Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
architechs.jpg

Architechs

Tháng 12 2, 2025
Chương 68: Những dòng tài liệu cuối cùng Chương 67: Tài liệu số  LXVII
tieng-long-bot-khi-khung-bi-mat-cua-nguoi-bai-lo.jpg

Tiếng Lòng Bọt Khí Khung: Bí Mật Của Ngươi Bại Lộ!

Tháng 1 25, 2025
Chương 246. Lại vô địch thủ Chương 245. Ngộ thương
linh-khi-khoi-phuc-ta-co-dao-nguoc-tro-chu.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Ta Có Đảo Ngược Trớ Chú

Tháng 1 18, 2025
Chương 414. Đại kết cục hậu ký Chương 413. Ma Giới Phong Vương!
de-nguoi-vay-giao-hoa-khong-phai-de-nguoi-thang-cap-lam-vu-em.jpg

Để Ngươi Vẩy Giáo Hoa, Không Phải Để Ngươi Thăng Cấp Làm Vú Em

Tháng 1 22, 2025
Chương 474. Chúa tể một phương Chương 473. Vượt qua
tich-diet-thien-ton.jpg

Tịch Diệt Thiên Tôn

Tháng 1 26, 2025
Chương 2000. Đại kết cục (2) Chương 1999. Đại kết cục (1)
tro-tan.jpg

Tro Tàn

Tháng 12 3, 2025
Chương 125: Chính Phủ Ở Đâu? Chương 124: Phát Tín Hiệu Tìm Người.
am-da-ton-chu-bat-dau-trieu-hoan-quy-coc-ve-trang

Ám Dạ Tôn Chủ, Bắt Đầu Triệu Hoán Quỷ Cốc Vệ Trang

Tháng 12 6, 2025
Chương 459: Nhất định phải được, cá cắn câu! ! ! ( Chương cuối ) Chương 458: Trời sinh vương giả, thần bí đại ngôn từ! ! !
hong-hoang-ta-chinh-la-long-toc-thanh-nhan.jpg

Hồng Hoang: Ta Chính Là Long Tộc Thánh Nhân

Tháng 1 17, 2025
Chương 260. Muốn chiến liền chiến, chớ có nhiều lời Chương 259. Nguyên Thủy Thiên Tôn lại phái Quảng Thành tử giao thiệp
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 63 : Văn tự (Hậu sự)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 63 : Văn tự (Hậu sự)

… Lấy giấy ra, thử viết loại chữ này lại, Yến thấy viết cũng vui vui, dẫu sao thời trước chữ này chưa được phổ biến nên hắn cũng ít khi ghi trong văn tự thường ngày.

Đây cũng muốn hỏi mấy thầy về tính hữu dụng của loại chữ này khi sử dụng để biểu âm tiếng Việt.

Tiếng Việt thì ít từ trùng âm khác nghĩa, vốn từ đa dạng ít trùng. Trong khi các nước Đông Á khác thì ngược lại, nên cũng không lạ gì khi Việt Nam có thể sử dụng bảng chữ cái biểu âm dễ dàng hơn, ngoại lệ chắc chỉ có Hàn Quốc và Triều Tiên.

…

Bước vào căn nhà khá to giữa xóm Thanh Hà, thấy đâu cụ đồ họ Âu Dương tên Cơ. Cụ già rồi, râu dài tới mức ngồi là chạm đất, móng tay dài ngoằng cuộn lại thành mấy cuộn.

Người ta quan niệm nuôi được móng tay dài là kẻ có của có ăn, không cần lao động tay chân, ăn uống đầy đủ. Ấy thế nên nhìn là biết cụ nhà cũng khá giả rồi.

Họ Âu Dương là một trong mấy chục họ đôi trong một cuốn sách thời nhà Tống là “Bách Gia Tính hay Bách Gia Tánh”. Và họ này ở Nam Hà này, cũng như Tư Mã, Gia Cát, Hoàng Phủ… đều là của người Hoa. Người Việt không du nhập mấy họ này.

– Con chào cụ, cụ viết chữ đẹp quá.

Nói thế là vì chữ của cụ Dương Cơ theo kiểu thảo thư, tức viết tựa như cỏ bên đường, giản dị mà cao sang. Những người viết loại chữ này cốt là cực kỳ giỏi viết chữ Hán, và chỉ viết cho người hay chữ đọc.

Ngước lên, Đồ Cơ (tên của dân làng hay gọi ông) thấy mờ mờ, phải lấy cái gọng kính mang lên mới thấy người. Vốn chẳng ra ngoài bao giờ, chỉ nghe qua mà đoán đại là ngài quận công.

– À… quý hoá quá! Ngài thông cảm, đương lúc giáo học (dạy học) không dừng được, thỉnh vấn (xin hỏi) có việc chi?

Thấy mình tới không đúng lúc, hắn xin lui ngồi ở ngoài đợi bãi lớp. Nhưng ông Dương Cơ lại sai trò đi rót cho hắn ly nước mà ngồi cuối.

Học trò của Đồ Cơ lớp này đa số là ngang tuổi hắn, mấy kẻ chuôi rèn này đều là tài giỏi. Lớp không đông vì Đồ Cơ trọng chất lượng thay số lượng, tiền nộp học cũng rất đắt chứ không phải dạng gì, chỉ với học trò lớp dưới học được thì ông giảm dần khi lên lớp cao.

Mấy đoạn có nhờ hắn trích dẫn mấy cái kinh sách Nho giáo cho bọn kia. Quả kiếp trước hắn bị hỏi liền không biết, nhưng thời còn ở Hoa Lang, đọc làm vui chặp thuộc.

Thời này cực khổ, sách có mà đọc được là cực kỳ quý, nó có những thứ kỳ diệu mà thường con người không biết được. Lẽ ấy mà sách viết rất hạn chế, chỉ để bộ phận biết chữ đọc, thành quý hoá đi. Mới có câu “đa thư chân quý” tức nhiều sách là cực kỳ quý.

Đợi đám học trò học xong, lại trò chuyện cùng chúng lúc : đám này rất quý hắn, coi hắn là hình mẫu để sau này học hỏi tinh thần và tác phong. Trong cái đám ấy có thằng tên Nguyễn Văn Cật (thực ra là tên bậy mà đọc chệch đi không là bị ăn report) học hành rất giỏi nhưng nhà khá nghèo.

Người ta sợ tên đẹp sẽ bị ma quỷ hút cạn dương khí, điềm may, nên đặt tên xấu để đuổi đi, để cho dễ nuôi. Nhưng cũng có những nhà giàu rồi thì không cần. Như nhà họ Châu là ban đầu nghèo, sau lớn rồi đi xin lấy tên mới cho sang hơn, với cầu đổi tính cho con.

Nhà nào nghèo đặt tên con sang quá thì có khi sạt tiếp, con thì quậy phá. Nhà vừa như nhà hắn thì đợi coi tính nết như sao mà đặt tên tục gọi thay tên chính, cớ ấy hắn vẫn được gọi là Yến chứ không như ông anh và bà chị.

Nghe đâu cu cậu Cật cũng là từ nơi khác tới, mới vài tháng thôi. Nhưng thân là cháu xa của ông Đồ Cơ nên cho vô học. Thằng cu hâm mộ hắn tới mức còn tự lấy tự là Tân Như, ý là Tân Nữ Như. Nghe mà rợn, âu cũng tính đổi lại tên tự cho đàng hoàng mà chưa rảnh.

Hỏi qua gia cảnh thì biết hắn gia đình của bọn xưởng mộc mới tới. Rồi Yến quay sang ngồi nói chuyện với Đồ Cơ :

– Cháu tới xin cụ mấy chuyện, không biết cụ rảnh không ạ?

– Ngài đừng xưng hô tôn khiêm chi hết… Hôm ni cầm tới đây mấy tờ ni có ý chi không?

Giọng của Đồ Cơ hơi yếu, khàn khàn nữa. Hỏi trước có nghe người ta bảo cụ đã 80 hơn, sống thời này tới mức ấy thì cực kỳ hiếm rồi. Nếu biết trước thì hắn cũng lôi cụ vào hàng ngũ của mình.

– Chẳng giấu gì cụ, con giấy đây là chữ mới, muốn cụ xem qua như răng…

– Ngài… mới tới đây mà gây nhiều chuyện rứa? Không sợ sau ni chết thảm hay răng? (Nói cái lão húp ngụm trà)

Thứ trà lão dùng khá thượng hạng, quan trọng là ấm trà pha chế nhiều lần nên còn lớp váng trà chưa rửa, uống rất ngon. Nói mà làm hắn cũng chưa hiểu lão nói ý gì, nhưng dần thấy hào quang bốc quanh người của lão Đồ Cơ.

– Chặc (tặc lưỡi) ngài vô trong gian ta nói tí chuyện…

Vào trong gian phòng của Đồ Cơ, hắn thấy một đống sổ sách ngổn ngang, nhưng đâu đó thấy một cái sập lớn, Đồ Cơ có mời hắn ngồi nhưng hắn chỉ dám ngồi dưới. Lão ăn miếng cơm nguội, tay run lẩy bẩy…

– Ta nói ngài như rứa… là ngài quá nghịch thiên rồi… Trước ngài sống ở mô?

– Cụ hỏi con thưa ở Hoa Lang ạ. Có chi không cụ?

– Chặc… ta hỏi trước ngài ở mô? Là ở nước nào kiếp trước?

Sững người ra, chẳng hiểu sao bỗng lạnh sóng lưng cả lên. Bỗng nhận ra có khi Đồ Cơ… cũng là người trùng sinh? Hay là lão đang khè mình? Nhưng mình qua đây thì chứng tỏ kẻ khác cũng được chứ sao không?

– Thưa… con ở Việt Nam.

– Ừ… ta khuyên ngài, tốt nhất đừng có cố làm mấy cái ni chi nữa. Ta kể ngài nghe, mô ta mới qua đây ta cũng tư tưởng như ngài… cũng từng tung hoành đó đây, nhưng rồi ta thấy… Đây quả là trò đùa!

– Ý… ý ngài? Là răng? Ngài trước là như răng?

Vừa nói hắn vừa bất ngờ, không ngờ thực giờ gặp người xuyên không khác ngoài hắn.

– Kiếp trước lão đây là Âu Dương Viêm… Kể tí chuyện mong ngài thương cho mà nghe… Xưa ta cũng như ngài, trùng sanh ở Đông Ninh (Nam Minh chạy nạn ở Đài Loan). Tuy thế sau chạy qua nước ngài, cũng mấy lượt lập công, mấy lượt phò tá Nguyễn chủ. Nhưng dần ta thấy vô nghĩa… ngài cứ theo ấy mà làm.

– Cụ nói chi cháu không hiểu? Xin giáo thuyết nhiều hơn nữa ạ!

Nhiều bạn hỏi : cái thế giới toàn huyền ảo này thế sao vẫn theo tiến trình lịch sử bình thường? Âu là vì nó vẫn như thế, chỉ là những điều kỳ ảo là thật. Thay vì là thêu dệt thì lại hoá thực.

Khác vài chỗ, như Lê Thái Tổ có Thuận Thiên kiếm xong giai thoại chẳng mấy nhiều, nhưng ở thế giới này ghi chép rõ một kiếm ngàn tên giặc chết, khí thế đế vương toả khắp non sông.

Mạc Thái Tổ dùng Định Nam đao tàn sát cả một triều đình, Tần Doanh Chính tạo Tần nỏ bắn phát xuyên nổ nguyên một tên địch, Quan Vân Trường một Thanh Long Uyển Nguyệt đao mấy chém… Thé giới này vẫn như thế, chỉ khác về sự uy liệt và tàn khốc của các vị danh nhân, của chiến tranh.

Như nhà Tấn thay vì diệt tộc dần dần, thì trong ở đây lại kể bị thảm sát. Như Chu Nguyên Chương thì được báo mộng, hào quang bất khả nhập, sở hữu bộ giáp bất bại, đánh đâu cũng chẳng sợ chết. Rồi Thần công pháo của Hồ Nguyên Trừng bắn chết mấy ngàn quân cùng lúc… vân vân.

Đồ Cơ khuyên hắn là chẳng nên cố làm gì, về cơ bản Thiên Mệnh của đây giống thế giới cũ. Cũng nói may hắn và lão cùng kiếp trước một thế, nên dễ nói chuyện. Lão đã tra sổ sách rất nhiều rồi, chắc chắn với hắn rằng có cố sao cũng rất khó thay đổi.

Duy có vài cái khác nhưng không nhiều : Hoàng Thái Cực có Nam Chinh đao nên chinh chiến mới vài năm đã đánh chiếm hết nhà Minh, Chu Nguyên Chương thì… hở tí là tru di chứ không phải giết công thần đơn thuần, thế vẫn chưa lớn lắm?

Bằng cách nào đó ở đây nhà Minh đã xâm lược được cả Triều Tiên, Mông Cổ trong vài năm, rồi mọi chuyện lại đâu vào đó… Âu nhiều chuyện nhưng Đồ Cơ là người Hoa nên chỉ quan tâm Hoa sử.

Lão cũng từng tham gia giúp chúa Nguyễn, còn cố thành lập vương quốc Giao Chỉ ở miền Nam nhưng không thành. Tâm sự, lão cho là thế giới này rồi sẽ dần càng mất đi tính huyền bí của nó, nhập dần vào dòng thời gian mà thế giới gốc của chúng.

– Việc ấy quả thực như rứa? (Yến)

– Dần dà… ta thấy sự huyền bí vốn thực của nơi đây ngày càng mất đi, cái mà ngài thấy mà thường nhơn gọi là Văn Thánh ni phải trăm năm vĩnh viễn thoái hoá rồi. Võ Thần? Cũng dần biết một đi…

Nghe mà cũng sầu, lão cũng từng tung hoành cố đổi mấy thứ nhưng không thành. Kể không rõ, cũng chẳng kể cho hắn việc sao lại có suy nghĩ gộp dòng thời gian? Ấy lão giấu được Lão Tử báo mộng về sự thực ấy, chỉ kể mấy chuyện lão muốn.

Giải thích sâu thì nơi đây là một trong vạn thế giới song song, và có những lúc mà các thế giới song song giao nhau, mà có thể là hợp nhau mãi mãi…

Đồ Cơ cảm nhận được sự thân quen từ hắn, thấy tác phong của hắn. Tưởng đâu hắn người Tàu như hắn xong ai ngờ không phải, coi như lão coi thường người Việt hiện đại quá.

Chuyện lão giúp Mạc Cửu nhưng mấy lần không khuyên can nổi việc tự khai quốc riêng, tương trợ nhiều vẫn bất thành. Rồi dần lão lại thong dong du vĩnh khắp nơi rồi dừng lại nơi đây từ khi Cửu chết.

Gặp được Đồ Cơ, hắn chút mừng chút buồn, chẳng lẽ bao công sức hắn trước giờ cũng công cốc? Tự nghĩ có khi đây chỉ là trò chơi của mấy vị thần khi cho con người sống trong huyền ảo? Nhưng tin tưởng quốc phụ Kinh Dương Vương, không thể nào hại con cháu mình được.

Giao lại và nhờ Đồ Cơ việc bàn bạc tân tự với mấy cha đồ khác, hắn quyết định đi qua chỗ cha Michael để tâm sự đôi điều, mong muốn tìm kiếm chút thanh thản chăng…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

su-ty-nghe-ta-chi-huy-nhin-ta-thay-doi-hong-hoang-dai-the.jpg
Sư Tỷ Nghe Ta Chỉ Huy, Nhìn Ta Thay Đổi Hồng Hoang Đại Thế
Tháng 1 23, 2025
gia-toc-tu-tien-nha-ta-lao-to-qua-vung-vang
Gia Tộc Tu Tiên: Nhà Ta Lão Tổ Quá Vững Vàng
Tháng 12 16, 2025
vong-du-than-hao-bat-dau-vo-han-kim-te.jpg
Võng Du Thần Hào: Bắt Đầu Vô Hạn Kim Tệ!
Tháng 2 4, 2025
quoc-vuong.jpg
Quốc Vương
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP