Chương 40 : Hoàn tất chuẩn bị
Hắn về Thanh Hà đã lâu, mới mấy ngày mà nhà cửa xây ở phó cảng Tân Thanh Hà ngày càng nhiều, mà chủ yếu là thương nhân. Ông bà Châu có báo là Tự Linh vẫn ổn, cảm ơn hắn bằng chầu hoa quả mà chúng gọi là Ngọc Châu, thực chất là măng cụt.
Măng cụt chỉ có thể trồng từ Chính Dinh trở vào Hà Tiên. Thời này chúa Nguyễn chia miền Nam làm Biên Trấn, Phiên Trấn, Vĩnh Trấn, Định Trấn và Hà Tiên trấn. Xét ra nơi trồng thuận tiện nhất mà hắn biết là Bình Dương, tức thuộc Biên Trấn, nhưng mà giờ vẫn là thời gian và cơ hội làm hắn chẳng có thời gian đầu tư xa xôi như vậy.
Hắn biết rõ trái măng cụt này ở Huế họ chỉ trồng ở hai làng là Kim Long và Nguyệt Biều là chủ yếu, có cái hai làng này khá xa nên tạm hắn giữ làm của quý mà ăn chứ chưa có ý nghĩ trồng trọt, càng xa càng mệt phiền, kinh nghiệm của hắn là như vậy, mà hình như Liên cũng cho trồng măng cụt ở đó rồi phải?
Măng cụt gốc là từ Mã Lai du nhập, nhiều tài liệu cho là từ thế kỷ 19, hắn cũng không quan tâm vụ này lắm, nhưng lâu không ăn măng cụt cũng sướng thật…
…
Nay đi coi binh lính mấy tháng qua huấn luyện như nào, vì thường hắn chỉ qua nấu ăn tí rồi ăn, cái lại qua bên lò đúc rèn để làm việc. Binh lính giờ lên tầm 120 tên, đa số là dân địa phương di chuyển tới, ngày nào cũng luyện võ và bắt chạy bộ để rèn luyện thể chất. Đâu đó có mấy bài tập lạ như đu xà và ép ngực của hắn kéo từ hiện đại về.
Mấy tên lính chẳng rõ làm như vậy được gì, nhưng cũng coi là có tập luyện. Thường hắn không quan tâm bọn lính như nào vì hắn thiếu tư chất luyện binh, chỉ giỏi được chỗ dở dở ương ương giữa Võ và Văn, nên thành ra vẫn cần người thay hắn làm mấy việc này.
Về kỷ luật, học với Đông và Công (mà chủ yếu là Công) thì tất nhiên kỷ luật sẽ cao rồi, dẫu thế nhưng hắn chủ trương tạo không khí vui vẻ chứ không quá khắt khe của Công. Tiện gần đây thương nhân hay tặng quà mà tặng lại cho chúng, phát thêm đồ từ thiện cho dân cư xung quanh.
Cha Michael thì giờ cũng tin tưởng hắn hơn, vì đơn giản là hắn chẳng thèm kiểm soát hoạt động của cha, hay đơn giản hơn là hắn biết hợp tác với cha một cách sòng phẳng. Nên dạo này lâu lâu hắn ghé qua hàng bán đồ ngoại thì cha hay xã giao với khuyên hắn vài điều, một phần nữa là do hắn nói được giọng Bắc Hà nên cha đỡ phải giả giọng Nam Hà.
Người Bắc Hà nghe Nam Hà nói chuyện thì tịt, nhưng người Nam Hà nghe người Bắc Hà thì lại hiểu hết, nhiều người không biết nên bảo là Bắc Hà man di tiếng gì quá dễ học. Chứ thực chất tiếng Kinh Kỳ mới là chuẩn chỉ và phổ thông, tiếng Nam Hà là tiếng Thanh Nghệ lẫn cả tiếng Chàm (Chăm Pa) vào.
Cha có khuyên hắn dời phủ qua Tân Thanh Hà, nhưng hắn bỏ ngoài tai vì… không ưa, đơn giản là vậy. Hắn muốn sống tiết kiệm, muốn hưởng bình yên giản dị chứ không muốn thay đổi gì nhiều trong nơi ở và cách sống – lối sống của người Huế bao đời là vẫn vậy, hắn rời quê nhà cũng là vì cực chẳng đã mới đi theo lời cha Thuần.
Lại nói may có Lại và những người thợ mà Luân cấp cho là thợ tốt, hắn nhanh chóng đúc được 3 khẩu pháo, lâu dần thì chuẩn bị xong khẩu thứ 4. Nhưng hắn cũng có phần nôn nóng, hắn sai một tên lính chuẩn bị cho hắn một hộp quý, đựng thuốc nổ, rồi có đi tâm sự với cha Michael :
– Cha! Cha có rảnh không? Con hỏi cái.
– Hả? Ngài tới thu tiền hả? Tháng này mới bán được chưa được mấy đâu.
– Không! Cha nghe con, dạo này hàng hóa sao con chưa quan tâm, nhưng nghe cha vài điều, con định đi chủ động… gọi là giết người đi, thì tội lỗi này nên làm sao để rửa?
– Kẻ ấy có ác không?
– Không, nhưng là loại vô lại sẽ gây ảnh hưởng tới con dân.
Suy nghĩ hồi lâu, Michael không nghĩ là hắn sẽ chủ động tâm sự với một người chỉ mới quen mấy tháng như ông. Thực chất hắn lại coi Michael là quân sự và là cầu nối tạm thời với thương nhân Tây Dương, dạo đây hắn cũng đã mấy lần nhờ cha tăng cường mua bán và nhập hàng của Tây Dương và ngoại quốc mà bán.
Cuối cùng cha Michael chỉ nói : “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em”. Tuy chẳng phải điều Yến ưa nghe, nhưng hắn cũng là vì mấy lần suýt chết, còn lo đại sự, khó mà chấp nhận được… Với lại quân Công giáo mấy lần thảo phạt thập tự chinh, con người suy cho cùng cũng có những lúc phản lại đức tin…
Hắn học Quang Trung : tiến hành tháo rời pháo, chuẩn bị cho quân lính tối ngày cõng trên vai, mỗi khẩu pháo nặng tầm hơn 1200 kg nên với sức của lính Thanh Hà cần tận 25 người mới nổi một phần thân. Còn đâu bệ gỗ và bánh thì dễ dàng hơn nhiều, nếu vậy thì hắn mất tận 100 người mới bưng nổi 4 khẩu pháo? Thế thì có phần quá nhiều, còn lại đúng 20 người canh giữ Thanh Hà liên tục à?
Tuy hơi khó, nhưng hắn bỏ qua suy nghĩ, cảm ơn cha Michael rồi qua bên doanh trại. Phần hắn không khắc hoa văn lên mấy khẩu pháo cũng là vì sợ lính tráng đau vai đau người khi bị hằn lên – dẫu sự thật là mọi cách di chuyển pháo thời nay đều như vậy, nhưng lòng thương người nên hắn mới thôi suy nghĩ đó lại mà làm pháo đơn giản thôi.
Gặp Công, hắn tạm kêu Công vào gian nghỉ mà nói chuyện hồi lâu :
– A! Quận công đây rồi! Định nhờ chi rứa? Giờ ni mi ít qua lắm mà?
– Đệ cần huynh giúp tí việc, kêu bọn lính cần 100 người tháo pháo rồi bí mật đem lên núi Thiên Thai, đêm nào cũng phải làm, đem theo nhiều lương vô, còn lại 20 tên ở lại canh chừng phố xã.
– Mạ? Mi cần cái chi nhiều rứa? Mà Thiên Thai là núi chi mô ra?
– À, Đông Sơn. Nói chung là vừa đi vừa giải thích cho.
– Mi đính kéo lên núi làm cái chi đã chơ? Bắn chim à?
– Đại sự, diệt tặc! Mấy ni 2 lần em bị bè đảng cha Loan ám hại rồi, phải cho chúng biết sức mạnh của ta!
– Điên à mi!? Không bắn vô phủ hắn thì thôi còn đòi kéo lên núi làm chi!?
– Hừm… khoan đã huynh không hiểu mô… có khi chuyển sang núi Ngự Bình… chuyện ni không gấp nhưng cần nhanh một tí, huynh cố đốc thúc khuyên can, 2 ngày sau tiến hành.
Nói xong không đợi Công đáp, hắn qua bên phủ. Nơi này xây lại cũng đã khá được rồi, hắn mau mau lấy cái hộp đựng sẵn thuốc nổ, mà theo tính toán của hắn với lượng này có khi đủ nổ cả một phủ như hắn.
Nhưng hộp gỗ nên sát thương sẽ không cao, hắn lại nhanh nhanh qua bên lò rèn, thực hiện làm ra gang – gang có tính chất cứng nhưng dễ vỡ vụn, điều này tương lai người ta dùng để làm ra lựu đạn. Hắn làm gang ra thì cũng nhanh thôi, quan trọng là làm nặng tí để nhìn quý, định bụng đem sai người tặng cho Thuần, hoặc là chính hắn tặng!
Mục đích là để cài sẵn một ngòi bom lớn để gây sát thương cho Thuần cơ… Mà càng làm càng nghĩ tới nghĩ lui, ban đầu định làm ở núi Đông Sơn nhưng vì xa quá nên mới chuyển sang Ngự Bình, giờ thì từ hộp quý chuyển sang làm gối nằm. Vì đơn giản : thời xưa gối thường không phải vải mà là làm từ sứ để nằm – hắn có thể lợi dụng điều này mà đặt một lớp sứ mỏng bao quanh lớp gang bên trong, giả làm gối rồi đưa tặng Thuần, cái ấy có vẻ hay hơn.
À còn nhắc qua bữa cháy, hắn có mang theo bộ áo choàng với thanh đao về. Thực áo choàng hổ hắn vứt xuống trước để khỏi rơi khi nhảy. còn Thực Nguyệt đao có mạ bạch kim nên cháy như thế vẫn chưa nhằm nhò gì, thanh đao trong vỏ rực chiếu sáng trong đống lửa, ai ai cũng bảo đao quý, nhưng hắn thì tiếc vì lửa đốt vẫn có phần làm hư cấu trúc của thanh đao.
Hắn tranh thủ như vậy cũng chẳng lạ, vì pháo đúng cũng đã lâu, mà mấy lần bị ám sát hụt làm hắn cũng bực mình chứ? Có cái thay vì nhằm và giằng co với Loan, hắn biết trước thủ đoạn với Thuần nên sẽ chủ động tiêu diệt Phúc Thuần trước!
…
Làm xong chiếc gối với sứ đặt ở bên Kiên, hắn với mấy tên lính từ từ vác thuốc nổ và mấy khẩu pháo cực khuya mà khởi hành. Thuốc nổ và đất hoàn toàn do hắn mang, mấy tên lính cũng chẳng hiểu làm vậy để làm gì? Nhưng suy cho cùng Thanh Hà công lần này cũng chẳng ác ôn gì, lo cho người nghèo và cho chúng ăn khá ngon, dẫu không thân nhưng cũng không có lý do cãi lệnh.
Chúng mất kha khá thời gian đi bộ từ Tân Thanh Hà tới làng hoa giấy Thanh Tiên gần đó, tới chặng nào, chúng cũng đào hố rồi lấp lá lên qua loa mà dựng trại nằm bên, rồi cứ tiếp tục như vậy ư? Thực ra về cơ bản hắn đã chế được 2 động cơ hơi nước có phần hơi… khuyết tật và thiểu năng, nhưng phải hạn chế dùng vào đêm vì tụi nó gắn thử vào hai con thuyền thì ồn vô cùng.
Chúng cứ thế mất phải gần 1 tháng chỉ để di chuyển từng khẩu pháo tới chân núi Ngữ Bình. Đường thì dốc, lính tráng thì mệt mỏi dù đủ ăn hay không, nhưng gặp dốc thì đỡ rồi, lúc này hắn mới nghỉ cách vài người đẩy mấy kẻ kéo lên dốc.
Ngự Bình đồi núi nhiều, hẻo lánh ít dân cư, đi mãi chẳng thấy căn nhà nào cả, nên kéo mới tạo ra ít tiếng ồn được. Việc kéo dùng dây thừng để kéo, bọn chúng vừa đẩy vừa kéo tựa như trận Điện Biên Phủ vậy, thế trận như vậy quân ta có tận 55 ngàn quân chứ chẳng ít như thế này đâu…
Thực chuyến đi này gần 1 tháng mới xong, hắn còn phải sai người đo đạc nữa. Chẳng phải hắn ngu gì, nhưng kéo lên đây rồi cũng phải có tính toán, như người thời nay toàn dựa vào kinh nghiệm, thì hắn lại dựa vào công thức tầm ném xa của công thức ném xiên Vật Lý mà hắn từng học.
Yến kiếp trước học Lý gần liệt môn, nhưng suy cho cùng vẫn còn thuộc vài công thức chứ chẳng tới nỗi ăn bã. Với lại loại pháo mà hắn đúc cũng có thể bắn tầm 5km ấy chứ? Hắn nhờ người đo nhưng bọn chúng cứ bảo khó, nên hắn định ước theo bản năng luôn.
Với tính toán của hắn, sử dụng nạp 4 lớp thuốc súng. Lớp thứ nhất gồm 30 cân thuốc súng cộng 40 cân đất; lớp thứ hai gồm 30 cân thuốc súng cộng 105 cân đất; lớp thứ ba gồm 40 cân thuốc súng cộng 120 cân đất; lớp cuối cùng 30 cân thuốc súng, và với góc nghiêng khoảng 25 độ… có thể bắn trúng nhà của Thuần, giờ chỉ trông cậy hắn độn thêm đồ vào phủ của Thuần, chính thức phá kế hoạch thập niên kỷ của Loan…