Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tinh-te-tu-cong-nhan-ve-sinh-bat-dau

Tinh Tế: Từ Người Quét Dọn Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2026
Chương 1466: Tâm tư ( Canh thứ nhất ) Chương 1465: Nhìn rõ rành rành ( Canh thứ hai )
cai-gi-la-ca-si-que-mua-xin-goi-ta-trung-lao-nien-than-tuong.jpg

Cái Gì Là Ca Sĩ Quê Mùa? Xin Gọi Ta Trung Lão Niên Thần Tượng

Tháng 12 6, 2025
Chương 276: Đại kết cục Chương 275: Triệu Mặc sát điên rồi 2
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Ta Dùng Một Thanh Súng Ngắm Giết Xuyên Huyền Huyễn Thế Giới

Tháng 1 15, 2025
Chương 198. Lãnh Đế! Chương 197. Vừa đau vừa sướng lấy
ton-thi-tien-do.jpg

Tôn Thị Tiên Đồ

Tháng 1 31, 2026
Chương 1232: Nghĩa vụ cùng đãi ngộ Chương 1231: Trong tu chân giới Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ
chien-ky-phuong-nam-dung-khoi.jpg

Chiến Kỳ Phương Nam Dũng Khởi

Tháng 12 5, 2025
Chương 69 Phát triển Chương 68 Phản ứng của các nhà 2
diet-tan-tran-ai.jpg

Diệt Tận Trần Ai

Tháng 3 3, 2025
Chương 126. Chương trình ủng hộ Thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện Chương 125. Ta cùng với thần chiến ở Thịnh Đường
than-hao-ta-co-the-nhin-thay-an-giau-tin-tuc.jpg

Thần Hào: Ta Có Thể Nhìn Thấy Ẩn Giấu Tin Tức

Tháng 1 25, 2025
Chương 285. Tâm hướng tới, không hỏi tây đông Chương 284. Đãn hành hảo sự, mạc vấn tiền trình
tong-man-the-gamer

Tổng Mạn: The Gamer

Tháng 12 16, 2025
Chương 220: Play-off Chương 219: Sinh nhật của Riko
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 65 : Ông Lạc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 65 : Ông Lạc

Tức cảnh sinh tình, nhìn trời vui nên hắn cũng bớt buồn đi. Mấy nay chưa tới chục ngày mà tâm trạng hắn đi xuống cực, giờ mới đỡ, có thể khi mơ thì não nghỉ ngơi nên hắn cũng thấy đỡ nặng nhọc trong tâm hơn.

Chỉ thấy ông kia lại lấy trầu cau ra mà ăn, nhấm nháp rồi mới nói hắn tiếp :

– Giờ nhá, con trả lời một câu hỏi của ta thì ta trả lời một câu hỏi khác, có qua có lại, coi như sao hợp không? Trả lời ta sao người Bách Việt ăn trầu trăm năm đời người chẳng thấy hư người?

Ấy câu này hắn biết, là vì quả cau rất độc, ăn nhiều tuy có lợi nhưng dần dà bị loét miệng, ung thư miệng. Các dân tộc có ăn trầu đều bị vấn đề ấy, thậm chí chính phủ Trung Hoa còn phải cấm người dân ở một số vùng ăn trầu vì tình trạng ung thư miệng nhiều tới mức không kiểm soát được. Trong khi đó thì ở Việt Nam, cũng chẳng rõ là từ khi nào, người ta đã biết cái độc của cau, mà ăn kèm vôi với là trầu át đi, thành ra trăm năm ăn cả đời chẳng sao.

– Ha ha ha! Được! Giờ hỏi gì hỏi đi! Thời gian có hạn đấy con.

– Cho con hỏi… ngài thần tiên thì danh xưng là chi rứa ạ? Để con tiện xưng hô…

– Ta? Tên tục là Sùng Lãm, hiệu sau mấy bây đặt là Lạc Long Quân à? Thật ra ta thì xưa họ gọi là Lạc Quân thôi, Lạc là “nước” có lúc thì gọi vua Lạc, sau thì mấy tên gọi Lạc Vương, rồi lại Lạc Quân, Lạc Long Quân… Không phải con bữa có gặp quốc phụ (tức Kinh Dương Vương) rồi à? Bộ nhìn ta khác cha lắm sao?

