Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-nhuc-than-vo-dich-che-tao-toi-cuong-tong-mon

Bắt Đầu Nhục Thân Vô Địch, Chế Tạo Tối Cường Tông Môn

Tháng 12 10, 2025
Chương 625: lại cháy lên hy vọng Chương 623: đều chém giết truy binh
phan-than-cua-ta-tu-tien-sieu-cuong.jpg

Phân Thân Của Ta Tu Tiên Siêu Cường

Tháng 2 1, 2026
Chương 127: Giao dịch Chương 126: Chém giết truy binh
nay-tu-chan-gioi-khong-binh-thuong.jpg

Này Tu Chân Giới Không Bình Thường

Tháng 12 26, 2025
Chương 0: Phiên ngoại 4 : Liên quan tới Lộ Vân Tiêu lực lượng Chương 0: Hoàn tất cảm nghĩ
phuc-thien-thi.jpg

Phục Thiên Thị

Tháng 1 21, 2025
Chương Phiên ngoại (6 ) Chương Phiên ngoại (5 )
Cái Thế Cường Giả

Bắt Đầu Trọng Đồng: Trọng Sinh Muội Muội Trợn Tròn Mắt

Tháng 1 22, 2025
Chương 86. Một năm tình hình gần đây chương chuẩn bị xuất sơn Chương 85. Dị Vực chi mưu chương thứ 9 thiên tiểu đội
ta-phai-chuong-mon-nhan.jpg

Tà Phái Chưởng Môn Nhân

Tháng 3 3, 2025
Chương 319. Đại kết cục Chương 318. Ngọc Hư Cung cừu nhân
bat-dau-ngo-tinh-nghich-thien-lang-le-tu-tien-thanh-thanh.jpg

Bắt Đầu Ngộ Tính Nghịch Thiên, Lặng Lẽ Tu Tiên Thành Thánh

Tháng 1 9, 2026
Chương 341:Cửu Lê Ma Tôn(3) Chương 341:Cửu Lê Ma Tôn(2)
o-trong-the-gioi-cua-sieu-tu-nhien-biet-dieu-thanh-than.jpg

Ở Trong Thế Giới Của Siêu Tự Nhiên Biết Điều Thành Thần

Tháng 1 21, 2025
Chương 222. Lời cuối sách Chương 221. Chuyện này ngài đến nghe ta giải thích
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 61 : Đối đáp (Hậu sự)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 61 : Đối đáp (Hậu sự)

… Ba tên ăn chầm chậm, không nhanh vì mùi phân dính nước mưa thối um cả lên. Mà Loan thấy bực tức, có ra hiệu cho mấy tên lính bất chấp xông vào giả vờ đẩy đẩy đá đá sao mà vỡ thùng, làm nguyên một đoạn đường trước phủ đệ của hắn chảy từa lừa khắp cả ra, để ấy cho lính của hắn giải quyết mà lau dọn.

– Hầy… Như ri thì bao công ta tặng ngài… cuốn theo dòng nước rồi, ha ha ha!

– Lễ thượng thông cảm, Kinh dịch đã nói rõ : “Thủy mãn tắc ất, nguyệt doanh tắc khuy” mọi việc đạt tới mức giới hạn ắt sẽ tự biến đổi, vỡ ra.

– Vâng vâng! Ngài đúng là Hoa Lang đệ nhất học tử có khác!

Bỗng trên nhà dột xuống miếng nước vào chén của Viên, hắn nhanh trí bảo trên xuống là nước bẩn, không đợi Viên nói lại thì cầm luôn cái chén cơm mà hất ngay xuống sân. Làm tên này bực lên, định đứng lên chửi tràng mà lại bị cản xuống… Đoạn sau hai tên kia bắt bọn lính cởi áo ra đặt xuống cho chúng đi về, thùng tiền Loan chẳng chịu đem về mà vẫn để đó.

Yến lại đem hết mà phát cho người dần, mỗi người 1 quan, trong thùng chứa tận 1200 quan – lượng này đủ mua 1 khẩu pháo nguyên chỉnh từ tay người Hà Lan lận. Vậy thì tính lại mỗi người 5 văn tức nửa quan thôi, để phát được nhiều hơn, đa số là phát cho lính tráng và người nghèo khổ, lính háo hức lấy tiền mà đem đi phát, đi đâu thì kẻ rao “tiền cụ Loan” kẻ khác thì cho rao “tiền phủ c*t”. Thế là bỗng một trời người ta kêu tiền của Loan là tiền phân.

Việc ấy hôm sau Phúc Loan nghe được lại thêm bực, may có bà vợ chính thất khuyên can nên thôi. Định vài ngày nữa sẽ về lại mà coi hắn còn giở trò gì, dù sao cốt yếu vẫn là gây chia rẽ và hiểu lầm trong nội bộ Thế phủ.

…

Tối hôm ấy, có tên lính chạy ngựa ngay về phủ Thế tử, đương lúc Luân đang cùng Văn Hạnh đọc thư sách mà bước vào, tâu lại hết mấy chuyện ngày hôm nay. Nhưng tên này căn bản chữ nghĩa không có, kể chuyện vì thế mà qua loa xấc lược cả lên, kể sao thành Yến mua phân riêng của Phúc Loan, đãi mỹ nữ cho Viên, nói chuyện học thức cười nói với nhau…

– Quá thực như rứa? Phải chăng trước giờ toàn diễn trò, cấu kết với giặc? (Luân)

– Con đừng nghĩ rứa… (Hạnh hớp nhẹ ngụm trà) tri nhơn tri diện bất tri tâm (biết người, biết mặt không biết tâm). Chắc chi đã như rứa?

Nói thế là do mới phạt Ngọc Yến đủ tội, Vũ Vương cũng mới phạt hắn. Hiến kế nhiều thì cũng có ý lấn quyền, nhưng trừng phạt ắt cũng có ý phản trắc.

Tuổi trẻ tài cao cũng dễ sinh tự cao, có ý nghĩ bất thường. Dẫu gặp nhau mấy lần, chứng kiến và cảm nhận thấy, tuy trưởng thành nhưng trẻ trâu thì Ngọc Yến cũng chẳng thua ai cùng tuổi.

Cũng rõ hắn ghét ai là ra tay khá thương tiếc thì phải… theo kiểu hành hạ. Với Quý Trạch thì chém phế hai tay, với Diệu Quân thì chém phế hai chân, với Phúc Loan thì đè thẳng đứa con tinh thần của lão mà bắn chết, chết luôn mấy trăm người vô tội…

Nghĩ tới đây, hai người thấy phi lý : nếu giết chết Thuần không nương tay, như trời giáng vào người Phúc Loan như thế, thì sao mà lại chơi rồi buôn bán gì với hắn được?

Có khi nữa, là bọn chúng thi nhau diễn kịch, làm trước rồi để bọn này làm sau. Bí mật lấy số lượng lớn sẵn, còn làm tụi hắn tốn thời gian thôi sao?

Vậy cũng cần xem xét Phúc Thuần có ý chống đối gì, nên bị bọn này bày kế ám sát, qua mặt cả tập đoàn bên Thế phủ chăng? Có thể sau đợt phạt này thì Thanh Hà công không sợ nữa mà ra thẳng mắt cho hắn coi?

Chứ chắc chắn là tên Ngọc Yến biết rõ lính lần này xuống là gián tiếp áp chế hắn mạnh hơn. Vậy mà không để phòng còn cho lính tình báo chứng kiến tận mắt, nhiều phần tỏ ý thực cho Luân coi.

Nghe kể đoạn cuối phân vãi khắp nơi, Yến nhận tiền đem phát hết cho lính với dân, thì hắn không hiểu rõ lắm.

Khoe rằng phân nhiều à? Ăn trong khi thối rinh lên là sao nữa?

“Chắc chúng bị viêm xoang cả đám!” Luân nghĩ thầm như vậy.

Chà… hắn từng đọc với thầy và Thị giảng việc Văn Thánh thường có những kẻ chống lại Thiên Mệnh vô cùng, như đây lỡ Ngọc Yến kế định cướp ngôi họ Nguyễn Phúc như Tư Mã Ý với họ Tào là chuyện thường.

Bất quá vẫn chưa tin hẳn Văn Thánh thực sự tồn tại lúc này, cũng chẳng nào tin vì dù lời Ngọc Yến nói ra thường thức thời và đi xa, nhưng cái hào quang Văn Thánh ấy ư? Nhiều lúc hắn cũng đã thấy rồi…

Cơ bản hào quang ấy mấy tên học nhiều tài rộng thực cũng mang máng có, nhưng nhiều phần quá nên người thì công nhận người thì bảo chưa đạt tầm Văn Thánh.

Như Nguyễn Cư Trinh chẳng hạn? Người mà đang chống giặc Xiêm La ở miền Nam lúc này. Cũng vì hay khuyên chúa mấy điều hay, chúa sợ lấn quyền, lại thấy hào quang ấy nên chúa càng sợ mà cho ông ta cút dần vào Nam.

Mà nghĩ lại, Cư Trinh quả thực là người có tài, thương dân. Nhưng công lấn át cả chủ, thêm Trương Phúc Loan tạo điều nghi kỵ nên chúa thẳng tay đuổi đi.

Vậy nên, tạm thời vẫn cứ để người đi thu phân về đưa coi Yến định làm gì. Tạm chịu thiệt nuôi bọn dân đen đi hốt phân, còn lính của hắn ở Thanh Hà giờ đông, Ngọc Yến phản thật thì hắn giết cướp ngay không cần sợ.

… Trở lại Thanh Hà, Ngọc Yến dọn cả mấy ngày cũng chưa hết được mùi hôi và rác mà bọn giặc làm ra.

Mà cũng có mấy đứa nhóc mặt dày đâu ra cứ đòi xin tiền, chán nản, nhưng không muốn phiền hà mang tiếng. Hắn nảy ra ý : ra lệnh cho lũ lính mới dọn hết, còn hắn ngồi đuổi khéo bọn trẻ con.

Mấy tên lính nghe thế nhiều tên văng tục ngay tại chỗ, cơ bản bọn này sống sang hơn lính địa phương, cái tôi cao hơn nên đâu phải nói gì nghe đấy? Nhất là trẻ con nhỏ tuổi nói nữa? Nhưng nể Luân với chức Yến to mới thôi.

Bọn nhóc thời này đi chăn trâu, trông quán với nghịch đủ trò ngoài đường. Nhìn vài đứa thì có mấy đứa gầy nhom, chắc là suy dinh dưỡng, mong là thực nuôi tạm được bò sữa cho chúng uống thì hay biết mấy…

– Anh! Kể tụi em nghe lại chuyện Dê – su tái sanh!

– Kể Tam Quốc được anh nở!

Bọn này… chỉ biết điển tích ngoại bang thôi sao? Cũng chẳng trách được gì, khi chúa Nguyễn du nhập văn hoá Hoa Hạ khá mạnh, ở Thanh Hà lại đang có cha Michael truyền đạo.

Nói chúa Nguyễn học tập văn hoá Hoa Hạ là vì nghệ thuật khảm sành sứ là học từ Trung Hoa, còn quan phục thì cũng từ sách của người Tàu mà học làm ra.

Phần chiếc quần phụ nữ, thì đây là tục lệ của người Hoa Hạ. Thương nhân người Tàu tới nhiều, chúa Vũ thấy họ sạch sẽ mà mang quần nên học theo. Vốn người phụ nữ Giao Chỉ và Đại Việt sau này chống Hán hoá là nhờ… mặc váy.

Vâng, dù không muốn nhưng thời kỳ xưa và nay, Việt Nam đất nóng ẩm nên thành ra có thói đàn ông làm ruộng mang khố, đàn bà thì mang váy. Giặc phương Bắc mà gần nhất là giặc Minh đã ép phụ nữ An Nam Giao Chỉ phải đổi sang mang quần như người Hoa.

May sao thời Lê sơ bắt dân đổi lại theo tục Đại Việt cũ.

Thấy mấy đứa nhóc có đứa đang ăn bắp, hay cây ngô. Cũng bình thường vì hắn cũng cho dân ở Thanh Hương trồng cây này nếu mới tới ở giai đoạn đầu, mất đâu đó khoảng 3 tháng hơn là có quả rồi nên giờ có quả mà ăn là hay.

Chỉ là nhìn nhợt nhạt, hạt còn nhỏ, nhưng mấy đứa nhọc cứ bóc bóc cạp mà ăn thì coi như có của lót bụng là được rồi.

– Ta kể chuyện Thánh Gióng, mấy tụi bây biết không?

Ai ngờ chẳng đứa nào biết cả, âu cũng là vì người ta coi đó là điển tích của giặc Bắc Hà nên thường không kể trong dân gian nữa. Riêng tri thức thì vẫn rõ mà coi.

Hắn bỗng muốn kể về Sóc Thiên Vương là vì thấy cây ngô mà nhớ tới giặc Ngô, nhớ giặc Ngô thì nhớ tới giặc Bắc, giặc Ân.

Theo nữa là trong nghề rèn thì khác người thường chỗ hay kể chuyện về Thánh Gióng. Nguyên là vì người ta ít để tý mấy chuyện sau…

Từ chuyện Thánh Gióng, suy ra kỹ nghệ và trình độ của nước Văn Lang đã ngang hàng đồ sắt, tỉ mỉ và tinh xảo. Điều ấy cho thấy sức phát triển của Văn Lang và sự lớn mạnh lâu đời của nghề rèn.

Từ Thánh Gióng, cũng thấy giặc Ân, mà giặc Ân là nước nào? Chính là giặc Ân Thương, tức là Thương của Trung Hoa. Suy ra nước ta đã từ lâu có truyền thống chống giặc, củng cố sự tồn tại của nhà nước Văn Lang trong lịch sử.

Cuối cùng, Sóc Thiên Vương chính là hình tượng của nhân dân đoàn kết chống giặc, việc ông ta phi thăng lên trời là sự ủng hộ của nhân dân trong việc bất tử hoá lòng yêu nước và sức mạnh trường kỳ của dân tộc.

Kể chuyện ấy cho bọn nhỏ, hắn còn vào lấy cây Huyễn Nguyệt trường đao mà Ngọc Cơ bỏ lại mà ra tạo thế múa múa cho bọn chúng coi. Tiện học lại trường đao.

Hắn lâu quá không dùng, nhưng nghĩ thường thực chiến thì các tướng đều chuộng trường khí, nên cứ ôm ôm đao thì khó mà sống được.

Được cái múa hay quá suýt bổ chẻ đầu của mấy tên nhóc ra, đao này hắn rèn nặng quá nên thành ra hơi thiếu sức. Vẻ sao Ngọc Cơ chẳng mấy khi dùng kể từ khi đặt, đao này để trưng cho đẹp thì được chứ múa thì khó.

Bỗng đâu ra Tự Linh lao vào một chân giành lấy thanh đao rồi múa mấy đường làm cả đám trầm trồ mà vỗ tay lia lịa. Hắn thì sao? “Răng giờ chiều mà con ni lại ở đây hèo? Không đi tập chi hết.”

Múa xong, cổ chỉ gân lên, thở dốc rồi nói thẳng mặt hắn :

– Ngài coi! Rứa mới là múa…! Đao tốt ni tên chi rứa?

– Đọc nơi lưỡi, việc nớ còn hỏi làm chi?

Hắn quen con này chữ nghĩa không có, đọc đâu biết? Ở trại binh lính thường thì có dạy qua tạm Quốc Ngữ với chữ Hán – Nôm, nhưng phổ biến thì hắn chưa đạt. Thôi thì hắn nói tạm tên thanh đao rồi để việc chữ viết bữa sau giải quyết.

(Trước có nói đất Thanh Hà không hợp làm nông, thực không hợp nhưng vẫn có làm, vùng Triều Sơn và Thanh Tiên vẫn có trồng kha khá tuy không phải nghề chính)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhanh-mac-pho-ban-nguoi-binh-thuong-rut-bao-nu-nhieu-lan-the-gioi.jpg
Nhanh Mặc Phó Bản, Người Bình Thường Rút Bạo Nữ Nhiều Lần Thế Giới
Tháng 2 5, 2026
de-nguoi-lam-hoc-ba-nguoi-di-hong-hoang-chung-dao-thanh-thanh.jpg
Để Ngươi Làm Học Bá, Ngươi Đi Hồng Hoang Chứng Đạo Thành Thánh?
Tháng 1 21, 2025
than-bi-khoi-phuc-ta-dong-ho-cat-thong-luong-gioi.jpg
Thần Bí Khôi Phục: Ta Đồng Hồ Cát Thông Lưỡng Giới
Tháng 1 7, 2026
ta-khong-muon-cung-nguoi-cung-mot-cho-trung-sinh.jpg
Ta Không Muốn Cùng Ngươi Cùng Một Chỗ Trùng Sinh
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP