Chương 60 : Đối đáp (Tiền sự)
Hôm ấy, trời tiết Thuận Hoá bắt đầu mưa vì gió mùa từ Bắc vào. Hắn ở phủ mày mò dăm ba việc cơ khí thì thấy ở ngoài sân lại là đống lính đâu ra.
Mà ghê gớm thật, ở khắp cái Nam Hà này đi kiệu mà còn lọng che son thếp vàng chỉ có chúa mới được có, nhưng người đi xuống lại thấy lại là Trương Phúc Loan?
Ông ta quả là coi trời bằng vung, tham nhũng thì bỏ qua đi, đến cả lễ nghi nhà chúa cũng dám làm theo.
Cứ thế mà vừa đi bộ vừa tán lọng che, cười hối hả mà nói to :
– Thanh Hà công! Lâu quá không gặp hen (nhỉ)?!
– Hầy! Ta với ngài gặp mới lần thứ hai, chi mô long lai hà gia (rồng đến nhà tôm) lần đầu, khả dĩ sanh thân (đã được coi là thân) là đặc ơn của ta! Ha ha!
Mời Loan vào nhà, thấy khi không cái kẻ mấy lượt ám hại mình, bị mình đập lại mấy lần mà nay lại tới nhận thân? Sợ thế, dặn lính canh trong phủ không cho lính của gã vào, lại tập trung khắp cái Trung Phủ.
Xa xa, lại còn công tử Viên cũng đang đi kiệu nhưng nhỏ hơn vào. Cũng giở giọng giả vờ thân thích :
– Ha ha! Nay Lễ thượng đi chơi với ta mà nhà ngươi chỉ đón mình ngài ấy thôi à?!
– Ta vốn nghĩ là có ngài trong đoàn, ấy cũng là hữu duyên thiên lý năng tương (có duyên cách xa ngàn dặm vẫn rõ nhau) ngộ rồi! Mời ngài vô!
Hai tên cứ cười cười đợi hắn bưng đồ ra tiếp, chỉ thấy bưng ra bàn mấy con cá khô, thịt luộc. Dù sao thời này nhậu nhẹt có rượu có mồi là được rồi, nhâm nhi là đủ.
Thấy mặt Viên hơi chê chê, hắn mời khéo là cá phơi 4 nắng, làm tên này cũng phải tạm tạm mà đem nhai tạm. Loan cũng đem ra một vò rượu quý mời hắn, nói :
– Mời ngài quận công trẻ chúng ta vò rượu quý ni… Nữ nhi hồng ta lấy mua từ bọn thương nhơn đó, ủ đã lâu, là rượu quý nơi.
Nữ nhi hồng nghe đâu là gạo ngâm trong miệng nữ tử rồi nhả ra thành rượu, đối với đàn ông bây giờ thì thấy phê với kích thích, chứ tương lai nghe qua thấy man di mọi rợ, trác táng chẳng chịu được.
Lấy cớ không uống rượu, hắn xin trả để hai tên uống. Chỉ thấy Viên là háo hức uống nhất, cứ kêu hắn múc cho một gáo vào ly để uống cho phê.
– Nay… tới thăm ngài, chỉ là do gần đây thấy ngài bán hàng ngoại phá giá quá… Ta là muốn ngài thôi việc ấy, cùng ta hợp tác chơ… dạo ni cũng ghê gớm, chúa thượng bực tức bực mình ghê rồi. Tiền ngài và ta kiếm vốn “ít” mà nay ngài cứ như rứa, khó cho bổn thượng quá… Chi bằng ta với ngài hợp tác coi răng?
Chắc chắn là sẽ không rồi, nghe là có mùi không hay.
– Không mô, ngài ta để ý có cái rương ngoài… Có chi đem nó hồi gia (về nhà) đi. Ngài bữa là tên thuê con bé Diệu Quân ấy kế giết ta chơ chi? Còn dụng kế ta nhận tiền huỷ danh rồi sau cũng bị giết, âu cũng do ngài bày cho nó?
– Ha ha ha! Ấy là Cửu Thông làm, ngài ấy có thâm thù đại hận với ngài chi ta biết mô? Thật thiên lý chiêu chiêu ( đạo trời chiếu sáng) oan khuất tự bạch! (Oan uất có ngày sẽ rõ ra!)
Hắn lắc đầu, chống cằm mà nói rõ :
– Khổng tử thuyết (nói) : Nhân nhi vô tín, bất tri kỳ khả dã (Người không có uy tín, thì không biết có thể làm gì hơn).
Nói cái Loan nhột, cười cười cho qua. Hắn thấy không khí ngột ngạt, lại cười mà mời rượu tiếp, sai người thuê cả kỹ nữ tay vịn cho Viên ôm.
Làm Viên ánh mắt hơi nheo, nhìn hắn mà sắc như viên đạn. Chẳng rõ sao tên này lại cho mỹ nữ đột ngột như thế làm hắn vốn ghét nên hơi phần cảnh giác.
– Nghe danh nhà ngươi là dạng ưa quyền lợi chi cho nữ nhơn… giờ như ri (này) có khi hận việc cũ ta làm bơ có ý gài chi đúng không!?
Rất manh động, hắn rút kiếm ra, một thanh kiếm dài lưỡi cong chạm trổ rất đẹp. Nhưng nhìn qua là biết kiếm trưng cho đẹp, đánh không được gì cả, vì tiếc công người làm ra thôi chứ không Yến cũng dùng tay bẻ gãy luôn chứ chẳng đùa.
– Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc tuyệt hồ? (Bạn tốt từ phương xa tới, sao không vui được?) Việc cũ ngài làm rứa là sai, ta phá giá trốn thuế trốn luật là sai, giờ mong hào hữu hóa thì mời ngài tí của thôi.
Nghe khá xuôi, hạ kiếm xuống mạ tạm chấp nhận. Có gái cái Viên cả buổi ngồi nói chuyện rôm rả hẳn cả ra, còn Loan cứ xin làm ăn này làm ăn nọ với Yến. Nhiều cái hắn nể nên không nói thẳng mặt Phúc Loan, âu cũng hợp tác việc mua bán tranh sơn mài trung gian với nhà họ Lương.
Chủ yếu là Loan muốn mấy ngày lại qua chỗ hắn, làm Luân sinh tính nghi ngờ. Chưa kể hắn đây mấy lần làm mấy chuyện không xin qua, lại hay vừa bị phạt, vừa bị quở trách. Nếu được thì Phúc Loan có ý định chia rẽ cái đám này mà lôi kéo nhân tài theo hắn phục vụ.
Biết ý đấy, quả Yến bữa nay cứ bị phạt rồi nghi kị bởi Thế tử cũng chán thật, nhưng vì đại sự lúc đầu tính toán, lỡ dính vào sâu quá rồi, mà phò tá Phúc Loan được cái gì đâu cơ chứ? Rồi dễ khi quân Trịnh tiến vào mà bị giết, không thế trước đó cũng có khi Luân giết hắn trước rồi. Mà bỗng Phúc Loan ưa chọc hắn, vỗ vỗ tay mà để lính tráng bất chấp xông vào đặt nguyên một thùng thối inh ỏi ngoài sân.
Bịt mũi lại, ngửi cái biết mùi phân rồi, Phúc Loan cũng ráng mà nói đểu vài câu :
– Nghe ngài ưa thích thỉ (屎 phân) đòi mua rồi dồn chất về Thanh Hà ni mà ủ mà ngắm, nay may nhà ta mới thêm gia nô, thỉ cất mô không đủ, tiện đem qua cho ngài, hà hà!
Khó chịu, chẳng rõ ai đồn ác ý như vậy, hắn đây mua phân ắt đâu phải biến thái như vậy? Ờ mà chắc do ngồi ngửi ngắm nghía hơn chục phút mà bị nói hay sao, ấy cũng là do lỗi hắn hay suy nghĩ là đơ thành một cục như vậy. Hắn vừa bịt mũi vừa cười nói :
– Ắt hẳn nhà ngài là nhà Phật gia sùng tôn! Ta đây mến mộ!
– Hả? Ý quận công ni là răng?
– Pháp Hoa kinh Phật giáo có nói : “Thỉ niệu xú xứ” nhà ngài làm theo lời kinh ấy hay sao mà ghê rứa? Nhìn đống này là biết hỗn tạp rồi! Ngài được ta vẫn mong phân ra hảo hạng với phế hạng để ta coi cho dễ. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã hết (Giống nào giống nấy khác nhau không bì được) đừng hổ lốn như rứa ạ!
Đỏ cả mặt, “thỉ niệu xú xứ” tức là chỗ phân nước tiểu văng vãi khắp nơi, đây là Yến cắt xén ra mà đánh tráo khái niệm, chứ Phúc Loan có bao giờ đọc kinh Phật đâu mà biết vế trước. Nhưng đại khái chê nhà hắn bẩn, với còn chê người nhà cao quý mà “xả” chung hố với gia nô, không rõ trên dưới, dơ bẩn như nhau.
Thấy Loan có phần bực tức rồi, mặt đỏ cả lên mà gãi gãi. Hắn bồi thêm câu đá xéo để mau chóng đuổi mấy tên nãy giờ cứ làm phiền hắn ra, tránh càng lâu thì càng phiền, khi mà thấy có mấy tên lính bắt đầu ghi chép ở ngoài cổng rồi : toàn bộ lính canh cổng lần này hắn lấy lính mới cấp của Luân, nên thành ra không quản tất được.
– Ta nghe vụ thần thánh nổi giận, tạo pháo nã vào nhà công tử Thuần, nhưng việc ấy quên bẩm báo…
Nói giữa chừng đã thấy Loan tái cả mặt, gần đỏ toàn mắt, còn Viên nghe cũng chột chột, hắn huơ tay cái rồi chỉ thẳng mặt Yến mà nói ngay :
– Nhà ngươi! Coi chừng cái mồm, việc em ta như rứa ngươi tội rõ lời truyền lại không thân truyền là như răng!? Có ý tạo phản từ đầu đúng không? Đi thăm thì răng không nói luôn!?
– Ây! Công tử bình tĩnh, lời ấy mộng mị mà ra, ắt đâu dám xàm ngôn quái gở? Ai ngờ thực tình, ha ha ha! Thôi thì may ta thấy công tử cũng ở trong ấy nằm chơi, giờ còn sống thiết nghĩ có số vương giả!
– Mi…Mi! Mi câm mồm không hả!? Chuyện nớ nhất định phải câm, không được nói rõ ra nghe chưa!?
– Thôi! Giờ cũng mưa rồi, hôm ni còn bận sự vụ, tiền ngài không nhận như thùng ấy ngài nhận cho… Bồng bế sinh huy (Nhà tranh mà huy hoàng) thừa ân khoản đãi (Vì ân tình đãi ngộ được) bất thắng cảm kích ngài! (Cảm ơn vô cùng ngài!)
Thấy Phúc Loan sai bưng bê tiếp cái thùng vào, rồi ông ta còn bảo ngoài cổng còn nhiều lắm, tầm 3 thùng. Vậy là cả phủ quận công có nguyên 3 thùng phân hôi rình ngay trước cổng, làm Yến cũng thấy khó chịu, giữ bình tĩnh nào, nãy giờ đối đáp chuẩn thư sinh thì không được xàm ngôn xàm ý ra…
– Lễ thượng! Nhơn (nhân) trời mưa, cố nhơn thuyết : Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách, sắc bất ba đào dị nịch nhơn. Ngài ở lại ăn cơm trú mưa, đúng không?
Hai câu hắn vừa nói là của Nguyễn Trãi với thầy học, ý trời mưa không thể làm gì nhưng có thể giữ khách, sắc đẹp đàn bà không gì cả nhưng đủ giết người. Nghe thế thì Viên không hiểu câu sau, nhưng Phúc Loan nghe thì hiểu ý, liền bảo hắn đuổi ngay mấy con kỹ nữ ngay ra ngoài, không được để tên này thành cớ cho Yến chửi bậy phe hắn nữa.
Tính ra Loan là kẻ có tài học thật, hắn đây nói gì cũng hiểu tất, chơi trực tiếp cũng rất thâm sâu chứ chẳng toẹt ra. Hắn chỉ múc cơm cho Loan và Viên mỗi tên 1 chén là 1 xúc mà thôi, coi như mời người âm phủ ăn. Đâu Loan đứng dậy tự lấy thêm chén đơm một xúc đặt xuống mặc dù không ai ăn, lại nói :
– Nay được quận công mời cơm, nhưng nhớ Bao Vinh hầu Quý Trạch, đơm (múc) cho một chén tỏ lòng trung, nghĩa của Trạch quận công…
Người chết thì kiêng nói tên, và nhất là tên húy khi ở trong nhà thân, đây vừa xát muối vào việc buồn nhà hắn vừa đối lại việc hắn bất tôn kính với bọn chúng.
– Trà phạn bất tài, liêu biểu thốn tâm (Trà cơm bình thường, mong bày tỏ tấm lòng) là được rồi, ngài ngồi xuống ăn đi, cơm này cứ bỏ đấy đừng bỏ vào lại kẻo thiu cơm, ta chắc anh ta ắt rõ sau ta cũng lại cơm cho đàng hoàng…