Chương 37 : Nhà họ Châu (Trung sự)
Người ta nói họ Chu kỵ huý Nguyễn Phúc Chu mà đổi thành họ Châu, việc ấy nửa đúng mà nửa sai.
Hắn rõ chữ Quốc Ngữ không biểu được âm, nhưng chữ Hán thì có tận hai họ là 周 (Chu / Châu) và 朱(Chu). Thì riêng họ đầu là thật sự phải đọc lái để kiêng kỵ, chứ họ sau thì gốc của họ đọc trong tiếng Trung sang là Chu (Zhū) còn họ đầu là Châu (Zhōu).
Bỏ qua chuyện đó, Đeo ngồi xuống cái rầm trên bộ bán ghế mà hắn nhìn cái là rõ của hắn bán, nhìn liếc cái rồi hỏi ngay :
– Thằng ni mi con nhà ai ri mà dám voi đây ngồi rồi ăn bún?
– Đeo! Không được hỗn với quận công nghe chưa?! (Huê)
– Chi?! Quận công chi mà rách rưới ri? Hay mạ (mẹ) bị lừa rứa?
– Sống cực hàn đã quen, chẳng có gì phải xấu hổ cả, dân ở đây đều rõ lẽ ấy.
Trước giờ hắn tiếp xúc với nhà giàu và quý tộc, mất dạy có, học thức tựa Luân với Cơ có, nhưng người như Đeo vừa học thức vừa mất dạy thì hắn không biết gọi là gì?
Nhưng rồi Đeo đứng kên vứt con thỏ vô góc bếp, đợi bà Huê bưng bát bún bò ra thì ăn rất có phép tắc, không chóp chép không văng nước gì cả, cũng chẳng thèm để ý hắn.
Ăn xong đứng lên còn đẩy ghế vào lại, xem ra còn giữ được cái Lễ. Mà đúng lúc Liên mới về, hắn ta lao vào bắt tay ngay Yến, rồi còn kéo cả Đeo vào nữa.
– Ha ha! Ngài thông cảm nghen (nhé)! Ta vừa đi sắp hàng mai bán cho bọn ngoại quốc với trong phố! Phải thuê người đi rao với sắp xếp hàng hoá… Đeo! Tao nhờ quận công tới đặt tên mới cho mi nè!
– Thôi cha ơi! Thằng chi như ăn mày ăn vạ rứa, ngang bọn đểu mà tự gọi quận công, cha mạ bị lừa không biết à?! (Đeo)
– Mi im hộ tao cái! (Liên nhìn về hướng Yến) Ngài thông cảm, con bé lỗ mãng quá…
– Đem ra bút giấy đi, mau ta còn về. Mà bún bò ngon đấy nhà Huê ạ! Bà được thì tới Minh Thanh mở một quán nhá!
– Cảm ơn ngài quá khen! (Huê)
Tiếp xúc lâu với Đeo hắn không thẩm nổi tính cách nhiều phần ngông loạn của Đeo. Hắn vốn mang sẵn giấy bút nhưng thấy ghét quá nên mới kêu Liên, Liên lại sai con bé làm nó phải mang giấy bút mà cái mặt như muốn giết người tới nơi.
Liên vốn chẳng có ý nhờ, nhưng thấy hắn đặt tên hay cho con Hằng, lại nghe danh hắn là Hoa Lang đệ nhất văn tử nên mới sinh ý nhờ vả thay tên cho con, mong muốn thay cả nết cho Đeo.
Cái danh Hoa Lang đệ nhất văn tử thì chắc người Hương Trà nghe đã mòn cái tai rồi, một thời nổi và giờ vẫn thế.
Đeo là từ thuần Việt, Yến muốn ban đầu đặt tên có bộ thủ 手 (cái tay) cho đúng bộ của chữ Đeo. Mà ghét quá cái nết nên lại lấy cho bộ Khuyển 犬 (con chó) mà đặt vậy, kẻ hay chữ thâm sâu ở chơi chữ, chơi mà họ không biết mình chửi mới hay.
– Ngươi ưa tên hai hay một chữ?
– Hai thì càng tốt ngài ạ! (Liên)
– Thế thì Tự Linh.
Hắn lấy chữ Tự 似 tức là giống như, Linh 狑 tức là chó khôn. Ghép lại là giống như chó khôn, mà chữ Linh này ít người dùng, có thì nhìn bộ mới đoán ra được chứ mù chữ như nhà họ Châu thì khó.
Hắn cười thầm trong bụng, trong khi tên Liên cười tưởng được vố hời chứ chưa biết bị chơi. Mà hắn thấy con kia cũng nghe thấy hay mà cười mỉm, cả nhà bị thốn nhưng không biết…
Xong xuôi hắn xin về, không ở lại lâu. Nhà họ Châu tiễn hắn đi về còn tặng quà cho, hắn trên đường vừa đi vừa cười khoái trong bụng, chẳng hiểu dạo này làm gì cũng may cũng thành, đầu xuôi đuôi lọt.
Lần này hắn đi có mang Thực Nguyệt đao theo, do trời đã ám tối mà hắn chỉ có một mình, thanh đao trong vỏ rực sáng dưới ánh trắng, ai đi ngang đều sẽ biết kẻ nào đi qua.
– Ê tên kia!
Hắn ngoảnh mặt nhìn lại : là Thị Đeo. Hắn lúc nãy tưởng cô ta có ý thích cái tên mới, nhưng thực ra là không có, cười đó như là cười xác định con mồi vậy.
Hắn chẳng rõ ý tứ gì của Đeo cả, ngay cả kiếp trước cũng chưa từng hiểu rõ tâm tính phụ nữ như nào. Hắn chỉ mong lấy chân thành mà đối đáp với họ sẽ nhận lại điều gì tích cực thôi.
– Có chuyện chi? (Yến)
– Cha mạ tao nhờ rứa không có tao đồng ý mà mi dám làm a?! Mi tin tao vặt cổ moi ruột mi tao ném xuống sông không?!
Lần đầu tiên hắn đối diện một đứa con gái ăn nói ngông cuồng như vậy trong đời. Hắn vẫn giữ bình tĩnh, không muốn đánh nhau? Không, hắn không muốn chấp hay đánh phụ nữ.
Còn Đeo thì hắn không rõ ý tứ của cô như sao? Nhưng rút từ từ đăng sau, nếu để ý không kỹ thì chắc hắn sẽ chết rồi.
Dưới màn đêm có mỗi ánh trắng soi chiếu, từng đường nét cơ của cánh tay ấy hiện rõ ra, như đang kéo lấy gì đó mà hắn thấy rõ cơ bắp di chuyển khá rõ.
Nghĩ đi? Thợ săn thì luôn phải mang theo gì? Áo lá nguỵ trang Đeo có, nón lá nguỵ trang thì nãy có thấy qua, đao không thấy, nhưng nãy có cầm cung?
Hắn từ từ tiến tới, với kinh nghiệm thì giờ chạy ra xa cũng không kịp, chạy gần thì dễ phản xạ mà né hơn.
Một vút! Hắn né được một tên làm nổ cả đất. Mồ hôi hột hắn chảy đầy mắt, loại ẩn cư ẩn tài như này vốn không hiếm nhưng là nữ thì lại rất hiếm.
Chính điều ấy tạo sự đặc biệt ở Đeo, không ai nghĩ một người nữ nông dân lại có sức mạnh phi thường như vậy. Có khi Luân cũng không phải đối thủ của Đeo. Nhưng may làm sao? Đeo cũng chẳng tiếp tục tấn công nữa.
– Mi coi chừng đỏ! Lần ni tao cảnh cáo, lần sau tới nhà tao lên mặt với nhà tao với bỏ qua ý của tao thì mi chết!
Nói xong liền rời đi, để lại hắn một mình ở lại đằng sau. Hắn chẳng rõ gì nhưng chắc chắn mười phần hết tám phần thấy cô gái này điên chứ chẳng dễ thương gì cả, này là hắn chọc sai người… Yến quyết định là không đối đầu với cô gái này làm gì, hắn vẫn còn muốn hợp tác lôi kéo thêm thương nhân tới Thanh Hà, mà mở đầu là qua Liên.
Hắn nãy không thấy rõ Đeo có Võ Thần không? Thường thì người múa ra Võ Thần mờ mờ thôi cũng coi là rất giỏi rồi, nếu như Đeo có thì hắn sẽ tìm cách lôi kéo và bồi bổ thành một Bùi Thị Xuân của riêng hắn vậy, nam hay nữ thì đều có thể thành tướng giỏi để mà trọng dụng.
Đeo có thể coi là người phụ nữ đầu tiên làm hắn kinh sợ, trong cả hiện đại hay hiện tại thì hắn luôn sợ hãi trước tính cách ngông cuồng và bá đạo của những người không cả nam nữ như Đeo.
…
Từ đoạn có họ Châu rồi mấy nhà khác tới Thanh Hà, đủ thứ dân vì chính sách hỗ trợ khai hoang, hắn càng bận việc sổ sách nên tối nào cũng phải thức trắng. Mà hắn để ý Hậu Phủ của hắn nhỏ quá, bốn người ngủ lúc nào cũng chật cả đất (Đông nằm trên sập).
Tiện cứ lâu lâu có mấy người tới nộp đơn mua nhà, mấy tên nhà giàu thì trả liền – hắn cũng chưa ngu nên có chính sách mỗi hộ chỉ được sở hữu một mảnh đất ở Tân Thanh Hà, nên hắn có thêm tiền, định bụng xây thêm chỗ để cho con bé Hằng ngủ, còn hai thầy anh thì cấp đất cho xây riêng ở bên Tân Thanh Hà để dọn ra khỏi phủ.
Định bụng sửa lại Chính Phủ với Trung Phủ, còn xây thêm hai tòa ở giữa sân Trung Phủ là Văn Ban và Võ Ban. Để làm nơi làm việc cho những người dưới trướng hắn, mấy cái này gần như quận công nào cũng có nhưng hắn gần 3 tháng vẫn dùng theo kiểu chợ làng, muốn tăng hiệu quả làm việc thì ngoài ý thức thì còn phải có quy củ nữa.
Mấy ngày xây lại phủ bằng gỗ mít, mái ngói Nam Thanh thì hắn cứ trú tạm nơi gian hàng bán đồ ngoại của mình. Mấy nay hắn chẳng hiểu sao bọn thương nhân Thuận Hóa lại cứ gửi giấy xin xuất khẩu hàng hóa cho hắn nhiều như vậy, hắn nghĩ mà không nhanh thuê hay có ai làm sổ sách thì hắn ngày nào chỉ có việc ấn dấu thông hàng mất thôi.
Sự thật là một phần Thanh Hà bị thương nhân ngoại không coi trọng thì còn có phần là do thương nhân Thuận Hóa. Triều đình luôn gây khó khăn trong việc cấp giấy xuất khẩu hàng hóa và lập hàng quán lớn để duy trì vị thế cảng quý tộc, những khu phố Hoa đều là do đệ nhất Thanh Hà quận công cho xây từ lâu đời rồi, như Kiên đã là đời thứ 3 tại Thanh Hà này mới giữ được quán.
Tất nhiên thì giờ nhà chúa đâu quan tâm việc nhập vũ khí nhiều nữa, chỉ có quan tâm việc quyền lợi mua nhập hàng tại đây.
Thương nhân Thuận Hóa mấy lần phải trung chuyển hàng qua Hải Vân tới Hải Phố, hoặc đi qua mũi Hải Vân cũng rất khó khăn. Chẳng trách người ta có bài truyền miệng ” Đi bộ thì khiếp Hải Vân, đi thuyền thì khiếp sóng thần Hang Dơi.” Mà Hang Dơi chính là ngay mũi Hải Vân, nay được thông thoáng tạo điều kiện thì chúng mới né Hải Phố mà vào đây.
Trong lúc đó, một Văn Miếu nhỏ được xây trên phủ của Trạch. Ngày nào hắn cũng viếng mộ rồi cúng đồ cho Trạch, mà mộ hắn nằm nơi đồng phẳng, nhiều người không biết ai ăn đồ cúng? Thực ra luôn là lũ trẻ chăn trâu hoặc người vô gia cư, nhưng đói nghèo thì sinh liều, vô tư thì sinh dại nên chẳng trách được.
Lần này hắn buồn, vì lại nhớ mà tiếc tình anh em tan tác vì lý tưởng.
Hắn khắc vào trên bia mộ của Trạch vài dòng chữ :
“Phú Xuân hảo cảnh bất quá thương / Đông Kinh viễn phương khả dĩ mỹ / Vô luận lưỡng đô đối địch / Tình cảm hữu duyên hữu tương tư sự”
Không biết đâu ra mấy vụ rót rượu vào dưới đất, hắn muốn tôn trọng tiền nhân nên đổ rượu vào ly rồi cúng.
Đứng sau hắn nãy giờ chính là Đeo, cô đang nhìn hắn khá chăm chú, tặc lưỡi rồi chê cười :
– Ngươi là giả nhơn giả nghĩa! Nhìn qua mà buồn cười luôn á! Ha ha ha…!
– Xàm ngôn vô phương nhận, xin tự giữ mình…
– Ê, sẵn người gần ri, có nghe mô ngươi giết hổ một mình, muốn đi săn không?!
Đeo là loại vui giận thất thường, mặt ả lúc Xuân Hạ, lúc lại Thu Đông nên việc quên cũng rất nhanh, vô tư làm thói….