Chắc chắn là khác, vì không nghĩ người thoải mái, vui tươi như Kinh Dương Vương mà lại sinh ra một Lạc Long Quân cực kỳ nghiêm túc và ôn tồn như thế này. Âu cũng vì Kinh Dương Vương làm vua cả một xứ, rong chơi hồi mới gặp Hồng Đăng Ngàn là con gái Thần Long mà cưới, cưới xong thì mới sinh ra Lạc Long Quân, có thể vì cớ ấy nên đời sau thêm cho ông chữ Long 龍 vào để miêu tả tính cách nghiêm chỉnh của ông như Hồng Đăng Ngàn vốn thuộc Thần Long thị.

– Hài… Thế biết vì sao người Bách Việt chúng ta lại biết việc chống lại độc của trầu cau không?

– Dạ… việc này không rõ ạ, xin giải đáp…

– Là do ông cố cố ta đấy, thôi câu này ngươi bỏ qua thì thôi.

Lạc Long Quân là con của Kinh Dương Vương, Kinh Dương Vương là con của Đế Minh, Đế Minh lại là con của Thần Nông. Tương truyền Thần Nông đi khắp mọi nơi thử đủ mọi loại thảo dược để biết cái nào độc, cái nào tốt mà chỉ dạy con người cách hòa quyện, áp chế lẫn nhau tính độc của mỗi loại, chỉ đến một ngày Thần Nông nếm thử một loại cỏ cực độc ông mới chết.

– Thế hỏi con một câu, ở thế giới của con đi. Huyễn hoặc thật có tồn tại hay không?

– Cái nớ… có khi có, có khi lại không. Âu cũng khó mà xác định.

– Ha? Thôi tạm chấp nhận, vì mấy người như chúng ta có ở đây thì con biết là có rồi, nhưng lâu dần thế giới của con dần định hình lại chính nó, các sự huyền bí dần biến mất. Giờ con ưa hỏi gì?

Hắn hỏi qua về sự tồn tại của cái thế giới này là sao? Thì ra các vị thần quản lý một số các thế giới song song khác nhau, như Lạc Long Quân có thể hiện diện ở khoảng 10 triệu thế giới nhưng quản lý chỉ tầm 5 triệu thế giới. Như Thượng Nguyên Thần như Kinh Dương Vương thì gần như thế giới nào cũng có, quản lý ở đâu cũng được… Cái thế giới này, gốc mở đầu cũng như thế giới gốc, nhưng nó có độ nghiêng nhất định, tức độ khác nhau.

Chính cớ ấy mà lịch sử nơi đây khá giống thế giới cũ, mà thế giới này lại đang có xu hướng nhập vào làm một với thế giới gốc, dần dà sẽ nhập hoàn toàn hoặc trở thành một vũ trụ cực kỳ giống thế giới của chúng ta. Nghe Lạc Long Quân giải thích : Các thế giới tựa như những đường vecto toán học, có chỗ chúng giao nhau, có những cái sẽ song song nhau hoàn toàn, nhưng tùy vào khoảng cách giữa 2 vecto thế giới mà sự khác nhau sẽ tùy mức.

Với thế giới này, nó rất sát thế giới của chúng ta, và đang có xu hướng nhập vào… Thế thì việc gì hắn làm cũng vô công vô ích thật ư?

– Hầy… thật ra con đừng lo, chắc cha cũng nói với con rồi. Mà chắc ông cũng đùa đùa không nói thật, chứ để cứu rỗi thế giới này, tụi ta cũng đang cố gắng để duy trì hoặc làm nó chệch đi đừng nhập vào thế giới của con… Nếu nhập vào, rất khả năng là sẽ bắt đầu gây ra sự rối loạn trong dòng không thời gian rất mệt.

– Rứa là… những người như con…

Nhìn thẳng vào mắt hắn, ném cho hắn một con cá thần. Lạc Long Quân cười rồi vỗ vai cu cậu mà nói :

– Thần tiên cũng có hạn chế riêng, ở những thế giới trọng thực tế sức mạnh vật lý như này thì chúng ta bị rất hạn chế. Chỉ còn cách đưa các người đi tới đây, mong rằng có thể dịch chuyển và đem thế giới này bẻ một chỗ đi, làm nó chệch hoàn toàn khỏi việc nhập với thế giới của các con… Dùng các con cũng là vì thế giới các con gần với nơi đây nên thành ra dễ dàng hơn.

– Rứa bao nhiêu người tới đây rồi ấy ạ?

– Xời! Ít lắm! Đâu mới 254.123.044 người thôi!

Nghe con số mà hắn vãi cả ra, con số ấy gấp 2,5 lần dân số Việt Nam nếu đạt 100 triệu người. Với số lượng như ấy mà qua gần ngàn năm rồi, có sự trợ giúp của các vị thần nhưng họ vẫn không tài nào chống lại được sự hợp nhất của hai thế giới… Có lúc đã bẻ xong nhưng không đủ mạnh, làm nó trở về quỹ đạo vốn của mình.

– Thôi, ta hỏi con thêm một cái cuối… Mèo và thỏ, ai là thật?

Hỏi câu ấy chắc là liên quan tới lịch Âm rồi. Cũng đơn giản : Mèo, giờ Mão là từ 5 giờ – 7 giờ, là giờ mèo nằm phơi nắng. Còn con thỏ? Hắn nghe những nhà nghiên cứu nói thì con thỏ là vật quen thuộc của dân du mục thảo nguyên, người Hoa Hạ cướp lấy lịch Âm rồi không quen con mèo vốn là loài sống ở các tán rừng, nên họ mới đổi sang con thỏ, rồi lan sang cả 2 nước Đông Á còn lại.

Nhớ lại lịch Âm, hắn lại nhớ về thanh Thực Nguyệt đao, mấy cái việc đấu tranh giành lại lịch Âm này quả mệt mỏi, nhưng có lẽ thực lịch Âm là của ta, là của dân ta nhờ trăng mà có. Vậy mà mất dần cội nguồn mà cho là của Trung Hoa, làm sự suy tôn ấy suy yếu đi, rồi lại yếu đi thanh đao từng là niềm kiêu hãnh của người thợ rèn Bách Việt cổ…

Như từng nói qua chuyện Thánh Gióng thì chắc chắn người Việt có biết việc rèn sắt rồi mới có được thanh đao này.

Trở lại thực cảnh, hắn hỏi Lạc Long Quân vì sao con người thời này sống dã man quá vậy? Người chỉ cười mà đáp lại việc ấy còn hỏi làm gì, đổi câu hỏi.

Hắn cớ ấy mà hỏi câu vì sao mà người lại lấy lại cái vòng của quốc mẫu tặng.

– Vòng này là của vợ ta, là cha ta lấy đem đi cho ông thần Zeus mượn đi chơi, cái mẹ ta đem về được thì lại cho ngươi mượn, ắt phải lấy lại. Dù sao thế giới này kỳ ảo có mức, ngươi dùng nhiều cái này giờ vẫn chưa được, có thì bị thuật pháp đè chết… Nên ta lấy lại.

Chợt thấy trời lại sáng chói hơn, Lạc Long Quân mới đứng dậy, quay mặt với hắn mà nói vài câu rõ hơn :

– Giờ đã điểm… như này khó tiếp tục, lần này lấy lại vòng thì còn kiểm chứng con. Nhiều kẻ tới đây không vượt qua được áp lực, an nhàn mà bỏ cuộc… như lão Âu Dương Cơ là không qua khảo hạch của thằng cu Lý Nhĩ (Lão Tổ) rồi mới thành ra như này…

– Rứa là… con qua?

– Chưa hẳn, thôi thì ta cũng cho qua. Dặn con này : người Việt thì hãy hỏi người Việt, cớ gì hỏi người ngoài không thôi? Việc con có tiếp tục hay không thì giờ con vẫn tự quyết được, vì còn nhiều người như con ở trên thế giới này chỉ để làm việc như con.

– Dạ khoan! Nhưng không phải các người có điều khiển thời gian, rứa là tụi con cũng cứ…

– Không… tụi ta chỉ có thể quay về quá khứ, chứ tương lai cuối cùng của một thế giới là không đoán được, ắt tự có cái tự làm của nó. Giờ các con là đang ở điểm đó, hây dà… thôi điểm rồi, dậy đi~!

Chưa kịp hỏi ý của người là gì thì hắn chồm tỉnh dậy, người nóng và ướt như chuột lội. Trên giường là nguyên con cá bảy màu nhảy múa tưng bừng chặp rồi ngưng. Mở miệng còn thốt ra cả tiếng người :

– Hay lắm! Nhà ngươi qua khảo nghiệm, được quyền đi tiếp!

– Uầy! Cá mà biết nói hả mậy?

– Không quan trọng, quan trọng nhà ngươi được quyền bước tiếp. Ta chỉ là trợ giúp trên con đường tiếp theo nếu ngươi vẫn tiếp tục mà thôi.

Lau người qua loa, hắn thấy con cá vẫn nằm trên giường, không cần nước mà vẫn thờ được, quả là cá thần. Thấy hắn bình tịnh lại, con cá lại thuyết giảng :

– Ngươi có chí như tên Thanh Hà quận công thứ 2, chỉ không chắc nhà ngươi đủ tài mà tách thế giới này ra khỏi sự biến nhập không thôi. Ta là Cả Lặc, đi giúp ngươi vài chuyện cho vui thôi, lo chính là nhà ngươi.

Cả Lặc thực ra là Lặc là Lạc tức “nước” cớ ấy hắn gọi con cá là ông Lạc để cho gần gũi thân quen.

Bản chất kẻ như hắn thế giới này không thiếu, mỗi kẻ sẽ có những lúc suy sụp mà nhận lấy một bản khảo nghiệm riêng, thử thách chính lý trí và tinh thần, vượt qua thì được quyền tiếp tục đi tiếp, được tương trợ tiếp. Còn không thì thành thường dân trong thế giới này… Thôi thì ít ra bỗng trên vai có gánh vác vận mệnh của một thế giới, tự thấy mình cao cả biết bao?

– Rứa ông Lạc đây là giúp gì ta đã chơ?

– Giúp? À có à? Ngươi hấp hay chế biến chi ta rồi cho người khác ăn là chữa được thương tật, nhưng chỉ một thương tật một người.

– Ủa rứa ông chết mạ luôn chơ răng nữa?! Chi nghe phế rứa?!

– Mầy (mày) mất dại (dạy) nha mầy (mày)! Tao thân là thần cá thì răng chết được, nhai nguyên người rồi ta cũng bay ra sống lại thôi!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-ta-tai-dich-u-dinh-phong-hoa-nhat-nguyet
Trường Sinh: Ta Tại Dịch U Đình Phong Hoa Nhật Nguyệt
Tháng 1 12, 2026
dai-minh-bat-dau-nhuong-chu-nguyen-chuong-lua-chon-minh-diet-nguyen-nhan
Đại Minh: Bắt Đầu Nhường Chu Nguyên Chương Lựa Chọn Minh Diệt Nguyên Nhân
Tháng 12 13, 2025
de-nguoi-bat-hai-hoa-tac-nguoi-bat-yeu-nguyet-cung-chu.jpg
Để Ngươi Bắt Hái Hoa Tặc, Ngươi Bắt Yêu Nguyệt Cung Chủ
Tháng 1 21, 2025
day-hoc-tro-hoan-tra-gap-van-lan-nghich-do-dam-lung-ta-tro-tay-duong-ra-nu-de
Dạy Học Trò Hoàn Trả Gấp Vạn Lần, Nghịch Đồ Đâm Lưng Ta Trở Tay Dưỡng Ra Nữ Đế
Tháng 10 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP