Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
khung-bo-giang-lam.jpg

Khủng Bố Giáng Lâm

Tháng 2 26, 2025
Chương 218. Truyện mới của tác giả Chương 217. DROP
muon-choi-that-gia-thieu-gia-hoi-qua-dao-cua-ta-sao.jpg

Muốn Chơi Thật Giả Thiếu Gia, Hỏi Qua Đao Của Ta Sao

Tháng mười một 26, 2025
Chương 295: Đại kết cục Chương 294: Thủy nguyên hắc ám
dau-la-phuong-than-giang-lam-de-viem-phan-thien.jpg

Đấu La: Phượng Thần Giáng Lâm, Đế Viêm Phần Thiên

Tháng 1 3, 2026
Chương 675: Trên trời dưới đất, duy hắn độc tôn Chương 695: Khai thiên tích địa, tái tạo Thần giới
cuc-lac-hop-hoan-cong

Cực Lạc Hợp Hoan Công

Tháng 2 8, 2026
Chương 780: luyện chế thành Ma Đạo chí bảo, Vạn Hồn phiên! Chương 779: Hoàng Hoàng Thiên Uy, Tà Sùng đương đạo, chín ngày lăng không, tru tà chém yêu!
moi-ngay-mot-que-tu-phuong-thi-tan-tu-den-truong-sinh-tien-ton.jpg

Mỗi Ngày Một Quẻ, Từ Phường Thị Tán Tu Đến Trường Sinh Tiên Tôn

Tháng 2 5, 2026
Chương 504: Trước mặt mọi người trảm cát vàng, một cái khác Lâm Phàm (2) Chương 504: Trước mặt mọi người trảm cát vàng, một cái khác Lâm Phàm (1)
dau-la-cuop-mat-chu-truc-thanh-thanh-lap-thien-su-hoc-vien.jpg

Đấu La: Cướp Mất Chu Trúc Thanh, Thành Lập Thiên Sứ Học Viện

Tháng 2 24, 2025
Chương 353. Đại kết cục Chương 352. Thần Giới đại chiến (4)
tay-du-binh-so-sach-dai-thanh-tai-ta-tham-uc-diem-the-nao.jpg

Tây Du: Bình Sổ Sách Đại Thánh Tại, Ta Tham Ức Điểm Thế Nào

Tháng 1 30, 2026
Chương 206: Hoàng Long dự đoán trước ta dự phán Chương 205: dưới cái thanh danh vang dội kỳ thật khó phó
chung-than-the-gioi-theo-trung-toc-bat-dau-noi-len

Chúng Thần Thế Giới Theo Trùng Tộc Bắt Đầu Nổi Lên

Tháng mười một 25, 2025
Chương 611: Tiên Tần tai hoạ ngầm (còn nguyệt phiếu tăng thêm 6) (2) (1) Chương 611: Tiên Tần tai hoạ ngầm (còn nguyệt phiếu tăng thêm 6) (1) (2)
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 4 : Thiên tài bất đắc dĩ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 4 : Thiên tài bất đắc dĩ

-Trò làm cái chi rứa? Học thì không học ngồi vẽ bậy à?

Đó là giọng của ông Hiền, ông đang đi coi học trò viết mấy bộ Nhân, Tâm, Nhập như thế nào với cái roi mây trên tay. Tất nhiên, nhìn một hồi ông đã phải há hốc mồm trước chữ nghĩa của hắn. Chữ Hán – Nôm của hắn cơ bản là theo Khải Thư mà nét chuẩn chứ không láu mấy, nhưng nhìn vào thì ông Hiền phải nhận định như sau:

-Trò…trò là học ai trước rồi bơ mới tới tui đúng khơn (không)? Nét chữ như ri, còn ghi chữ Nôm nữa, ri không có phải là trình độ thấp mô nờ…

-Học trò thưa thầy, bẩm sinh thuở nhỏ bẩm sin…(Hắn định nói “Sinh” nhưng chuyển qua nói “Sanh” cho hợp âm tiết nơi đây)sanh mắc bịnh (bệnh) về nhãn lực, khả năng nhìn xa kém, chỉ có thể tự học chữ chứ viễn vọng quá không thể nào mục sở thị được ạ.

-Này…này trò mấy tuổi rồi?

-Dạ thưa thầy học trò 5 tuổi.

-Này thì trò quá…quá là thiên tài rồi!

Thế là từ miệng của thầy Hiền, cả làng này đều truyền miệng nhau cái việc ấy. Thực hắn không muốn chuyện này xảy ra, vì trình độ hắn còn kém xa khả năng của ông thầy Hiền tận có khi 2 ngàn chữ Hán! Nhưng cái duy nhất hắn hơn người thường về khoảng này là hắn biết chữ Quốc Ngữ, tức là hắn sẽ biết và thuộc âm đọc nhanh hơn người thường, chứ cũng chẳng có gì cả.

Trước đây hắn nghe Thuần nói là Trâu cũng đi học rồi nhưng học không vô, nên sau bỏ, vậy mà nay hắn lại thành thiên tài trong mắt cả làng, cả nhà khao hắn nửa con heo. Thời này có thịt ăn thì cũng được rồi mà nửa con heo cũng tính là nhà khá giả lắm đấy, muối thì không thiếu vì xứ Thuận Hóa là xứ của nghề muối, nên thành ra ăn thịt heo cũng ngon, có cái là nó quá hôi, dẫu có áp gia vị thì người thời ấy chưa biết cách sơ chế như bây giờ.

Kể từ đó, hắn làm trợ giảng cho ông Hiền ở cái lớp của mình, rồi lại thành học vượt cấp, được ông Hiền dạy thêm mấy chữ mà hắn có cái thấy qua nhưng chưa biết nghĩa, có cái chưa thấy bao giờ, ấy là nâng cao trình độ từ kiếp trước của hắn.

Bẫng đi mấy năm, hắn bây giờ đã 9 tuổi, cuộc sống của hắn chỉ loanh quanh đi học và phụ giảng rồi về phụ giúp nghề rèn với cha Thuần của hắn, lâu lâu rảnh thì đi chăn trâu với anh trưởng. Hắn cũng ra sức bù đắp, chơi đàn cò (đàn nhị) rồi đàn bầu mua vui lúc rảnh rỗi, lại quen thói bếp núc của kiếp trước mà giúp mẹ nấu ăn – điều này lâu lâu bị Thuần mắng hắn nhưng mà hắn cũng chẳng quan tâm lắm.

Hắn giờ cảm thấy muốn an cư với cơ thẻ này : thể lực hắn kém, lâu lâu còn bị rối loạn cảm xúc, và đau tim nữa. Có lẽ như cơ thể này đáng lẽ ra phải chết chứ chẳng được sống nếu như hắn không xuyên vào nữa… Nói chung là bệnh phu thì làm gì nhiều cho mệt người? Hưởng thụ thường sinh là đủ.

Bỗng một ngày, hắn cùng cả đám bạn thân đi chăn trâu, ban đầu cũng chỉ như bao ngày thường khác, lại thả trâu rồi cả đám nghịch bùn để rồi hồi lại đi tắm kè – ngay bờ Nam của Hoa Lang có bờ ke như đã nhắc trước đây.

Nhưng mọi chuyện hôm nay lại khác, đang chăn trâu thì đâu ra mấy thằng cu nhóc bên cái làng Phú Lễ bên kia qua chơi. Mấy thằng con nít tí tuổi đầu hay còn gọi là trẻ trâu lại xô xát nhau là chuyện chẳng lạ.

Mấy thằng làng Phú Lễ – một làng ở Quảng Điền ngày nay, nó lực lưỡng hơn bọn Hoa Lang nhiều, phần vì Phú Lễ thuần nông hơn, dùng nhiều sức người hơn, đổi lại bên bọn Hoa Lang có sức bền hơn. Bọn bên kia tận 8 thằng, so với 4 thằng thì chẳng sao mà hơn được.

Bên kia lộ đâu một thằng cu đứng ra mà gào lên rằng :

-Ê mấy thờn (thằng) kia! Răng tụi bây thả trâu nơi đất làng tụi tao hả?! Ưa ăn đập đúng khôn (không)?

Thằng Việt đáp lại ngay :

-M.ả cha mi! Đất bây phía Nam kênh Hoa Lang, bên ni của tụi tau (tao)! Làm ngừi (người) khôn (không) làm ưa làm c.h.ó à!?

-Ấy cha? Mi biết danh đại ca Đôn làng Phú Lễ khôn mà dám sủa ngay trước mặt bổn toạ?!

Nghe thế hắn chợt phì cười : “Thằng cu này nhỏ thế này mà đòi xưng bổn toạ? Đúng trẻ trâu” Nói cái thằng Đôn xông lên đập thằng Việt một phát bay gần nửa mét.

-M.á, thằng ni hớn (hắn) biết võ, bây lo mà trốn đi báo làng đem người ra đợp (đập) tụi hắn, tau (tao) cầm chân cho mà đi!

Nói rồi thằng Việt nhảy phát dựng lên lại, hắn thủ thế tấn của môn võ nào đó mà đến cả Hưng cũng chẳng biết được. Nhưng điều đặc biệt nằm ở đây, từ thế tấn hiện đâu ra quanh người thằng Việt những luồng khói trắng mờ ảo, xung quanh hắn như đang có một con bạch hổ choàng lấy vậy! “Quái lạ, sao thằng này làm ra được cái ảo ma như này nhỉ?”.

Bỗng dưng thằng Việt ào tới, móng tay hắn tựa như dài ra, ngón tay năm ngón chỉa tới trước hướng về phía thằng Đôn, tốc độ của hắn vô cùng nhanh, nhìn thoáng qua người hắn cùng với luồng khí kia tựa như hòa thành bạch hổ xông tới thằng Đôn kia vậy.

-Là hổ trảo! – hắn hét lên-

Kiếp trước chưa từng học võ, song ba hắn là người học môn phái Nam Sơn Thiếu Lâm, cũng từng chỉ hắn vài đòn thế đánh nhưng hắn không học mà chỉ biết cho có. Cái vấn đề là giờ mới nhận ra rằng : cái thế giới này không hẳn là quá khứ, mà là một thế giới song song nào đó chăng?

Chẳng thể nào con người múa võ mà có hiện tượng siêu nhiên này được. Hắn nhìn là biết thằng cu Đôn bên kia cũng sợ ra quần rồi, Đôn đan chéo tay nhưng bị Việt cào một phát tựa hổ cào, đau nhưng chưa hiểm đối với Đôn, hắn liền phản đòn bằng một cú đấm móc từ dưới lên vào cằm thằng Việt, Việt né đi rồi từ tay phải hắn tung một bạt thẳng vào mặt thằng Đôn rồi nhào lộn ra sau.

Một bạt của hắn còn kéo thêm 5 vết rách trên mặt thằng Đôn, vết nào vết nấy sâu như mấy cái đường cày trên ruộng của mấy người nông dân vậy. Hắn nhìn xung quanh thì thấy 2 thằng Tế với Lượng chạy đi rồi, nhìn lại thấy luồng khí hóa hình bạch hổ ngày càng rõ, hai con mắt của Việt đỏ lên tựa con thú đang đi săn vậy.

Mấy thằng cu bên Phú Lễ khiếp hãi, nhiều thằng vãi cả ra quần, thằng Đôn đang nằm trên đất phải lò mò bò dậy, cú bạt còn làm thủng màn nhĩ trái của hắn nữa, máu chảy bê bết cả mặt. Phải nói đòn thế của võ cổ truyền đẹp thì không thấm, nhưng đã xấu thì chắc chắn hiểm, mấy đòn thế vừa rồi của thằng Việt đánh chuẩn đau và hiểm – dù chưa tới, nhưng cũng phải nói là quá ghê gớm với bọn con nít rồi.

Thằng Đôn đứng dậy, lao tới chồm rồi lăn thằng Việt mấy đường. Việt đợi lúc đá phát vào bụng làm Đôn văng ra xa, cú đạp của hắn còn nổ một cú banh trời cứ ngỡ thằng kia bị đá bể bụng tới nơi. Không ngờ cái thế giới tưởng bình thường này lại thật ra bá đạo như vậy! Chỉ thấy Việt định tung đòn hổ trào nhắm vào hạ bộ – đây hẳn là chiêu thu “châu”!

-Tụi bây dừng mệ lại cho tau (tao)!

Một tiếng hét của đàn ông và một đám người làng Hoa Lang ào ra, người kia tựa hổ vồ một phát lướt một phát rất xa rồi đập, khóa chặt tay thằng Việt. Thằng Đôn thì bất tỉnh từ cú đá đó, sau dân làng hai bên phải đứng ra đền bù cho nhau, thằng Việt bị cấm túc ở nhà, bị cả nhà nó chửi hơi gì nữa.

Vấn đề là sau trận chiến nhỏ hôm đó, hắn nhận ra thế giới này có điểm giống thế giới trước đây về lịch sử nhưng khác về cái… gì đó tỏa ra từ người có võ? Lại thêm vấn đề nữa, hắn bỗng nghĩ tới tương lai thế giới này sẽ là đại loạn thì võ thuật rõ có ích! Hắn giờ cứ dậm chân học thêm chữ cũng không ổn, cơ thể này của hắn thì rõ không mạnh mẽ gì, lại tốn mấy năm hưởng thái bình không tập luyện, hắn…phải học võ!

Bèn một ngày nọ tới thăm nhà của Việt. Nhà Việt có của ăn của để hơn hắn, nhà có tường thành đá bao quanh, tận 3 căn nhà 3 gian, có vườn cao cửa rộng. Vườn của Thuần cũng có nhưng… không to bằng. Tuy họ hắn đứng đầu trong 12 họ khai làng Hoa Lang, nhưng rõ buồn chỗ dòng hắn hình như là dòng thứ mấy đó, nên hưởng cũng không được nhiều, chứ thằng Việt nhà nó là nhà chính của họ nó nên khác biệt rõ ràng.

Hắn xin ông Đính vào thăm thằng Việt, thằng Việt có hẳn một gian nhà riêng, to hơn có cả giường mà nằm chứ chính bản thân Hưng trong cái thân xác Yến này cả đời chưa bao giờ được nằm. Hắn hỏi :

-Khỏe không thằng tê, khỏe không rứa mi?

-Đ.é.o! Mi nghĩ răng? Bị cấm tuần cả tuần trong cái nhà ni rồi!

-Ê rứa, bữa là mi học mô ra mấy cái đòn võ nớ rứa?

-Ý mi là quyền pháp chơ chi? -Việt đáp-

-Chơ răng nữa?

-Nớ là Bạch Hổ Sơn Quân quyền.

Nói thế Hưng chợt giật mình : “Không phải trước đây Nam Sơn Thiếu Lâm có phần từ Bạch Hổ Sơn Quân sao?!” lại hỏi :

-Võ…võ của Nguyễn Hữu Cảnh ơ hở…?

-A! Thằng ni cũng biết à? Chuẩn nơi ơ, của Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh sáng lập đỏ! Thấy tao đánh ghê hông? Đánh mà ra cả linh khí luôn mà.

-M.ạ, rứa cái con bạch hổ ảo ảo quanh người mi gọi là linh khí à?

-À mô, gọi là Vũ hay Võ Thần, học hay lắm may ra mới có mờ mờ ảo ảo như tao.

-Rứa học mô rứa cho tao học với.

-Mi tới cuối làng mình, có sư phụ Nguyễn Hữu của tau (tao) mi coi ưa thì đi học cho biết được.

-Rứa mô dẫn tao đi!

Hai tên cứ thế nói chuyện với nhau gần tối thì hắn mới ra về. Hắn nhất quyết là phải học được môn võ Bạch Hổ Sơn Quân này, phần là để rèn luyện thân thể, phần là để chuẩn bị cho tương lai đầy sóng gió phía trước…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-nga-mi-bat-dau-thu-hoach-kim-sac-dong.jpg
Người Tại Nga Mi, Bắt Đầu Thu Hoạch Kim Sắc Dòng
Tháng 2 3, 2026
da-thanh-nhan-vat-phan-dien-tuy-tung-the-nao-nu-chinh-van-de-mat-toi-ta.jpg
Đã Thành Nhân Vật Phản Diện Tùy Tùng, Thế Nào Nữ Chính Vẫn Để Mắt Tới Ta
Tháng 2 8, 2025
ngu-thu-khong-phai-la-mot-chuyen-rat-don-gian-sao.jpg
Ngự Thú Không Phải Là Một Chuyện Rất Đơn Giản Sao?
Tháng 1 21, 2025
ta-nhan-vat-phan-dien-su-ton-sung-do.jpg
Ta Nhân Vật Phản Diện Sư Tôn Sủng Đồ
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP