Chương 31 : Nhập “hàng” (Tiền sự)
Hắn nhận thấy ở Thanh Hà bán cho dân gồm các mặt hàng lụa, đồ dùng gia dụng, gia vị… Còn đâu mấy món đồ sứ, nội thất, ngọc ngà, trang sức cao cấp… thì không được bày bán công khai, may có chợ đen hoành hành, Yến biết rõ sự tồn tại của chúng nhưng không dẹp đi.
Hắn thuê một tên sổ sách tên là Nguyễn Văn Tài, kiểm kê sổ sách được khoảng 550 quan tiền . Hắn tiện sáng ấy Lại không có việc nhờ giúp, liền đi tới cảng để gặp mấy thương nhân đang cập cảng để bán hàng, trong số đó có kẻ tên là Augustus Francis người Hà Lan – lão đi cùng với một người giáo sĩ Tây Ban Nha biết tiếng Việt nhưng âm vực Bắc Hà rõ rệt.
Yến đi độ cùng 6 tên lính, ghé qua. Mấy tên thuyền viên thấy thế thì kêu Augustus tới cùng với cha xứ Tây Ban Nha, gặp những vị quan như Yến thì cập cảng Thanh Hà sẽ đỡ lỗ hơn một tí, bán được nhiều hơn nên chúng mới nhanh chóng để trưởng thuyền tới gặp.
Cha xứ – Michael Sanchez, nói khá sõi tiếng Việt. Yến luôn kính trọng các cha xứ, hồi nhỏ hắn từng gặp một cha đi qua nhờ rèn cho cái xô, việc kính trọng là vì sự học thức của họ : thường các cha thời trước như sao hắn không rõ, nhưng các cha thời này thì biết ít nhất phải 4 ngôn ngữ, ngôn ngữ nào cũng thành thạo về nói và viết. Cha xứ đi tới, vừa cười vừa phiên dịch cho hắn mấy câu :
– Cha nói giúp con, con muốn mua mấy món hàng quý trên tàu, nhiêu con cũng mua ạ.
Nói một hồi, cha xứ mới ngó lại nói :
– Ngài Augustus nói tổng có thể 400 quan tiền, ngài đây coi có mua được không?
– Chuyện ấy là được, không sao cả! – hắn nói giọng Bắc Hà cho cha xứ dễ hiểu –
– Ngài Augustus có hỏi ngài cần gì nhiều thế?
– Con nhập trên danh nghĩa, rồi con bán lại cho dân chúng, một công đôi việc, ngài thấy như sao?
Ậm ừ một lúc, tên Augustus cười phá lên, hắn đi tới rồi vỗ vai Yến liên tục. Mồm thì cứ nó thứ tiếng Hà Lan “leuk” “leuk”. Tuy không hiểu nhưng chắc chắn là tên này đồng ý rồi, thường sức mua đồ quý của Thanh Hà không có tên nào một tay mua gần hết như vậy. Cha xứ cũng gượng cười mà nói :
– Ngài ấy chẳng hiểu con mua để bán cho dân làm gì, nhưng ngài ấy thích, ngài ấy có bảo lần đầu thấy người như con, hỏi con có muốn lấy gì làm quà tặng không?
Yến chẳng hiểu vì sao ông kia lại hỏi như vậy, hắn nhìn lên tàu của tên Augustus : là Đông Ấn Hà Lan! Một con tàu buồm lớn treo cờ của VoC và cờ Hà Lan!
Đây là công ty quốc tế đầu tiên trên thế giới, và cũng là công ty quyền lực nhất mọi thời đại. Hắn không hiểu sao con thuyền lại vào cảng này? Nhưng nhìn mấy vết vỡ nát của con tàu thì đoán bị cướp biển Trung Hoa tấn công.
– Cha nói họ con cho lính về lấy tiền, chuyển hàng hoá về bên kia giùm con ạ! Còn được cho con xin 4 khẩu pháo.
Yến nhìn trúng mấy khẩu phái bị hư đang được bọn lính Hà Lan bưng xuống tàu, cha xứ hơi hãi, nói hồi với Augustus. Làm Yến sốt cả ruột, vì hắn nghe nói một khẩu pháo đắt tận 1100 quan, số tiền ấy hắn quả khó kiếm được.
Nhưng rồi hai bên cũng tạm đồng ý, Yến mua chịu mỗi khẩu 200 quan, dù hư rồi nhưng mấy khẩu pháo vẫn rất đắt. Nhưng Yến còn đâu 150 quan, vậy thì tất cả đều phải mua chịu, hắn chỉ đành cắn răng mà mua vậy, cũng may chỉ phải trả 3 khẩu còn 1 khẩu là Augustus cho hắn theo lời hứa.
Hắn đem cả 4 khẩu pháo về xưởng đúc, còn đống hàng hoá thì thuê người mang tới kho hàng. Hắn cùng với bọn thợ coi qua khẩu pháo với nhau :
Một khẩu pháo nặng áng chừng 17 ngàn cân, chiều dài khoảng 12,5 thước (khoảng 500cm) rộng 1 thước 3,5 tâcc (50cm) với đường kính khoảng 6,25 tấc (25cm). Về cơ bản thì có cái vỡ nòng, cái thì vỡ thân, cái thì vỡ đáy, nhưng chung quy vẫn có thể tham khảo và phá ra để đúc mới được.
Việc sửa chữa pháo rất mệt, quân Hà Lan sẵn sàng vứt lại cho hắn giá rẻ là vì mất kha khá tài nguyên mới sửa chữa được, nên đi về chúng cũng bán vào đồng nát hoặc các xưởng đúc đồ cũ.
Yến bước đầu vào phụ giúp bằng cách đắp một lớp đất sét để định hình lại pháo. Pháo của chúng khá lớn, mấy thợ thủ công trong lò thi nhau đắp rồi để qua mấy ngày phơi nắng để khô – cũng may tiết trời lúc này khô nên không sợ mưa làm hư khuôn.
Vì súng bị nát nhiều cái, chúng phải đập vụn ra bỏ vào lò nung nung mấy tiếng, bàn từ trước là làm nhỏ lại. Chất liệu của khẩu pháo là làm bằng đồng, việc đúc thì mấy cha thợ rành hết rồi, Phường Đúc luôn là nơi đúc pháo của triều đình mà, chỉ là pháo vừa tự làm vừa nhập.
Yến lần này là muốn trả bĩnh Loan : hắn rõ biết Loan đang lợi dụng Phúc Thuần để sau này giết Luân mà tráo ngôi. Nhưng phủ Phúc Thuần rất đông người canh gác, nằm ngay sau thành Phú Xuân, hắn nhìn trúng mấy khẩu pháo chỉ là may mắn.
Nhớ rằng : Bắc Bình vương Nguyễn Văn Huệ cho quân đem pháo lên núi Long Sơn (Tam Thai) và Đông Sơn (Thiên Thai) mà ngắm thẳng vào Phú Xuân nả cháy cả thành!
Yến từ lâu nghi ngờ Quang Trung là kẻ xuyên không, vì ông ta biết quá nhiều lối đánh quá vượt thời đại. Nay Yến không đủ sức mạnh để làm ra nhiều pháo lớn, làm pháo tầm trung là đủ…
Nhưng thay vì đồ sát cả một thành trì, hắn chỉ cần bắn trúng vào phủ đệ của Thuần là được. Lần này là vố chơi của hắn để phá kế 12 năm trời của Loan (Thuần 12 tuổi).
Nhưng tạm vứt đống đất sét mà hắn cùng đám thợ nặn cả ngày mới xong một bên. Tạm thời để không cho khô đã rồi tính tiếp…
Để mà nói thì hôm nay mới nhận hàng, mới bán thử nên chưa dám bán mấy đồ xa xỉ. Người ta nói viễn giao cận xâm, tâm lý chiến thuật ấy vẫn không bao giờ là sai cả, Yến vì thế mà dặn bọn thợ và lính giờ trưa rảnh thì ra hắn bán cho mấy món đồ ưa thích.
Nhà cửa tầng lớp trung lưu Đại Việt thời này Yến nhìn qua đã nhiều : bàn ghế gỗ qua loa hoặc không có, như ở nhà Yến gốc cũng chẳng thèm mua một bộ bàn ghế, chỉ tới thời hắn bắt đầu liều mà gửi tiền về mới mua cho bằng nhà giàu.
Không phải vì thiếu thốn gì, nhưng bọn quý tộc mua xong bán lại đắt kinh khủng, nhiều khi mặt hàng nhập 2 quan chúng bán lên 20 quan. Cho nẻn chỉ ở Phú Xuân với Hải Phố người ta mới thấy bàn ghế tinh xảo nhiều, vì ngoại quốc với quý tộc không thiếu tiền để mua.
Người ta cũng có nghề làm bàn ghế tinh xảo, trát xà cừ và tạc hình ảnh rất đẹo nhưng vì quý tộc đôn giá nên những làng truyền thống như vậy cũng đôn giá lên, sống xa hoa lên. Nghĩ mà hắn buồn vì thói hư lây từ trên xuống dưới, chắc sau này hắn phải phá bỏ mấy luật lệ hà khắc đó.
Hắn giờ trưa cơm nước đã lo xong, ăn xong rồi mới dