Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bi-an-nguoi-mua.jpg

Bí Ẩn Người Mua

Tháng 2 1, 2026
Chương 409:: Phát đại uy đức, sáu loại chấn động, ta đến phổ độ! (2) Chương 409:: Phát đại uy đức, sáu loại chấn động, ta đến phổ độ! (1)
quy-di-thuc-tinh-bi-ta-choi-thanh-vong-du

Quỷ Dị Thức Tỉnh Bị Ta Chơi Thành Võng Du

Tháng 10 25, 2025
Chương 0: Chương 282: Hợp thành (2)
phuc-sinh-de-quoc.jpg

Phục Sinh Đế Quốc

Tháng 1 22, 2025
Chương 688. Này, chính là nhân loại Chương 687. Trở lại dải Ngân Hà, lại tố ta nhân sinh, tin tức quyết định
6e405e8fa94ae508a661bf7718c56b33

Hố Cha Nhi Tử Quỷ Y Nương Thân

Tháng 1 15, 2025
Chương 174. Đại kết cục Chương 173. Mất khống chế
trach-nha-danh-dau-ba-nam-ta-ra-ngoai-tay-xe-ra-than-linh.jpg

Trạch Nhà Đánh Dấu Ba Năm, Ta Ra Ngoài Tay Xé Ra Thần Linh

Tháng 2 1, 2025
Chương 259. Ta cùng ngươi đi! Chương 258. Sao có thể có chuyện đó?
ta-se-lay-ban-gai-hinh-thai-xuat-kich.jpg

Ta Sẽ Lấy Bạn Gái Hình Thái Xuất Kích

Tháng 2 9, 2026
Chương 214: Ta không giả Chương 213: Cùng một người
Tiêu Phí Phản Hoàn Tự Do Tài Chính Hậu Đích Khoái Lạc Nhân Sinh

Tiêu Phí Phản Hoàn: Tự Do Tài Chính Hậu Đích Khoái Lạc Nhân Sinh

Tháng mười một 6, 2025
Chương 330: Đại kết cục Chương 329: Thứ nhất thần hào
dau-la-chi-ta-co-mot-ban-vo-danh-phap

Đấu La Chi Ta Có Một Bản Vô Danh Pháp

Tháng mười một 23, 2025
Chương 537: Phiên ngoại: Vô danh pháp lai lịch, chư thiên kim thủ chỉ chi chủ Chương 536: Phiên ngoại: Kết nối song song vũ trụ
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 45 : Áp chế
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 45 : Áp chế

Dọn ăn nhưng thấy mấy người kia ăn qua loa, còn lại bu vào mấy cái kẹo hồ lô mà ăn, Bích ăn nhồm nhoàm còn Cơ ăn từ tốn hơn.

Nhưng điểm chung là hai đều thích đồ ngọt, ăn nhiều thì vui người nhưng dễ nóng trong người. Hắn khuyên họ ăn ít thôi, còn đâu ăn cơm là chính.

Mà con Hằng, hắn phần muốn dạy dỗ mà mới nhận làm em nuôi, nên hắn dạy con bé rất kĩ các quy tắc ăn uống truyền thống mà trước giờ con bé chưa từng học.

Đang ăn giữa chừng, hắn lại nhớ mà vào kho lôi cái máy làm nước mía ra. Vì đây là bản sơ khai của động cơ hơi nước, chất liệu chưa tốt, thành ra giờ dùng ồn inh ỏi.

Tới mức Cơ và mấy con kia phải bịt tai nhẹ lại, lúc sau hắn mới đưa ra ba cốc nước mía để bọn uống.

Hắn cơ bản không ưa uống nước mía, mà giờ nhận ra chưa phổ biến loại nước uống này. Nên định ngày sau sẽ đem cái máy này qua bên kia để cải tiến thêm.

…

Tiện đường qua Tân Thanh Hà, hắn tính cũng thăm nhà Đeo hỏi han đôi điều.

Mới gần tháng, mà phố xá nơi này nhà mọc lên khá nhiều, hắn thấy đường đất khó đi nên có ý lập đường đá luôn. Nhiều nhà là thường dân tứ xứ, có nhà lại thương nhân, tiền kiếm từ việc bán đất cơ bản khá nhiều cho hắn.

Nhà họ Châu sửa sang xong nhìn khá đẹp, chủ đạo là màu vàng, ngói xanh lá.

Đương lúc đi vào, thấy ông bà Liên ngồi cúng bái gì đó, cũng như có ngay Đeo đang cúng quỳ lạy theo.

– Mấy người các người cúng ai rứa?

Nhìn lên bàn cúng, hắn thấy chè, gà, vịt, heo…? Xôi, cơm, rượu và… bài vị ghi “Ngự Bình sơn thánh quân”???

Hắn đợi mấy người kia đứng dậy, mới đi qua mà nói :

– Các ngươi răng mà thờ thần chi ri?!

– Ây? Ngài không biết á! Ngài Ngự Bình sơn thánh ni thấy việc xấu của con người là rừng phạt, giờ ai ai làm thương đều thờ để cầu lương thiện đó! (Đeo)

Tự dưng thấy Đeo xưng hô kì kì, lễ phép hơn thường làm hắn rợn cả người. Chẳng lẽ bị ngộ độc cái ngốc rồi? Mà hắn chẳng ngờ cái trò bịa của hắn mà dân mê tín đến như vậy.

– Ờ… thần cho làm pháo nổ chết Phúc Thuần với người vô tội, có…

– Ngài không biết á?! Thần cho làm pháo bắn chết tên Thuần dâm ô đó, còn mấy tên ác tặc xung quanh cũng chết hết!

– Rứa… thần làm chi đầu óc ngươi à Đeo? Tự dưng ta thấy xưng hô kì kì…

– Ấy! Ngài phải gọi là Tự Linh chơ! (Liên) Đợt ngài cứu con gái ta xong, được đại phu (bác sĩ) chữa trị thì tánh tình thay đổi rồi!

“Trời! Chuyện phi lý như ri cũng có được!” hắn nghĩ. Cái ông Liên cảm ơn hắn và mời hắn lại ăn cơm, hắn tiện từ chối nhưng lại xin dắt Tự Linh (đổi tánh) đi cho một chân trong phủ quận công.

Mang Linh ra khỏi nhà, hắn trước đó rõ cô là người có sức mạnh phi thường, lần này lại muốn mượn sức mạnh ấy để lợi dụng trốn chính sách.

Thời này mỗi nhà thì sẽ phải nộp một đinh, mà một đinh được tính là một nam đủ 16. Không tính nữ, mà trong khi thường dân số thì sẽ là nữ nhiều hơn nam.

Có một số thứ hắn từng nghe : nếu nhận thấy số cá thể nam hoặc nữ trong tự nhiên quá ít, cơ thể người mẹ sẽ phát huy bản năng sinh tồn của con người mà chủ động chọn giới yếu thế còn lại hơn.

Mà chẳng hiểu sao từ trước tới giờ hắn luôn thấy nhiều nhà nhiều con gái hơn trai, thế chẳng rõ có đúng cái nguyên lý kia không? Nhưng muốn tăng binh vượt rào luật thì phải thêm nữ binh vào.

Chính vì thế, hắn dẫn Linh vào quân doanh, nay dẫn đi trễ là vì tối bữa chắc chắn Thuần chết hắn mới cho tiền bọn đi nhậu, nay dậy trễ. Hắn lôi Linh tới ngay mặt sư phụ của mình, hắn biết : sư phụ lỗ mãng song với phụ nữ thì rất tôn trọng chứ không thô kệch.

Thấy thầy đang luyện bọn lính cách múa đao, hắn mới tới cạnh mà hỏi thăm :

– Thầy!

– Mạ chi rứa?!

– Con tới hỏi thấy mấy chuyện ơ ạ.

– Nói mau! Đừng loằng ngoằng.

– Thằng Việt chừ làm chi rứa thầy?

– Nơi Thế tử ơ? Toàn bọ huynh đệ mi làm nơi Thế phủ rồi! Mà con bé mô ri? Bồ mi à?

Nói to quá, Đông làm cả doanh trại nhìn thẳng vào hắn và Linh. Hắn phải nhanh chóng ứng khẩu lại, từ đâu hắn cảm nhận được luồng sát khi từ sau lưng lạnh cả người, ngoáy đầu lại thì chẳng thấy ai.

– Mô? Thầy nói đùa, chuyện là cô ni ta thấy tài năng cũng có, sẵn nhờ thầy và anh em ở đây dạy dỗ, tạo cơ hội phát huy cho cổ, với kêu gọi đàn bà phụ nữ con gái tòng quân chúng ta.

– Ngài mô làm rứa được? Đàn bà con gái ra trận răng nổi? (Lính)

– Xưa có Hai Bà Trưng, Triệu Thị Trinh xưng hùng đấy thôi? Thử đi rồi biết.

Hắn nói cái bọn kia cứng họng, ai chẳng biết Trưng Trắc, Trưng Nhị với Triệu Thị Trinh xưng hùng giải phóng dân Nam khỏi ách của giặc Ngô?

Dẫu Đại Việt có tín ngưỡng thờ mẫu thiêng liêng và rộng rãi, nhưng người ta vẫn áp đặt những định kiến phân biệt lên, một phần là để bảo vệ người phụ nữ khỏi hiểm nguy, nhưng lâu dần thành thói đàn áp.

Nên tạm thế là giao Linh cho quân doanh, còn hắn qua lò đúc rèn phụ vài khẩu điểu thương rồi tối lại về nhà, về phủ.

Giờ hắn phải ngủ ngay tại Trung Phủ như cũ, giao nguyên Hậu Phủ cho Cơ và con bé Bích ở. Nay mới về đã thấy Cơ ngồi ngay chính giữa Trung Phủ đợi hắn.

Cô vẫn ngồi đó, ăn mứt gừng. Giờ thấy Luân cũng… khinh hắn thật, chắc tưởng hắn ham sắc đẹp nên mới vậy, thêm Cơ quen trước hắn, Cơ lại thèm trồng hoa cỏ nên mới chấp nhận mà không nghĩ tới ý của hoàng huynh.

– Răng người không ra ngoài trồng hoa chi hết rứa? Trồng trong ni thôi à?

Hắn quên là việc trồng hoa hay làm đường gì cũng phải là do hắn duyệt giấy mới được thông qua, nên Cơ cả ngày không trồng tí hoa gì được ở ngoài đường. Lấy việc ấy làm chút bực.

– Sáng đi vào nhà họ ăn chực, trưa dẫn gái vào quân doanh, chiều khuya mới về… Nhà ngươi rốt cuộc là tự trọng, danh dự trước mặt tụi ta là giả nhơn giả nghĩa hết à?

– Ấy đâu phải…

– Không được cãi. Giết người giết dân không sợ hãi, ăn chơi trác táng chẳng thua ai, rứa mà cũng dám nhận vô quân Thế tử.

Nói cái Cơ rời đi mà đi lui sau, còn Yến nãy giờ nghe thì nghĩ là hiểu lầm, hiểu lầm thì kệ luôn miễn sao sống thực là ổn, đó là tư duy của hắn. Vào trong kho mà vứt tạm áo thường nhật vào, thì ngoài cửa lại vọng tiếng của Cơ :

– Ăn mặc thì nhếch nhác, hôi rình… Sao ngươi cái chi cũng thiếu hết vậy? Giờ có đi tắm không? Không thì đừng có về đây gặp bổn công nữ.

Phiền thật, hắn đây bị Ngọc Cơ ghét trên hai phương diện là do một là tạo hoả hoạn, gây chết người “vô tội” hai là tội dẫn gái…? Nghe thì xàm thật, hắn rõ biết cô bực hắn vì cái gì, ít ra cái vụ giết hơn 300 người đó là do lính làm sai lệnh hắn, nhưng hắn vẫn nhận tội, chứ hắn dắt gái theo bị gì?

Bị đuổi trả khỏi phủ, hắn thấy đúng đây Luân hành hạ hắn mà, biết thế bớt xàm với Luân về vụ thần tiên, Luân dĩ nhiên khó tin vào mấy việc thần bí đó mà.

Nói chứ vụ Thái A kiếm thì quả là tâm linh, hắn nói qua loa mà Luân vẫn nhận, lần này thêm cái vụ này có khi Luân tưởng hắn nhìn Thế tử là tên ngu như thường dân nên bàn kế áp chế, trừng phạt thêm tội quá nguy hiểm.

Tắm rửa dưới sông Hương rồi lên, hắn mới về phủ nấu cơm nấu nước. Nói gì thì nói Cơ đưa cả đống lính về nhưng cô chẳng mang nổi một đầu bếp đi theo mà làm hắn phải nấu nướng như thường.

Đi khắp, cứ thấy người ta thờ thờ vị thần mà hắn tự tạo ra, thâm chí có nhà còn đặt tượng pháo nữa. Hắn ngang đầu cười ngang nấy, chợt đi qua một nhà bán tranh sơn mài của họ Lương, chợt nghĩ kế lấy lòng ác nhân, hắn mới ghé qua mà muốn mua một bức tranh sơn mài.

Bên trong, căn nhà đầy ắp những bức tranh tinh xảo, màu sắc đủ loại, vô cùng đẹp mắt. Cộng thêm đèn lồng và màu sơn vàng chưa khô làm cho khung cảnh tựa đang trong một bảo tàng ánh nắng giữa đêm.

Thấy khách hàng tới, Lương Văn Trọng chạy ra quầy mời chào rất nhanh. Cái lạ là tuy tên Văn Trọng nhưng mà lại là nữ nhân, hắn mơ hồ đoán cha mẹ trọng nam khinh nữ nên đặt tên trước như vậy

– Khách nhơn đặt chi rứa? Hay mua tìm chi để ta tìm cho!

Nghe cái từ “Khách nhơn” làm hắn chột lòng, thời này tuy hắn cũng có xưng hô theo kiểu Hán văn nhưng từ ngữ bình thường tuyệt nhiên không bao giờ dùng. Hắn nhìn thẳng mà nói :

– Nhất : xưng hô theo kiểu người Việt cho ta. Hai : cho một bức tranh Mẫu Liễu Hạnh.

– Hừm… đây, đẹp chưa ngài?

Hắn ngắm nhìn coi : bức tranh chủ đạo là đỏ và vàng, mà vàng có chỗ còn dáp vàng cực kỳ sang trọng, chi tiết. Hắn trả đâu 7 quan cho một bức tranh, rồi bỏ đi mà mang về nhà.

Trên đường về nhà cứ bận suy nghĩ việc quân mà không chú ý Văn Trọng chạy theo ở phía sau để trà tiền thừa.

Về phủ, thì Trọng mới bắt kịp hắn mà thối tiền. Thì ra là giá vàng biến động, nền kinh tế có suy thoái một phần như nào đó mà giá cả hàng hoá có giảm xuống, nên hắn không biết mà tính thầm thừa tiền.

…

Đoạn rồi nấu nướng xong, mang ra bàn ăn giữa Trung Phủ. Mới ngồi xuống định nghỉ ngơi một chút thì lại bị Cơ chất vấn :

– Đi chơi kỹ nữ còn mang theo tranh Mẫu Liễu Hạnh về, nhà ngươi không biết tôn trọng thánh mẫu à…?

– Người coi rồi à? Ta mua về thờ, còn mô ta mua chỉ để coi giá cả, coi giá vàng thôi. Chứ nhỏ kia là người bán quán sơ mài.

– Không nói chi nhiều, nay ngươi bị cấm ăn,phạt tội tiếp xúc thụ thụ nữ nhơn, đi đi.

Hắn thấy mệt mỏi, ra ngoài phố thuê nhà mua cơm ăn, định ngày sau tiếp tục lo việc binh quân…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Con Đường Thành Thần Từ American Horror
Con Đường Thành Thần Từ American Horror
Tháng 2 3, 2026
cung-thanh-mai-truc-ma-am-ap-sinh-hoat-thuong-ngay.jpg
Cùng Thanh Mai Trúc Mã Ấm Áp Sinh Hoạt Thường Ngày
Tháng 1 18, 2025
vo-dao-truc-quang-tu-ngu-dan-den-gioi-chu
Võ Đạo Trục Quang, Từ Ngư Dân Đến Giới Chủ
Tháng 2 8, 2026
gia-toc-to-linh-ta-lai-tro-thanh-thanh-chu.jpg
Gia Tộc Tổ Linh, Ta Lại Trở Thành Thánh Chủ
Tháng 5 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP