Chương 46 : Nữ binh
Cũng mấy ngày từ đợt giao Linh cho Công và Đông, bữa ngộ độc giờ cô ta nói gì cũng nghe, rất ngoan ngoãn lạ thường.
Nhiều người là vậy, bị gì xong là đổi tính đổi nết chẳng giải thích nổi. Lúc hắn tới thì thấy Linh đá một cước làm lủng cả một chiếc khiên mà hắn phải rèn 3 tiếng.
Trong khi đó, nguyên một đám nữ tử với mấy cụ ngồi ngoài coi ké vỗ tay liên tục. Dẫu động tác chưa tốt lắm song uy lực thì đủ mạnh, coi như hắn không nhìn lầm người.
… Công và bọn lính đã từng hỏi hắn vì lý gì lại chỉ dùng pháo bắn vào Thuần mà không phải Loan? Hắn chỉ rõ điều Thuần dễ tiếp cận hơn, hắn là át chủ bài của Loan nhưng bọn phái đảng còn lại không quan tâm, giết Thuần thì Loan đau nhưng bọn kia không, với tiêu diệt tiêu hao dần mới vui được.
Cớ ấy nên giờ hắn mới lo Loan chơi thêm mấy kế nữa, nặng và nguy hơn trước, muốn đề phòng thì phải tăng quân. Thấy bọn con gái háo hứng coi Linh luyện võ, hắn vui trong lòng mà nghĩ tới việc phê chuẩn chính sách riêng để thu nhận binh chủng nữ binh.
Phụ nữ có sức bền, sức mạnh kém hơn đàn ông, vậy nên phải có cơ chế riêng chứ không thể như đàn ông được.
Nếu thực sự mở rộng thêm nữ binh, thì phải cơ chế từ nghĩa vụ thành tự nguyện, nghề nghiệp thêm. Với lại học Bạch Hổ Sơn Quân với nữ nhân có vẻ hơi khó vì độ cứng cáp của nó, phải đổi phái võ và mời người dạy riêng.
Sáng quân doanh nam tập, chiều nghỉ thì nữ tập. Vậy cũng hợp để họ lo cho gia đình, nấu cơm sáng và trưa cho người thân.
Lương thì một tháng 5 quan, lực lượng quân thì chỉ trên bộ, kỵ binh, xạ binh… Loại bỏ họ ra khỏi pháo binh, vận lương, thám thính.
Trong khi đó, bên ngoài, người ta đang lót nền đá để thay thế đường đất, cũng như đâu ra có nhà thương nhân người Quảng Bình là Nguyễn Văn Thiện tự ra tiền tạc đá thành tượng tứ linh mà đặt hai bên. Dựng cột treo đèn lồng, lại thấy Cơ đang tự tay trồng cây và hoa nữa chứ.
Chứng tỏ nhu cầu lớn, nhưng chưa khai thác hết. Giờ hắn cũng thêm tiền nên nhập càng nhiều hàng của thương nhân về bán, cha Michael là mối trung gian với Tây Dương, còn Kiên là với Trung Hoa.
Khác với Hải Phố, nơi đây chỉ toàn đa số người Việt, mà cũng toàn là dân Thuận Hó là chính. Người Nhật hay Hoa thì ít hoặc gần như không có, cho nên sự ổn định của nó được đảm bảo hơn.
Nhìn xuống dòng sông Hương, hắn thấy mấy chiếc thuyền bán hàng tạp hoá như ở miền Tây, đa số là mấy người bán cho thuyền thương nhân. Cũng có thuyền đi qua lại trung chuyển hàng hoá ngoại quốc qua hoặc nội quốc lại.
Xưa kia chúng xin giấy xuất hàng nhập hàng khó, tham nhũng và lằng nhằng. Nay may có hắn rảnh mà duyệt không có yêu cầu cao nên mới dần xuất hiện cảnh này…
Đang đứng đứng thì Như Lại tới đứng bên cạnh, vỗ vỗ vai hắn rồi cười :
– Mạ cái thằng ni? Mi ra đây làm chi? Lo vô rèn cho họ một thanh trường đao tề!
– Ai rứa? Ai ở Thanh Hà ni mà chơi trường đao?
– Công nữ Ngọc Cơ, rèn trả tiền, mà bọn kia tau (tao) coi không đủ khả năng mô! Mi vô rèn đi.
“Trời? Công nữ chi chơi trội rứa?” hắn nghĩ. Mà có khi Cơ cũng là bậc võ nữ, biết thế thì lôi vào dạy binh nữ, tiện bận bịu mà đỡ quản lý hắn đi.
Về lò, hắn kiếm thanh gỗ Bạch Lạp – loại gỗ quý nhất để làm binh khí mà làm cán. Cán và đầu dắt đao hắn sai thợ đúc đúc cho mấy hoạ tiết mây và rồng bằng sắt.
Trong khi đó, hắn bắt đầu rèn lưỡi đao : hắn chưa rõ cái kiểu rèn thành lưỡi hình rồng có vẩy có thực chiến như trong game không, nhưng chắn chắn ngoài đời muốn thì phải làm kiểu khác.
Ban đầu tính là làm trường đao với đao to, nhưng nghĩ làm vậy thì sẽ quá nặng nên thôi. Hắn làm trường đao với đao thon gọn, bỏ mấy cục sắt vào lò rồi vớt ra đập mấy nhát là thành hình, hắn đắp đất sét lên phần thân để giữ độ dẻo dai của đao, còn phần lưỡi thì để trần cho việc tôi thêm độ cứng.
Từ dạo hắn quản lý việc rèn vũ khí, hắn bỏ hắn lối rèn pha tạp chất như lưu huỳnh, gang, thép… Mà chuyển hẳn sang mạ bạch kim cho sắt, giữ độ cứng và chống hen gỉ. Nên thanh đao này cũng vậy.
Mất nguyên 3 ngày hắn không về phủ, nguyên phần cán và chuôi đao hắn đều làm bằng sắt mạ bạch kim vì vàng chịu lực với nhiệt không hợp với chiến trường. Đem về phủ thì thấy Cơ ngồi trước cổng Nha Môn của hắn rồi.
– Người không vào phủ, trời nóng mặc đối khâm ngồi mát nhưng bụi lắm.
– Nhà ngươi mấy ngày không về? Trong tay cầm đao chi rứa?
– Ha ha ha! Mất 3 ngày mới xong đấy, Huyễn Nguyệt đao 幻月刀 theo đơn đặt.
– Nhà ngươi giờ vẫn giữ nghề rèn?
– Ly hương bất ly tổ, việc ấy rõ mồn một với mọi người…
Lý do Cơ chờ hắn thật ra là vì nhà không có hắn thì không ai nấu ăn, đồ còn trong kho, nên cô tiếc nên nấu ăn, ai ngờ nấu dở quá có mấy ngày mà bọn trẻ chạy đi hết rồi. Giờ trong phủ còn mình Cơ, cô cứ ngồi ngoài đợi coi hắn có về không rồi đi ăn ngoài.
Vứt đao, hắn vào nấu cho Cơ một bữa cơm rồi ngồi ăn với cô. Cơ vừa ăn, ăn đúng kiểu quyền quý mỗi miếng gắp vừa phải, miếng to cắn nhỏ nhẹ, gắp vào bát rồi mới bỏ vào miệng, rồi nhai xong mới nói :
– Nhà ngươi mô dạy ta nấu tí đồ ăn… bổn công nữ nấu không hạp bọn nhỏ.
– Muốn học cũng dễ… công nữ người…
Một ánh mắt lạnh cóng nhìn vào mắt hắn, Cơ có vẻ cảnh giác rất cao :
– Không được hỗn láo. Ngươi rốt cuộc cũng chẳng khác chi tên Quý Trạch với tên Thuần nớ? Ham mê tửu không nhưng sắc có? Tên Thuần chết với một đống loã nữ, vô đạo bất lương.
– Anh ta có à? À mà thôi đang hỏi người vụ luyện võ cho bọn nữ binh nếu được, ai hỏi chi mấy cái nớ.
– Dạy? Ngươi có nhận nữ nhơn làm binh à?
– Nam nữ chi cũng là người Việt cả, sợ chi?
– Nếu chỉ có rứa thì ta còn tạm đồng ý được…
– Mà công nữ thấy cái đống nữ nhơn nơi phủ của công tử Thuần thiệt à?
– Thực là vậy đó, nhìn mà cả hoàng thất ô nhục thay cho… À mà ngươi hồi rảnh không?
– Người nhờ cái chi?
– À thôi khỏi…
– Rứa công nữ học võ chi rứa? Ta bữa thấy người vận lực chặn đao ta thấy chắc chắn không đơn giản mô.
– Thiên Mục Sơn… đối địch với Bạch Hổ nhà ngươi, thôi ăn mau mà làm việc đi, làm quan không được lười nhác chậm trễ… Mà ngươi có dạy chữ cho bọn lính à?
– Có nhưng tầm gần ngàn chữ chơ mấy…
Hai người cứ nói chuyện rồi ăn. Hắn tạm tạo việc cho Cơ đỡ để ý hắn, với bước đầu tìm người thích hợp để luyện nữ binh…
Sáng hôm sau, vừa mới tỉnh dậy dưới sàn nhà của Trung Phủ, hắn thức dậy liền, nhanh chóng đi thắp hương cho Trạch cái rồi kêu tên mấy tên lính đi dán cáo thị : tuyển nữ binh nghiệp.
Dẫu biết chuyện này có đôi chút nhanh, nhưng hắn làm thế muốn phụ là nhốt chân Cơ tại doanh trại luôn. Mà doanh trại hắn cũng mở rộng ra thêm một chút, lát gạch đá thì lại bắt lính mang guốc để khỏi nóng chân.
Phụ nữ ở Thanh Hà quyền quý thì ắt hẳn chẳng thèm có ý nhập ngũ làm gì, nhưng đàn bà miền biển thì khác.
Hắn cũng quan sát xung quanh rồi chứ, nơi đây gần huyện Tư Vinh mà sau đổi thành Phú Vinh, Phú Vang. Gần miền biển, dân cư đàn ông làm còn chưa có việc mà làm thì chắc gì đàn bà đã có? Họ toàn đi đánh bắt và nuôi thuỷ hải sản, quanh năm sống chết với biển.
Chỉ vài ngày sau khi có chính sách, đã thấy một nhóm tầm 120 người? Tới để đăng ký rồi. Đặc điểm chung là khá nghèo, nghèo là thật chứ chẳng như ngoài quê hắn.
Có người đã lớn, người thì còn nhỏ, nói chung họ khá thô kệch, nước da ngâm đen của bao mùa xa bờ. Họ khoẻ không? Hắn coi họ thì thấy cũng khoẻ không khác gì lắm bọn lính của hắn. Giọng nói đặc và to không kiềm được, đôi chút hơi khó nghe vì quá nặng.
Người miền biển nói to nói đặc thành quen có thể là do trên biển mênh mông nói nhỏ nói nhẹ quá thuyền với thuyền không thể nào nghe nhau được, nên họ dần có thói quen nói to và đặc sệt như vậy.
Hắn thấy mấy người này đa số thống kê thì tựu chung đều từ Phú Vinh tới thật, ai nấy đều mạnh hơn người phụ nữ thường cả, nhưng khá chậm hiểu và hơi đù đờ vì không quen với chốn phố xá nhộn nhịp.
Tựu chung khả năng phản xạ hơi kém, hắn soạn sẵn giáo trình tập luyện thì giảm bớt số lượng tập nặng, lại tăng cường lượng tập cường độ cao. Dù sao thế mới hợp với tư duy muốn nhanh, lẹ của phụ nữ trong chiến trận hơn.
Hắn rõ biết đàn bà con gái có cơ thể nhỏ hơn đàn ông, nên việc nhanh nhạy hoạt bát mà được phát huy thì độ khó chịu của họ sẽ tăng thêm.
Nếu thế thì nữ binh cần tăng độ chống chịu hơn một tí… vì khả năng chịu đựng thua nên phải làm giáp trụ phù hợp hơn…
Nói tới đây hắn nhớ lại lính của hắn còn chưa có giáp mà nói gì bọn này? Binh lính thời xưa đa số giáp vải, thêm tí giáo sắt đồ vậy ở chỗ hiểm là cùng.
Thế là chuyện này xéo sang chuyện nọ, hắn lại phải ghé vào lò rèn, tiến hành giảm lượng sản xuất điểu thương vốn đã thừa, tiến hành rèn giáp khí cho binh lính.
À mà tính ra hắn nghĩ tới việc này cũng khá thuận lợi, trốn luật, thuận thế gần biển, lại còn làm mấy tên lính bên kia không dám đánh phụ nữ theo lễ nghĩa nữa chứ?
…
Tại phủ Phúc Loan :
– Các ngươi chuẩn bị đi, Lễ thượng giờ bực tức lắm rồi. (Thông)
– Giờ là định làm cái chi? (Nghiễm)
– Tên Thanh Hà công nớ phải chết! Mấy lần là chưa đủ, còn nghĩ kế nã pháo vô phủ giết người! Hạng như này quá nguy hiểm, phá đầu độc, đánh phế tên Trạch, lại không chịu theo phe chúng ta, loại này phải chết từ lâu rồi!
Phúc Loan thì đang sốt nằm liệt giường, phá bao chuyện tốt của hắn chỉ sau vài kế, nào hắn không tức nổ não?