Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
le-vat-van-lan-tra-ve-ta-la-tien-tu-thiem-cau

Lễ Vật Vạn Lần Trả Về: Ta Là Tiên Tử Thiểm Cẩu!

Tháng mười một 11, 2025
Chương 524: nhất niệm phi tiên, vũ trụ chương cuối ( đại kết cục ) (2) Chương 524: nhất niệm phi tiên, vũ trụ chương cuối ( đại kết cục ) (1)
sinh-tu-dan-ton.jpg

Sinh Tử Đan Tôn

Tháng 1 23, 2025
Chương 2781. Cuối cùng kết cục Chương 2780. Chân tướng rõ ràng
be-quan-bay-tram-nam-bien-thanh-gia-toc-lao-to

Bế Quan Bảy Trăm Năm Biến Thành Gia Tộc Lão Tổ

Tháng 10 4, 2025
Chương 507: Theo giúp ta nhìn xem lượt thế gian phong cảnh (đại kết cục) (2) Chương 507: Theo giúp ta nhìn xem lượt thế gian phong cảnh (đại kết cục) (1)
trong-sinh-lam-manh-nhat-kiem-than.jpg

Trọng Sinh Làm Mạnh Nhất Kiếm Thần

Tháng 2 1, 2025
Chương 65. Thế giới mới Chương 64. Cổ Thần thức tỉnh
hokage-bat-dau-thon-phe-otsutsuki-isshiki.jpg

Hokage: Bắt Đầu Thôn Phệ Otsutsuki Isshiki

Tháng 1 28, 2026
Chương 359: Đại kết cục Chương 358: Miệng ngại cơ thể thẳng
truc-ba-chi-thu-liep-hoang-da.jpg

Trực Bá Chi Thú Liệp Hoang Dã

Tháng 2 1, 2025
Chương 660. Hành trình mới Chương 659. Con kiến vấp voi
day-hoc-tro-tra-ve-bat-dau-thu-linh-vuc-nu-de.jpg

Dạy Học Trò Trả Về, Bắt Đầu Thu Linh Vực Nữ Đế

Tháng 1 24, 2025
Chương 167. Đại kết cục Chương 166. Tứ đại chủ vực, Tô Mộc Hàm động thủ
tay-du-ta-thu-do-ton-ngo-khong.jpg

Tây Du: Ta Thu Đồ Tôn Ngộ Không!!

Tháng 1 30, 2026
Chương 162: nhân tộc bá khí Chương 161: Phổ Hiền Quan Âm
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 32 : Nhập "hàng" (Hậu sự)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 32 : Nhập “hàng” (Hậu sự)

Giữa phố xá hiện đại thứ thiệt của Đại Việt, đâu đó người ta vẫn thấy cái mọi rợ : con người đang đánh đập một người già yếu đuối, đang cố gắng van xin để được tha thứ. Những người dân, hắn thấy trong mắt họ ánh mắt khinh tởm, coi thường và đầy tính dã thú.

– Dừng lại! Ở cảng thị Thanh Hà mà dám làm chuyện man di à!?

Hắn hét một tiếng tựa hổ gầm, vang khắp trời xanh. Người dân sợ hãi mà kẻ núp, kẻ cúi rập còn kẻ tản ra, bọn chúng sợ Yến hơn người tiền nhiệm nhiều, vì trong số bốn Thanh Hà công từng ấp giữ tại đây, chỉ có hai người thực sự có tài : Hoàng Ngọc Yến và Lương Khắc Hiệp, còn đâu lại là mua tước bán quyền mà lên.

Hắn tiền sát rồi đỡ Michael lên, phủi đất trên người cha rồi giúp cha đựng dậy.

– Cha có răng không?

– Hầy… cha có răng mà, cảm ơn con.

Michael gốc là tới xứ Tonkin tức Bắc Hà trước khi tới Cochinchine – Nam Hà. Ông ta dĩ nhiên chẳng thể hiểu được tiếng địa phương quanh vùng, ngôn từ lại càng không giống ai, người ta lại tưởng là quỷ bạch bì.

Hắn nhìn sang thấy mấy tên lính triều đình đang cười khục khặc, có lẽ bọn chúng xúi dân? Mà chắc cũng không phải.

– Cha có sao không? Dân họ gọi anh này quỷ, anh cũng làm chuyện ác, nên cha nói họ vốn không tin cha lại cho là đồng bọn với quỷ dữ đấy.

– Họ không biết, cần khai sáng cho. Con sao mà nói họ ngừng hay thế?

Vừa nói Michael vừa chỉnh lại áo quần, bộ quần áo của cha cũng bị rách mấy chỗ. Ông cũng nhìn sang mấy tên lính đang cười cười ở ngoài kia mà thở dài.

Yến tuy ngày nào cũng phân 25 tên ra trực quanh Thanh Hà, nhưng cơ bản bọn lính triều đình nó to hơn, hống hách hơn chứ lính Thanh Hà còn rất nhát, không dám cãi lại.

– Mấy ngươi kia thấy cha định khân niệm cho người nô lệ này thì… rao lên bao (bảo) cha là quỷ, nhưng con đừng làm gì họ, họ không có lỗi gì cả…

– “Hãy để họ một mình, họ là những người mù dắt người mù. Nếu người mù dắt người mù, cả hai sẽ cùng rơi xuống hố.”

Lời ấy là hắn trích từ Kinh thánh, kiếp trước Hưng không theo đạo Công giáo, nhưng Huế là trung tâm đạo Công giáo của miền Trung, giáo dân cũng khá nhiều, cùng đó là Phật giáo cũng đông. Chính điều này làm hắn quen nhiều người có đạo khác nhau, học và tìm hiểu được nhiều điều và câu răn của Phật và Chúa.

Michael nhìn mặt hắn mà bất ngờ. Vì sao? Vì ông ta lần này nhận việc truyền giáo ở Chính Dinh – nơi người dân và quý tộc bài xích đạo Công giáo nhiều nhất của đàng Trong.

Hắn biết cha bất ngờ, thời này gặp người có đạo thôi đã khó, chưa nói người biết điều răn của Chúa như hắn. Hắn cầm tay bắt tay còn tay kia vỗ vai cha, nói tiếp :

– Thánh Matthew dặn thế, con là quận công xứ này, không theo Thiên chúa nhưng chỉ học hiểu qua.

– Ngài là đức quận công? Tôi nghe danh quận công giỏi cả tiếng Tông Kinh (Đông Kinh – Tonkin) với Cô Chin Chin (Giao Chỉ Chi Na – Cochinchine) Y Lê (Anh) Chi Na với Răng Xê (Pháp). Học thức cao, làm nhiều việc tốt, không ngờ được gặp.

“Thằng mô đồn rứa!?” Yến nghĩ. Tiếng Trung hắn chỉ nói được sơ sơ, tiếng Pháp thì bập bẹ, còn giọng Bắc hắn giả được là do trước mẹ hắn là người Nam Định nên hắn quen, với chính tả hiện đại làm hắn hay dùng từ gốc Bắc hơn.

– Tiếng Tông Kinh với Cô Chin Chin đều gọi là tiếng nước Nam, cha không nên dùng tách riêng như thế!

Yến nạt cha, hắn muốn Michael hiểu rõ dù khác nhau về nhiều từ ngữ, nhưng vẫn là tiếng nói chung của dân tộc Việt, đoạn hắn nói tiếp :

– Cha giờ chưa có việc hay có rồi?

– Tôi chưa có nghề nghiệp gì cả, chỉ tự cung tự cấp sống qua ngày để tìm giáo dân hay người muốn theo mà truyền.

– “Trong mọi công việc khó nhọc đều có ích lợi, nhưng lời nói suông chỉ dẫn đến sự nghèo đói.” Cha rảnh thì nên kiếm nghề nào mà làm, con đang rảnh chỗ quản hàng quán, cha coi rảnh con giao cho giữ, tiện thì truyền giáo ở bờ bên kia…

– Ngài quả có lòng thương người, “Người làm ơn cho kẻ thấp hèn là cho Đức Jehovah vay mượn; Ngài sẽ báo đáp việc người đã làm”.

Hắn kêu một tên lính rồi dặn dò đưa Michael qua bên kia, đồng thời nhét cho cha một tờ giấy ghi rõ giá cả bằng tiếng Anh và số mà hắn gọi với cha là số Ả Rập.

Hắn nói thế là vì người phương Tây tiếp thu số đó qua người Ả Rập, chứ gốc nó là của người Ấn Độ. Mỗi số gốc đều có các góc biểu thị số lượng, như “1” là 1 góc, “2” có 2 góc… Điều này ít người dùng mà biết.

Còn cái xác đang thối um giữa đường ấy, Yến rõ tên này là nô lệ, lưng hắn toàn vết roi và cổ hắn có vết hằn của gông rất rõ.

Mỗi người đều có mỗi số… Có lẽ số phận của hắn là sống, nhưng người nô lệ này thì như sao cũng sẽ chết thảm. Hắn rút một dây đánh lửa súng – loại dây được làm bằng vật dụng dễ bắt lửa và tẩm xăng, hắn đánh đá lửa mang theo cho nó cháy lên.

Một thả, ngón lửa phùng lên đốt cháy cơ thể bị phân huỷ của tên nô lệ. Mùi hôi nồng nặc xông thẳng vào mũi hắn, hắn phải ra lệnh cho người dân chạy ra xa.

Khoảng gần tiếng thì cái xác cháy hết, hắn tự hỏi vì sao hắn lại quên cái xác ở đây cơ chứ? Với lại sao Công nhìn dạy võ chơi chơi mà đánh hiểm thật, hắn lâu rồi không dùng trường đao nên cũng quên rồi.

Hoả táng có hai loại là lấy cốt và lấy tro, đốt như hắn thì là lấy cốt. Còn xương hắn thu thập lại rồi sai người đem đi chôn, cái rồi hắn nói với người hóng chuyện xung quanh :

– “Tất cả mọi người đều sanh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc”… nhớ lấy lời ấy, họ cũng là người, là người chứ không phải quỷ, bị ép buộc mà đánh người chứ chẳng có ý đó…

Nói cái hắn liền rời đi, mấy người dân thì lại tung hô mà bảo lời hắn nói là lời tháng hiền, chứ đâu biết hắn trộm của Hoa Kỳ? Mà thực tế là học từ Bác Hồ qua tuyên ngôn độc lập của Việt Nam dân chủ cộng hoà…

Lại nói vì sao hắn lại giúp Michael? Vì hắn thương người, mà thêm nữa người quen được và đi nhờ Đông Ấn Hà Lan thì cũng không phải dạng vừa.

Hắn tỏ ra hiểu biết về đạo Công giáo là để gây dựng và tạo quan hệ với Michael, coi Michael là một con “hàng” để giao tiếp và tạo quan hệ với thương nhân phương Tây, mong sau này có thể nhập và mua bán vũ khí với Tây Phương để chống đại loạn.

Với nữa, hắn đang thiếu quan ở văn ban, võ ban thì giờ tầm mấy tên lính với hay sư thầy sư huynh. Chứ văn ban hắn cần một người biết đối nhân xử thế, có tư duy tiến bộ tí, bỏ mất Thiều thì có thể tạm Michael vậy.

Tiện nhét Michael vào gian hàng của hắn, vì thân phận cao cả như cha thì hẳn sẽ không làm mấy chuyện như tham nhũng hay lừa dân được, điều đó là hắn chắc chắn.

Tự dưng được tiếng cứu người, tiếng học thức, thương người mà còn có thêm người tốt với quan hệ rộng. Nhưng nhìn tên da đen thì hắn vẫn hãi, làm hắn lại nhớ tới cảnh sống còn mà giết bà lão sát thủ đó…

…

Hắn lại viết thư cho Luân, lần này là muốn hỏi thăm coi Luân còn bị triệu chứng gì từ lúc bị đánh thuốc không? Với giải quyết Tống Phúc Thị Hương như nào rồi? Nói chung là chỉ để thể hiện và lấy lòng Luân.

Cái con bé Thịt nó lại tới đòi hắn đi tắm rửa. Vì mùi hôi của việc tiếp cận tử thi có ám lại thì phải? Từ khi sống lại thì hắn khá ít tắm, người thời này có khi mấy tháng không tắm, nhưng Thịt từ nhỏ quen chăm quý tộc nên hay nhắc hắn đi tắm.

Hắn lại để ý con bé, từ dạo tới đây hắn chưa từng quan tâm nó là con nhà ai? Mấy tuổi hay vì sao làm việc này?

– Ừ, rồi đi liền… Mà này! Mi con nhà mô rứa?

– Ý? Cậu nói con hả?! Con nhỏ bị mệ mô bắt vô Huế chơ con có biết cha mẹ con mô cậu.

Yến lại thấy mệt, biết gì không hỏi thì tốt hơn. Chứ cứ nghe mấy cảnh như này thì hắn lại buồn lòng, mà con bé thì còn quá nhỏ để thấy buồn khi nói ra những lời đó.

– Rứa trước mi làm bên mô?

– Con làm cho ngài Trương Phúc Loan ơ cậu.

– Loan?! Mi nói thực?!

– Ủa có chi mô cậu? Làm hầu hạ thôi mà… Hay cậu thấy Lễ thượng chức cao mà con tiện dân quá hả? Cái nớ con thấy thường.

– Răng hắn đuổi mi đi rứa?

– Ngài Loan bảo con chậm quá, hì hì! Tiện ngài lên chức nên vứt con cho ngài đỏ!

– Rứa… mi biết tánh hắn như răng không?

Hắn bốc cho con bé miếng gừng, chẳng ngờ được Loan thế mà lại không đoán được con bé này vẫn sống sau hoả hoạn. Chỉ là cháy một mảng lớn nơi lưng, may có dân gần đó dập kịp.

– Ngài Loan á hả… con coi thì thấy ngài ít kêu gọi mấy bà vợ bé lắm á cậu! Với hay qua bên phủ chi sau phủ chúa ơ, ăn uống thì xa hoa lắm.

Yến không đòi hỏi gì, con bé còn nhỏ lắm, nhớ được nhiêu nhớ.

Mà hôm nay hắn may : bán được hàng kha khá, được dân kính, tìm ra nhân tài, được thông tin về Loan. Toàn là “hàng” nóng.

Hắn cũng chẳng rõ đâu đó hắn muốn nhận Thịt làm người thân ghê, có lẽ lâu rồi hắn toàn lo đại sự mà bỏ qua tiểu sự, không quan tâm tới tiểu nhân như Thịt.

– Mi không có ai nhận làm thân, ta nhận được không?

– Ấy? Cậu nhận con ấy ạ? Mà con hèn mọn ri không dám mô…

– Cưu mang sanh linh cũng là chuyện đại nghĩa, mi đồng ý hay không kệ mi, nhưng trong phủ ni có ta, cha con thầy ta ở ít mà mi ở lại nhiều, lo nhiều mà ở đợ neo đơn không nên. Cho mi tên mới là…

Hắn nghĩ lấy tên mới cho con bé, muốn lấy đồng nghĩa bên chữ Hán là Nhục hoặc Bì nhưng thấy dở, cái tên hiện tại có lẽ người ta đặt có ý hắn như cục thịt chứ chẳng đáng nhiêu.

Nghĩ hồi, hắn quyết định đặt tên mới là Hằng 鴴 tức chim choi choi. Hằng là tên đẹp, lại còn bộ điểu của hắn, rất vừa ý, lấy làm tên mà ban cho đứa em nuôi này…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-viet-de-tan-tim-duong-chet-ta-quet-ngang-hong-hoang.jpg
Xuyên Việt Đế Tân, Tìm Đường Chết Ta Quét Ngang Hồng Hoang
Tháng 3 23, 2025
tong-vo-hoa-than-cam-y-ve-cuong-nhat-thuoc-tinh.jpg
Tổng Võ: Hóa Thân Cẩm Y Vệ, Cuồng Nhặt Thuộc Tính
Tháng 7 3, 2025
cuu-thuc-dong-thien-phuc-dia-lam-ruong-gap-tram-lan-tra-ve.jpg
Cửu Thúc: Động Thiên Phúc Địa, Làm Ruộng Gấp Trăm Lần Trả Về
Tháng 12 28, 2025
cung-nu-minh-tinh-hoang-dao-o-chung-sinh-hoat.jpg
Cùng Nữ Minh Tinh Hoang Đảo Ở Chung Sinh Hoạt
Tháng mười một 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP