Chương 57 : Cúng đất và nhập bò
Hôm nay là hắn lần đầu tự chuẩn bị cúng đất, cũng là ngày cuối để tống khứ Cơ ra khỏi phủ đệ của hắn. Hắn mua gà, mua vịt, heo, rượu… Thêm bánh chưng, gạo, xôi,… Tất cả tự mình chuẩn bị và nấu nướng tươm tất, cũng đã lâu rồi hắn mới nấu bữa thịnh soạn như này. Nhưng chỉ để trong phủ ăn, ngoài thì thuê bếp nấu đãi nhân dân.
Hắn muốn mượn dịp này để an dân, vì cúng đất thì luôn phải mời hàng xóm xung quanh, mà hàng xóm của đại quan như hắn thì thành ra phải mời cả vùng mình cai quản. Nhân dịp ấy thể hiện tục lệ của Hoa Lang : mở tiệc thì sẽ đãi tất cả mọi người đi qua và ở trong làng không phân biệt ai cả.
Bưng một cái bàn ra trước cổng nha môn, đặt mấy món lễ vật lên, cúng cúng rồi hất rượu, gạo với cháo ra ngoài đường. Cái hắn còn đốt vàng mã để cho người ở dưới có đồ để mặc. Tuy nói thế chứ như Nguyễn Trường Tộ từng nói : “Dân mình ngu! Lấy tiền đổi giấy của bọn Tàu để đốt!” Thì hắn tự cảm thấy nhục.
Nhưng có lẽ nghề làm vàng mã của Việt Nam còn đó, chỉ là sau mấy chục năm nội chiến thì mai một nên phải nhập hàng của Tàu để phục vụ nhu cầu tín ngưỡng. Dù sao quanh đây người ta làm nghề hàng mã rất nhiều chứ chẳng phải ít, có công ăn việc làm thì mắc gì phải cấm tiệt đi chứ?
Đặc biệt nữa, hôm nay là có nhà hắn vào chơi. Vì cúng đất thì phải mời trong nhà, hắn có gửi thư cấp tốc đêm hôm qua để trưa nay kịp vào, đặc biệt là có cả Thanh Nhơn cưỡi con ngựa trắng chạy xối xả may gần bay cả bàn cúng.
– Ha ha! Mắt mù! Bổn tọa tới rồi đây!
Học đâu thói xưng hô Hán văn hắn không biết, chỉ thấy nhà hắn cũng đi xe ngựa mà vào. Còn mang cả… cái ghế?!
Vâng, thời này có chúa ngồi chỗ nào hay ghế nào người ta còn phải niêm phong lại mà coi như của quý, lần này nhà hắn đem vô cốt là để xin trả ân lại cho Thế tử.
Gặp lại gia đình, hắn có ôm rồi hỏi han sức khoẻ mẹ với cha, chỉ thấy con bé Hằng chạy ra kêu theo, bà Tuyết gặng hỏi hắn :
– Ấy?! Con nhà mô ri mà kêu cha mạ (mẹ) với nhà mềnh (mình) ri con?
Hắn chỉ cười mà đáp lại :
– Con bè người ở, mồ côi, suýt chết cháy, thấy tội quá bơ con nhận làm em nuôi…
Nói ngang đó là thấy hai ông bà với Gà đã hớn hở bồng con bé lên hỏi han mà vui đùa rồi. Thời này càng đông con càng vui, chứ chưa hề áp lực chồng chất như thời hiện đại cả.
Mời cả nhà vào phủ, gặp Thế tử với bá quan, hắn lại cúng tiếp. Này hắn mua nhan Thuỷ Xuân về để thắp hương, nghe nói hương chỗ nấy trăm năm thơm linh, rất đắt đỏ nên hắn tỏ lòng kính mà mới đặt mua.
Chợt thấy đoàn Tây Dương tới, nói là xin tặng cho mấy cặp bò hắn nhìn qua đã biết là bò sữa rồi. Chợt nhớ giống bò này sữa của nó rất bổ, nếu như nuôi thành trang trại thì cũng có nguồn bổ sung dưỡng chất cho quân lính đấy chứ?
Nhưng nuôi thì cần ở địa hình cao nguyên, mấy ông đây ý tặng nhưng không có ý thực, chỉ muốn lấy lòng hắn mà thôi. Hắn cũng cười nói qua loa, mà mời họ vào phủ ăn cơm để tỏ ý hào hữu.
Về phần người Hoa, họ sợ bị mang tội nên tới tặng hắn rất nhiều đồ, mặc cho gốc cúng đất chẳng có vụ này bao giờ. Chẳng qua Tây Dương không rõ chứ đám người này sao không được? Hắn không nhận tất, nhưng cũng mời cả đám người ngồi ngoài ăn, tất nhiên có treo màn để che nắng.
Cũng thả Quân ra cho ngồi ăn mâm riêng cùng mấy kẻ lính. Hắn đây còn lo sau Cơ bỏ đi thì nữ binh ai huấn luyện đây? Có khi là hắn nữa chăng?
Bỗng ông Thuần kéo kéo hắn lại, kéo ra một góc mà nói chuyện gì đó có vẻ như rất nghiêm trọng. Chỉ thấy mặt ông rất nghiêm túc nữa là đằng khác :
– Nhà mi không cúng ông Ngự à?
– Ngự cha chi rứa cha?
– Ngự Bình sơn thánh chơ răng?!
Nói mà phì cười, lại là trò này. Thôi hắn nhịn lại mà nói đùa :
– Không cần chi, rứa mà cha còn lôi con ra ngoài ni làm cái chi? Có nớ thôi cũng phải làm như bí mật.
Chỉ thấy ôm vai hắn, Thuần thở dài cũng có mấy câu muốn nói riêng tư thật :
– Mi thấy con bé tù nhơn kia khôn (không)? Trước tau (tao) với cha hắn ôn (ông) Triều có đính ước cưới gả, mà eng (anh) mi bỏ ra Cựu Dinh bơ chừ chịu. Mi coi còn mi, mà đại quan cưới nữ nhơn thì cũng khôn (không) được, cần mô tau (tao) bỏ đính (ước) luôn hây? Còn què quặc nữa…
Thuần là người thợ tốt, hay đi ngao du khắp mấy làng mà nhận rèn hàng cho họ. Lại thêm tính xã giao của dân rèn mà ông lại bị thái quá, nên quen rất nhiều người. Chuyện Diệu Triều với ông cũng chục năm rồi, chẳng qua lần này gặp lại mới nói cho hắn biết.
Mà hắn trước đây đọc mấy truyện xuyên không có biết qua vụ hậu cung, một tên cưới cả chục cô. Biết thời này là thế, nhưng hắn rất kinh tởm và khinh bỉ thể loại như thế. Giờ khổ nổi cả hai người đều là hắn gây chuyện, nhưng Cơ là loại cứng ngắc, hễ thích ai thì chẳng chắn 9 phần thực, mà tư tưởng có phần mới thì sao hắn có nghĩ tới đa thê?
Nhưng nghe tới đoạn sau, hắn lại bất bình với Thuần. Hắn không khinh mà còn rất thương xót cho người tàn phế, bản thân ông nội hắn kiếp trước là thương binh Việt Cộng, đứt cả hai chân do bị lính Việt Nam cộng hoà bắn. May sao trong tốp 12 người bị bắn thì ông hắn chỉ bị nát chân chứ là độc sống.
– Cha không được nói rứa, chân nàng là con chém chơ cũng phải mô lỗi nàng? Với con lỡ hứa người khác, khó mà chấp nhận, cha đừng nói huỷ mà bảo con có tri âm là được.
– Nói chi rứa? Tri âm là mệ (mẹ) chi mi? Mà kệ, một chừ tao nói huỷ hai là mi nói, không huỷ mà lấy ai khác họ nói họ chửi mả cha mi đó con!
Đúng vậy, có đính ước thì nhất định phải cưới, nhưng trước đó không được cưới ai trước. Nên giờ huỷ mới hợp lệ, có nói thích người khác mà chưa huỷ hôn là sẽ bị tố cáo phạt tiền. Nhưng khổ bà Tuyết lại rất ưng và thương người khổ cực như Quân, nên bà nhất quyết không chịu.
Tạm bỏ qua, Yến đi tới chỗ mấy con bò mà kiếm tra chúng. Vì có mấy con bò con nữa nên có khả năng là có bò có sữa. Liền lấy một cái tô mà đặt xuống, mấy ông Tây cũng khá bất ngờ khi hắn biết vắt sữa bò, chuẩn chỉ không đau gì nữa.
Hôm qua tới giờ hắn nghe lời Cơ thì cũng loạn cả suy nghĩ lẫn lên, tuy không yêu quý gì nhưng cũng có chút làm bản thân thấy… hạnh phúc? Nói chung khó tả, vì thực hắn vẫn chưa thích cô, mà cũng không rõ cô thích mình vì cái gì nên cũng rất sợ bị chơi đùa, cảnh giác lên.
Thấy Cơ đang ngồi yên, mắt trái đang quấn băng còn mắt phải mờ mờ. Lâu lâu lại ho ra tí máu do hậu chứng của độc dược. Hắn múc cho ly sữa, tới chỉ chỉ đưa cho cô uống.
Đây là do họ có ý tốt với mình thì mình có ý tốt lại, với thêm nghe Thái y bảo bụng của cô đã ổn hơn rồi, ông ta cho cô uống một đống thuốc gọi là trị “loét dạng đặc biệt” chứ thực ra độc thì sao gây loét được? Chỉ là nó ngấm vào người gây rối loạn với xuất huyết trong. Thành ra tạm thời ăn uống gì nặng là chạm vô vết thương xuất huyết.
– Chi rứa? Ngươi cho bổn công nữ chi à? (Cơ còn nhắm mắt chứ chưa mở hẳn)
– Công nữ uống vô, ta chưa biết thực ý người, nhưng suy thực thì tặng người ly sữa uống.
Chẳng nói gì nhiều, Cơ cầm hai tay mà hớp thử một miếng. Sữa thì thời nay toàn sữa nành, sữa gạo chứ sữa này là lạ, nóng mà mùi cũng hơi hăng, có cái cũng được, nhạt nhạt do hắn chẳng thèm bỏ đường vào.
– Sữa chi ri?
– Sữa bò Tây Dương, uống bổ người lắm, tặng chừng chục con hơn. Công nữ đi về đô thành mang theo mà cho người Thượng nuôi, tạo việc tạo thức ăn cho họ thêm.
– Rứa được chi không nhờ huynh trưởng tề?
– Chi tốt thì đưa nữ nhơn trước, ha ha. Tiện kéo thêm người Thượng vào quân luôn chơ chi nữa…?
Còn thấy mấy người ăn xin tụ tập ngoài cổng mà lính không cho vào chỗ ngồi ăn, nghe ồn ào thì Cơ đút cho hắn mấy trăm tiền mà bảo :
– Ngươi coi đưa tiền bảo họ đi tắm, thay đồ đi…
Thương người, hiếm quý tộc bây giờ có được. Thôi hắn coi như kiếm được cái đầu tiên hắn ưa về Cơ, sau việc có lễ nghĩa gia giáo. Liền sai quân phát đều tiền cho chúng, còn suy nghĩ coi sau để chúng làm nghề hốt phân phục vụ chính sách và tầm nhìn của hắn.
Bà Tuyết với chị Gà thấy thằng cu Yến cứ ngồi cạnh với trò chuyện với người con gái cũng sang sang, mỗi tội thấy mù loà. Tưởng tên này leo chức nhanh như vậy, chê với áp buộc người nghèo nên lao tới chửi cho tràng.
Ấy do việc người Minh Hương bị tham quan kiểm soát và ép buộc vốn dân ai cũng đồn, họ thương nên mới bao che cho. Tuy vẫn có người phân biệt mà xúc phạm họ.
– Á à! Cái thằng ni! Ra mi chê họ nghèo, họ phế, họ bị yếu thế bơ không chịu cưới, theo thằng cha mi rồi theo người phế nhưng giàu hả?! (Gà)
Lần đầu tiên thấy Cơ đứng dậy, định tát ai đó nhưng mà tát hụt, còn bổ lăn ra sàn. Làm bọn lính hộ vệ cuống cuồng cả lên mà đỡ dậy, còn chửi lại Gà :
– Mả cha con điên?! Dám chửi công nữ nhà ta hả?! Có ưa bị chặt đầu không?!
– Bà ni đ.ế.c.h sợ bây nhá! Em tau (tao) tau (tao) dạy dỗ!
Rùm beng cả hồi lên, phải đợi Luân vào can ngăn thì mới nhẹ nhàng xuống được. Bà Tuyết thì nhẹ hơn, không nhanh nhảu. Nghe hồi mới rõ chuyện giữa hai người, người thích trước chẳng là hắn mà là công nữ, hắn với công nữ trước cũng không có đặt nặng chuyện tiền bạc gì lắm, hoàn toàn là thân tình…
Nói chung là vui vẻ là được, hôm sau lại phải tiễn người nhà đi về quê nữa chứ? Cũng làm hắn nhớ lại gia đình kiếp trước thực, vì mấy cái cúng đất thịnh soạn như này chỉ có kiếp trước hắn với gia đình mới có. Càng nghĩ càng mũi lòng, mấy chục năm rồi vẫn chẳng quên được đấng sinh thành.