Chương 35 : Nâng cấp tiền (Hậu sự)
Bọn lính ấy bị bắt nhốt vào chuồng vịt gần đó, Yến làm vậy là do không có nhà ngục, thường vi phạm gì theo luật là đánh cho phế tùy theo tội danh. Mà mấy con vịt nó thấy người thì vào mổ liên tục, làm bọn kia hét inh ỏi nguyên buổi sáng. Hỏi ra thì biết chúng tuồn tiền giả và hàng phế phẩm giả ngoại phẩm vào Thanh Hà theo lệnh của Loan và Viên.
Loan thấy hắn phá việc với độc quyền của hắn nên tức lắm, muốn tuồn tiền giả làm nền kinh tế Thanh Hà suy thoái – cái này là dựa theo ý của hắn về sự lạm phát được Luân trình lên chúa.
Này là gậy ông đập lưng ông, hắn bỗng thấy đau lưng cực kỳ. Việc này hắn phải viết tấu gửi lên phủ chúa : lên tội Phúc Loan và Phúc Viên, đứng ra chống hắn triệt để! Không nể nang gì, làm xấu mặt hai tên đó.
Gần đây giá cả hàng hoá trong cảng cũng có tăng, hắn không để ý nhưng trước giờ lính triều đình có dùng tiền thì hình như cũng dùng toàn tiền giả như vậy, vậy là tiện giải quyết bọn lính và nạn mất giá trước khi nó lan rộng.
Hắn trừng phạt bọn lính tối đó mỗi tên 20 trượng ngay mông, tổng 13 tên, còn mấy tên phản loạn thì mỗi tên bị chém đứt tay bêu gương ngay trước chợ nổi Thanh Hà. Rồi đem trói lại bỏ giữa đường không cho đi đâu cả.
Còn mấy thùng hàng với 2 con tàu buôn hắn cũng cho người kéo về Phú Xuân để phục vụ điều tra.
Độ hai ngày sau, trong hắn đi đón thợ mộc Mỹ Xuyên về để khắc mộc bản in tiền, thì đi từ đằng xa đằng sau đám thợ mộc gồm 10 người là một đoàn lính triều đình đi tới.
Không nói không rằng chạy ngựa thẳng vào Thanh Hà mà bắt bọn lính bị bắt kia lên ngựa một đống như cỏ rạ rồi chạy thẳng về Phú Xuân. Hắn chẳng rõ đó là tác phong thực của quân triều đình khi bắt phạm nhân hay chỉ là của Loan với hắn nữa?
Mà giờ hiện tại quan trọng là đón thợ, cho chúng mua đất giá rẻ trả góp ở Tân Thanh Hà.
Mộc bản làm như nào? Những người thợ chỉ đơn giản là lấy những tờ giấy hắn vẽ hoặc viết sẵn rồi dán lên tấm gỗ, khắc theo chi tiết từng mảng để ra một bản âm bản của bản gốc – để khi in xuống thì sẽ ra đúng thuận bản.
Khắc khá lâu, mà hắn cũng cần lưu trữ một số văn bản thay vì phải viết tay từng chữ như này rồi đem đi dán khắp nơi. Nên mới cấp đất rẻ cho chúng trả góp để giữ lại lâu dài.
Dẫu cũng vì nghề mộc hắn cũng cần để gia cố vũ khí và súng, trước giờ toàn phải gửi hoặc đặt từ Mỹ Xuyên quá khá phiền phức. Việc mấy làng nghề có người đi xuất xã rời làng như hắn trước đây không hiếm nên hắn không sợ không có người.
Mà thực ra không ai có thể nghĩ là tiền có thể làm bằng giấy, còn có kiểu in hoạ tiết lên như này nữa?
Đương nhiên khả năng in hạn chế, phải làm mộc bản xong ấn tầm 5 lần mới lên rõ hình trên tờ tiền được. Hắn viết lệnh cho dân tới đổi tiền, ai muốn dùng tờ cũ cũng được, hắn không ép, nhưng dùng giả sẽ bị phạt nặng.
Đối tượng đầu tiên của hắn luôn là bọn lính và bọn thợ thủ công, tên nào tên nấy đều được thu tiền trả lại bằng tiền loại mới. Chúng ra sức trầm trồ mà giữ tiền như là của đẹp của lạ, không nghĩ tiền cũng có thể có tranh ảnh như tranh thật.
Về cơ bản nâng cấp tiền tệ vậy là xong, hắn thấy người dân mấy ngày sau đi rủ nhau qua bên Tân Thanh Hà đưa tiền để được in bản mới. Muốn là coi đưa tiền ra được in cho tiền gì mà ai cũng bảo đẹp, hoặc thấy đẹp rồi mới đi đổi.
Hắn đã thành công : con người thích những thứ giá trị mà nhìn đẹp mắt hơn là những thứ giá trị nhưng nhìn tầm thường. Hồ Quý Ly in tiền nhưng chưa trang trí gì nhiều cũng là phần khiến tờ tiền không được người dân ủng hộ sử dụng nhiều.
Lại nhận thấy giờ đã có tiền giấy nhưng cứ mãi dùng mấy đồng tiền đã bị bỏ của ngoại quốc, hắn cùng triệt để cấm người dân và ngoại quốc dùng tiền hư tiền hết giá trị để trao đổi.
Hắn muốn làm vậy là vì sự túng thiếu nguyên liệu làm tiền giờ được giải quyết rồi, không muốn người dân của Nam Hà cứ tiếp tục dùng tiền vô giá trị làm trao đổi nữa, rất có hại cho việc kinh doanh…
Mà với loại mấy tên thương nhân có vẻ rất thích loại tiền của hắn, cũng như người dân – hứng thú với loại có hình vẽ hơn là loại trắng tinh đơn giản.
Coi như là cảm ơn Michael đi? Hắn cho phép Michael lập một nhà thờ nhỏ bên cạnh gian hàng để bán hàng. Trước giờ ông ta chỉ có thể truyền giáo vào buổi chiều tà mà thôi.
Ngay cả Michael cũng chả hiểu nỗi, làm bạn thì thôi mà tạo điều kiện cũng có, vị quận công này với ông ta quá đỗi bất thường rồi. Chưa có ai sẵn sàng cho giáo sĩ lập nhà thờ đạo Công giáo cả.
Thực ra giáo dân của ông chẳng có mấy, Yến không cấm người ta theo nhưng lại cấm ông bắt họ phá bàn thờ. Điều này nhiều giáo sĩ đã viết đơn cho Vatican nhưng chưa được chấp thuận.
Hắn rõ dân Việt Nam mãi không dứt ra được truyền thống thờ cúng tổ tiên, chính lý do ấy mà sau này Công giáo kiểu gì cũng phải chấp nhận việc có bàn thờ tổ tiên ở Việt Nam thì họ mới được người Việt đón nhận rộng rãi.
…
– Ha ha ha…!
Đó là tiếng cười của Phúc Luân, hắn đang đứng ngay trong điện Kim Hoa mà cười lớn ngay trước mặt Loan.
Loan mắt đỏ gắt lên, hắn nạt thẳng Luân :
– Ngài cười cái chi?! Có biết đang ở trong Kim Hoa điện uy nghiêm không hả?!
– Ta cười vì… không ngờ lính nhà người đi buôn lậu, mà bị bắt như rứa đỏ! Đã rứa cònb bọn đi điều tra không tra mà ăn chơi, cấu kết?!
Vũ Vương nghe hai tên cãi nhau, vốn biết hai người bất hoà, nhưng mà ông ta ngày càng mệt mỏi và bệnh tật, nghe bọn người cãi nhau làm ông càng điên lên.
Từ dạo Luân bị đầu độc gì đó, Vũ Vương cũng chẳng biết có phải mình bị đầu độc y chang không nữa, nhưng nghĩ Loan đâu có dám làm như vậy? Vũ Vương không tin thân thuộc của mình thế mà lại hại mình được, với ông : người nhà không bao giờ ác ý với nhau cả.
Về phía Luân, hắn bữa giờ đôi lúc ngủ cũng gặp ác mộng nhưng ít. Và khá vật vã trong cuộc sống thường ngày, nhiều khi hắn không kiểm soát được bản thân mà lăn lộn giữa đất vậy.
Với cái liều lượng ngày nào cũng 3 liều trong mấy tháng như hắn thì việc cai nghiện cũng tính là khó.
Nhưng may thời này anh túc thường không phổ biến nên chẳng sao, dễ cai hơn, nhưng Luân vẫn thường tự nhốt mình trong phòng.
Lâu lâu hắn mới ra mà tham gia lễ thiết triều, mà lần nào có đại sự gì hắn mới không quản mà đi tham gia.
Nay nghe tin lính của Thông với Loan bị bắt tội, hả hê nên mới tham gia.
Còn Loan? Hắn thì chẳng thể ngờ được mới có 3 chuyến tiền giả thôi đã bị phát giác rồi, không thể nào nhanh thế được! Chắc chắn là do tên Viên nhờ chở thêm hàng dổm tới nữa nên mới bị bọn lính Thanh Hà bắt.
– Ta thấy… lính của ngài, tang chứng 2 chiếc thuyền nhỏ còn ngoài kia kìa! To gan làm mệnh triều đình mà lại ăn chơi, làm việc xằng bậy như rứa à?! Ngài lo mà quản lại đi, phải chịu trách nhiệm! Phụ thân! Người phải quở phạt Lễ thượng với thằng Viên mạnh vô! Mất dạy quen thói!
– Rồi, rồi… Phúc Loan đâu?
– Dạ có thần…
Loan phải quỳ xuống, lâu rồi hắn chẳng phải quỳ trước chúa mà nay phải làm vậy.
– Nhà ngươi mệnh quan lại chẳng quản được dưới trướng, cùng lính của Chưởng dinh Cửu Thông làm loạn, rứa coi có phải tội không? Lại còn không quản việc in tiền, để chúng làm tiền giả, rứa có phải tội nặng không? Khanh nói đi.
– Dạ thần biết lỗi rồi ạ…
– Lỗi rứa thì răng?
– Dạ thần xin chém bỏ bọn ấy đi ạ! Còn thần bị giảm 8 tháng lương ạ!
– Tốt! Biết rứa là tốt! Còn Luân…
– Dạ phụ thân chỉ bảo ạ!
Tức thì Luân cũng quỳ xuống theo.
– Con dạo ni còn đau chi không mà cười to rứa? Hay kiếm cớ trốn tham gia thiết triều?
– À… lâu lâu vẫn đau nhưng quốc sự khó bỏ ạ. (Luân vừa nói vừa sụt sịt)
– Rứa được rồi… Còn thằng Viên! Phạt cấm túc, tội cấu kết buôn hàng lậu kém chất ra ngoài! Hôm nay bãi triều!
Loan từ từ ngước mặt lên, gặng hỏi thêm chút điều :
– Kính Thiên Vương, hôm ni không có lễ…
– Không lễ tiệc chi hết! Nay ta cảm thấy mệt trong người rồi, các quan bãi đi!
Loan nhìn xoẹt qua Luân, hắn đôi chỗ càng thấy khó chịu tên Thế tử này, nhưng thế của Luân ngày càng lớn, nếu thẳng mặt thì không ổn.
Mà Luân từ dạo bị ám hại thì hắn cũng ít ăn đồ mua hay nấu lại, tự nấu tự ăn dù hơi dở.
Đoạn trước hắn nghe nói Yến bị ám sát, nhưng đương lúc viễn du ở Kim Long nên không quản được, cũng may đã để Đông và Công tới trấn thủ cùng Yến.
Cũng nghe nói bà Lưu từng phục vụ hắn với con bé mà hắn cưu mang sau đó hình như cũng mất rồi phải? Hắn chẳng rõ nữa, chỉ thấy Loan không màng lực mua Phi nhân về để giết hai tên họ Hoàng thì cũng rất đầu tư.
Đang định rời đi, thì Loan lại nói với chúa Vũ :
– Khoan đã thưa Thiên Vương! Thần còn chuyện muốn nói ạ!
– Nói đi để các khanh còn về… Nay ta đau đầu lắm…
– Ta nghe nói Thanh Hà công đang tự ý thu thập tiền của dân chúng in thêm mấy hình riêng vào! Hắn đây là có ý làm tiền riêng! Cũng có ý không tin tiền triều đình làm! Người nên xử phạt nghiêm minh vào để rõ luật định ạ!
Thực ra mới tầm 8 ngày kể từ khi hắn cho in thêm hoa văn lên tiền giấy thôi mà Loan đã nắm được thông tin rồi, chẳng hổ danh kẻ thao túng cả Nam Hà.
Phúc Luân cũng chẳng phải dạng vừa, hắn liền dí sát vào tay Vũ Vương 3 tờ tiền khác nhau mà hắn lấy được từ một tên thương nhân đi qua Phú Xuân sáng nay.
– Phụ thân coi : tờ 1 quan có Lễ Thành hầu và thành Phú Xuân, tờ 5 quan có thầy Đào với luỹ Thầy, tờ 10 quan có chúa Tiên với xứ Thuận Hoá.
Vũ Vương thấy kỳ lạ : tên Thanh Hà công là kẻ chế ra tiền giấy để giải quyết vấn đề tiền kim loại, giờ còn vẽ vời lên tiền như này nữa, thực ông cũng không ưa mấy tờ tiền trắng trụi chỉ chữ không.
Nay tiền tên này làm ra có in hình lên, chống giả khá được chứ chẳng tệ, lại còn đẹp nữa. Mặc hoa văn vẽ có phần chưa đẹp hẳn thì cũng được.
– Như ri thì có thể dời việc in với làm tiền cho bọn Thanh Hà làm, chống tiền giả tạm. Còn mô vẽ vời hình chúa Tiên lên, thì là phạm kỵ, xét ra không ban không quở… Thôi rồi đấy đi đi! Ta mệt quá rồi…
Luân đỡ chúa dậy cùng cung tần vào trong, Loan thì bực tức nhưng cố giữ bình tĩnh, chẳng ngờ Luân cũng tiếp cận thông tin nhanh như thế. Mà thật ra là bọn thương nhân với dân xung quanh tới in lại tiền nhiều, Yến làm phải 4-5 cái mộc bản mỗi loại mới đủ.
Nên việc tiền có hoạ tiết được phổ biến nhanh ra xung quanh cũng là bình thường vì tiền giấy trên thị trường còn ít hơn kim loại. Làm nó độc lạ và hiếm có.