Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
da-tu-da-phuc-hau-due-cua-ta-lai-vo-dich.jpg

Đa Tử Đa Phúc, Hậu Duệ Của Ta Lại Vô Địch!

Tháng 1 30, 2026
Chương 589: không nên động thủ, đầu hàng (1) Chương 588: phù hợp yêu cầu, cơ duyên tới! (2)
tu-ket-dao-lu-bat-dau-thanh-lap-tu-tien-gia-toc.jpg

Từ Kết Đạo Lữ Bắt Đầu Thành Lập Tu Tiên Gia Tộc

Tháng 2 1, 2026
Chương 358: đều tại ngươi cha! Chương 357: chẳng lẽ là ta không đủ xinh đẹp không?
than-hao-theo-khoa-lai-ban-gai-bat-dau.jpg

Thần Hào Theo Khóa Lại Bạn Gái Bắt Đầu

Tháng 1 26, 2025
Chương 718. Đẹp nhất tinh quang Chương 717. Siêu cấp phần thưởng, nhi nữ song toàn thành tựu
tay-du-than-cap-son-trai-dai-su.jpg

Tây Du: Thần Cấp Sơn Trại Đại Sư

Tháng 1 25, 2025
Chương 450. Chu Dịch Khai Thiên 《 kết cục 》 Chương 449. Hạo Thiên chứng đạo, cục thế biến hóa
6eac790ad343166bf3c4d3d5de1d5f97

Bắt Đầu Vũ Hóa Tiên, Sáng Tạo Sát Thủ Thần Triều Thiên Ngoại Thiên

Tháng 1 16, 2025
Chương 99. Khởi đầu mới Chương 98. Hủy diệt lại đại biểu cho tân sinh
dau-la-dang-than-ho-so

Đấu La, Đăng Thần Hồ Sơ

Tháng 2 5, 2026
Chương 120: Va chạm gây gổ (2) Chương 120: Va chạm gây gổ (1)
hong-hoang-hao-thien-nguoi-cung-dam-goi-goi-tram-dai-thien-ton.jpg

Hồng Hoang: Hạo Thiên Ngươi Cũng Dám Gọi? Gọi Trẫm Đại Thiên Tôn!

Tháng 2 2, 2026
Chương 490: đại kết cục ( hoàn tất vung hoa ) Chương 489: chung cực nhảy lên, cuối cùng chứng đại đạo
tu-luyen-chuc-ty-nam-xuat-quan-tuc-vo-dich.jpg

Tu Luyện Chục Tỷ Năm, Xuất Quan Tức Vô Địch

Tháng 2 26, 2025
Chương 176. Gặp lại, mười giới Chương 175. Xé rách thiên
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 56 : Buôn phân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 56 : Buôn phân

Mặc Ngọc Cơ có vùng vẫy nhưng lực chạy hắn vẫn không giảm, cũng là vì hắn còn có chuyện. Hôm nay hắn ghé qua mấy mảnh ruộng trồng khoai tây xem như nào? Hắn đây là chưa thích Cơ hẳn, nhưng nghe nói vậy thì cũng chưa muốn làm họ buồn nên cứ tạm thế, để coi có nên đụng vào loại cành vàng lá ngọc không.

Ghé qua bên nhà lão Kiên, giờ vẫn đang bán hàng tạp hóa mà xin vào trong coi vườn tược nhờ trồng được. Cầm lên mỗi củ khoai, hắn sờ sướng hơn cả sờ vàng, mân mê từng củ, thực có thể trồng nhưng giá trị chưa cao, nhưng khả thi.

– Nhà ngươi… quan tâm cái này thực nhỉ?

Hắn bơ cả lời của Cơ, đứng dậy mà suy nghĩ tiếp cách tăng năng suất. Cơ thì mấy tháng qua thấy mãi cảnh này nên dần quen, dẫu sao cũng chẳng phải đơ người không làm gì.

Thích hắn chẳng qua là thấy thú vị, tới giữ chẳng qua cũng là thăm dò tính rõ hơn. Xem ra cũng không quá tệ hại, thực nói là có làm chứ không suông mồm. Không uổng công xả mình cứu.

Đang lúc ấy thì bỗng lại đau bụng, đa phần là hậu chứng sau chữa độc, nên Cơ mắt mày tối sầm mà vỗ vỗ hắn. Thấy thế thì hắn nhanh nhanh lại bế cô lên chạy một mạch về phủ.

Tính ra người quý tộc thời xưa đi đại tiện thì sẽ có bô ngồi rất sang, xong lấy phân ra đưa bác sĩ coi tình trạng sức khoẻ nữa. Đây là Cơ dạ dày bị loét bị bào nên ăn đồ lạ tí đã bị đau bụng đi ngoài rồi.

Hắn thì trước giờ toàn đi theo người thường là vô bụi “xả” cũng là vì cách này cung cấp dinh dưỡng cho đất nữa. Thấy Thái y là ông Tây đang nhìn coi như nào để chữa bệnh, đoán bệnh, hắn cũng tới xin coi mà ngửi ngắm mấy hồi.

Chỉ vì vua quan ăn uống béo bở, phân “xả” ra cũng vì thế mà béo tốt, chất lượng hơn dân đen nhiều. Nghĩ tới mấy củ khoai hơi què quặc, hắn nhớ thêm làng Cổ Nhuế buôn phân nổi tiếng ở Bắc Hà, người ta muốn thế thì phải ủ phân nửa năm mới ra phân bón tốt được.

Nông nghiệp Đại Việt và nhiều quốc gia bây giờ vẫn là chú trọng lấy số lượng bù chất lượng, đến cả Kiên cũng khuyên hắn mở rộng trồng thêm khoai tây để bù chất lượng. Nếu cứ như thế thì dân cư đủ ăn tới một số lượng nhất định thì sẽ dẫn tới nạn thiếu đất canh tác.

Thiếu đất tương đương thiếu lương, nhưng số dân vẫn cứ tăng sẽ dẫn tới thiếu của ăn. Nên thành ra sau mỗi thời kỳ cực u ám, dân cư giảm sút và lại áp dụng lối canh tác ấy thì đạt hưng thịnh, từ đoạn đó lại suy tàn không thể nào dừng.

Muốn tăng năng suất thì cần phân bón, mà như thế thì tốt nhất là phân chin biển, thế ấy chỉ có thể lấy ở Hoàng Sa và Trường Sa thì may ra. Nhưng trước mắt phải học Cổ Nhuế mà làm phân bón, lấy nguồn tốt là từ bọn dân Phú Xuân.

Dân quanh Thuận Hoá và Nam Hà tựu chung cũng biết bón phân, nhưng không có nghề buôn phân mà họ làm một cái hố xí mà “xả” chúng với nhau. Thành ra chất lượng chả đâu vào đâu, không ổn.

Cứ ngồi hít hít suy nghĩ, hắn chẳng để ý đằng sau là Hữu Ba đang há hốc mồm nhìn hắn, rồi quay người lại đi thẳng về Trung Phủ.

Hồi sau hắn mới bỏ xuống, cũng tầm 15 phút suy nghĩ của hắn. Rồi mới bước vào Trung Phủ thì thấy mấy người nãy bàn bạc thì nay kẻ cười kẻ mặt mày hơi cúi, riêng Cơlấy tay ôm mặt che che. Luân chống tay vào đầu mà nói :

– Nữ Như… không ngờ nhà ngươi bề ngoài tỏ ra vô ý, thực tế lại biến thái như rứa. Đi ngửi c*t của em ta tận chục phút… Định ý cho em ta chịu thì cho ngươi mà giờ…

– Ây ây! Hiểu nhầm thôi Thế tử! Ta đây đang tính buôn c*t để làm phân bón nông nghiệp ấy! (Yến)

– Đừng cãi nữa! Đ.ệ.c.h cụ học sanh tau (tao) chưa bao giờ có thằng mô bịnh (bệnh) như mi hết! (Đông)

– Hầy… mỹ nam, tài nhơn, thức thì (thời)… Ngài ta nể mộ chỉ vì mấy sự ấy, nay việc ni ta phải nghĩ lại hết… (Kỷ)

Cay đỏ cả đầu, hắn hét lên một cái chỉ thiên rồi mới giải thích ý nghĩ của mình với mấy người.

– E hèm… nếu rứa thì ngươi quả là có ý hay! Bổn Thế tử hữu khoa (có lời khen) tạm vứt qua việc đó, ta sẽ kêu người thu thập mà bán cho ngươi ủ. Nhưng giờ, ngươi phải giải thích… vì răng nhà ngươi bữa lại giết Phúc Thuần? Có cấu kết với ai khác không? Nói! (Luân)

– Ờ… dạ không? Bổn thần hạ chỉ qua là…

Cơ có hơi xấu hỏi việc nãy hắn làm, phần bực tức, chẳng thèm giấu điêm mà nói thẳng toẹt ra :

– Hắn là Văn Thánh, biết trước Thiên Cơ (tên khác của Thiên Mệnh). Huynh chẳng cần hỏi chi nhiều nữa.

– Cái chi!? (Hạnh)

Bọn chúng nhao nháo cả lên, Luân phải đập bàn to mà giảng giải :

– Thôi! Xàm ngôn nhưng tạm tương tín (tin tưởng)! Nớ là thiệt thì ngươi coi có thực kế đánh bọc Phú Xuân đường thuỷ không?

– Không…? Dọc bờ sông quân địch đóng cũng đông lắm ạ, ngài khó mà đánh như rứa.

– Nhưng giờ chúa bệnh tình cũng sắp băng, chi bằng làm loạn binh biến cướp ngôi? (Ba)

– Ây! Không được mô! Rứa mất hết chánh danh thì làm răng hiệu triệu nhơn dân phò theo? (Công)

Cãi nhau bàn bạc một hồi, lại khó khăn. Tuy thế Ba lại có ý doạ dân, không cần cải tiến thuyền hơi nước mà để tạm như giờ, sản xuất thêm mà dùng độ ồn cái lạ mà doạ bọn lính bên kia.

Dân chúng vốn sợ mấy cái vượt quá mấy chuyện hiểu biết của mình, hở cái gì cũng cho là siêu nhiên để giải thích. Tạm Luân thuê thêm thợ Phường Đúc tới để tăng cường đúc chế mấy con tàu mà lợi kế ấy.

Tạm tin cớ ấy, Luân cũng thầm cảm ơn hắn giết chết Luân. Mấy nay gần tháng tên Loan vẫn đau liệt giường, hắn lại càng thêm thời gian lôi kéo thế uy trong triều đình…

– Rứa Nữ Như! Ngươi coi điểm chi thích em ta? Hợp em ta không mà lại đi làm… ngửi c*t như rứa?

– Răng ngài cứ hỏi lại rứa? Bổn thần hạ không có ý chí cả, công nữ với người tự có ý.

– Ngươi sau có công bổn Thế tử tự khắc lo sau, ta nghe ngươi tài giỏi thì cũng sở thị (đã rõ) nhưng làm chi cũng liều cũng gan, biến thái! Tuy Ngọc Cơ đây là có ý vì thấy ngươi cũng được, nhưng ta thấy hôm ni vẫn chưa cho mô!

Tưởng hắn đây thèm thuồng gì? Có người yêu nghe thì hay nhưng đôi lúc cũng phiền, hắn căn bản giờ chưa cần. Ý thích thì rõ nhưng ý thực thì chưa, vẫn chưa biết lý gì người như hắn lại bị chấm. Nên vẫn phải cảnh giác.

Ấy cũng là vì lần này hắn làm điều kỳ cục quá thôi, ngồi ngắm ngửi phân quá lâu.

Theo tính toán của hắn, thì nên xây thêm kho ủ phân, thuê người thì nên trang bị cho gậy múc, hai giỏ đựng đáy sâu có móc gánh. Toàn bộ là hắn nhớ mang máng mà học qua làng Cổ Nhuế.

Trung bình cần 6 tháng mới ủ xong, đem bán cho người dân để tăng cường chất cho đất và cây trồng.

Cứ suy nghĩ về mấy việc đó làm cả buổi hắn im lìm, vì khó nhất là kiếm người. Ai ưa bốc c*t mà ăn đã chứ? Suy nghĩ như thế thì hắn nghĩ đặt giá mua cao một tí, kích thích người ta đi.

Nhưng sợ dân bán hàng giả, hàng kém chất lượng, nên thành ra muốn né thì phải có biên lai nhận phân, nhận hàng…

Lại về phần áp giải về Phú Xuân, hỏi qua thì nghe Quân nói Cơ cô định không giết nhưng sau khó nhằn quá mới có ý. Nhưng thế cũng đủ cho ả tội chết, ấy hắn muốn tha tội lấy ân đáp oán, mong tha cho Quân để Quân với nhà cô còn giúp hắn việc buôn phân nữa.

Cũng chưa muốn làm Minh Hương ở đây hoảng loạn, phải có chính sách hoà giải dân tộc và dân cư để phát huy sức mạnh khối đại đoàn kết.

Bỗng con bé Hằng giật giật tay áo hắn, nhờ hắn đi canh để đi “xả”. Tất nhiên thì con bé tuy lớn nhưng còn ngây thơ, hắn lần nào cũng phải ra đào hố cho nó “xả”.

Nguyên người dân cứ xả ra tự nhiên thì đào hố rồi lấp lại. Người đàng Trong xưa khai phá thì dựng chuyện người Chiêm Thành tối đầu với nội tạng lìa khỏi người, bay lơ lửng rồi đi ăn c*t. Cớ ấy mà vừa phân biệt đàn áp vừa dạy người ta đi xả thì phải đắp để “ma Hời” không ăn c*t của mình.

Con bé Hằng cũng là vì sợ ma Hời nên lần nào cũng bắt hắn ra ngồi canh hết. Hắn thấy như này chỉ có đặt mua bô từ Nam Thanh đúc, mỗi cái chừng 12 văn rồi bán cho người dân thì mới hết cảnh đi xả bậy rồi lấp lại như này.

Mua bô là để cho dân dùng, nhưng khó đổi tính nết thì phải cấm người dân xả bậy, nghĩ thế hồi lại phải phê chuẩn để cấm việc xả rồi lấp ngoài đường.

Ấy vẫn cần quy định mỗi nhà cần có mỗ thùng chứa để bán cho người đi thu mua. Nghề đi thu phân thì tất nhiên là bỏ tiền cao thuê cũng được, nhưng nghĩ lại để lương vừa phải với tạo điều kiện cho người thiếu điều kiện mà làm thay. Chứ nếu đặt lương cao chỉ thu hút làm việc chứ chưa thu hút thực chất và nghiêm túc được.

Xả xong, thấy con bé không lấp đất lại, chẳng biết từ đâu Lê Cao Kỷ đứng đằng sau sẵn mà nói lên : “Đồ cái đồ nhớp như lồi! Lấp lại đi!”. Ừ, “Hời” hay “Lồi” cũng là từ miệt thị người Chiêm Thành, hắn chột dạ mà thương cảm cho, mới chỉ tay về Cao Kỷ mà nói :

– Ngài không được nói như rứa, rứa là miệt thị dân Chăm Pa.

– Chăm Pa?

– Chiêm Thành, ta nhầm.

– Không răng, xem ra nhà ngươi biết cách tụi Man nói chuyện với nhau. Ta tới đây là thay đức Thế tử hỏi chuyện đúc pháo của nhà ngươi, kiếm mô ra tiền tài mà mua rứa?

– Hừ? Ta đây mua hàng bỏ hàng hư của bọn Tây Dương, đem về đúc nhỏ lại thôi, với giảm chi tiết trang trí, thì tiền bạc giảm được phần nào, nhưng bắn khó mà xa bằng thôi.

Mà nhắc mới nhớ, cũng gần cuối tháng rồi, hắn chưa mua đồ để cúng đất lần nào. Thường người Thuận Hóa khoảng tháng 4 – 6 thì có cúng đất, tuy phân biệt người Chăm Pa nhưng họ vẫn có lễ cúng đất để cúng cho cha ông người Chăm ở đây, tỏ lòng tôn kính khi ở đây, người ta chỉ coi đất này là đất ở đợ người Chăm mà năm nào cũng cúng cho họ…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cai-nay-quoc-van-co-chut-quy.jpg
Cái Này Quốc Vận Có Chút Quỷ
Tháng 1 17, 2025
tay-du-xuyen-thanh-bach-cot-tinh-bai-su-phuong-thon-son.jpg
Tây Du: Xuyên Thành Bạch Cốt Tinh, Bái Sư Phương Thốn Sơn
Tháng 2 10, 2026
the-gian-bach-xa-tien.jpg
Thế Gian Bạch Xà Tiên
Tháng 1 25, 2025
lam-nhan-vat-phan-dien-ta-bat-duoc-vai-nu-chinh.jpg
Làm Nhân Vật Phản Diện Ta Bắt Được Vai Nữ Chính
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP