Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
luc-nhan-tue-tinh.jpg

Lục Nhân Tuệ Tinh

Tháng 1 18, 2025
Chương 359. ĐẠI KẾT CỤC Chương 358. Nhanh nhất vào bóng
lan-kha-ky-duyen.jpg

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tháng 1 17, 2025
Chương 1075. Phiên ngoại: Chưa hề đoạn tuyệt quá khứ (5) Chương 1074. Phiên ngoại: Chưa hề đoạn tuyệt quá khứ (4)
dai-duong-do-de-cua-ta-la-truong-nhac-cong-chua.jpg

Đại Đường: Đồ Đệ Của Ta Là Trường Nhạc Công Chúa

Tháng 1 21, 2025
Chương 779. Đại Kết Cục Chương 778. Thế giới bá chủ
toan-cau-than-khai-xin-loi-sieu-pham-la-ta-ban-cho

Toàn Cầu Thần Khải: Xin Lỗi, Siêu Phàm Là Ta Ban Cho

Tháng mười một 16, 2025
Chương 302: Đại kết cục Chương 301: Như đế quốc là địch, ta liền hủy đế quốc!
linh-khi-song-lai-bat-dau-tram-trieu-nam-hon-hoan

Linh Khí Sống Lại: Bắt Đầu Ức Vạn Năm Hồn Hoàn

Tháng 2 7, 2026
Chương 810: Nghĩ hết chiêu số. Chương 809: Hắt một chậu nước lạnh.
khi-van-nghich-thien-ta-khong-the-lam-gi-khac-hon-la-thanh-tien.jpg

Khí Vận Nghịch Thiên, Ta Không Thể Làm Gì Khác Hơn Là Thành Tiên!

Tháng 1 12, 2026
Chương 541: Lại thế nào khả năng? (2) Chương 541: Lại thế nào khả năng? (1)
truong-sinh-di-van.jpg

Trường Sinh Dị Văn

Tháng 2 5, 2026
Chương 120: Vận Mệnh Của Các Ngươi Chương 119: Chặt Đứt Thời Không Cùng Nhân Quả
thap-tong-toi-1.jpg

Thập Tông Tội 1

Tháng 1 25, 2025
Chương 59. Hung sát ghi chép Chương 58. Thần bí đường đi
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 36 : Nhà họ Châu (Tiền sự)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 36 : Nhà họ Châu (Tiền sự)

Từ đợt nâng cai khả năng chống giả và làm đẹp tiền lên, thì người ta thi nhau dùng tiền giấy tại Thanh Hà, coi như là hắn thành công.

Mà đợt ấy qua là để hỏi cha Michael vụ gì mà hắn quên béng mất? À là về vận hành pháo, Yến ngày hôm ấy lại qua bên chỗ cha Michael để hỏi coi cha có biết không.

Theo như Michael biết : muốn bắn thì phải có 4 lớp thuốc súng. Lớp một có 30 cân thuốc súng và 40 cân đất, lớp hai thuốc súng vẫn vậy nhưng tận 105 cân đất, lớp ba 40 thuốc súng 120 đất, lớp cuối chỉ có 20 cân thuốc. Nếu muốn bắn mạnh hơn thì gia tăng thuốc súng cho lớp thứ tư, nhưng tối đa là 30 cân.

Giờ hắn đang đúc lại pháo mà phải gần hơn tháng mới xong một khẩu nên tạm hỏi để tính toán thuốc súng. Lần này hắn chơi lớn mà cũng là làm quen với pháo trận sau này.

Mà hắn cũng phải đảm bảo thiết kế của những khẩu pháo tinh giản hoạ tiết nhất để tiết kiệm nguyên liệu.

Một cân thời này chỉ khoảng 0,6 kg, thuốc súng 100 cân chỉ khoảng đâu đó 60 – 70 quan. Hắn còn phải chi trả dần cho bên Đông Ấn Hà Lan mỗi tháng 50 quan, khoảng gần năm mới trả hết được.

Hôm ấy đang coi binh sĩ huấn luyện, thì có tên người ở phương nào đó tới xin hỏi hắn ra gặp riêng. Làm quận công thì lúc nào cũng bị người ta xin nhờ rồi, chuyện này chẳng lạ.

Là của phú ông Châu Văn Liên 周文聯 – một nhà buôn cây trái có tiếng ở Chính Dinh. Ông ta người làng Lại Bằng có quả Thanh Trà ngát hườn cả một huyện Kim Trà, ông ta cũng là người trồng Thanh Trà lớn nhất của làng đó.

Quả Thanh Trà là loại quả tựa như bưởi, nhưng nhỏ hơn, ngọt hơn và mùi ít hăng hơn bưởi. Ông ta giàu vì quả Thanh Trà chỉ đề tiến chúa mà thôi, trồng nhiều thì lời nhiều, nhưng Yến chả bao giờ ăn mấy món này nên giờ mới biết.

– A! Ngài quận công! Hôm ni có duyên mới gặp được ngài đêi (đây) chơ?!

Liên dáng vẻ lùn tịt, nhưng gầy nhom, râu ria sạch sẽ, mặc bộ đồ còn sang hơn cả hắn.

– Ngài răng biết ta trong quân doanh mà kêu người tới? Rứa nữa ngài là ai? Răng xây nhà trên đất chưa được duyệt mua?

Nói thế là vị Liên đang để người xây một phủ đệ ngay tại Tân Thanh Hà. Mà Yến ngày trước tối đó chưa thấy hắn phải xét duyệt một tí nào gọi là đất của Châu Văn Liên xin mua cả.

– Hà hà! Thì chưa mua nên mới mời ngài tới đây giúp cho đỏ chơ! Ta nghe dân quanh ni bảo cứ qua bên ni, tìm ai ăn mặc quê với nát nhất, mang kính mà tuy trẻ là ngài nên tìm mới ra đó chở! Ha ha ha!

– Ta phèn thế à? Ta tưởng họ nhận ra qua cặp kính mà ai ngờ lại nhận qua cái vẻ nớ à? Buồn thật…

Hắn thở dài, có lẽ lâu rồi cũng chẳng màng mua quần áo mới nữa, lam lũ đã quen nên không thuận thói xa xỉ. Nhiều phần bữa lính triều đình không thèm để ý hắn là do hắn ăn mặc thua cả hạng bình dân trong đây.

– Ngài đừng chi thở dài cả, ta lần ni mới chuyển tới đây để xuất khẩu hoa quả! Sớm nghe danh Bạch Hổ đại nhơn hay có ý nghĩ độc lạ, thuê trồng khoai tây ở An Cựu đồ vậy ta cũng được nghe… Ta muốn xây đây kho với phủ để chứa hàng xuất khẩu mạnh hơn, mong ngài hiểu cho ạ, hà hà…

– Muốn rứa thì được thôi, ông coi răng thì răng, phá luật thì phải có chuyện, ông phải giúp ta trồng thêm khoai lang với ngô để tăng gia sản xuất, có được không?

Hắn đây tiện đường Liên mà muốn nhờ trồng giúp hai loại cây mà hắn chưa nhờ ai được cả. Gặp Liên là người đầu tư khắp cái Chính Dinh này về mặt cây ăn quả nên việc này quả không khó.

Thật là may mắn cho Yến : thương cảng Thanh Hà tuy bé nhưng người tài qua lại không thiếu mới hay! Ở đây thôi từ khi có chức hắn tự khắc có hai kẻ hợp ý tới gặp.

– Hầy…! Ngài đúng là con nhà nông! Tuổi trẻ chăm lo việc lương là quá hay rồi! Bà vợ tui nghe nói ngài thích nấu ăn nữa nên thích lắm! Con gái tui thì thích ngài chỗ chế ra cơm hến với món khoai tay chi đó! Ngài là người thông minh nên mong ngài tạo điều kiện cho.

– Thôi mau lên đi, đem giấy bút ra đây… À không! Ngươi phải về phủ của ta mới có ấn mà bán đất cho ngươi được, riêng ngươi mua đất ở đây ta chỉ bán trả liền thôi đấy.

Yến được nguyên đàn người họ Châu đi theo, ngắm nhìn phố xá kể từ khi Yến đến đây làm quận công, hắn cảm giác như đang khoe chiến công của mình với bọn Liên vậy.

Ở Thuận Hoá thì Thanh Hà bắt đầu dùng tiền giấy nhiều hơn, người ta thấy tiện và đẹp hơn là vấn đề. Mà việc ấy công nhiều là do hắn.

Thêm nữa bữa nay tàu thuyền vốn cập cảng nhiều nay lại càng nhiều hơn, và sự xuất hiện của một phú ông cũng khiến hắn khẳng định hơn sức thu hút đầu tư của Thanh Hà đã tăng lên.

Hắn vừa đi vừa hỏi Liên vài câu xã giao :

– Ngươi răng mà tới đây xây phủ đệ? Giàu như nhà ngươi nên tới Phú Xuân thì hơn.

– Ha ha! Nhà ta ở Phú Xuân phải 4 căn! Nhưng mấy lần xin mà triều đình hét giá ở đây cao quá ta mua không được, may có ngài đây khai khẩn xóm mới tạo điều kiện, ta mới được tới đây thuận tiện buôn bán đỏ chơ?

– Ngươi tạo quan hệ kêu thêm nhiều kẻ nữa thì tốt…

Hắn tưởng hắn thuộc dạng xã giao mạnh lắm rồi, nhưng nghe Liên nói chuyện liên hồi làm hắn cũng không chịu được mà nạt Liên một cái.

Hắn nhìn nhận bản tính Văn Liên là kẻ khá hào phúng, phóng khoáng, tiết kiệm. Khi mà giàu nhưng người vẫn gầy nhom là hiểu, thường phú hộ như hắn toàn mập tốt không thôi.

Yến phải chịu, vì muốn lôi kéo thêm thế gia và quý tộc đầu tư vào Thanh Hà thì cần quan hệ nhiều hơn, cái này hắn đang thiếu cực kỳ. Nói Thanh Hà không có thế gia quý tộc là do thế gia thì tập vào Hải Phố còn quý tộc thì vào Phú Xuân hết rồi, phải lôi kéo dần.

Phát triển Thanh Hà thành căn cứ vững chắc của hắn, để hắn có thể thành đại sự phò quốc cưu dân cũng phải dựa vào Thanh Hà cái đã.

Về tới phủ, hắn kêu Hằng đem nước cho Liên uống, trong khi Liên lại đem biếu hắn cam, quýt, bưởi, ổi, thanh long… đủ kiểu. Mấy cái này xuất ra ngoài thì được ối tiền với Tây Dương chẳng đùa.

Cây trái thời này ăn cũng ngọt, nhưng đâu đó vẫn chát vị vì không được lai trồng công nghiệp. Hắn chỉ thích ăn quýt nên ngồi bốc ăn liên tục, còn nhường cho con Hằng. Vừa ăn vừa viết giấy phép cho Liên.

– Đây em ngài đúng không á? Nhìn không chi giống ngài hết rứa? Ha ha ha…

– Em nuôi, ta tự nhận, gốc là Thịt còn giờ là Hoàng Thị Hằng… Đây, chuyển tiền luôn.

– Hà hà, cảm ơn ngài. À mà không biết quận công có bị chi không, con gái ta rất mến mộ ngài luôn, mà thuở con bé còn nhỏ ta lỡ đặt tên hắn là Châu Thị Đeo, giờ nghe ngài hay chữ tiện xin tên mới luôn, được không?

– Người lòng va lòng vòng quá đấy! Được thì được nhưng ngươi phải đảm bảo việc xuất khẩu cho ta, mà vốn dĩ chẳng phải ngươi xuất ở đây à?

– Gốc Thuận Hoá thương ta xuất khẩu hàng ở Hải Phố, ai cũng vậy mà? Nhưng dạo ni thuyền buôn tới đây cũng nhiều, chánh sách hỗ trợ, có thêm thợ thủ công, thấy tiện thì tới thuê thôi ngài.

Nói như Liên cũng coi như là chính sách của Yến có hiệu quả, vì từ dạo hắn nhập lượng lớn hàng rồi bán liên tục, tiền hắn có, thuyền cảng thì vào rất nhiều để bán cho hắn hết mấy đồ đặc cách cho quý tộc vốn hay bị tồn.

Còn thợ thủ công toàn là di hắn thuê với tạo điều kiện để tới ở và làm việc.

Liên mấy năm trời đều phải chuyển hàng qua Hải Vân quan tới Hải Phố bán, hắn cùng mấy thương nhân khác trước là bị triều đình khó dễ cho việc bán hàng ở Thanh Hà nên giờ có tên khùng khùng hay nghĩ ra cải cách dễ tính như Yến lại khoẻ.

Yến không biết cứ tự thẩm tưởng mình hay hết phần. Chứ toàn do triều đình muốn biến đây thành thương cảng nhập hàng là chính chứ ít xuất hàng, phục vụ quý tộc nên kinh doanh tại đây bị khó dễ, được cũng không được nhiều mà tiền thì tốn cực nhiều.

Nay có quận công mới thay triều đình quản, Liên cùng mấy đám thương nhân Thuận Hoá mới tính coi tính tình như nào, thêm tàu cập cảng lại đột nhiên tăng, thợ thủ công mộc đúc rèn lại có, nên chúng mới có ý bỏ Hải Phố qua Thanh Hà cho gần.

…

Hắn tối trước khi đi duyệt sổ sách thì chợt nhớ sáng nay quên giúp vụ đặt tên cho con bé Đeo nhà cha Liên, lại phải lật cật đi đò sang bên bờ bên kia.

Vì xây chưa xong, nên thành ra nhà chúng sống ngay trong gian nhà dựng tạm, mà dựng tạm nhưng hơn phur của Yến có khi 2 – 3 lần.

Hắn đập cửa, được bà vợ của Liên đón vào, bà ta cứ bu lấy rồi khen lấy khen để hắn. Xong còn đãi hắn bún bò tự nấu, bà ta bảo rất ưa có người con trai thích nấu nướng như hắn để thay đứa con gái trời đánh của bả.

Hắn thì khuyên rằng mỗi người mỗi tính cách, chẳng đáng gì phải bàn tới như vậy. Rằng cha mẹ nên quan tâm tới cảm xúc con gái thì hơn, hắn mong rằng bà Huê (vợ Liên) hiểu được phần nào cũng tốt, nhưng có vẻ chả thấm gì lắm…

Bồn từ ngoài vào, một cô gái cao ngang tầm hắn, nước da đen ngăm đầy sẹo do thú rừng cào cấu, bước vào cùng với con thỏ trên tay. Ấy chính là Đeo.

Hắn nhìn cũng chẳng ngờ được thời này mà có người phụ nữ chiến như thời hiện đại như vậy, chẳng trách bà Huê không ưa nổi với quy chuẩn của hiện tại.

– Mẹ! Làm con bát cơm coi!

Con bé hét lên nạt mẹ hắn, Yến ngao ngán trước cảnh này, ít nhất đối với hắn : Tứ Đức có thể không đủ nhưng không được thiếu Ngôn. Mà giọng điệu với từ ngữ con bé này thật chẳng ra làm sao…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-the-gioi-binh-dan-hon-su
Đấu La Thế Giới Bình Dân Hồn Sư
Tháng 1 1, 2026
bat-dau-hoa-than-canh-boi-tiep-thieu-phu-nhan-di-sung-quan
Bắt Đầu Hóa Thần Cảnh: Bồi Tiếp Thiếu Phu Nhân Đi Sung Quân
Tháng 10 14, 2025
thon-phe-tinh-khong-ngo-tinh-cua-ta-nghich-thien.jpg
Thôn Phệ Tinh Không: Ngộ Tính Của Ta Nghịch Thiên!
Tháng 1 4, 2026
ta-max-cap-cuu-cuu-muoi-sau-cai-chau-trai-tranh-thu-tinh-cam
Ta, Max Cấp Cữu Cữu, Mười Sáu Cái Cháu Ngoại Tranh Thủ Tình Cảm!
Tháng 12 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP