Chương 64
Chuyện mà hắn thường chẳng để ý, giờ làm hắn thấy u : nếu thế thì trước giờ hắn làm như nào, thì cũng định sẵn kết quả như trước sao? Tin là vì gặp Đồ Cơ kể mấy chuyện đều đúng kiếp trước mà thành, chẳng sai vào đâu.
Chiều, cũng có lễ của mấy giáo dân ở cái nơi mà Michael vừa ở vừa thuyết giảng. Đợi cha thuyết giảng xong, con chiên (tầm đâu gần 30 người) đi hết, hắn mới vào tâm sự với cha.
– Con nay… nhờ cha mấy chuyện. Không biết ý cha như sao?
Thấy hắn ủ rũ tới, ấy không bao giờ là tác phong của bản thân hắn. Michael có đem cho ly nước thánh với miếng bánh thánh cho hắn, tuy ý là cho hắn uống ăn bình thường, nhưng hắn vẫn gặm nhỏ mà ngậm, nhấp môi rồi trả lại.
– Ngài có ý gì? Cứ nói ra để tôi nghe.
Không thể nói ra hết được, nhưng hắn hỏi chung chung. Muốn coi khuyên răn của người Tây Dương khác gì người Đông Á? Chứ nghe Đồ Cơ từng hy sinh thanh xuân ở đây để rồi không thay đổi được gì cả thì nhụt chí thật.
– Cha như sao nếu bao nhiêu nỗ lực của mình cứ làm vậy nhưng rồi cũng không thay đổi được gì? Ấy có phải mình đã tiêu tốn tất cả những gì mình có chỉ rồi mọi thứ vẫn như thế?
– Con đừng buồn, ta thấy con trước giờ cũng làm được nhiều thứ, cố gắng thay đổi cho xung quanh. “Tôi có thể làm được mọi sự nhờ Đấng ban sức mạnh cho tôi” (Philippians 4:13)… cố lên, “Không những thế, nhưng chúng ta còn hãnh diện về hoạn nạn, vì biết rằng hoạn nạn sinh ra sự kiên nhẫn; kiên nhẫn sinh ra phẩm chất; phẩm chất sinh ra hy vọng” (Romans 5:3 – 4)
Cái giọng tiếng Việt bập bẹ của Michael làm hắn có phần buồn cười, nhưng nghe mấy lời ấy hắn cũng xuôi lòng. Hắn đây… cũng đã giết Phúc Thuần rồi, chả lẽ giờ thêm Phúc Dương?
Khác với Đồ Cơ, hắn thay được nhiều cái hơn lão. Ấy là hắn nghĩ thế do lão không kể rõ cho hắn ra. Vẫn có khả năng hắn thực thay đổi được những định sẵn ràng buộc của nơi đây với kiếp trước thì sao?
Gặp Đồ Cơ theo Nho giáo, tư tưởng an cư lạc nghiệp, tôn trọng trật tự của ông ta rất lớn, nên mới khuyên hắn còn trẻ thì nên tận hưởng và đừng cố làm mấy chuyện thiên lôi nữa. Còn đạo Thiên chúa thì cởi mở hơn, khuyên răn và động viên con người hơn.
Chẳng đơn giản mà tôn giáo là tiếng thở dài của chúng sinh bị áp bức, là trái tim của thế giới không có trái tim, cũng như nó là tinh thần của những trật tự không có tinh thần. Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân chính là như vậy.
Đôi khi sự thật phũ phàng làm ta đau khổ, than thương… Lúc ấy cần người để tìm chỗ dựa, cần ai đó xoa giảm nỗi đau thực tế ấy, chính tôn giáo sinh ra là đa số để làm như vậy. Mà có lẽ ở đây, hay ở thế giới bên kia, Phật với Chúa cũng hữu thực? Chẳng suy nghĩ gì thêm, hắn hôm ấy mệt trong người mà nằm ngủ sớm hơn mọi khi, nên là muốn về nhà sớm.
Qua đường, thấy Diệu Quân đang bị bọn lính đánh đập giữa đường. Còn thấy đằng xa là nguyên nhà họ Vương Diệu bị bắt ra, tài sản thì cũng lôi ra hết.
Thì ra con người thế giới này cũng chẳng thanh cao gì, Ngọc Cơ xin Vũ Vương tha là tha vậy thôi chứ móc thẳng một mặt Diệu Quân ra mà phạt. Lính tráng của Phúc Luân hứa đưa Quân về nhưng lại bắt ép bò lê cả đường về.
Nhìn thấy hai đôi chân đẫm máu với cái tay, đôi mắt toàn một màu đỏ. Làm hắn nhớ lại lời kể của ba hắn về ông nội hắn : bị lính Việt Nam cộng hoà xử bắn cùng 11 đồng chí khác, ông không chết, nhưng chân bị bắn nát, một mình lê xác bản thân bằng một tay về làng…
– Tụi bây cái lũ dã man! Dừng lại hết cho ta!
Dẫu dừng lại bọn chúng, nhưng tụi hắn cũng đánh què gần như cả nhà họ Vương. Thì ra đây mới là tâm tính người xưa sao? Cái con cao hơn cái người, tình người bỏ đi đâu cả hết?
…
Nhờ thầy thuốc khác là ông Nguyễn Văn Bình xức thuốc lên mấy vết thương toàn máu là máu, mủ của Quân. Hắn nhìn mà xót thay, chẳng ngờ những kẻ mà hắn tin là tiến bộ, có học lại vẫn man rợ như vậy.
Nhớ lại cảnh máu lê khắp cái đường phố của cái cảng Thanh Hà mới đúng một người, lỡ sau cả đống máu trát khắp nơi thì hắn rén tới mức nào?
Cũng không thể trách được, thời này quyền lực phong kiến là mạnh tới mức đó. Mà người dân họ cũng rất man di, mọi rợ, thấy tù nhân hay ai mắc tội thì ra sức ném đồ, đánh đập không thương tiếc… Nhìn cả nhà họ Vương thì dân Bao Vinh, Minh Hương, Thanh Hà không ai thán, nhưng hai xóm Triều Sơn và Thanh Hương bên kia thì hả hê mà chỉ trích.
Nghe dân xung quanh cũng bảo là tội phạm thượng với nhà chúa, đang lẽ xử tội chết nhưng cho thế là may rồi. Vâng, thực ấy là hành hạ chứ may mắn gì? Người ta thiếu kiến thức nên không biết điều ấy mà cho là may, cho là đáng để nói xấu.
Chẳng trách được, thời này quản lý nhân khẩu kém, hộ khẩu cũng thế. Luật pháp thì chưa hoàn toàn vẹn toàn, ở đàng Trong thì càng vậy hơn. Người dân ngu muội thì phải dùng bạo hình mà xử mà răn đe, chứ dùng tiền bạc cũng chưa hiệu quả khi mà công nghiệp hoá chưa xảy ra, con người sản xuất thủ công chỉ coi tiền làm vật trung gian trao đổi chứ chưa thành vật quý.
Nói chung mỗi thời mỗi vấn đề, hắn chẳng trách bọn kia vì tư duy cổ đại được.
Người dân, đang bị cuốn vào sự đấu tranh vì quyền lợi của giai cấp phong kiến. Sự đấu tranh của các tập đoàn gia tộc phong kiến, phục vụ cho lợi ích chủ yếu là quý tộc nổ ra, và dân đen chỉ là người chịu thiệt nhiều nhất.
Hắn tự thấy sao đã về đây mà không nghĩ tới mấy việc như thành lập thể chế cộng hoà xã hội chủ nghĩa đồ vậy đi? Sao lại quyết tranh vào việc phong kiến này chứ? Thực là hắn chỉ muốn người dân quanh mình ấm no, hạnh phúc chứ đâu ra như này? Hắn đang đi xa và phục vụ cho lợi ích của số ít mà hắn không để ý…
Ngỡ đâu vẫn còn là Thanh Hưng, hắn lòng nặng trĩu tựa chìm trong biển lửa không lối thoát. Cũng lâu rồi hắn chưa từng có nội tâm như vậy, dân xã hội lâu lâu lại có mấy nỗi dằn vặt nực cười như thế.
Tối ấy nằm ngủ, nhưng mãi không thành. Nhìn xung quanh, thấy bao thành quả mình gặt hái được, bao người thân, người quen… hắn lại nghĩ tới cảnh mọi chuyện rồi lại đâu vào đấy như thế giới cũ, thì hắn làm tới đây, là hết rồi sao? Rồi cũng bay mờ theo dòng thời gian mà nó vốn định sẵn
…
Trằn trọc mãi mới ngủ được, bỗng tỉnh dậy thấy mình như trở về mùa hè năm lớp 9 ấy, là cái mùa hè mà hắn phải thi chuyển cấp vào cấp 3.
Nhìn thấy và cảm qua lại những lời nói của ba mẹ động viên hắn, rồi lại bước vào phòng thi môn chuyên, cầm trên tay cây bút mà nghĩ lại : tất cả vừa rồi chỉ là giấc mơ ảo thôi ư?
Nhưng giờ có nên tiếp tục làm bài không? Hay để rồi lại rơi vào suy tư trầm cảm trước những cảm xúc thất vọng mà mình mơ thấy trước đây? Thôi bỏ đi, nếu đã mơ thực như thế, có khi là Deja Vu (thấy trước tương lai). Bỏ đi mà khỏi hành xác mình.
… Không, người không rèn ý chí không cao, thân là thợ rèn sao có thể yếu đuối như thế? Tuy Hưng đời hắn nghề rèn truyền thống đã mai một? nhưng tinh thần bất khuất của một người thợ rèn sao lại yếu thế được?
Hắn vẫn đặt bút xuống, hắn không do dự là vì ngoài đau khổ, thất vọng… đâu đó trong quãng đời của hắn vẫn có niềm vui, hạnh phúc mà hắn được và đã trao cho mọi người xung quanh.
Chẳng hiểu sao cái gì cứ thôi thúc hắn, hắn không muốn bỏ đi những thứ đã mong lấy được…
– Đừng viết nữa.
Ngước lên trên, là giám thị nam trong kỳ thi. Hắn vẫn viết tiếp, mặc kệ ông này nói gì…
– Đừng viết nữa, là đừng viết nữa, con nghe ta không?
Một phát dựt đi cây bút của hắn, thật chẳng hiểu nổi.
– Thầy làm chi rứa!? Răng lại cản học sinh làm bài?
Chợt lại thấy ông thầy đút tay vào túi áo của hắn, rút đâu ra cái vòng mà quốc mẫu Hồng Đăng Ngang đưa cho hắn… Không gian hắn mới nhắm mắt một cái thì lại ở đâu bên bờ biển rồi, thế rõ đây là mơ.
Quanh là ba hòn đảo vu vơ không bóng người nào, trừ ông thầy kia đang ngồi câu cá bên bờ biển. Nghe được kêu, không biết vô thức hay sao hắn lại đi tới mà đứng ngay sau lưng của ông ấy.
Cá nơi đây quả thực nhiều, nhiều mà còn rất to, bảy sắc cầu vòng. Hắn nhìn là biết đây là chốn thần tiên, sao mà dễ gặp thần thánh thế nhỉ?
– Con ngồi xuống đi, lần này rứa là ổn rồi.
Ngồi xuống, được đưa một cái cần câu chạm trổ cực kỳ tinh xảo, nhưng hắn chỉ cầm chứ không câu, cốt là vì không biết mà cũng chưa thử câu bao giờ.
– Ri… ngài cũng là một thần mô ạ?
– Nói hay lắm, quả là như vậy.
Nói cái rồi lại câu cá tiếp chứ không nói gì nữa cả. Vẻ điềm đạm hiện rõ trên người ông, ông ta rồi mới nhếp môi cười một tí, rồi mới trò chuyện tiếp với hắn, làm hắn chẳng đoán được điều gì trước :
– Cảnh đẹp nhỉ? Con coi đúng không?
– Ờ… vâng, tiên cảnh thì đẹp rồi ạ.
– Nhận ra? Nhưng đây có gì tiên cảnh? Đang ở Bạch Long Vỹ ấy, cách thời ngươi phải hơn 4000 năm thôi…
– Bạch Long Vỹ? Đảo ấy ạ? Nhìn quanh ni tận 3 đảo cơ mà?
– Ha ha ha! Bán đảo Bạch Long Vỹ! Hầy… tương lai của ngươi thì người Pháp buôn qua bên nước của tên Hoàng Đế (vua vàng của Tàu) rồi nhỉ? May sao vẫn còn Kinh Tộc Tam Đảo (ba hòn đảo của tộc Kinh)… ghi ấn dấu vết con dân Bách Việt nơi đây. Ta vốn rất thích nơi đây, nhưng chỉ còn có thể qua quá khứ mà thăm… để vui thôi cũng được. Đó là ở đây, chứ… nhiều nơi khác thì thoải mái.
Là do hiệp ước biên giới Pháp – Thanh 1887 đưa châu Tụ Long ở Tuyên Quang và bán đảo Bạch Long Vỹ ở Quảng Yên (nay Quảng Ninh) mà mất đi, người dân thành ngoại nhân ngay trên quê hương, đất đai mất chẳng vì chiến tranh hay gì cả, điều ấy thật lòng chẳng hay ho gì…