Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
marvel-ben-trong-hau-truong-hac-thu.jpg

Marvel Bên Trong Hậu Trường Hắc Thủ

Tháng 1 18, 2025
Chương 396. Batman lóe sáng lên sàn, miểu sát Darkseid Chương 395. Chung cực Đại Ma Vương Darkseid buông xuống!
vo-hiep-nha-hoan-hoang-dung-that-hiep-tran-giet

Võ Hiệp: Nha Hoàn Hoàng Dung, Thất Hiệp Trấn Giết

Tháng 12 12, 2025
Chương 688: Thật có lỗi, dạng này cũng vô dụng Chương 687: Ngươi như thần phục, phong ngươi làm vương
tan-the-sieu-cap-nong-truong.jpg

Tận Thế Siêu Cấp Nông Trường

Tháng 1 25, 2025
Chương 1016. Tinh hà rực rỡ Chương 1015. Bay về phía tinh không chiến hạm
do-thi-than-tai.jpg

Đô Thị Thần Tài

Tháng 1 22, 2025
Chương 758. Đại kết cục Chương 757. Hà Đồ ngăn trở quần ma, Lưu Phàm khuyên Thiên Ma
hoang-co-cam-khu-truyen-dao-tram-nam-ngoan-nhan-den-bai.jpg

Hoang Cổ Cấm Khu Truyền Đạo Trăm Năm, Ngoan Nhân Đến Bái

Tháng 1 23, 2025
Chương 631. Trận chiến cuối cùng! Chương 630. Đạo Tổ Hồng Quân chân thân!
de-quoc-dai-phan-tac.jpg

Đế Quốc Đại Phản Tặc

Tháng 1 22, 2025
Chương 2453. Xong xuôi cảm nghĩ Chương 2452. Tây tiến!
nguoi-tai-do-thi-khoa-lai-tu-tien-he-thong

Người Tại Đô Thị, Khóa Lại Tu Tiên Hệ Thống

Tháng 2 1, 2026
Chương 426: Đánh vỡ 100 mét kỷ lục thế giới Chương 425: Hối hận người da đen
trong-sinh-2008-canh-hoa-dem-mua-xong-vao-nha.jpg

Trọng Sinh 2008, Cảnh Hoa Đêm Mưa Xông Vào Nhà

Tháng 2 7, 2026
Chương 480: Thăm hỏi, dòng người không dứt Chương 479: Hẹn gặp, nhìn trúng cái nào?
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 42 : Phủ Phúc Thuần
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 42 : Phủ Phúc Thuần

Trời thì nóng, nhưng Viên thì lại ở trong phủ của Phúc Thuần mà… thị tẩm cung nữ. Sở dĩ như vậy là do Thuần cũng từ nhỏ quen thói hưởng lạc, nhưng dậy thì chưa tới nên chưa thấy việc ấy vui.

Hắn biến thái cứ muốn để người khác thị tẩm nô tỳ ngay trước mặt để coi cho vui thôi. Loan không biết rõ nên cứ điều người vào hầu hạ hắn, hắn không chơi lại để cho huynh là Viên và bọn quý tộc khác chơi thôi.

Nói thế chứ Thuần cũng đang nằm mà để mấy con nô tỳ chăm sóc cho, nằm ăn nho tây, thanh trà… Vô cùng thảnh thơi.

Lại có kẻ hầu đi vào, mà bẩm với hắn :

– Thưa công tử, có Thanh Hà quận công tới yết kiến ạ!

Mới nghe một phát, Viên đang bận mà vẫn ló đầu ra mà nói lớn :

– Con mạ chi?! Răng thằng nớ lại ở đây làm chi?!

– Huynh bình tĩnh nào… Kêu hắn vô!

– Này… mi tốt nhất…

– Đây là phủ của em mà? Anh nhiều chuyện rứa?!

Thuần tuy ham chơi, hườn lạc nhưng không tính là thất học, chữ nghĩa lại dồi dào, chỉ riêng xử sự thì mất giáo nghĩa mà thôi.

Hắn bữa nay thấy Luân ít lên thiết triều với cha, lại hay nằm lăn lóc trong phòng riêng, có Loan sắp xếp đại kế nữa nên hắn đang có tâm trạng khá tốt…

…

Trước đó, Yến có ghé qua, lấy ấn tín với cái kính, áo hỏi mà cho phép vào, đúng lúc Luân mới đập phá mấy đồ trong phòng xong, nên có phần hơi tan hoang.

May bộ bàn ghế còn đúng 2 ghế, hắn mới b

ngồi xuống mà trấn tĩnh Luân :

– Ngài ri dạo ni lâu chưa?

– Yến?! Là ngươi à… mấy tháng rồi kể từ khi ngươi phá phủ ta… có thể nói răng hèo…? Ta bị hậu quả nó gây ra hành hạ từng ngày… nhiều khi ngứa ngáy chẳng biết làm chi? Hầy… những cũng đỡ hơn trước nhiều. Ngươi tới đây có việc chi? Xin thêm tướng thì ta không cho được mô.

– Quan trọng là dạo ni ngài chú trọng sức khoẻ không thôi. Bổn hạ chỉ lo có vậy.

– Có đạo Sơn Nhơn của Thị giảng Cao Kỷ nên tâm dần tịnh, nào, rứa đến đây chỉ để rứa thôi à?

Thị giảng là chức đọc sách cho vua chúa, Lê Cao Kỷ tuy giỏi võ nhưng vẫn ưa thích văn chương, giọng đọc trầm ấm nên được chúa Võ ưa thích giao cho chức ấy, sau bị thất sủng thì giao cho Luân.

Còn Nội hữu cai cơ Trương Văn Hiến là người học thức không võ vẽ nhưng lại được giao chức quản lính trong thành, cốt là vì ông biết dụng binh, quản lý tốt. Việc phân công việc tuy thấy chức sao người đối nhưng thực ra vô cùng hợp.

– Ha ha! Tối nay ta nghe tiên vương hiển linh, cho mặ trời sáng giữa trời đêm, sấm nổ vang trời giết chết phản tặc. Điều ấy có vị thần mô hiển linh giúp tiên vương.

Hắn nói có phần ma mị vậy cũng là để gợi ý cho Luân dụng kế mà kêu gọi người dân tin vào sự phán xét của thiên địa, của Thiên Mệnh mà thôi. Chứ thực ra cái Thiên Mệnh mà hắn đọc được chẳng qua là quy luật của cuộc đời, hắn đọc mấy phần chả tin được.

– Nói như ngươi là Văn Thánh mà coi được ý Thiên Mệnh? Đêm khuya ghé qua chỉ rứa xàm ngôn thôi?

Luân bán tín bán nghi, vì Yến đối với hắn vẫn là kẻ nửa chừng, có thể tin hoặc không với họ hàng phản tặc là Quý Trạch đi.

– Tin hay không chuyện ngài, mà vụ súng… ta khất nhá, không làm nổi mô, còn thuyền có thể làm khá được rồi ạ.

– Chuyện đó dẹp sang bên, ngươi định làm chi mà doạ nạt xàm ngôn rứa? Định đốt nhà như thằng Viên mất dạy à?!

Luân hét thẳng vào mặt hắn, hắn chỉ cười nhẹ rồi đứng dậy rời đi. Ngoảnh đầu lại rồi mới nói :

– Coi như bổn hạ là Văn Thánh đi? Nhưng bổn hạ chẳng sợ Thiên Mệnh xàm chi đó quở trách, ta thấy ta ưa là ta đổi ngài ạ, trời chỉ sợ người khi người không biết sợ thôi…

…

Đứng trước cổng phủ Phúc Thuần : ngôi phủ tường cao, chạm khắc tinh xảo bằng đá vô cùng đẹp, đẹp hơn của cả Thế tử. Hắn chột dạ đôi phần lo sợ nếu thất bại.

Nếu thất bại? Thì Thuần có thể vác tội ra mà chém đầu hắn, như vậy hơn nửa tháng đúc pháo và cơ nghiệp hẳn dễ bay màu. Nguy cơ tru di tam tộc làm chết liên luỵ bao nhiêu người? Nghĩ đến đó hắn đã toát cả mồ hồi, cộng thêm bộ đồ khá nóng nảy nữa.

Tên lính canh cổng được lính giúp việc nói nhỏ vào tai, mới hét bảo : “Công tử cho phép vô! Vô!” Thì hắn mới nhích chân bước vào cửa phía bên phải cho đúng thể thức tam quan của Việt Nam.

Phủ to chắc bằng 6 cái phủ Thanh Hà quận công cộng lại. Ở giữa là trục Chính Đạo – bằng cả phủ của Yến, có ba ngôi điện y chang Tam Phủ của hắn. Còn hai bên xung quanh có khu vườn, khu ở của nô tỳ, khu bếp và khu học tập riêng.

Sướng biết bao, hắn ở phủ của mình thậm chí còn phải ngủ chung, nấu ăn ngay giữa trời đất. Sở dĩ như vậy là vì sau hơn 20 năm các công trình nhỏ của quận công đời trước đã sụp đổ hoàn toàn, chừa lại được hệ thống Tam Phủ khá đổ nát mà cũng cháy thành than nốt.

Mà ngôi điện mang tên Kiên Trung đang được mở toang hết các cửa, hắn được dắt lên ngồi nơi bộ bàn ghế gỗ dát vàng, nhìn thấy cả điện Thân Liêm ở đằng sau : khung cảnh toàn người đang “nô đùa với nhau” còn Thuần thì đang đi bộ từng bước tới chỗ hắn. Trong điện Kiên Trung này hắn thấy rõ đẹp, cây cối chậu cảnh, tranh vẽ treo khắp nơi, sơn son thếp vàng nữa chứ? Nhìn y như điện Cần Chánh sau này của Gia Long xây trong Tử cấm thành Phú Xuân vậy.

Thuần còn trẻ lắm, mang bộ đồ xanh dương có hoa văn vàng rồng múa rất đẹp. Con rồng của hắn chỉ có 4 móng, theo lệ thì chỉ có rồng vua mới đủ 5 móng, hắn thấy Thuần bước vào nên đứng dậy cúi người chấp tay chào… Thuần chẳng để mắt gì cả, cứ thế để người kéo ghế vào mà ngồi xuống.

– Kính chào công tử ạ, con mãng trên y phục ngài đẹp quá.

– Mãng? Mãng mô ra? Ngươi đui mù chi nhìn rõ cho ta : con Long, hiểu chưa!? Thanh Hà quận công nổi tiếng hay chữ mà ngu si ri à?

Là hắn quên, tục gọi rồng 4 móng là con Mãng chỉ mới bắt đầu dưới thời Hoàng đế Nguyễn Thánh Tổ tức Minh Mệnh. Hắn lại phải đổi lại, nhận lỗi sai về mình, coi như tâng bốc đại Thuần đi.

– Răng? (Hôm) ni nhà ngươi rời Thanh Hà tới đây làm cái chi rứa? Hay làm phiền cuộc vui của bổn công tử!?

Thuần nói cứ hét hét vào mặt Yến, hắn đây là nhịn chứ loại mất dạy này hắn phải cho mấy vả vào mặt. Hắn cười cười để tỏ ý hạ mình, xung quanh điện hiện tại là hơn trăm tên hộ vệ người Thượng, hắn cơ bản không phải đối thủ, nghe nói người Thượng học võ voi – Tượng Hình quyền, lực đấm và độ dẻo dai cũng lớn, được tuyển chọn làm lính thì toàn cao 1m80 trở lên, khó mà đánh lại.

– Sẵn Thanh Hà dạo này thương nhân được tạo điều cho nhiều của lạ, thần lại chẳng may phá nhiều chuyện của mấy công tử khác, muốn nhờ công tử nhận giúp vài phần lễ mọn để… xin mấy vị kia bớt giận ạ, ha ha…

– Răng không nhờ thằng Luân tề?! Nhờ mạ chi ta?

– Phúc Luân tánh tành ngay thẳng khó xin ạ, ngài đây quen rõ Lễ thượng, dễ xin hơn ấy chứ ạ?

– Hừ!? Coi như cũng có biết chọn người mà chơi đỏ! Có quà chi đưa mau đi!?

Hắn lấy ra chiếc gối sứ chuẩn bị sẵn, nói qua chút thời này người ta không ai nằm bằng gối vải cả, chỉ nằm bằng gối sứ mà thôi, trơn trơn mà mát mẻ, khố nổi dễ vỡ và đắt đỏ, nếu hàng ngoại quốc thì đắt hơn nữa. Đây là hắn quen Kiên nên đặt riêng giá rẻ, tất nhiên là nghề khảm và làm sành sứ Thanh Hà có tận 3 nhà, vốn là du nhập từ Quảng Đông nhưng dần phát triển thành chất riêng của đất Thuận Hóa.

Lớp gang khá dày chất toàn thuốc nổ được thiết kế tựa như một quả lưu đạn vậy, hắn đã tự mình rèn qua mà mô phỏng lượng thuốc nổ đen – thứ thuốc mà hắn trộn đa số thuốc nổ, một tí vụn thép và gang để tăng nồng độ cacbon và một tí lưu huỳnh, dẫu không biết có hiệu quả không nhưng ngay cả thuốc mà hắn cho pháo nổ cũng là loại tự chế này.

Thuốc nổ đen bị cấm tự điều chế với thường dân, nên công thức không phổ biến lắm, toàn bộ là ước lượng với quan lại địa phương như hắn. Mấy khẩu pháo đều cần một lớp thuốc nổ đen đệm vào để làm mồi bắt lửa mà nã đạn, vì loại này bắt lửa rất nhạy và cháy rất nhanh.

Ngoài chiếc gối có lớp gang trong và sứ bọc ngoài, hắn tiện còn thuê người đem măng cụt, dâu tây, táo tây để tặng Thuần. Vì lúc xuống núi hắn đi bộ nên mất đâu đó 2 ngày mới xong, chẳng biết bọn lính trên có chuẩn bị gì không? Nhưng hắn cũng nhanh thuê người kêu lính ở Thanh Hà đem mấy món quý ấy mà tới Phú Xuân…

– Ây!? Ri mà ngươi có dâu với táo Tây Dương à?! Được được lắm…!

Vừa nói, hắn đã ra lệnh cho một con hầu nữ lõa thể đút cho hắn ăn. Thực mà nói Yến nhìn mà rợn cả người, cúi đầu lấy tay che mắt đi cho đỡ bực cái con mắt của hắn, người thời xưa càng giàu có càng ăn chơi thì chơi trội như này sau? Thuần thấy thế thì cười phá lên, nói :

– Nhà ngươi biết lễ độ với ta đấy! Này, sẵn mấy con này ta không dùng tới, nhà ngươi ưa ngày mô cũng vô “chơi”? Mấy quả ngươi cho ngọt thì “quả” ta cho ngươi cũng ngọt thôi!

– Ta còn muốn giữ mình ạ, của quý như này… ngài giữ lấy mà dùng.

– Chi rứa? Ta đã bảo bổn công tử dùng có khi mô mô? Ngươi ưa cứ tới mà dùng, lần nào cũng đem hoa quả Tây Dương cho ta là được! … À mà cái gối ni cũng tạm được, ta tạm tiếp, sẵn mấy nay nằm đùi mấy con này thấy không sướng nữa, đưa ta đổi gió cũng được!

– Ha ha… Ngài với ta là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ! Mong ngài giúp ta chuyện làm hòa với công tử Viên, xin Lễ thượng nữa, ta giờ không có ý đối đầu…

– Biết rõ nhể? Ừ thì bữa ôn (ông) chú với thằng Viên có… à cái nớ mi không được biết! Giờ còn chi nữa không!?

– Dạ xin cáo lui còn việc ở đất phong ạ, mong công tử… sớm thành đại nghiệp đế vương!

Hắn nhanh nhanh rời khỏi phủ đệ, tim đập thình thịch tưởng sắp chết. Phần vì sợ bị lộ, phần khác sợ nhìn lâu sinh thói hư tật xấu, nói chung là ngại. Mà cũng chưa chắn giờ nên hắn tá túc tạm một nhà thuê gần đó, đợi đúng lúc sẽ chuẩn bị kế hoạch sau. Hắn may nhìn Thuần có vẻ không thích cái gối lắm, mà lại sáng mắt với trái cây, nếu không sai mang thêm thì có thể lần này thành công cốc rồi…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-huu-muon-toi-mot-binh-nam-1982-loi-bich-sao
Đạo Hữu, Muốn Tới Một Bình Năm 1982 Lôi Bích Sao?
Tháng mười một 5, 2025
hokage-thien-phu-dong-bat-dau-otsutsuki-huyet-thong
Hokage: Dòng Thiên Phú, Khởi Đầu Ootsutsuki Huyết Thống
Tháng 12 11, 2025
tam-quoc-tu-giao-chau-bat-dau.jpg
Tam Quốc : Từ Giao Châu Bắt Đầu
Tháng 12 29, 2025
nhuong-nguoi-nguoi-quan-ly-linh-di-cuc-nhu-the-nao-toan-bo-sieu-than
Nhường Ngươi Người Quản Lý Linh Dị Cục, Như Thế Nào Toàn Bộ Siêu Thần ?
Tháng mười một 13, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP