Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tham-co-xanh-vuong-bai-hlv.jpg

Thảm Cỏ Xanh Vương Bài Hlv

Tháng 1 26, 2025
Chương 1291. Cung điện cấp truyền kỳ Chương 1290. Bá khí vô song!
dai-minh-ma-hoang-hau-di-chuc-ta-the-ma-la-thai-tu.jpg

Đại Minh: Mã Hoàng Hậu Di Chúc, Ta Thế Mà Là Thái Tử

Tháng 1 30, 2026
Chương 252: Chỉ là viên đạn tứ đảo, cũng xứng xưng là quốc? 【 Cầu đặt trước! 】 Chương 251: Thang Hòa: Phàm chỗ chiến, chiến tất thắng, thắng tất lục
de-nguoi-trong-sinh-luyen-clone-nguoi-mot-kiem-tram-than-ma.jpg

Để Ngươi Trọng Sinh Luyện Clone, Ngươi Một Kiếm Trảm Thần Ma?

Tháng 1 21, 2025
Chương 159. Kết thúc Chương 158. Thực lực tăng vọt, liên minh động tác
quy-di-the-gioi-ta-lay-nhuc-than-tran-van-vat.jpg

Quỷ Dị Thế Giới, Ta Lấy Nhục Thân Trấn Vạn Vật

Tháng 1 21, 2025
Chương 298. Trấn áp Thận Hải Chương 297. Chấp chưởng Thuế Phàm châu
tay-du-ta-thai-thuong-lao-quan-co-the-ha-doc-chet-thien-dao.jpg

Tây Du: Ta Thái Thượng Lão Quân, Có Thể Hạ Độc Chết Thiên Đạo!

Tháng mười một 27, 2025
Chương 362: Đại kết cục Chương 361: Lão Đạo, thành ~~
dang-ma-to-su-gia.jpg

Đãng Ma Tổ Sư Gia

Tháng 1 15, 2026
Chương 271: Đại thắng trọng thưởng khích lệ sĩ khí Chương 270: Tập kích bất ngờ
dai-tan-ta-nhieu-lan-hien-doc-ke-kinh-ngoc-doanh-chinh.jpg

Đại Tần: Ta Nhiều Lần Hiến Độc Kế, Kinh Ngốc Doanh Chính

Tháng 2 9, 2025
Chương 276. Đại Tần vĩnh viễn không nguy hiểm Chương 275. Biên cảnh dịch tả không ngừng
Thiên Cơ Lâu Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng

Tháng 2 3, 2026
Chương 1304: Thâm nhập duy tâm Chương 1303: Nói bóng nói gió
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 39 : Hỏa hoạn tại tửu quán
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 39 : Hỏa hoạn tại tửu quán

Giải thích một hồi, Đeo chỉ cười phá lên mà bảo hắn gần chết mới có gan hùm mà làm vậy.

Có lẽ Đeo chẳng rõ Võ Thần là gì, cô cũng chưa từng học võ, đi săn là thuần kĩ năng tự phát. Vậy là bữa Yến né tên mà tưởng Đeo có là không phải.

Đeo chỉ thấy hắn thú vị vì lẽ hắn bị uy hiếp mà vẫn nhanh trí biết mà chạy lại gần để tăng khả năng phản xạ. Lại nghe danh giết hổ, danh đại phá Thế phủ, nhìn thấy trọng tình nghĩa… Cô cho là hắn không nhàm chán như lúc mới gặp, ngược lại là kẻ biết nhu biết cương, biết xử sự hơn mấy thằng anh của cô nhiều.

Vừa ăn vừa nói chuyện làm thức ăn của Đeo trong mồm cứ như pháo nổ liên tục ra bàn, Yến lấy cái đó mà thấy chán đời khi phải ngồi chung.

Một tên tiểu nhị chợt ra và đưa cho hắn một vò rượu :

– Đại nhơn! Nghe danh ngài nên tửu quán muốn mời ngài một vò, ngài thấy như răng?

Chưa kịp từ chối, Đeo đã reo lên :

– Ấy được được chơ!

Đeo rất mê rượu, uống nãy giờ 2 vò cũng chưa no, cầm liền vò rượu mặc tên kia can ngăn mà tu hết một hơi.

Yến cũng chẳng can, bản tính con người như vậy thì hắn chẳng màng khuyên can. Nhưng chặp hắn thấy sắc mặt Đeo cũng hơi tái tái…

Mới vài phút thôi mà thấy cô giữ tay vào cổ cố mà thở, tay kia thì ôm bụng. Chỉ thấy tên tiểu nhị thấy vậy liền hốt hoảng mà chạy xuống ngay lập tức tựa có việc gì.

Là rượu có độc! Hắn nhanh chóng giữ tay móc thẳng họng đeo một hồi làm cô nôn mửa cả ra nhưng không đỡ. Dù không muốn, vì theo cái đạo “nam nữ thụ thụ bất thân” nên hắn không muốn chạm gì Đeo, nhưng hắn vác cô lên như vác gỗ ngang vai mà tiến hành chạy gấp.

Nhưng cửa dưới đã bị khoá chặt, mà sức nóng xung quanh lại lên, hắn nghe tiếng hét khắp mọi nơi. Xung quanh thực khánh ở tầng này cũng ra sức đập cửa liên tục vì cảm nhận được sự bất thường nơi đây.

Vận lực và dồn khí, hắn một cước đá bay cổng xuống tầng 3. Cảnh cháy ở tầng này chưa gì to hơn gì nữa, có khi là kẻ phóng hoả hoặc sự cố hoả hoạn là ngay đây. Nhưng hắn cho rằng này là do hắn không để ý xung quanh hắn có bị ai theo dõi không.

Nếu có thì Loan mới sắp xếp ám sát hắn được chứ?

Hắn thấy thực khách đang ăn phải chạy tán loạn tìm cách thoát khỏi ngọn lửa. Từ đằng sau, chẳng rõ hắn cảm nhận nguồn nóng hơn bất thường, phản xạ làm hắn một đá ngược lui sau và ngay lập tức trúng một cô hầu bàn.

– Ây! Cô bị chi không rứa?!

Hắn tưởng đâu đá nhầm, nên vừa đỡ cô hầu dậy. Nhưng cô hầu đâu ra cầm con dao nhỏ đâm mấy phát vào vai hắn không đỡ được.

– Cá…?!

– Ni là trả thù cho công tử Viên! Thằng mất dạy!

– Buôn hàng giả còn kêu ca! Bổn quan chẳng hiểu nỗi tụi ngươi ưa cái chi?!

Đang bận tay nên hắn dùng đầu đập thẳng vào đầu con hầu bàn. Với lại để tránh tội với thề không đánh phụ nữ của hắn.

Con hầu chảy máu mà lăn ra thẳng dưới sàn, may cú đâm của nó không sâu nhưng ít ra cũng làm nhóm cơ vai của hắn yếu đi nhiều phần.

Càng ngày cân nặng của Đeo càng đè lên vai và nặng dần đối với hắn, hắn phải đổi thế qua vác bằng một vai bên trái để vai phải yên.

Ngọn lửa bắt tới mọi ngóc ngách, làm đổ sập gần như hoàn toàn tầng 4 và 3. Sập cả cửa làm hắn không xuống được tầng dưới, mà hơi thở của Đeo ngày càng yếu ớt dần, nôn khắp vạt áo hắn.

Những tửu quán cao thường muốn chắn gió thì một là treo vải lụa để phớp phơ, hay là treo màn gỗ. May mắn sao ngay quán này lại dùng mấy tấm vải, hắn có ý nên giật rồi nhanh chóng quấn thành kiểu dù nhảy.

Tất nhiên thì một lớp là không đủ, chắc phải lấy nhiều lớp? Nhưng lụa là loại vải mỏng, nhẹ và mềm, khó mà chịu được mà cản lại sức gió. Mà thế thì vai với Đeo sao đỡ nổi?

Thế là chuyển sang vác thêm Đeo một phát nhảy xuống từ trên cao, canh hướng và lấy đà để nhảy xuống sông Hương một thể.

Cảm giác dưới làn nước lạnh lẽo, được sự cô đơn bên cạnh mấy con cá làm hắn nhớ tới cảm giác lúc chết đuối. Ít ra lần này Đeo chẳng nặng tựa ông lão người Bắc đó.

Hắn đạp nước để nổi lên, cố gắng càng nhanh càng tốt vì tim bẩm sinh nên khả năng nhịn thở hắn khá kém. Áp lực nước đè nặng vào lồng ngực cũng khiến hắn khó mà thở được.

Sở dĩ có cơ sự hôm nay, là do Phúc Viên hận hắn vụ bắt hàng giả với đả thương. Viên cho người theo dõi sát hai người bọn họ, lại biết rõ Đeo vì trước đây Đeo ở Phú Xuân, nên theo tin mật báo mới dàn cảnh rượu độc và đốt nhà để khiến Yến chết cháy.

Để mà nói thì hắn đầu tư mua thạch tín, mua cồn rải khắp rồi đốt. Mục đích thì là qua mặt người ngoài chứ tửu quán này là của hắn mà? Là hắn sai người trong quán bỏ độc, huỷ luôn tửu quán để quyết diệt tên nghịch tử như Yến.

Nãy giờ đứng ngoài coi hắn nhịn cười liên tục, hắn tất nghĩ với độc dược như thế thì không thể nào hắn có đủ sức mà chạy thoát đươc Thêm nữa Đeo nổi tiếng là người không quan tâm xung quanh như sao, duy ngã độc tôn, hắn càng chắc chắn Đeo chẳng buồn cứu Yến.

Vui mừng chớ nên quá trớn, tên tiểu nhị khi nãy chạy tới cấp báo với Viên :

– Bẩm đại nhơn, tiểu nhơn ngu đần, vò rượu tên súc sanh kia không uống mà là cô Đeo đi cùng giành uống rồi ạ! Có khi hắn ta còn tỉnh chư….

Không kịp nói xong, hắn bị Viên tát cho một phát nằm lăn ra giữa đường.

– Vô dụng! Rứa mà không “cứu” được người hả?!

Từ xa, Ngọc Cơ đang cùng Thị Bích tiến tới, hỏi qua Viên :

– Hoàng huynh! Như ri là như răng? (Cơ)

– Ờ…ờ cháy thôi! Mi hỏi làm mẹ chi? Bao đồng hả mậy?!

– Cháy của anh mà anh không lo à? Cháy to như ri… thì lỡ lan răng?

Đang nói thì thấy ngụp lên từ mặt nước mấy người nhảy từ trên xuống, quân phủ chúa phải ra vớt với cứu. Còn Yến thì một tay bấu bờ cảng mà leo lên.

Viên phái người điều tra hắn đã lâu, nay có dịp chuẩn bị sẵn kế này mà thất bại, Viên thấy cảnh này tức mà hộc máu ngay tại chỗ, văng cả vào áo của Cơ.

Yến thì nhanh nhanh kêu bọn lính đi đem Đeo tới cái y quán gần nhất. Từ lúc đó tới nay mà mới gần chục phút, cũng không biết Đeo giữ được mạng không thôi?

Hắn giờ nhìn như con chuột lội, đi vào khu mọi người đang tập trung cứu người.

Toà nhà cháy ngày càng to, rồi đổ sập xuống ngay giữa đô thành. Người dân ra sức chữa cháy để tránh lan rộng ra, khi mà toàn bộ nhà cửa và hàng quán Phú Xuân đều làm bằng gỗ.

Mà Cơ lại chẳng chú ý gì việc nãy Viên hộc máu vào áo mình, lại kêu Thị Bích đi kêu Yến tới.

Chưa đợi Thị Bích kêu, hắn đã thấy tên hầu nước khi nãy bị Viên vừa chửi vừa đạp liên tục, giấu cơn giận, hắn tiến tới liền ngăn cản :

– Ngài làm cái chi rứa!? Răng lại đánh người giữa thanh thiên bạch nhật?! (Yến)

– Làm cháy nhà hàng, chết khách! Được chưa!? Tội rứa chưa đủ chết?

– Hoàng huynh đừng đánh nữa, giữ tôn nghiêm cho nhà chúa đi huynh. (Cơ)

Viên thì không nói gì thêm mà mặt đằm đằm bỏ đi chỗ khác, mặc kệ người dân đang ra sức cứu người và chữa cháy đằng sau, mất hết dáng vẻ trách nhiệm của hoàng thất. Ngọc Cơ và những người khác thì ra sức giúp người dân cho đúng trách nhiệm chung của xã hội.

…

Một lát sau, Cơ lôi hắn vào Đông Gia để mua lại quần áo, mua cho mấy bộ đối khâm mà mặc. Yến chẳng để ý lắm, vì dẫn là Cơ nhưng tiền là hắn chi, may mắn là mấy tờ tiền hắn buộc chặt để trong bọc rồi nên khi nhảy xuống vẫn còn giữ lại được, lại phải xõa tóc ra để cho khô nữa chứ.

Thời xưa con gái con trai gì cũng để tóc dài cả, người ta quan niệm tóc cũng là của cha mẹ sinh ra, không được cắt mà vứt bỏ. Hắn từ nhỏ cũng để dài, nhưng mỗi đàng lại có mỗi lệ riêng : đàng Ngoài để xõa hầu hết thời gian trừ làm đồng với đàn ông và cả phụ nữ, trong khi đàng Ngoài lại buộc lên với đàn ông mọi lúc mọi nơi.

Giờ hắn hơ đầu cạnh lửa để ráo, đi ra ngoài mà để tóc dài thì sẽ bị người xung quanh đánh giá là học hỏi giặc. Ừ đúng rồi, với nhân dân đàng Trong thì đàng Ngoài chính là giặc, nhưng với tri thức thì biết rõ hai bên đều là thuộc Đại Việt cả. Chẳng trách nhân dân Bố Chánh (Chính) Nam và phủ Tân Bình ra sức truyền nhau bài thơ kể công ơn của Đào Duy Từ đắp lũy Thầy chống giặc phương Bắc – mà giặc chính là đàng Ngoài.

– Nhà ngươi bữa ni bị chi mà ba lần bảy lượt bị ám sát rứa?

Ngọc Cơ hỏi nhẹ, hắn thì cũng tính lên tiếng cảm ơn, đối với hắn nhỏ tới lớn con gái bình thường chỉ có mỗi Gà và mẹ, nhưng Cơ tuy hắn coi là hơi điên nhưng vẫn đỡ hơn mấy người khác, suy cho cùng không được áp đặt tư duy hiện đại lên người xưa, đó là cấm kỵ trong việc học Sử, nên hắn cũng chấp nhận sự độc lạ của người xưa chứ không trách, chỉ né.

– Hết Loan rồi tới công tử Viên, kiếm mô nhiều kẻ thù thì chết nhanh thôi chơ, có chi mô? Công nữ nay làm việc tốt, sau ni hiển danh, mà có khi cũng là không.

Nói lủng củng như vậy là do sau này Ngọc Cơ không được sử sách ghi chép gì lại cả, Yến nói câu đầu lại nhớ tới việc ấy mà phải nói lại.

– Ăn nói như ngươi, lúc thì như Bắc Hà lúc thì vô duyên? Rứa là có tật về mồm hay răng?

– Coi như ta là một Văn Thánh đi? Ta biết được tương lai đi? Ha ha! Nhiều chuyện ta tánh trước được nên tranh thủ như rứa thôi.

– Nói như rứa thì bộ sau ni Bắc Hà xâm chiếm cơ đồ Tiên Vương để lại? Ngươi mau nói lại trước khi ta vả một phát chừ.

– Không hẳn, nếu đúng tuyến thì… à mà thôi, lời xàm ngôn thì không nên để tâm làm chi cả. Mong công nữ lo được cho Thị Đeo, bị ngộ độc chi nặng ghê lắm.

– Anh Viên mà dám làm chuyện xằng bậy rứa thì ta cũng chẳng lạ, mấy bữa còn hạp (hợp) kế mà hãm hại huynh trưởng mà…

– Hầy! Thế tử bữa ni bị chi nữa không?

– Lâu lâu bệnh lên thì cứ nằm lăn lóc trong phòng, đôi chỗ còn mệt mỏi, ngươi coi biết kế chi nữa mà giúp huynh ấy?

– Nớ chỉ có thể cai thôi, thuốc không có mô! Hầy… mà phủ công tử Thuần ở mô rứa công nữ?

Ngọc Cơ không rõ tên này muốn gì, công tử Thuần vốn là con loạn luân của Vũ Vương nên được nuôi dạy riêng, hiếm ai ra vào được mà cũng chẳng ai để ý hắn làm gì. Mà chắc hỏi cho biết thì cô cũng nói thôi :

– Ngay nơi sau phủ, người đi qua chắc cũng đã nhìn qua chơ?

– Thực có qua, nhưng chưa chắc, hỏi cho biết rứa thôi… Thôi ta đi đã, được xin người hỏi han Thế tử sức khỏe, mong Thế tử cấp cho ta thêm tí lạng bạc để ta tiếp tục củng cố Thanh Hà.

– Ngươi không định tố cáo chi Viên hết rứa? Anh ta vừa làm cho ngươi và dân xung quanh mấy người chết và hoảng loạn đó?

– Có lẽ công tử hận ta từ vụ bắt đồ giả, cho người theo dõi đã lâu, nay thấy ta đi ra thì mới chốt kế, dẫu nghe rằng Đeo và Viên vốn có quen nhau từ trước nên chẳng có gì lạ, dễ bắt bài nhau.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-kich-tran-bat-hoang-he-thong-cua-ta-co-the-do-long.jpg
Tam Quốc: Kích Trấn Bát Hoang, Hệ Thống Của Ta Có Thể Đồ Long
Tháng 12 1, 2025
gia-toc-tu-tien-ta-co-mot-vien-pha-canh-chau
Gia Tộc Tu Tiên, Ta Có Một Viên Phá Cảnh Châu
Tháng 2 5, 2026
con-ta-nhanh-dot-pha
Con Ta Nhanh Đột Phá
Tháng 2 8, 2026
ngay-than-tuong-nga-xuong-la-luc-cu-tinh-quat-khoi.jpg
Ngày Thần Tượng Ngã Xuống, Là Lúc Cự Tinh Quật Khởi
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP