Chương 43 : Đại loạn Phú Xuân
…
Một lúc rồi Thuần mới đi lại về điện nơi tiệc hoan lạc đang diễn ra. Hắn lại nằm xuống nhìn coi bọn kia chơi bời, mồm thì cứ để nô tỳ đút mấy lại trái quả mà Yến mới tặng cho. Viên thì thấy Yến nên nãy giờ chững lại, mặc đồ lên đàng hoàng mà hỏi Thuần :
– Thằng chó nớ xin chi mi rứa!?
Thuần cứ nhắm mắt, chẳng màng quan tâm tới thằng anh trời đánh ngay trước mắt, hồi lâu mới trả lời :
– Anh lo cái mạ chi trời, hắn chỉ xin em nói răng để anh với chú Loan hết giận với hãm hại hắn, đại khái là rứa.
– Rứa bơ mi nhận luôn!?
– Nhận mới có cái gối, trái cây tươi một đống của Tây Dương mà ăn chơ? Nói chi ngu rứa? Em định lôi hắn vô đây luôn mà hắn từ chối, chắc dăm ba bữa lại xin vô mà thôi.
– Mi nói thì dễ! Hắn giờ đối địch với cả phe đảng của ta, lôi kéo răng được? Nhiều khi về phe cha Luân nữa thì khổ đới ra!
– Tiện dân mà giỏi rứa, giờ còn chế cháo ra tiền có in tranh ảnh chống giá bằng giấy… Có công ắt tự mãn, sinh thói điền viên hưởng lạc, chẳng phải lo mệ chi cả. Thôi! Bây về hết đi, ta còn ngủ!
Viên bực tức nhên ra về liền luôn, đối với hắn, cái tên đầu tiên dám đả thương hắn và làm nhục hắn phải chết! Chưa ai kể cả phụ thân lại dám đánh hắn cả, Yến là loại vô học dám làm điều đó đầu tiên. Thực ở Nam Hà này mấy ai thấy công tử, công nữ mà dám đánh người chứ? Chứ đừng nói đánh công tử và nữ, chỉ là Yến không nể mà thôi.
Cả đám mặc quần áo rồi đi ra, riêng mấy con người hầu thì ở lại vây quanh Thuần cho hắn ngủ. Lối sống này là do Loan ngày một ngày hai cứ đưa mấy ả dâm nữ tới Thuần, lắm hắn dần chặp quen, từ nhỏ đã sinh thói loạn lạc như vậy. Trong phủ của hắn trừ mấy lão bà ra thì con nào chả lõa thể? Hắn thích thế từ nhỏ rồi, cứ cãi là bị quật roi.
Nay hắn không bắt bọn cung nữ làm gối bằng bụng hay đùi nữa, có cái gối của Yến hắn nằm tạm, thấy mát mát mà lạ lạ. Hắn từ nhỏ cũng từng nằm qua nhưng mà loại đó không có vẽ hình gì lên cả nhìn không sang, với hơi cứng cạnh nên không thấy thoải mái, sẵn đồ của Loan nên cứ dùng tạm mà nằm.
Lớp sứ bên ngoài là Yến thuê thợ ở Minh Thanh gốc Quảng Đông người Minh Hương chạy nạn Mãn Châu man di khi nhà Nam Minh sụp đổ. Làm rất tinh xảo, sang trọng, vấn đề là quý tộc nào cũng có nhưng Thuần thì không. Loan làm vậy cốt là lý do để đầu cung tần mỹ nữ và phủ của hắn.
…
Đêm ấy, Yến cứ liếc liếc coi coi đèn trong phủ tắt chưa, mà không biết Thuần sợ bóng tối nên đêm nào cũng sáng đèn mà ngủ. Cũng chẳng biết thực sự Thuần có dùng cái gối đó thay cho đám mỹ nữ không nữa… Sốt ruột, hắn ghé vào một quán ăn gần đó để ăn…
Dù đêm khuya, nhưng ở Huế luôn có nghề vác và đưa mộ vào huyệt, những người làm nghề ấy luôn làm việc vào giờ rất khuya, và có khi là chuyển ngày. Để phục vụ họ, những bà cụ có bán hàng quán thì sẽ bán loại quán cơm gọi là cơm âm phủ. Ăn thì chẳng khác gì cơm thường, chỉ là nhiều đó và nhiều gia vị mặn hơn, để bù muối tăng sức nâng hòm của mấy tên bốc vác.
Thấy một vị quan vào, bà Dung chẳng hiểu sao giờ này quan lại chưa ngủ mà lại ra đây ăn cơm của bình dân. Nhìn là biết quan do hắn mặc đối khâm, bên đeo kiếm, đầu đội choàng hổ, cạnh còn treo cái ấn nho nhỏ. Bà xã giao với hắn vài câu :
– Tối ri ngài quan ni không ngủ với vợ, hay già cả rồi bơ bị đuổi ra đây ăn rứa?
– Cháu mới mô 15, mệ nói quá chơ vợ mô ra?
Là do hắn mang kính, mắt bà thì mờ nên nhìn không rõ, thoạt nghĩ hắn giàu có mới rảnh mua kính, mà có kính thì cũng ngang tuổi của bà rồi chứ chẳng đùa. Nghe giọng, bà Dung mới đùa lại :
– Thôi thì mệ nhầm, rứa con răng tối ri lại vô đây ăn?
– Có mỗi quán mệ mở, con vô tạm ăn, mệ có bán chi rứa?
– Con ăn cơm hến khôn (không)? Mệ làm nhiều lắm, bán cho quân vác quan tài ở mà! Ăn nhen?
– Nhiêu tiền một tô?
– Bán cơm âm phủ mà con, 12 văn, ở Phú Xuân ni con may là có đúng khu ni có mệ bán đỏ!
Dù xa hoa, nhưng Phú Xuân vẫn cần những người lao động bậc thấp, Dung và những người khác sống tuy có phần phóng khoáng và giàu có, song ai vẫn làm nghề nấy, khác chỗ ở nơi đây lương họ cao gấp 2 – 3 lần lương ở nông thôn mà thôi.
Bà Dung làm cơm hến nêm nếm đậm đà hơn hắn rất nhiều, hắn ăn cũng phải khen thầm như vậy. Nỗi lo nãy giờ có đồ chứa vào bụng hắn cũng nguôi đi mấy phần. Hỏi qua thì mới biết phủ công tử Thuần tối nào chẳng sáng đèn, mà gần khuya như vậy rồi thì chắc cũng đã ngủ tới nơi, quý tộc thường chẳng việc gì làm nên ngủ cũng khá sớm.
– Rứa con răng tối mà tới đây ăn rứa? (Dung)
– Con theo lệnh thần trên trời xuống, ha ha!
– Lệnh chi? Con giỏi đùa!
– Tí nữa lỡ như thật có chuyện chi, mệ cứ tin là Ngự Bình sơn thánh làm là được.
Hắn nửa đùa nửa thực để Dung sau loan cái việc kỳ ảo ấy mà làm mù dân chúng. Kẻ khôn ăn nói giữa chừng, để cho kẻ dại nửa mừng nửa vui là như thế đấy, với thời này thì hắn muốn mượn kỳ ảo để làm việc tuyên truyền cho dễ ấy mà.
Ăn xong 3 tô cơm, hắn đi ra, thấy trời hửng gió khá được mới lôi sau lưng con diều có treo cờ chúa Nguyễn ra – lá cờ tua rồng xanh, nền vàng và có mặt trời đỏ ở phía trong, mà thực ra là hình tròn màu đỏ. Thời này người ta cho sao là hình tròn chứ chưa hẳn là 5 cánh như tương lai, cứ 1 sao tròn thì cứ gọi là Tinh, có khi lại coi là mặt trời.
Điều ấy làm lá cờ Tây Sơn và Việt Nam hiện đại tương đối trùng nhau về nền đỏ, ngôi sao vàng ở chính giữa là như vậy. Có mấy tên đối lập hay bảo đó là xuyên tạc, hắn biết hay không? Không biết đúng hay không thôi, nhưng việc vua Thành Thái ban hành cờ ba sọc đỏ thì hắn khá chắc là không phải, khá xuyên tạc…
Hắn thả con diều lên trên trời một lúc, theo quy ước thì khoảng vài phút con diều bay trên trời thì hắn mới thả cho bay tự do theo gió sau tầm 1 phút.
Trên núi, mấy ngày nay bọn lính ăn uống khá kham khổ, tối nào cũng phải để lại mấy tên canh coi có động tĩnh gì không? Sáng thì cứ ngồi chơi chế đồ ăn, mà bọn chúng nấu dở tệ nên nhiều tên ăn xong còn tiêu chảy, làm mất vệ sinh đi. Thấy cờ bay thấp thấp rồi cao dần nhưng không quá cao.
Sai lầm của Yến là làm diều hình vuông, thành ra nếu thả dây thì nó sẽ hoàn toàn lảo đảo mà rơi xuống, hắn đây đành phải làm dây lụa dài lên một tí nhưng không cao quá được… Người nay thả được nhiêu hắn được có tầm 40 hay 50% bọn lính may có trang bị kính lúp mà hắn mua từ trước chứ không cũng mù mắt tới nơi.
Bọn hắn kêu nhau dậy, lôi từ mấy bọc đất và thuốc súng cân đo sẵn bỏ vào đúng trình tự. Lý do không lấy đất trên núi là để chặn bị lộ là do người làm, chẳng phải thần thánh gì. Chúng đốt dây, dây mồi cháy rồi bắt vào thuốc súng đen, rồi đồng loạt 4 viên pháo nã đùng điếc cả tai, vang cả một vùng trời.
Loại pháo này là tầm trung nên bắn chỉ được khoảng hơn 6km một tí, mà với kỹ nghệ Phường Đúc thì thiếu người chỉ tăng thời gian làm chứ chẳng đổi thay chất lượng. Hắn nhanh chóng chạy thẳng đi chỗ khác, chuyến này chuẩn bị lâu như vậy mong là thành công…
Trong phủ, Thuần và bọn nữ hầu nghe tiếng ầm ầm mà chợt thức dậy. Một viên đạn dính thẳng vào điện Kiên Trung mà làm nát tươm ngôi điện, một viên thì trúng ngay cổng, may mắn sao hai viên đạn đá còn lại lại dồn ngay chỗ của Thuần. Quả thứ 3 dính thẳng vào giữa điện nhưng chưa thể gây áp lực lên hắn, hắn khiếp đản chuẩn bị dậy thì viên đạn cuối cùng xoạt qua đầu hắn – làm nổ chiếc gối toàn gang là gang và thuốc nổ đen.
Nổ “đoàng” một phát, mấy tên nữ hầu đứa bị viên thứ 4 đè chết, đứa thì bị mảnh gang nổ trúng hét vang khắp nơi. Còn Thuần? Hắn là sự tính toán của Loan, là hạt nhân để Loan cướp ngôi chúa, thế mà giờ bị một mảnh gang dính thẳng vào sau đầu, nằm sõng soài trên giường mà chảy máu.
Bọn lính tranh thủ bắn cho hết thêm 4 viên nữa, nhưng lần này vì pháo dật lùi nên chúng mất tầm, bắn trúng sao không vào phủ Thuần mà văng hết ra đường, ngay đoạn Yến đang chạy đi nữa, từng viên đè nát những chỗ chúng đi qua mà may hắn né được…
Bọn lính thọc vải vào nòng súng lau hết thuốc súng, rồi nhanh chóng dọn dẹp dấu vết rồi chạy xuống núi về Thanh Hà tức tốc. Bọn chúng đây là tin vào lời Yến ra lệnh, phần là sợ hãi vì mới bắn nổ Phú Xuân, nếu bị bắt thì xác định bị chém đầu chẳng chơi, phận lính thì lãnh đạo nói gì làm đấy chứ sao chúng dám cãi được? Nhanh chóng chạy thục mạng về hướng Thanh Hà.
Trong khi đó, Yến lộm cộm bỏ dậy sau rung chấn của đạn pháo nã vào. Nhìn lui sau : phủ của Phúc Thuần bốc cháy lớn, là vì trong phòng ngủ của hắn đầy vải lụa, mà lượng thuốc nổ hắn cho vào cái gối ấy cũng kha khá nên chắc chắn sẽ cháy nếu may mắn. Xung quanh, vài nhà bị trúng đạn cũng cháy to. Người dân thi nhau chạy ra khỏi nhà, quân lính túc trực thì nhanh nhanh chạy về hướng có rung chấn.
Phú Xuân mấy ngày trước cháy nhỏ, nay cháy lớn nguyên mạn Bắc của thành Phú Xuân. To tới mức cả phủ chúa cũng phải đánh trống liên tục để huy động toàn bộ quân lính chạy ra chuẩn bị chiến đấu. Khung cảnh như thế, hắn chỉ còn chạy mà giựt lấy một con ngựa thuê gần đó, ném đống tiền giấy vào trong mà chẳng màng giá tiền, rồi tức tốc chạy đi về hướng Thế phủ…