sát khí đối đầu.
– Chẳng may ngài và ta nhường nhau nãy giờ, quả thực giờ mới bung, bổn Thị giảng bái phục, hôm nay quả thực bách niên chi sự của ta, được đối đầu ngài. (Kỷ)
Hai bên lại thủ thế cả lên, nhưng rồi cũng phải có kẻ mạnh dạn hơn. Ngọc Yến đành cũng chẳng thể nào hơn, vì Sơn Nhơn Đạo bên kia vốn võ thủ hơn công, nếu hắn không tấn công thì lại phiền hà.
Hai bên chém qua đấm lại, mỗi đấm của Cao Kỷ tựa núi đè Tôn Ngộ Không, lại toàn trọng đánh huyệt yếu, có lúc còn bóp thẳng cổ Ngọc Yến mà đương bóp vỡ cả ra.
Ngược lại, đao sắc lại xuyên được cả qua khả năng vận nội công toàn thân của Sơn Nhơn Đạo. Khiến Lê Cao Kỷ cũng bất ngờ vì không nghĩ trên đời này, có loại đao của Hoa Lang mà lại xuyên được qua cả lớp phòng thủ nghiêm túc của hắn.
Ừ thì người ta bảo do người Hoa Lang làm ra, nhưng thực tế lại do Kinh Dương Vương rảnh rỗi mà tặng cho hắn dưới danh như vậy mà. Việc ấy không ai biết, mình hắn biết.
Nhưng cái Cao Kỷ định đánh đầu hắn, nhưng không ngờ hắn lại né mà một lực dồn ngón tay mà đâm thẳng huyệt Ấn Đường ngay giữa trán làm Cao Kỷ choáng váng cả lên. Rồi thì Cao Kỷ cũng nhanh chân một gối vào hạ bộ của Ngọc Yến làm hắn phải nhảy ra xa mà ôm ôm lấy.
Đau đẻ là đau nhất? Không, đau khi bị đánh ở hai cái “châu” là nổi đau lớn nhất mà con người có thể chịu được. Hắn cũng không ngoại lệ, thốn vô cùng, phải khuỵ xuống. Nhanh chóng ăn ngay một gối nhảy của Cao Kỷ văng hẳn cả về phía của Phúc Luân.
Phúc Luân bất quá thì vĩ nghĩa nhà Nho nên không chơi hội đồng hắn, sai lính đá hắn vào lại giữa sân cảng. Cao Kỷ muốn hắn đỡ hành hạ, lại một cước định đạp thẳng hắn.
Ừ thôi thì thương nhau thì giết nhau nhanh cho rồi, nhưng hắn nghe tiếng hò reo của người dân nghèo xung quanh. Vốn nãy giờ cũng là nhường Cao Kỷ, nhưng hắn học võ thời này thì cũng toàn thế hiểm mà né thôi. Nhanh nhanh…
“Nhanh nhanh một tí” ấy như lời của Hữu Đông đang đứng ngoài mà nói với hắn. Sư phụ không thể để học sinh chết mà không cứu trước mắt được. Giờ như này với tiếp sức từ Thực Nguyệt đao thì dễ dàng dùng đao đâm thẳng yết hầu tên kia… Không được, như vậy rõ là hắn muốn phản loạn rồi, với qua dễ đoán.
Nhanh thì nhanh, nhưng phải hiểm, con hổ là phải kiếm lấy chỗ hiểm yếu mà táp vào. Cầm đao, lướt nhanh đỡ đòn đá xuống, tuy Cao Kỷ xoay người một đá hậu nhưng hắn cũng né ngay.
Đổi đao qua trái, tra vào vỏ, lại xoay cúi mà né lại. Tay phải Cao Kỷ tuy đau và yếu nhưng cũng một đấm bay cả kính của hắn đi, nhưng hắn giữ thế nên dùng cán đập thẳng huyệt Đại Chuỳ sau gáy. Ấy là huyệt nguy hiểm, đánh mạnh thì chết, vừa thì ngay lập tức tê liệt toàn thân, người học võ phải biết tận dụng thời cơ mà dứt điểm được chỗ này mà dứt liền!
Cao Kỷ nãy giờ mệt người chỉ vận công đằng trước, chớ sao nghĩ đằng sau? Ăn phát liền hộc máu ra mà ngã bất động ra giữa đường. Binh lính xung quanh thấy vậy liền rén mà xích lui sau, lính Thanh Hà hò reo quá trời đất. Hữu Đông nhếch mép cười, còn Phúc Luân lại thấy bưa…