Chương 53 : Nữ Như
Ngọn lửa tuy to nhưng không nóng quá, đợi Quân phun hết hắn mới đạp bàn về hướng cô, nhưng bị Quân một lộn trên không là né được, còn ném mấy cây kim về hướng hắn, may hắn cũng nhanh tay lấy đao quạt một quạt mà chặn hết. Cứ mãi thế này thì làm sao mà thoát? Cầm Cơ lên mà thoát à? Thế thì đụng vào “Nam nữ thụ thụ bất thân” mà đánh Quân? Lại thành “Vũ Phu”.
Chợt hắn thấy trong túi áo phát ra tiếng leng keng, hắn mới dừng lại mà mà kiểm tra : là hai cái vòng mà hắn được Quốc Mẫu với vua Gia Long tặng thật!? Hắn cũng chẳng ngờ nãy mới nghĩ là chuyện kỳ ảo không thực mà giờ thành ra lại thực, xem ra thế giới này còn nhiều điều kỳ ảo, vẻ sao người dân mới nghe về cái gọi là “Ngự Bình sơn thánh” thì thi nhau chạy đi cúng đi điếu vậy.
Nhớ lời Quốc Mẫu Hồng Đăng Ngàn nói, thì có vẻ mang vòng vào sẽ đỡ cảm giác tội lỗi hay sao đó, cái tư tưởng không đánh phụ nữ là vì họ đã bị mất đi quá nhiều vị thế trong xã hội rồi, về mặt sinh học cũng vậy. Cứ bấu vào việc đó mà hắn thấy tội, thấy thương nên mới chấp nhận cái tư tưởng có phần Hán hóa đưa vào nước ta, nhưng lại hiện đại và hợp lý trong sự phát triển xã hội.
Thở cái lại né một cú đâm bằng cách xoay người, hắn nhảy ra sau, đút kiếm vào vỏ và thủ thế tấn tiếp. Cơ thấy hắn đánh cứ nhây nhây chẳng ra làm sao. đau đớn mà vẫn rướn người mà nạt :
– Nhà ngươi cứ như rứa là ưa chết à!? Bổn công nữ không hiểu nhà ngươi ngu thì ngu vừa thôi chứ!?
Đeo vòng tay vào, thở một phát để tịnh tâm, dồn khí vào hết các mạch máu và cơ, hắn chẳng rõ sao tức khắc bản thân nhanh nhẹn hơn hẳn, rút đao ra cái đã áp sát tích tắc mà xoẹt ngay một đường chéo từ dưới lên vào bụng của Quân. Cũng chẳng thấy tội lỗi hay áy náy gì, chẳng lẽ chiếc vòng này hiệu nghiệm thế sao?
Quân chưa hiểu sao cái tên mồm cứ khăng khăng không đánh nữ nhân, ra tay nương chút lực lại đột nhiên làm trái lại hết. Nã thêm một chỏ vào mặt của cô làm xuất hiện trong cả mồm, học ra cả đống máu. Nhưng vẫn cấp tốc lôi chục dao găm nhỏ còn sót lại mà đâm về phía hắn, né đi rồi thì lại ném không trượt phát nào.
Lại còn chém thẳng mạn sườn rồi luồn qua mà chém vào hai hố khoeo của Quân, làm cô ngã ngay tại chỗ. Thực sự là hắn nhanh hơn trước nên thành ra Quân còn chưa quen, nhưng được cái xử lý nhanh thì bốc sẵn nắm tiêu mà lộn qua thổi phát vào mặt Yến mà chạy. Làm Yến ho mấy hồi nữa chứ, cay chịu không nổi.
Cũng chẳng phải nhà Quân chỉ có mấy mánh như vậy, thấy hết dao, cô từ trong tay áo lộ ra một cơ chế tựa như nỏ mà ẩn sau tay, liền giơ ra một phát là bắn ra 4 mũi tên cực kỳ sắc và nhanh. Có lẽ loại này chỉ có dùng càng gần càng đau mà thôi, chẳng rõ chứ Yến hắn vẫn cứ bình tĩnh mà nhanh như cắt chép làm đôi dọc cả 2 mũi, 2 mũi kia dính vào tường ngay lập tức nổ to.
Nếu không né thì có nước mà banh xác, mà Cơ cũng xém mất mạng vì vụ nổ do chúng gây ra, tuy không lớn nhưng bay cả một đoạn tường. Lính tráng thấy thế thì ra sức nã đạn thêm nữa, cho là Quân đang tìm cách tẩu thoát sau khi hại Yến. Này thực tự xử cả chứ từ bắt lỗi quận công lại thành đi bắt tội phạm lần đầu của họ.
Chẳng rõ sao Cơ lại có cảm giác tin tưởng vào hắn đột nhiên như vậy, tưởng hắn thuộc kiểu người sĩ diện với cái tôi cực kỳ cao, ai ngờ cũng cương nhu vừa phải, chẳng phải dạng chết vì gái vì sĩ. Cớ ấy mà thanh đao Thực Nguyệt lại sáng cả lên, hắn trườn tí đã tới ngay chỗ Quân mà một chép thẳng tay và ngực, Quân biết khó nhằn cũng chơi chiêu cuối.
Lại đút tay vào mấy cái túi, vẫn là lao tới nhưng là một đòn chọc thẳng yết hầu. Nhưng lại bị một đao cản lại không cho qua, thêm một đấm thẳng mặt nhưng mà cô lại nhanh chóng thay đổi hướng tấn công, trượt qua mà sẵn mồi lửa hướng vào phía Cơ – người đã bị dính một chút thuốc nổ ở vết thương.
Nhưng Yến bắt cả hai tay Quân lại, chẳng mảy may còn chụm lại cả hai bàn tay, khi mà một bên dính thuốc nổ còn bên đang cầm lửa. Thế là nổ cái đoàng ra, may mà hắn đạp Quân ra chứ không là nổ nát cả mặt. Còn cổ thì nổ tay lại ngã xuống, đợi đương lúc đứng lên thì hắn hiện rõ cả ra khí thế Bạch Hổ, chẳng hiểu sao hắn chẳng nao núng mà cũng chẳng thấy Quân là kẻ lép vế xét theo giới nữa, cứ thể xông thẳng tới.
Múa vài đường Lý Thường đao – về cơ bản là giống Tứ Linh đao, chỉ là nhiều đòn thế hiểm ác hắn lược bớt, vẫn chưa dám giết hẳn đi, chém cả vào gối để phế đi đôi chân – thứ quan trọng nhất của sát thủ. Né hết mấy đòn đánh vào yếu huyệt trên người Quân, rồi mới một cước ngay bụng bay từ tầng 2 xuống.
Hắn đỡ Cơ dậy, cơ bản là cô vẫn có khả năng đi lại, nhưng mắt cay xè chẳng thấy gì với tay trái mất khả năng trụ khi vai bị thương nặng.
Toàn bộ kỹ nữ bị bắt ép ra, riêng Quân giam vào nơi đình Minh Hương. Toàn bộ xóm Minh Thanh tán loạn, người ta đồn bảo người làng Minh Hương cấu kết với bọn phản loạn, gây hấn tạo cớ gặp riêng quận công rồi đòi giết quận công, cho người làng ấy là quân phản loạn Thiên Địa hội bên Tàu, mấy ngày liền chẳng ai dám từ Minh Hương mà đi ra cả, nguyên xóm Minh Thanh không ai vào hướng Nam của nó.
…
Tạm giam như vậy là do chưa có ngục giam, trước có nhưng đã cháy trụi. Lôi Cơ về Hậu Phủ, nhờ cha Michael tìm thầy thuốc nhưng không được, lại phải nhờ Kiên thuê thầy thuốc cho, may sao Kiên có quen thầy Nguyễn Văn Bửu chữa Nam y gần đó tới chữa tạm. Trong lúc đợi thầy tới thì cho Cơ nằm tạm ở trên giường…
– Nhà ngươi… rốt cuộc là tiểu nhơn nói không làm đúng không? Nói không đánh phụ nữ mà đánh… như rứa thì…
Vừa nói vừa cố thở, hắn chỉ lấy bông gòn mua gần đó mà lau lau rồi cầm máu nơi mắt cho cô. Người thì chẳng nói gì, chả lẽ bảo mang vòng của thánh thần mà có gan như vậy? Chẳng rõ sao mang vào người hắn tự thấy nhẹ nhàng trong suy nghĩ hơn, cũng chẳng sợ đánh phụ nữ như trước.
Chẳng nhìn rõ gì, Cơ cứ thở hộc hộc, quơ tay loạn xạ mà lữ chạm vào ngực của hắn. Bóp bóp rồi im im một hồi, mới hỏi :
– Nhà ngươi là nữ nhơn…?
Hắn thì cảm giác không ổn ổn lắm, cơ ngực thì đàn ông không bao giờ nhạy cảm tới mức cảm nhận rõ từng cái bóp như vậy. Bỗng vô thức sờ xuống thấy “cậu bé” bay đâu thì mới hốt hoảng mà đóng cửa chạy ra ngoài thở gấp.
Sờ sờ ngực, thấy nặng với mềm, cảm nhận rõ hơn luac trước thì hắn lại hơi hoảng. Cốt vì hắn không ngờ được việc này
Giọng nói cũng có phần cao hơn, hắn thấy thực là… ảo ma. “Chắc chắn là do cái vòng ni!” hắn tự nhủ. Bình tĩnh lại, tháo chiếc vòng ra, thì hắn thấy người nặng dần.
Lúc sau kiểm tra lại thấy “thằng em” đã về thì mới thở dài hết lo âu. Thì ra tăng tốc độ, không thấy nặng lòng khi ra tay với phụ nữ là do như vậy? Ảo ma như này hắn cũng không nghĩ tới được, Thượng Cổ Đại Thần như Hồng Đăng Ngàn có thuật biến dị ảo như vậy.
Cũng may bản thân hắn vỡ giọng chưa, râu ria ngày lại cắt lần, nên thành ra người xung quanh chẳng nhận ra được khác biệt gì. Chỉnh lại giọng, mới bước lại vào trong mà lo vết thương cho Cơ.
– Công nữ đùa quá, mô ra chuyện nớ?
Cơ cũng chẳng để ý thêm nhiều. Hắn nhìn sơ qua thì thấy vết thương có cả thuốc súng như này làm sao mà sát trùng được? Thấy lang Bửu gặp việc này cũng khó mà chữa trị.
Yến cơ bản cũng hiểu kha kha việc xử lý vết thương như này hơn, hắn đùa bảo Cơ phải có niềm tin vào hắn đã, rồi sai lấy dao rửa sạch nung qua rồi xẻ bớt mấy phần dính thuốc ở sâu trong. Mất gần cả ngày, đau tới mức thấy cô ngất lịm cả đi.
Vết thương sâu cực kỳ, hắn phải lấy thanh sắt nhỏ nung đỏ lên mà đút vào sát trùng. Những lúc ấy thì cho Cơ hốc nguyên mấy hủ rượu cho ngủ say mới dám làm…
Về phần hai chiếc vòng, hắn cũng phải tin là thần tiên ban cho thật. Nhưng hắn có thì cũng có nghĩa là có kẻ khác có, tính ra của hắn có khi chẳng đặc biệt mà chỉ là hiếm có thôi. Việc đổi qua lại nam – nữ nghe thì hay nhưng chỉ phục vụ được mỗi việc bảo toàn tôn chỉ sống của hắn mà thôi, chứ thực chiến chỉ tăng thêm tí tốc độ và phản xạ, trung hoa tốc độ và lực đạo.
Cầm trên tay vòng Thái A của Gia Long, hắn thấy chẳng có gì đặc biệt cả về ngoại hình, được cái quẹt đao kiếm qua thì thực có thể mô phỏng kha khá ngọn lửa Thái A. Duy là độ nóng thua Thái A kiếm tỏa ra, nghĩ tới sau này không biết Ô Long (trường) đao của Nguyễn Văn Huệ có khả năng gì? Thì liệu món này đủ chơi trước món vũ khí tung hoàng ngang dọc của Huệ không? Này xa quá tạm gác lại.
Hắn về lò rèn, rèn tạm một cái vòng tựa như kiềng bạc đeo cổ của trẻ con. Thực ở nhà hắn cũng có một cái, xưa người ta nhiều nhà quyền quý hay mua một cái bằng bạc rồi nhờ thầy ở Thượng, ở Ai Lao làm phép rồi đeo vào xua đuổi tà ma, tránh ma quỷ.
Bà Tuyết là con gái út trong nhà họ Dương ngoại của hắn, ông ngoại hắn là thương phú đi buôn vàng bạc ở Hội An rất có tiếng, mới mua cho mẹ hắn mà dùng trong nhà chồng. Lý do bà cưới ông Thuần là do bà… ế, trong nhà ai cũng trắng trẽo đẹp người cao ráo, thì ba lại xấu, đen và lùn tịt.
Học hành cũng không được cho đi học hay thuê gia sư về dạy như các anh chị trong nhà, sống giản dị nhưng hiểu rõ phép tắc lễ nghĩa. Nhưng có lẽ mạng bà lớn, xấu nên ma quỷ không theo, 4 người chị gái cưới chồng xong đẻ vài mụn con đều chết sớm, riêng bà đẻ với sống với chồng hơn chục năm vẫn chẳng sao. Chuyện ấy để sau hắn nhớ tiếp, còn giờ làm cho xong việc đã…