Chương 6 : Tha hương cầu thực
Qua hôm sau, chỉ là lên nhà thờ họ làm vài chuyện tách họ tách nhánh. Ngoài mặt thì coi như là để tiện xưng hô, tra nhánh, nhưng trong thì là để chia phái ra để đỡ tương trợ lẫn nhau, hắn tham gia lễ lập phái lần này cốt là để kiếm gì bỏ bụng với lại đem về nhà ăn – vì thường những lễ lớn như này thì luôn phải có cỗ tiệc đi theo tưng bừng.
Ông trưởng tộc của hắn lấy 4 anh em của đức thủy tổ dòng họ hắn ra mà chia phái, lấy 4 chữ Quý, Hóa, Như, Ngọc mà đặt tên 4 phái, rồi hắn phái cuối lại thành phái Ngọc.
Xong xuôi việc, ngày mốt hắn đi tới võ đường Bạch Hổ Sơn Quân. Thật những năm tháng trước đây hắn chưa bao giờ đi học võ nên chưa biết quy củ như thế nào, nhưng thật ra hắn chưa được Đông dạy mà là con của Đông – Nguyễn Hữu Công 阮有釭 dạy võ.
Hắn cũng chỉ được coi là đệ tử ngoại môn chứ cũng chưa thành đệ tử nội môn như mấy học viên khác. Bộ đồ võ thuật cổ truyền vẫn như vậy : đen tuyền, đai thấp nhất là đai đen. Vậy là từ nay, hắn đã chính thức nhập môn võ thuật cổ truyền Việt Nam…
Khoảng thời gian luyện võ cũng chẳng dễ dàng gì, tấn, rồi đánh nhau lên đai… Khổ luyện ngày qua ngày, hắn thành thục đoản đao và trường đao, còn học nghề rèn của cha mình mà tự rèn ra một lưỡi kiếm.
Thực ban đầu hắn muốn làm một lưỡi đao, nhưng mà trình độ của hắn…quá gà mờ, học không nổi việc làm cong vừa phải được lưỡi đao dẫu khuân hắn dập mấy lần rồi. Với lại đao còn cần rèn sao cho có “cái hoa văn trên đao” mà hắn không nhớ tên, làm đao là cả một nghệ thuật, làm phải mất gần một ngày với xong.
Ngược lại thì kiếm rèn lại dễ hơn, một phần vì bản kiếm nhỏ hơn bản của đao, kiếm lại làm đều được hai lưỡi như những loại nông cụ khác nên dễ hơn. Nói rồi hắn – lúc ấy mới có 13 tuổi, đi kiếm đại một chuôi kiếm gỗ rồi gia cố lại lưỡi kiếm vào, lại làm một cái vỏ kiếm bằng gỗ mà bảo quản – gỗ không có khả năng chịu lực mạnh, muốn cứng cáp thì chỉ có đệ nhất Tứ Thiết Mộc mới có thể còn may ra.
Nhưng Hưng biết nhà giàu cực kỳ mới có được cái loại gỗ lim cứng cực kỳ ấy, còn gỗ mít vẫn chưa đủ để làm ra.
Đông chưa từng gọi hắn vào dạy cho hắn cái gì cả, hắn cho là đúng : thường những kẻ có Võ Thần – một loại chiến ý khi múa võ, hiện ra mới đủ tư cách bái sư Đông trong võ đường. Với lại học với Công dạy hắn thì không khắt khe với tụi hắn, vì biết nỗi nghèo nên học được lúc nào học chứ không rảnh rỗi như mấy thằng giàu tựa thằng Việt.
Trời cứ xanh như mỗi ngày, nhưng hôm ấy lại khác, Trâu bị trâu nhà họ điên lên húc phải, toạc cả một đùi – coi như tàn phế. Thuần phải nói chuyện với hắn trong cvài ngày rèn sau mà rõ vài điều :
-Thằng eng (anh) mi răng rồi?
-Đỡ vài phần, thưa cha.
-Tốt rồi… Mi còn đi học võ vẹt chi khôn (không)?
-Việc ấy xin thưa nhà ta đương cảnh khó khăn, không dám học thêm, xin…khất tạm để phụ giúp gia sự.
Thuần vẫn cứ đập búa, ngồi trên một cái đòn gỗ mà đập liên hồi, vừa đập vừa để Hưng thổi cho nguội dần thanh đao đang đỏ chót ấy.
-Học thì nên có nơi có chốn – Thuần nói – ở trong nhà khôn (không) cần chi mô mà dùng mấy chữ Hán.
-Dạ. Lỗi con.
-Cha có quen ôn (ông) Tường ở xóm nghề Bao Vinh, nếu được thì nào con đi phụ giúp ôn (ông) mà kiếm chút chác về nhà.
Nói rồi Thuần lại nhìn vào mắt hắn, đâu đó hắn thấy một nỗi buồn – nỗi buồn khi con cái bị tổn thương, và nỗi buồn vì phải đưa con cái đi xa của ông.
-Mắc gì phải rứa cha? Làm đây không đủ hay răng?
-Mi là kẻ có học, có chữ có nghĩa, đi tới Bao Vinh làm việc chậy (chạy) vặt cho họ còn tiếp xúc được với bọn Tàu, may ra sau còn có cơ hội đổi đời, anh mi giờ phế rồi chỉ mong có ai thương mà xin ở nhà làm dâu chơ giờ tính như răng?
Hắn không muốn xa nhà tí nào cả, có lẽ là do hiện đại con người mới 13 – 14 tuổi vẫn còn ở nhà học bài, cha mẹ không cho con cái làm mấy việc nguy hiểm hay ra đời, nhưng con người thời xưa cứ đẻ ra sống được là may lắm rồi, chạc tuổi hắn bây giờ thì cũng kẻ lấy vợ rồi.
Nói rồi vài bữa sau hắn học bữa cuối với Công, tạm biệt bọn bằng hữu. Thuần cũng không phải không lo cho hắn, cũng nhờ người bác của hắn là Hoàng Quý Dung 黃貴容 – người sẽ cho hắn ăn ở ở cái làng Bao Vinh. Lúc đi thì cả nhà hắn tiễn biệt hắn cũng rất buồn bã -cái buồn khi cả nhà mất đi một lao động, và giờ phải tiễn một người đi xa làm.
Con đường từ Hoa Lang đến Bao Vinh trải qua rất nhiều làng mạc, như An Lỗ, Văn Xá, La Chử… con đường đi tới Bao Vinh chỉ toàn là đất là đất, nhưng đoạn nào cũng có mấy bốt đồn của lính phủ chúa để quản lý đoạn Thiên Lý lộ Bắc – Nam của Đàng Trong.
Ông bác Dung của hắn cũng rất tốt với hắn, đoạn nào còn tiền thì cho hắn ăn đồ chợ, ăn chè và thịt, lúc nào thiếu tiền thì cho hắn rèn vài đồ nông cụ để bán hoặc đổi lấy tiền tệ.
Ngày đó, hắn và ông bác đi tới làng Triều Sơn – làng nuôi vịt. Làng này kiếp trước hắn đi qua toàn thấy bán cháo vịt, hắn thời trước ghét ăn cháo, nhưng thời này đồ ăn cũng khá hạn chế, cơm hay cháo đều như nhau, có rau mà còn có vịt thì sướng biết mấy. Hắn xin ông bác vào ăn cháo ở Triều Sơn, nhưng vào làng thì không thấy hàng quán nào cả.
-Mấy chú đi mô rứa? Giờ kiếm mô ra cháo vịt mà ăn?
Hắn quay đầu lại nhìn : đó là một ông chú trạc 40, đang ngồi bên vệ đường dưới gốc cây.
-Chẳng biết mô răng bữa ni không có cháo rứa anh Quả? – Dung nói lớn, giọng điệu như đang đùa cợt với người đàn ông đó –
-Anh Dung lâu không ghé, chơ… bữa ni mô ra con cọp hắn cứ xuống ăn cha mấy con vịt dời ni nì, hết nói được luôn anh ơi…!
– Chu choa, khổ rứa, rứa bơ giờ tánh răng?
Câu chuyện mới ngang đó hắn đã xin ông bác cho đi quanh làng chơi, hắn biết người lớn nói chuyện thường chuyện này vạ chuyện nọ, lâu lắc làm mất thời gian của hắn. Có vẻ như ông ngồi kia tên là Quả – một người dân trong làng Triều Sơn.
Hắn đi xung quanh làng Triều Sơn mà ngắm cảnh : làng này khá to, cách vài chỗ lại thấy mấy cái hào với hàng rào của chỗ vịt tựa như thành trì hay ấp chiến lược thời Việt Nam Cộng hòa vậy. Nhà cửa đa số là lợp ngói cả – nói chứ bán vịt cũng giàu chứ không phải nghèo thời này, xung quanh nhà còn vót tre để chỉa xung quanh sợ có ông cọp hay ông hổ gì tấn công vào.
Chợt hắn nghĩ tới mấy tinh thần đả hổ cưu dân, người đầu tiên hắn nhớ tới là Phùng Hưng 馮興 – cùng tên với hắn. Đọc qua nghe danh Phùng Hưng hay Bố Cái Đại Vương 布盖大王 từ nhỏ sức khỏe phi thường, là tay vật có tiếng của xứ quanh vùng ông ở – ở đâu thì Hưng quên rồi.
Nhưng xuất hiện đâu đó có con hổ thường xuyên tấn công dân làng, làm đời sống nhân dân khổ cực, Phùng Hưng mới tay không đả hổ, trở thành một truyền thuyết của Việt Nam. Hắn chỉ buồn là hiện đại đa số hỏi tay không đánh giặc thì người Việt đều sẽ trả lời là Võ Tòng thay vì Phùng Hưng, chứng tỏ tương lai sức mạnh quyền lực mềm Việt Nam vẫn chưa vương tới tầm như Tàu được.
Ở thời cận đại hơn, hắn nhớ tới danh võ sư Mùi Đen – một võ sư đầy tinh hoa của võ thuật cổ truyền Việt Nam một mình đánh chết 2 con hổ. Trước đây hắn có nghiên cứu qua, nhưng nghĩ là chuyện phóng đại.
Nhưng càng học võ ở thời này thì mới càng rõ ra cái chân lý : võ ta đánh thì xấu mà thấm, có khi vài đòn là chết tươi rồi, cỡ như hắn luyện chưa tới mức thành đệ tử nội môn nhưng đánh người chắc chắn cũng chết tươi ngay tại chỗ.
Nghĩ rồi hắn cười : “Học Bạch Hổ Sơn Quân rồi giờ lại nghĩ tới mấy cảnh đánh chết hổ, dù sao Bạch Hổ cũng là hổ cơ mà? Về mặt sinh học thì Bạch Hổ còn yếu hơn cả hổ, chỉ là nó hiếm, sống được thì là những cá thể rất mạnh mẽ nên thành ra gặp trong rừng thì có khi sức chiến đấu của nó mạnh hơn thường hổ nhiều…”
Hắn đương việc đi bộ, không biết nghe đâu tiếng cầu cứu của mấy đứa trẻ của làng vang vẳng khắp cả xóm : “Ông ba..! Ông ba mươi tới!” Mấy đứa nhỏ chạy vụt qua cả Hưng, hắn không may mảy lắm vì có thể mấy đứa đùa thôi, nhưng hắn nhìn thấy đâu đó một đống bầy nhầy màu đỏ ở trước mặt – vì hắn bị tật ở mắt nên sao biết trước là cái gì được?
Nhưng trực giác mách bảo hắn là không ổn rồi, có khi là máu người, được lê cả một đoạn dài. Sau lưng hắn còn có tiếng tri hô của người dân với của quân phủ chúa. Mọi chuyện diễn ra chớp nhoáng làm hắn cũng lúng túng phần nào.
-Chết m.ị.a! Lần ni có cả ăng (ăn) người nữa? Mấy mụ ra coi cha mô rứa!? Còn cái thằng ni thằng mô ri? Cút ra tụi tau (tao) làm việc, trẻ con đừng có nhìn ba cảnh ni!
– Ấy dạ lỗi cháu – Hưng nhanh chóng đáp lại –
-Cha mạ ơi! Ôn (ông) Quả nhà mụ Thí! Chết bay mẹ nó cả đầu rồi! Kêu bà Thí ra mau mấy mệ!
“Quả? Không phải là cha nãy ông bác gặp!? Chết dẫm! Có khi ông bác ở mô luôn rồi!”. Lại nghe tiếng hét – tiếng hét của Dung! Cùng với tiếng gầm vang cả trời từ trong rừng thẳm ra, Hưng liền xách theo đồ đạc chạy thẳng vào hướng rừng có tiếng, nếu như hắn không nhanh lên thì có khi lại mắc tội với gia đình Dung, lại không có người kèm cặp, giúp đỡ, đi về biết nói sao với gia đình đây!?
-Ê cái thằng tê mi chạy đi mô rứa! -một tên lính phủ chúa hét lên – Về! Về cho tau (tao)!
-Kệ đi ông cai! Hắn đ.ế.c.h phải dân làng mình mô!
-Mạ cha chơ, đ.ế.c.h phải dân làng mình cũng phải cứu! Chết nhiều rứa răng báo lại với quan huyện?
…