Chương 44 : Đại thắng đầu tiên
Tới phủ Thế tử, thấy Luân đang vội mặc áo giáp – một bộ giáp chiến với những mảnh vàng sáng chói, kiểu giáp theo kiểu Minh Quang giáp truyền thống, tay cầm Thái A kiếm mà hắn tặng cho mà định coi tên nào dám đại phá Phú Xuân? Đô thành bậc nhất Nam Hà này chứ? Thấy Yến, Luân ngay lập tức hỏi hắn :
– Ngươi như ri là như răng? Tên nào mà lại dám bắn pháo vào Phú Xuân?!
– Ha ha! Ngài bình tĩnh, này là thế trời đã định, muốn chuyển biến thiên cơ đấy! Thôi, bổn quan xin tạm cáo từ.
Nói rồi hắn cũng nhanh chóng chạy thục mạng về Thanh Hà. Mặc kệ cả một Phú Xuân đang bốc cháy dữ dội đằng sau, hắn vút ngựa rồi băng qua sông Kim Long, nhanh chóng về phủ của mình trong đêm, còn bọn lính thì đang chạy bộ thục mạng liên tục để về kịp Tân Thanh Hà…
Phú Xuân cháy xuyên đêm, mất mấy ngày người ta mới dập được hỏa hoạn ở phía bắc thành. Quân lính của phủ chúa nhanh chóng tìm ra trên đỉnh núi Bằng, thấy được dòng thơ và bốn khẩu pháo, chúng kéo pháo xuống chỉ trong một ngày mà đem về Phú Xuân. Nơi nơi người ta kinh hãi, tin mấy viên đạn với mấy khẩu pháo có “Vị quốc Việt Nam” là thực do thần trên núi làm ra.
Từ bà Dung, với lá cờ chúa Nguyễn bị cháy một phần và buộc vào một sợi dây như con diều, người ta đồn nhau sự tồn tại của cái mà gọi là “Ngự Bình sơn thánh”. Nhiều người mấy ngày sau đó liên tục lên núi cúng bái, làm lễ tạ lỗi vị thần vốn chẳng có thực này.
…
Tại phủ chúa :
– Vừa rồi đô thành rung chấn, lại tìm ra bốn khẩu pháo nhẵn nhụi ghi mỗi “Vị quốc Việt Nam” như ri… là thực do vị thần chi tên Ngự Bình sơn thánh trên núi Bằng làm răng?! (Vũ Vương)
– Dạ thưa phụ thân…
Luân chẳng rõ Yến làm thế nào mà lại nói được mấy lời như thế trước khi có sự tình hôm ấy, hắn chỉ biết mượn đường mà lôi kéo cũng như tăng cường lực lượng của mình. Dẫu sao Thuần chết rồi, Loan hôm nay cáo bệnh chẳng thèm lên triều, hắn ra sức mà múa mép, khi Chưởng dinh Cửu Thông vốn sẵn ăn nói không thông.
– Thưa phụ thân, quả là như vậy! Người ta kiếm ra thi thể lõa thân của cung nữ trong nhà Thuần rất chi là nhiều, như này thực sự trên trời chứng kiến, biết tội hắn nên phạt cho 4 khẩu pháo vì nước Việt Nam mà bắn chết ạ!
Hình bộ thượng thư Vũ Văn Trung cũng cúi người mà tâu :
– Thưa Thiên Vương, quả thực là vậy ạ! Pháo trong chẳng có thuốc súng, đạn hay thân nhẵn chỉ có mỗi dòng chữ ấy! Toàn bộ nhắm vào phủ công tử Thuần ạ!
Thuần là đứa con mà Vũ Vương cùng công nữ Ngọc Cầu loạn luân mà ra, ngài vốn luôn sợ hãi đứa con loạn luân này, cũng như sợ Ngọc Cầu can dự chính sự nên chẳng bao giờ chịu thoả mãn việc Thuần làm Thế tử.
Nhưng dẫu sao cũng là con, Vũ Vương vẫn phần đau lòng, nhưng nghe thấy vậy thì lại khó mà nói đỡ cho Thuần được…
Phát lễ quốc tang, cũng như hỗ trợ những người tử nạn vì cháy trên Vương Đảo. Toàn bộ công vương tử, nam nữ đều phải đi mà cúng viếng.
Đợt này là hắn chơi quá lớn, làm loạn cả Phú Xuân. Còn Loan, hắn đang ở trong phủ riêng bực tới mức mà đau liệt giường mấy ngày liền. Sốt tới mức ai vào cũng không chữa được.
Vài ngày sau, Yến cùng Đông và Công cùng nhau đi ngựa tới Vương Đảo dự tang lễ chung của người dân bị chết do vụ đạn pháo.
Dọc đường Phú Xuân, nơi nơi người ta bỏ đi mà lên núi Bằng cúng lại gì ồn nguyên cả mảng trời đô thành. Hắn nín cười vì không nghĩ người ta sợ thần thánh tới mức đó. Mà nhiều chỗ người ta lại đang di chuyển xác người chết ra khỏi Vương Đảo.
Hắn đã có quở trách bọn lính, vì bắn lệch thẳng vào nhà dân làm cháy lớn nguyên mạn Bắc Vương Đảo.
Thấy nơi đâu cũng treo hoa cúc – loại hoa để cúng người chết, khắp phố xá. Nhiều cửa hàng quán thì cũng đã đóng cửa, riêng chợ Đông Gia thì vẫn mở bán như thường chứ chẳng đóng.
Hắn bỗng thấy tội lỗi, nhưng kể lúc ấy kế sách của hắn chỉ có thể ngang vậy. Quân lực yếu, ít thì chỉ có thể lấy hoả lực mà áp chế quân thù.
Tại phía Bắc thành Phú Xuân, người ta dựng 4 ngôi điện hai bên chỗ mộ cúng táng chung. Người dân thi nhau đốt nhang, cúng hàng mã ở bên. Ở trước, Vũ Vương và hoàng thất, quan lại đang đợi ngài cúng xong mới vào cúng.
Hắn cố lỗi là tới trễ dù gần, vì mãi sáng hắn mệt nên ngủ quên.
Thanh Hà từ dạo hắn về có càng nhiều dân cư tới buôn bán với xuất khẩu hàng cho ngoại quốc nên giấy tờ nhiều, hắn kiểm không xuể. Thêm việc hắn còn phải nhập hàng của ngoại quốc bán cho người có nhu cầu nữa.
Đợi Vũ Vương xong, hắn cùng đồng bọn vào cúng và thắp hương. Đây là hắn cúng cho người dân vô tội bị liên luỵ, nghe nói đâu tận 300 người chết cháy, nghĩ tới mà xót thay.
Đương lúc hắn thắp xong, liền bị một cánh tay vô hình kéo hắn vào trong một điện được dựng tạm gần đó. Tuy gọi là dựng tạm nhưng lại làm bằng gỗ và lợp ngoái hẳn hoi, hơn cả điện của cả hắn.
Người kéo hắn chính là Cơ, cô cứ nhìn xung quanh trước khi đóng cửa lại mà hỏi :
– Huynh trưởng bảo nhà ngươi làm ra cái vụ lần ni phải không?
– Không…? Là lính của bổn hạ làm, ban đầu dặn lượt hai phải canh chuẩn lại mà ai ngờ lại chẳng chịu làm, giờ hại dân… Ta chu cấp mỗi hộ 10 quan, rứa khoảng 3000 quan, mỗi tháng ta lấy 90 quan trả dần, chắc cần khoảng ba mươi…
– Không tính toán chi hết, giờ ngươi chỉ lo tiền nong? Giết một đống người còn đam bắn phá đô thành nữa, ngươi thật hết nói nổi…
– Ít ra còn giết được Phúc Thuần, tuy giá hơi đắt nhưng ta cũng chịu… Rứa mấy nay Phúc Loan có hành xử chi kì không?
– Hầy… Lễ thượng bữa ni trốn triều, đau sốt phát bệnh ở nhà, ngươi rốt cuộc là như răng mà nghĩ ra được thế trận ác độc như vậy? Còn biết Loan với Thuần cấu kết? Ta và huynh trưởng chưa từng mở một lời về cái đó. Ngươi là thần cơ dịu toán trong truyền thuyết hay sao?
– Quan trọng chi mô? Quân tử lấy trí óc làm vũ khí chính, chuyện ấy là bình thường.
Sắc mặt Cơ có phần bực tức, nhưng cũng căn dặn hắn thêm :
– Huynh trưởng rõ mưu kế của ngươi, có phần khen thưởng cho, nhưng giờ chưa phải lúc. Thôi người cút xéo đi kẻo ta giận thêm.
Lần này hắn có mang theo con bé Hằng đi nữa, cốt là để cho đúng nghĩa anh em kết nghĩa. Để mà nói thì hắn nghe giọng con bé khá là đặc, chứng tỏ là người miền biển.
Nhưng Thuận Hoá một miền biển dài nhất cả Đại Việt này, tìm sao mà ra được? Quá là khó.
Thăm tí rồi hắn cho con bé dạo quanh Phú Xuân chứ chẳng mua gì. Rồi cái lại về Thanh Hà ngay buổi trưa.
…
Tuy có quở trách, nhưng vẫn ban thưởng cho bọn kia 3 con dê mà thi nhau ăn. Lại ban thường lò đúc rèn mỗi tên tầm 10 quan tiền, vào phiếu giảm giá mua hàng ở hàng quán của bản thân hắn.
Phủ đã sửa xong, hắn giờ nhà gỗ mít, gạch đá, mái ngói Nam Thanh trong cũng khá ổn rồi. Thậm chí còn xây thêm cả Văn Ban và Võ Ban, ngân khố và hai gian nhỏ : một cho Hằng ở và một bếp.
Phải nói lần này đánh một vố Loan và bè đảng đau chịu không nổi làm hắn vui vẻ vô cùng. Ngồi viết viết vẽ vẽ tất thảy công việc chứ không đợi về đêm nữa…
Đang lúc vui vẻ, lại thấy ngoài cửa thấp thoáng một đống lính hộ vệ. Hắn phút chốc toát mồ hôi mà hoảng loạn, chẳng lẽ mới đó lộ rồi?
À thực ra không phải : là Ngọc Cơ. Hắn không để ý chứ thời giờ đã tối om tối hoắc rồi mà hắn ham làm việc không để ý. Ngọc Cơ đi thẳng vào Chính Phủ, nói với hắn :
– Nhà ngươi phố xá không một cành hoa, rứa mà chấp nhận được?
– Ây! Công nữ tới chơi ạ, có việc chi mà người tới chơi như ri ri?
Hắn nhanh chóng mời Cơ vào Trung Phủ để tiếp khách, lôi trà với mứt gừng ra. Lại chẳng biết vô tình mà rõ Cơ thích ăn mứt gừng nữa. Cơ bản kiếp trước hắn không thích ăn mứt gừng và thời này cũng vậy, không thích chứ không phải ghét gì.
Nhấm nháp miếng gừng, Cơ nói :
– Huynh trưởng có ý muốn kiềm chế ngươi, sợ ngươi điên như hôm bữa, gây ra loạn chết người, nạn cúng bái nên bắt ta tới áp chế ngươi lại…
– Ờ… nghe xàm rứa công nữ.
Trừng một cái, Cơ nói thẳng mặt hắn :
– Ngươi dám chê Thế tử? Hạng như ngươi đủ mà chê à?
– Thế tử cũng là người, mà người có lúc sai lầm chứ chẳng chi thần thánh, là quân tử thì nói thẳng ra luôn cho khỏi mất lòng nhau.
-Hừ… bọn ta thấy ngươi nhiều chuyện không ai kể cũng biết, cho ngươi quỷ dị tựa Văn Thánh đi, nhiều cái khó hiểu, tiện bổn công nữ thấy Thanh Hà chẳng mô cây cỏ, tạm theo lời huynh trưởng tới quản giáo nhà ngươi.
Vấn đề Yến chẳng sợ bị áp chế gì cả, vì cơ bản hắn khá ngẫu hứng trong việc xử lý công chuyện. Nhưng cả Thanh Hà hắn có đúng một phủ đệ thì kiếm đâu ra nơi cho Cơ ở? Chuyện đó chưa xong thì tối nay còn đi nhậu xả với lính tráng nữa, gọi là nhậu vì chiến thắng.
Tất thảy bọn chúng đều được biết là đang trợ giúp Luân phá kế Loan, tuy có hơi quá đà song tạm coi hoàn thành mục đích phá giặc Loan – cái này thì đoạn sau hắn mới giải thích cho bọn.
Không mảy may nghe Cơ giảng giải, hắn kêu Hằng tới, sai đi mua bồn tắm về mà đặt trong Hậu Phủ, còn đưa thêm tiền cho ăn vặt.
Cái hắn vào gian bếp một hồi, nấu sẵn cơm, cá hấp, thịt gà hấp, canh rau mồng tơi. Còn làm thêm kẹo hồ lô bằng dâu tây để đãi khách.
Bưng ra bàn ngay giữa Trung Phủ, hắn làm vậy là do sợ Cơ thấy hắn đi nhậu ăn mừng chiến thắng diệt tặc của hắn mà bực lên vì có giết thêm người vô tội, thành ra tự nấu tự ăn.
Giết người vô tội, hắn cơ bản không thích, nhưng nghĩ tới tương lai đại thế loạn cục thì… chà, vẫn còn đỡ hơn.