Chương 38 : Nhà họ Châu (Hậu Sự)
…
– Trước đòi giết người chừ (giờ) lại ưa rủ đi săn? Ngươi nhìn coi cây rìu của ngươi làm răng mà giết được thú rừng? (Yến)
– Một bổ chẳng chết thì mấy bổ cũng chết thôi mà?
– Hà… về bên kia ta rèn cho ngươi một món mới, đi với ta không có vụ dùng vũ khí dổm!
Hắn với Đeo đi về phía Tân Thanh Hà, lần này là hắn muốn cho Đeo coi uy nghi của hắn để vớt vát hình ảnh. Với định lấy vũ khí làm quà tặng để chiêu mộ nhân tài, người thợ săn thì trọng vũ khí nên Đeo nghe cũng khá xuôi tai mà theo.
Để mà nói thì thời này người ta phân biệt sắt, gang và thép chỉ qua việc luyện lại bao nhiêu lần. Yến vốn quen như vậy, sắt mua mấy thỏi rồi nhét vào trong lò than rồi đợi cho nóng ra mới móc ra đánh liên tục, nếu hắn làm việc luyện sắt nhiều lần như vậy thì hàm lượng carbon sẽ từ than và xung quanh thấm vào sắt rất nhanh.
Người ta chỉ biết dựa vào kinh nghiệm mà luyện bao nhiêu bao lâu là đủ. Hắn cũng như vậy, tầm 5 – 6 lần luyện của hắn là hắn sẽ thành ra thép, khoảng 8 – 9 lần thì ra gang. Gang và thép thì cứng hơn sắt rất nhiều, nhưng chính vì thế mà dễ gãy và dễ vỡ, người rèn phải biết áp dụng kỹ thuật đập và luyện, hất nước tôi, pha nước tôi như nào để món đồ vừa ý người dùng.
Hiện tại hắn cũng luyện tới lần thứ 6 cục sắt rồi, có thể coi là thép, nhưng thời gian luyện hắn có giảm đi để rèn ra lưỡi rìu. Một tiếng “chát” là cây rìu mới càng hiện rõ ra, hắn tôi tức là giữ cho chiếc rìu nóng đỏ ra mà đổ nước nguội vào, điều này giúp giữ vật làm ra vừa cứng vừa mềm vừa phải, bền bỉ và cứng cáp.
Ban đầu hắn cũng có ý rèn một cái bình thường hơi dổm cho Đeo, nhưng nghề rèn Hoa Lang không cho phép con người rèn làm ra những thứ rác phẩm như thế. Yến nhìn qua là biết con này cũng không có ác ý gì, cái khả năng đặc biệt của Hoa Lang nói cho hắn như vậy, nên giờ hắn mới chủ động mời chào để lôi kéo Đeo vào quân.
Rèn xong, trên chiếc rìu còn nóng hổi được hắn giao cho Đeo.
– Ngươi rứa mà bữa không thù ta hay răng mà làm rìu tốt như ri ri? (Đeo)
– Quân tử không chấp mấy việc nớ! Ngươi đi săn nơi mô thì nói mau đi.
– Nơi rừng trên núi Long Sơn, sợ hay không?
– Không, đi thì đi mau đi, ta về nhà lấy đao theo rồi đi…
Long Sơn là núi Tam Thai sau này, thuộc phường An Cựu Tây của làng An Cựu. Hai tên không quen biết gì nhau nhiều, cứ thế trên thuyền ngược dòng Hương để đi lên An Cựu Tây, mà điều này làm Yến bản thân thấy càng nên nhanh chóng hoàn thành động cơ hơi nước chứ đi thuyền ngược dòng quả thật mệt, đi hồi thuyền chạy không nổi phải lên bờ đi bộ tiếp.
Hai người đi bộ nhưng thật ra chỉ có hắn đi bộ, Đeo thân tiểu thư phú gia nổi tiếng thì đi bạch mã rồi, còn hắn đi chân đất thành thói chẳng bỏ được. Nhưng lâu lâu Yến cũng mang guốc – loại dép xỏ ngón cao làm bằng gỗ, người Việt xưa có ban chân biến dị “giao chỉ” là vì tục đi chân đất, họ đi nhiều tới mức địa hình nào cũng bám lên được, qua gai nhọn gai đâm cũng chẳng đau, muốn như vậy bàn chân phải chai sạn mà biến dạng để bám đất.
Điều ấy chứng tỏ bàn chân Giao Chỉ không phải là đặc điểm di truyền, và rằng người Việt không bị người Hoa đồng hóa về mặt sắc tộc mà mất đi bàn chân Giao Chỉ của mình, luận điệu ấy hắn đã rõ từ lâu, muốn không biến dị đôi chân thì chỉ nước lúc trần lúc guốc.
“Đường lên Long Sơn gian nan quá / Anh đây chân đất đầu trần đi / Mong răng chuyến ni đi săn / Được con gấu lớn, được con hổ cái…
Hắn vừa đi vừa ngâm thơ, thơ hắn không tự nhận hay nhưng người thường thì sẽ cho là có đi? Đi dọc đường dân cư thưa thớt, nhưng cũng có đoạn có dân làm nông để bọn hắn nghỉ trưa qua bữa.
Hắn có để ý, đúng như lời Liên nói : dân ở đây bắt đầu trồng khoai tây để bán và ăn, điều này nghe hỏi thì do Ngọc Cơ công nữ thuê với cho người dân quả để trồng trên núi cao, nhiệt độ lạnh khó trồng và dẫn nước trồng lúa. Nhưng hiện tại thì dân vẫn ăn bắp độn cơm, có nhà thì mến mà đem… cơm hến cho hắn ăn.
Từ dạo nhờ cồn Hến trồng và nuôi hến để chế biến, tin đồn ấy lan nhanh, người ta thi nhau nuôi và bắt hến để làm và chế biến theo để thêm một nguồn thức ăn trong đời sống. Trước đó, hến dù nhiều nhưng người ta chẳng thèm ăn, thế mà giờ dân nghèo cứ canh sông hay suối mà nuôi để kiếm tiền và ăn…
Rừng núi Đại Việt giờ rậm hơn thời hiện đại nhiều, hắn đi với Đeo phải vừa chặt vừa dọn cây mà đi. Đặt bẫy thép đã rỉ sét để tăng sát thương lên con vật cũng là một điều, còn đặt mồi để chúng tham mà vào ăn nữa, ở đây Đeo vung tiền mua sẵn một con dê mà để ngay giữa chỗ mai phục.
Đeo chẳng coi tiền là thiếu, việc đi săn là thỏa cho thú tính và ham vui của cô mà thôi. Tên Yến đang thiếu tiền nhìn con dê mà tiếc, một buổi dê thời hiện đại tốn biết bao, ngon biết bao mà đem để làm mồi không như vậy? Tiếc nhưng chẳng làm được gì.
…
Hai kẻ ngồi canh hơn tiếng vẫn chẳng có con gì bay ra, nằm chán chê mà chẳng biết làm gì. Lần này hắn có đem theo đao, một tí lương, cũng như cái áo choàng hổ được làng Triều Sơn tặng cho để khè Đeo. Tính trẻ trâu vẫn còn đâu đó trong con người mới chạc 14 như hắn, còn Đeo thì đúng hắn gọi là chị vì nay đã chạc 17 nhưng chưa chồng.
Thời này thì con gái 16 cưới chồng là đẹp, để càng lâu càng ế, không nên. Chị Gà của hắn cũng coi là hơi ế nên 23 tuổi mới cưới tên Nhơn làm chồng, nhưng mỗi nhà mỗi cảnh chẳng đáng bao đồng, cưới sao không khổ mới là tôn chỉ của hắn.
…
Đợi nguyên buổi chẳng có mụn cỏ nào đi qua, trời thì chập tối. Hai tên lững thững đi bộ về, dọc đường có con dê mồi thì ngang đâu xẻ ngang nấy cho dân ăn.
Buồn bã, đi suốt cả đường chẳng thấy Đeo nói một chữ gì cả, mặt cứ lằm lằm. Hắn ta biết mất công rỗi sự thì chắc chắn chẳng vừa bụng, vừa hay gần đây là Phú Xuân, ghé qua cho Đeo một bữa để xả xui.
Đây cũng là lần đầu hắn đi thuyền qua Phú Xuân. Thuyền Thanh Hà nhỏ mà chỉ có mái che, thuyền nơi đây to hơn, tầm 10 người thi nhau chèo, có nguyên gian nhà phía trên cho khách khứa trú lại.
Trên dòng Hương Giang tuyệt đẹp đem khuya, mỗi con thuyền đều treo lồng đèn mà rực sáng cả một con sông đem, tựa như dải ngân hà ngay tầm mắt.
Cập bến, Phú Xuân vẫn giữ cái hoa lệ và xa hoa mà nó vốn có. Hắn muốn tìm một tửu quán nào đó nhưng rõ là chưa biết tìm như nào.
– Ngươi phận quan mà răng Phú Xuân không rõ? Thanh Hà ngay ni Phú Xuân mà? Thôi để ta dẫn ngươi đi!
Nói phát liền dắt tay hắn mà đi tới một tửu quán tên là Dịch Thị mà nhậu. Riêng Yến thì định vào thử quán cơm hến ven đường mới mở chứ không phải vào quán nhậu.
Hai kẻ ngồi xuống trên tầng lầu thứ 4. Nhìn thẳng xuống toàn cảnh đại thị (大市 – thành phố lớn) Phú Xuân, đêm rồi vẫn rực sáng cả một vùng.
– Ê thằng tê! Cho bàn ni một dê, một chó, 2 vò rượu!
Thịt chó? Hắn chưa bao giờ thử ăn, cốt yếu thì thịt chó là thứ thịt bổ dưỡng nhất về mặt sinh học, nhưng từ khi tới đây tới nay hắn chưa bao giờ ăn cả, mặc cho ai ai nhà nhà cũng ăn.
– Nhà ngươi… răng thịt chó không ăn rứa? Ngon rứa mà mình ta ăn là răng?
Câu hỏi của Đeo đánh thức hắn khỏi dòng suy tư, nhìn vào dĩa thịt chó thất thể ngon ơ, hắn chỉ gắp vào chén cho qua lệ.
– Rượu cũng không uống à? (Đeo)
– Không uống bao giờ.
– Hử?! Rứa răng ta trả tiền cho ngươi được? Rìu ngươi rèn nhìn qua đã biết tốt.
– Việc rứa mà còn hỏi? Ha ha, kỹ nghệ Hoa Lang chứ mô ra thường kỹ? Nói thừa.
Hắn đỏ cả mũi ra, khoe khoang vốn chẳng phải bản tính, nhưng từ khi Dung và Trạch mất thì Thanh Hà – Phú Xuân chính là sân rèn chính của riêng hắn.
Những tên thợ ở lò rèn mới thực năng lực cũng chưa bằng như hắn được.
– Khiếp! Mà nam nhơn không uống rượu thì chỉ có bỏ! Thua cả đàn bà.
Yến thực ra kiếp trước là ba hắn mỗi lần nhậu say về nạt nộ vợ con, nặng lời hay có lúc đánh đập. Tuy ba hắn thường chẳng có ý như vậy, nhưng lâu lâu nhậu say mới thế. Hán từ nhỏ đã ghét rượu cồn là vì cớ ấy.
Cũng chẳng rõ sao kiếp trước hắn lại hiểu chuyện và có nhận thức nhanh như vậy. Nhưng nói chung lời thề không uống rượu bia, chơi cờ bạc mà hắn thề lúc còn là Hưng giờ hắn vẫn giữ mà làm lối sống.
– Mà rốt cuộc ngươi giết hổ như răng… mà họ tôn làm Bạch Hổ đại nhơn rứa? Ta nhìn ngươi chỉ ra tiểu nhơn thôi! (Đeo)
Đeo vừa ăn vừa nhồm nhoàm, chóp chép. Lối ăn quý tộc sang trọng cô chỉ dùng khi gặp cha mẹ, ngoài nhà thì vẫn chứng nào tật nấy. Nói thì đồ ăn vẳng cả ra ngoài.
– Là Võ Thần… (hắn lấy giấy lau nước bọt của Đeo bắn lên mặt hắn) hiểu chưa?
– Võ Thần là cái mạ chi rứa?
Hắn chỉ giải thích qua loa, nói chung thì hắn cũng chẳng được giải thích rõ, phải tự tìm sách mà đọc : Võ Thần là tinh khí hoà cùng sát khí của mỗi người mà thành.
Nói thẳng ra thì Võ Thần là sát khí thuần, như biến con người thành con vật vậy, mỗi đòn đánh phải mang tính dã thú và nhanh chóng đoạt mạng kẻ thù. Thuần chất là mong muốn giết kẻ địch.
Võ Thần cũng có thể xuất hiện khi đòn đánh có sát ý, hoặc khi con người thực sự muốn kết liễu đối phương. Chính lẽ ấy mà lúc đối diện ác hổ, rơi vào đường cùng và quyết giết chết ác hổ, Võ Thần của hắn hình như mạnh mẽ tới mức mà hắn thực đã hoá thành Bạch Hổ.
Đơn giản là khi ép người ta vào đường cùng, người sẽ hoá điên dạ mà chống trả…