Chương 5 : Bạch Hổ Sơn Đường
Chương 5 : Bạch Hổ Sơn Đường
Hắn được mục sở thị cái ghê gớm của thằng Việt mà đi tới võ đường của Nguyễn Hữu Đông 阮有鉵 nhập học. Mới gặp mặt nhau, Hữu Đông phán liền một câu :
-Mi là con nhà mô, nói mau tới đây làm chi?
-Dạ thưa thầy, con… xin vào học ạ… – hắn nói giọng khá nao núng –
-Nam nhơn tánh tành như nữ nhơn, thật chẳng ra làm sao. Răng mi khôn (không) nói to lên!?
Thì ra sư phụ của thằng Việt cũng chẳng tiến bộ về tư tưởng lắm, nhưng dẫu sao ông ta cũng là người thời này nên không tránh được vấn đề đó. Mà ông nói cũng đúng : cái cơ thể này yếu đuối mảnh mai cực kỳ, có khi chạy nhiều quá là tim như bị cái gì đâm thấu – là tim bẩm sinh, hắn đôi lúc cũng tự ti về bản thân mà co ro bản thân lại.
Hắn bị dân làng nói nhiều cũng vì tính tình đam mê nhạc kỹ với nấu ăn vốn chẳng thuộc về đàn ông – điều cực kỳ bình thường ở thời kỳ hiện đại, ba hắn lúc nào cũng nấu ăn trong nhà cả mà, nhưng thời này đàn ông yếu đuối, lại còn đam mê ba mấy việc mà người ta cho là phụ nữ thì bị đồn vậy là chuẩn rồi, hắn còn vì cơ thể yếu nên không mấy khi hoạt động mạnh cả . Sợ tức tim mà chết tại chỗ.
Hắn giờ chỉ sợ có khi mình giống Lê Văn Duyệt – võ tướng người song tính nhà Nguyễn. Chỉ tiếc là Duyệt sinh ra không có 2 cái “châu” của người đàn ông sẵn rồi, hắn vẫn có, nên hắn nghĩ chắc mình cũng không như Duyệt đâu, vì nếu như Duyệt thì cái hên là làng được ban nhiều bổng lộc, hắn được đi vào cung làm thái giám nhưng mặt khác thì hắn rời xa gia đình và người thân, thôi việc này bàn sau vậy. Quan trọng là hắn giờ sao mới xin được học đây?
Bỗng lão Hữu Đông hỏi tiếp :
-Thế…mi răng mờ (mà) ưa học võ ta?
-Thưa thầy, con chỗ quen biết với thằng Việt đây, trước thấy múa võ uy vũ hơn người, lại thấy thầy họ Nguyễn Hữu của ngài Nguyễn Hữu Cảnh, dạy hắn võ Bạch
Hổ ra được như vậy, âu tự coi là tài giỏi mà mong muốn được theo học ạ.
-Thằng ni miệng mồm kinh lắm, đúng, tau (tao) là cháu nội của ôn (ông) nội, nhưng là dòng thứ, chịu nhiều khó khăn nên giờ mới ở đây dạy võ sống mưu sanh. Mi ưa học thì tháng đóng tau (tao) 1 đồng, học càng lâu học phí càng giảm.
-Sao lại có lẽ ấy được ạ?
-Học lâu thì làm trợ giảng, rồi đứng lớp riêng, riêng việc đó há phải hỏi!? Tưởng cu eng (anh) đây biết tất?
Hưng thật chẳng hiểu rõ phải trả lời sao? Đứng một hồi, nghĩ thầm Đông là người tính tình có phần lỗ mãng, nhưng lại am hiểu đạo lý, hiểu rõ trên dưới, riêng việc chỉ gọi Hữu Cảnh là “ông nội” mà không gọi tên thẳng ra là biết là người có kỵ húy, chứng tỏ có học thức.
-Đứng bệt ra đó làm chi? Mỏi chân thì lên đây ngồi!
Đông bỗng nói rồi mời hắn lên tợ, nhưng hắn biết rõ tợ là chỗ ngồi của bậc tiền bối, chẳng dám nghe theo, nhớ rõ các vị học trò của Chu An – Chu Văn An làm quan rồi hồi hương viếng cố nhân còn không dám ngồi cùng với thầy là biết rõ.
-Đạo nghĩa làm quân tử đặt Tam Tòng lên làm đầu, trên trung quân, giữa nghĩa thầy, rồi tới hiếu cha mẹ. Thầy mời vậy cháu quả thực chẳng dám.
Có vẻ Đông bị sốc vì cái câu trả lời đó, ông mới đứng lên rồi đứng tới mà hỏi Hưng rằng :
-Nói đi, eng (anh) đây nhìn võ ta múa đẹp mà nổi hứng chơ chi!? Nói cho eng (anh) biết múa được như thằng Việt không phải ngày một ngày hai mô! Học cho có thì đừng có làm tốn thì gian của ta!
-Dạ thưa – hắn nói với dòng cố giữ bình tĩnh trước những cú hét tựa hổ gầm của Đông – nghe Tuân Tử nói : “Đường tuy gần không đi không bao giờ đến, việc tuy nhỏ không làm chẳng bao giờ nên” vậy nên dẫu tốn thời gian thì vẫn phải làm dù là ít hay chậm ạ.
-Ơ cái thằng ni? Nói thì hiểu đỏ, nhưng mà mi nói cái từ “thời gian” là cái m.ị.a chi? Ta đây nghe mà thấy lạ?
Chợt nhận ra mình lỡ lời, vì việc người Việt đọc “thì” thành “thời” là do kỵ húy vua Thiệu Trị tức Nguyễn Phúc Thì, mà việc đó phải hơn nửa thế kỷ sau mới xuất hiện.
-Dạ thưa, bản thân ngu đần lâu lâu bị ngọng ạ.
-Chà, thấy eng (anh) mi cũng tánh là có chí, nhưng nhiều điều ta thấy eng (anh) hơn thằng Việt, có khi là vượt xa… Lại có mấy điều chẳng ra làm sao.
Nói rồi Đông đem quyển sổ học sinh ra, ghi vào cái tên Hoàng Văn Yến黃文鷃 một cách nguệch ngoạc bằng cái bút lông của ông. Đôi bàn tay sần sùi đầy chai sạn do đánh đấm làm ông khó khăn trong việc giữ nét bút mềm mại – một cơ bản của việc viết chữ Hán. Đầu tóc của ông là một đống bù xù, dài quá vai, râu thì cũng gần gần vậy, con người đô to lực lưỡng ấy lúc viết lấy tên của võ sinh mới thì toát ra được khí chất nào đó của nho sĩ.
-Rồi, nào học xong một tháng thì đóng…
Đôi mắt thâm một vầng, giọng điệu dần mệt mỏi của Đông vào giờ xế chiều làm hắn nhớ tới mấy kẻ nghiện rượu ở xóm làng kiếp trước của mình, hắn mới nói một câu :
-Tạ ơn thầy, thầy giờ này chắc cũng tới giờ rượu rồi, chẳng hay để trò đi mua đồ hộ rồi về trả ạ?
Chẳng hiểu sao kể từ lúc viết tên tới lúc này thì Đông cứ như chứa đựng đầy tâm tư, cái cảm giác như một mình người ông đang dồn nén bao nhiêu nỗi u sầu của kẻ già vậy.
-Eng (anh) chưa học một ngày mô, mơi (mới) vô võ đường đã đi mua dựu (rượu) cho thầy rồi, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ răng? Ôn (ông) thầy ni sai vặt học trò à? …Với lại eng (anh) là Yến của cha Thuần đầu xóm đúng khôn (không)?
-Dạ, sao thầy biết hay vậy ạ?
-Làng Hoa Lang này thân ta cũng là dân ngụ…(nói với vẻ mệt mỏi) nhưng nghe ngóng trong làng không kém mấy mụ mô – nói rồi Đông cười khoái chí, vừa tìm vò “dựu” của ổng- Tau nói…dân làng ni ai chẳng biết con út eng (anh) Thuần tánh tành hay học mấy chuyện nữ công, ít nói chuyện…?
Uống thêm 2 -3 ngụm rồi lão nói tiếp :
-Ta đây cũng hay nghe dân làng bảo nhau : “Thằng Yến (con) Thuần hay chữ nhưng phát âm chữ linh ta linh tinh lắm” ta nghe thấy nãy giờ eng (anh) phát ngôn có vài chữ linh ta linh tinh là biết… Thôi giờ đi về đi kẻo tối, hai ngày nữa tới học…
Nói rồi Đông múc gáo rượu của lão rồi uống, còn về hắn, xin nhập tông là thành công trong bước đầu sinh tồn rồi, thế giới gốc võ trong thời kỳ này là đỉnh cao của Đại Việt, hỏi chăng nếu ở thế giới có huyền ảo này thì võ thuật trong thời kỳ này còn ghê tới đâu?
Vừa nói hắn lại nghĩ tới việc nhiều từ ngữ hắn dùng chẳng quen : ví như “sinh” và “sanh” hắn còn lâu lâu nhớ mà đổi, chứ dùng “bản” với “bổn” “thì” với “thời” “rượu” ới “dựu”… ừ thì nhiều từ xưa dùng nhiều nhưng hắn dẫu xuyên qua đã mấy năm nhưng chẳng đổi được thói quen nói hơn chục năm ở kiếp trước.
Hắn nhớ lại cái thần thái của Đông lúc viết tên hắn : thần thái tuy xộc xệch nhưng cách cầm bút của Đông – là chuẩn của nho sĩ! Vậy tính ra trước ổng cũng là kẻ có học, thậm chí học nghiêm túc, hắn có để ý ông ta ghi đúng tên hắn là 鷃, chứng tỏ cao sâu khó lường.
Có lẽ vẻ mệt mỏi của Đông là do tới giờ thèm rượu, hoặc có khi đó là sự mệt mỏi khi đối diện với ngòi bút chăng? Không thể đoán được… một kẻ võ phu lại có nét chữ đẹp cũng khá hiếm.
Về tới nhà, hắn phụ giúp mẹ xào rau – đối với việc hắn làm nữ công gia chính thì mẹ hắn không những đồng ý mà còn khoái cực kỳ, bà Tuyết còn thương con biết đỡ đần việc nhà từ của nam tới nữ, biết người con sinh ra vốn yếu đuối nên bà cũng chăm kĩ như chăm con gái vậy, hễ gì cũng đứng ra nói đỡ.
Cũng vì lý ấy mà hắn học thêm từ mẹ thêu thuồng, đi giặt quần áo với chị… cốt Hưng muốn là trau dồi kỹ năng chăm sóc bản thân cho thời kỳ khó khăn sau này.
Thuần ban đầu không ưa nhưng sau thấy vậy cũng lấy làm phúc mà không nói gì nữa, chỉ có dân làng có dị kị thôi, thực ra được kẻ như vầy làm con sướng biết bao mà khinh? Ăn cơm xong thì khoảng 8-9 giờ là ngủ, vì thời xưa chẳng có thú giải trí gì cả nên ăn xong là ngủ sớm sau một ngày dài lao động. Nhưng đỗi hôm nay ăn xong thì Thuần mới bảo với hắn :
-Mai mình ra nhà thờ họ tí, tụi bây coi hai thằng thằng mô đi được theo cha?
Trâu mới đặt bát xuống, lấy tí nước uống rồi mới nói :
-Cho cu Yến nhà mình đi được ba nở, dẫu răng cũng là có ăn có học nhứt cái nhà mình.
-Ừ rứa cũng được.
Ấy, hắn quên béng mất là còn phải xin học phí học võ, 1 đồng cũng là cực kỳ đắt rồi, không biết tính toán sao mà xin được đây? Nhưng biết tính Thuần có tính cương trực, lại thương con mà hắn mới mạnh dạn mà hỏi :
-Nãy con có đi xin thầy Đông dạy võ nhập học, cha cho con xin cuối tháng 1 đồng đi nộp tiền học được khôn (không) rứa cha?
-Mi mà học võ à? – nói cái cả nhà cũng cười lên- Mà thôi người yếu như con mắm thì học võ cũng đúng thôi…mai tau (tao) qua bên eng (anh) Đông giảm tí đỉnh đã, tự bao giờ học phí đắt rứa mô?
-Cha quen thầy Đông à cha?
-Ừa, xưa học chung võ phái mà, mà tau (tao) học gần tới thì ôn (ông) mi mất, tau (tao) về nhà làm nghề rèn tiếp thôi chơ răng nữa, nhưng vẫn giữ liên lạc…
Thế là hắn biết thêm được điều : Thuần cũng là người có võ, vậy là hắn đỡ phải lo phần nào nếu sau này có chiến tranh thì nhà không ai nương tựa. Vì sao lại nói vậy? Vì quay trở về thời này rồi, hắn cũng muốn xưng hùng xưng bá chứ không thể cầu an mãi được, phải chuẩn bị trước vài điều trước khi chiến tranh xảy ra, ấy là điều hiển nhiên.
Nhà hắn may mắn cũng không quá giàu, hắn đoán như nhà thằng Việt với Tế sau này dễ bị Tây Sơn cướp hết đi tài sản. Lại không biết, thế giới này liệu còn khác biệt gì so với thế giới gốc của hắn hay không? Hắn nằm dưới đất ngủ rồi vẫn bứt rứt không ngủ được, cứ nghĩ tới sau này loạn thế làm hắn nôn nức không xuôi, hắn biết rằng Gia Long sẽ thắng nhưng có khi trong thế giới này là Quang Trung sao?
Nghĩ đến đây hắn lại thấy khó chịu, khó chịu vì trước hắn học trên trường thì giáo viên cứ đì nhà Nguyễn và tâng bốc, che đậy tội ác Tây Sơn – cái nhìn quá phiến diện theo quan điểm của hắn, phần nữa hắn là người Huế, mà đã là người Huế chuẩn thì không tài nào không biết ơn các chúa và vua Nguyễn được. “Hay là ngăn chặn Trương Phúc Loan?” hắn chợt nghĩ, mà thực ra cũng không được, lực hắn không có mà danh cũng không, không tài nào làm nổi việc đó được, nghĩ chặp hắn rồi cũng ngủ để mọi chuyện suy tư sang một bên…