Chương 54 : Trừng phạt
Làm xong, hắn treo cả hai cái vòng hay cũng gọi là lắc vào cái kiềng rồi đeo bên hông. Làm vậy là do chúng khá nặng, treo dây khó mà bỏ túi dễ xóc. Tiện lắc nào cũng có chốt mở đóng nên làm vậy rồi gắn vào bên hông như chùm chìa khoá vậy, nhìn còn sang nữa.
Lúc cần thì giựt ra từ cái kiềng là xong, treo dây giựt dễ đứt dây.
Mấy ngày sau, hắn bận coi ông Bửu chữa độc cho Cơ, nhưng không quên ra tuyên cáo cấm phân biệt Hoa – Nam trong Thanh Hà, tránh gây bất ổn làm giảm sức hút của Thanh Hà cũng như độ ổn định.
Ngày nọ không nói không rằng Luân đem cả ngàn quân ập cả vào Thanh Hà. Tràn khắp cả khu, còn bản thân Luân thì đứng ngoài phủ của hắn, làm hắn phải ra mà đón.
Chẳng rõ như nào, nhưng hắn nghĩ là do hắn lỡ đụng vào người hoàng thất làm bị thương, nên Luân thân Thế tử tới dạy dỗ hắn. Hắn sợ vãi ra quần, nhanh nhanh mặc đồ lễ mà ra chấp tay, quỳ lạy trước mặt Luân.
– Kính chào Thế tử ạ! Mời ngài vô trong phủ chơi, chẳng biết nay có việc chi không ạ?
Luân cứ đơ đơ không nói gì mà bước vào phủ, còn kêu hắn ngồi xuống ngay bàn tiếp. Giọng ân cần nhưng phần nào răn đe mà nói :
– Nhà ngươi ấy. Ta thấy loạn, xông phủ Thế tử, bắn cháy Phú Xuân… Tày trời như rứa mới đưa con em ta về đây khống chế ngươi lại, mà giờ lại huỷ dung con bé như ri? Hay nhà ngươi chức lên nhanh quá sanh nổi ngông cuồng? Hử?
– Ây…
Chưa kịp nói, Luân đã đứng dậy đi vào sau. Thấy Cơ đang nằm trên giường, người nóng như niêu cơm, mắt bọc vải với vai. Kêu rồi đỡ dậy, hắn hỏi cô :
– Em ri là chịu thiệt! Ta đây thấy thực có lỗi, phụ thân xét xử tên Nữ Như tội biết lời thánh sấm không báo, điều tra chậm chạp lề mề, tự ý đổi tiền với không bảo vệ hoàng thất rồi! Công có của em nên anh muốn trả ơn, sau cần chi cứ nói anh đây làm!
– Huynh trưởng đừng nói nữa, là hắn cứu ta, nhưng có đoạn lại giả vờ, đợi ta thương tổn nặng mới ra cứu, nhưng vẫn coi cả ta và hắn có lỗi… Hắn không cảnh giác, ta quá tự cao…
Cơ vừa nói vừa hơi ho một tí, tuy chữa độc nhưng vẫn không dứt điểm, lâu lâu lại đau bụng với hộc máu. Cô cũng bỏ qua việc sờ qua Yến cảm giác tựa nữ nhân là vì thấy hoàng huynh kể lại đi thăm nhà thấy không có gì bí ẩn.
Gặp Trạch và Yến anh em họ nhưng chẳng thân, thấy lúc nào cũng đề cập là thằng em nên cô cũng chỉ nghỉ chắc cảm giác mình sai, hoặc do tên kia nữ như thật.
Nói xong, Luân ra khỏi phòng thì thấy Yến đứng sẵn ngoài mà đã quỳ nhận tội. Hắn kể rõ tội tình của Yến, lần này lấy luật pháp trừng trị uốn nắn Yến, để cho hắn biết triều này có quy có củ, không phải ưa gì làm đấy.
Dẫu đã nói giảm nói tránh đi rồi, nhưng phạt Yến 6 tháng lương còn 10 quan, đánh 50 trượng ngay giữa sân, với thu lại xưởng in về triều đình. Đây là hạn chế tài chính, chứ không tên như Yến kiếm tiền lại mua rồi làm pháo như trước nữa.
Yến đây vừa bị đập đau, vừa bị mất nguồn thu, vừa bị cả anh lẫn em này giận bực. Lần này lỗ, muốn gỡ chỉ cách nộp Quân lên triều đình, tố cáo quan lại tham nhũng cấu kết hại dân, lấy công chuộc tội.
Mà kể tưởng vậy Cơ sẽ về Phú Xuân, ai ngờ vẫn quyết ở lại đây, chẳng biết việc gì chứ khó khăn chắc chắn sẽ tới…
Vài ngày sau, hắn tới đình Minh Hương đã thấy Quân bị gồng cổ lại, xích hai tay hai chân mà quỳ trước bàn thờ tổ Minh Thanh. Ngôi đình có sân nhỏ, điện gạch với chạm khắc, lợp ngói vô cùng đẹp thế lại có một nữ nhân bị giam cầm.
Ấy lần này hắn còn phải dẫn Cơ đi theo. Cô sợ hắn dở thói dơ bẩn lên người Quân, chuyện ấy tuy là bình thường với ngục nhân thời này nhưng khó chấp nhận bởi cô.
– Trương Diệu Quân… Tên đẹp rứa mà lại làm sát thủ, toàn bổ sổ sách của cô đều bị thu lại rồi, chứng cớ rành ra, chối chi không?
Hắn cúi xuống để ngang tầm Quân, không ngồi vì mông quá đau. Chỉ thấy Quân cũng chưa nỗi tàn tạ, mấy ngày qua hắn đã ra lệnh cho ăn uống đầy đủ, không được đánh đập gì nên mới được như thế.
– Ngài muốn chi nữa? Sao lúc nớ không giết ta luôn? Chừa mạng cho ta làm chi? (Quân)
– Khoan hỏi… nhà ngươi rõ ràng sống nhăn ra, mồm cứ bảo không đánh nữ nhơn, đợi ta bị đánh tơi bời ra mới dậy mà đánh là răng?
Cơ hỏi. Hắn cũng chẳng biết giải thích như sao, đùa đùa mà nói :
– Xem kình địch Thiên Mục Sơn đánh như răng… Ai ngờ thua tiểu xảo mô? Hì hì…
“Bất ly tổ” là việc mà mỗi học sinh võ đều phải nhớ, việc ấy cũng nghĩa là phải bảo vệ môn phái mình trước lời phỉ báng của ngoại nhân. Tức thì Cơ một vả đỏ cả mắt Yến rồi sai con bé Thị Bích đem ghế phượng tới để ngồi nghe.
Tát này chẳng nhằm nhò gì, trước hắn bị hổ tát thì bị sao đâu?
– Quân cô nương, nhĩ thính đổng ma? (Cô nghe rõ không?)
– Thập ma? (Cái gì?)
– Ngã yêu nhĩ… (Ta cần ngươi) Khả dĩ tác vi yết phát tham quan khi áp bách tính, tham ô, câu kết phản loạn chi chứng cứ hồ? (làm bằng chứng tố cáo bọn quan tham hà hiếp nhân dân, tham nhũng, cấu kết phản loạn, được không?)
– Ngài thế thì cũng được… Hà… ngài đây muốn thêm hận thù với ngài Loan?
– Đối! (Đúng!) Hiểu là tốt rồi, dân Minh Hương ta hứa sẽ bảo kê cho, điều ấy ta hứa, miễn sao nhà ngươi hợp tác.
Đọc qua mấy lần số tài liệu thu lại được, mấy ngày rồi hắn cực nhọc ghi chép và thống kê lại nhưng phi vụ của Thông và Loan, cùng lũ khác. Đặc biệt là vụ buôn lượng lớn hàng giả của Viên vào Phú Xuân.
Cũng chẳng ngờ Minh Hương xã cứ thế chèn ép bởi bọn chúng mà làm mấy chuyện như này. Lẽ ấy hắn phải định luật phạt, nhưng việc này lớn phải để chúa Vũ quyết.
Mấy ngày nữa Luân mới dẫn quân về, hắn mượn ấy mà đuổi cả Cơ và đem Quân đi. Cũng khó mà nói do ngựa hắn còn chưa có, khó chở người bị chém què chân như Quân đi được.
Chợt Cơ lại hỏi hắn :
– Bị thương hoàng thất, tội đáng trảm, nhưng thay nhục hình thì đánh 50 trượng, thi hành! Không chậm trễ!
Chưa bao giờ Cơ lớn giọng cả, lần này chứng tỏ cực kỳ bực bội. Lại sợ Luân vào hỏi tội, biết Thế tử đang tìm cách đối phó mình nên hắn cũng phải tìm cách mà trấn áp con bé này lại, không cho nó lấn áp được.
– Không được mô công nữ, nữ nhơn đánh còn 25 trượng, không chịu được đau hơn rứa mô. Người là phụ nữ răng ác rứa?!
Sững lại, Cơ nghe thế thì mới phủi tay chẳng nói gì mà lủng thủng đi ra. Còn hắn thì ra lệnh cho lính nữ đập Quân 25 trượng, bắt trói chuẩn bị về Phú Xuân xét xử, khai tội. Chỉ thấy Quân bị đánh phát nào phát nấy cũng im thin thít mà chịu đau.
Lần này là hắn suýt chết chỉ vì cô, nhưng hắn không trách lắm, đọc với nghe những thứ mà cô có thì hắn thấy cũng hời khi qua lần này có thể đánh thêm một cú mạnh vào Phúc Loan. Còn Quân chẳng hiểu sao Yến có thể sống khi bị cấu một đống thuốc độc vào người vậy, còn không bị đau sốt gì nữa? Cơ chịu nặng hơn nhưng cũng phát trong ngày, hắn có thể giả vờ nhưng chục ngày vẫn không phát thì quá phi lý.
Đánh xong, hắn đỡ Quân dậy, dù đau nhưng cô vẫn hỏi hắn mấy điều đang tò mò nhưng hắn không trả lời, trói lại rồi bỏ về phủ đề nhờ sức thuốc vào mông chứ đau chịu không nổi. Đây cũng lần đầu hắn thử bị đập như vậy, thì ra không thoải mái gì cả.
…
Tối ấy, Yến mời mấy tên hoàng thất đi ăn tối ở nhà hàng cháo ở Triều Sơn Nam. Lần này là do hắn hơi túng tiền, nên định mời ăn cháo cho rẻ. Ai ngờ Luân còn mang cả Kỷ, Hạnh, Ba, Đông, Công, Độ… Toàn những người không mời mà tới, bỗng dưng hắn mời cả đám ăn cháo, vừa tốn thêm tiền vừa bị cả đám người chê nghèo. Vốn định thể hiện sự giản dị mà giờ lại thành phèn.
Cơ chẳng hiểu sao lần này không mang theo Thị Bích, lại ngồi cạnh hắn. Còn chủ quán thấy có toàn quan to tới ngồi thì bưng ra một đống đồ bảo là đãi, nhưng hắn đều chối mà còn dọa nạt quy vào tham nhũng, được cái Ba và Đông lại chủ động tự bỏ tiền túi ra nữa mới ghê chứ? Từ bao tất sang bao một phần.
Nhưng mà nói chuyện thì chỉ có ba tên họ Nguyễn Hữu, còn đâu ai cũng ngồi ăn ăn chứ chẳng màng nói chuyện phần nào. Bỗng Phúc Luân đặt đũa xuống, thẳng mặt hắn mà nói chuyện :
– Nhà ngươi tánh như răng? Phạt cũng rồi nhưng em ta bị hủy dung thì làm răng sau ni cưới gả?
Đang ăn tạm cái đùi, hắn nhồm nhoàm cầm tay, nhanh nhảu đáp lại không nghĩ suy gì :
– Có một mắt mà ngài làm như cả khuôn mặt, lo làm chi ạ.
– Nhà ngươi còn cãi? Cho Ngọc Cơ đi quản nhà người không phải là để người hại nó, thấy bị hại rồi mới vô cứu sau như rứa. Mù một mắt cũng là mù, ai dám cưới người không lành lặn?
Đây là đang ép hắn, muốn nhanh nhanh phong ấn hắn vào tầm kiểm soát. Thời này muốn lôi kéo người tài đa số chỉ có tiền tài, chức vị và phụ nữ như vậy thôi.
– Cưới ai là chuyện mà công nữ quyết chơ ngài không nên ép buộc chi mô. Nữ nhơn chung quy vẫn là người, là người thì có tự do riêng, thích ai cưới nấy, không thể ép buộc gì được. Và dĩ nhiên có người thích lại mới nên cưới, huỷ dung thì sao? Tâm tình mới quan trọng, cái đó hữu duyên ắt tìm ra tri âm.
– Không ngờ ngài đây lại đi thương hại cho nữ nhơn? (Kỷ)
– Thương hại chi? Mà là đi đòi công bình (bằng) cho nữ nhơn, không thể lấy nữ nhơn làm quân cờ chánh trị được! Hay làm lễ của mà trao đổi!
Chỉ thấy mấy người còn lại cười vang lên, dân chúng xung quanh thì nghe lóm cũng mấy người bàn tán xôn xao…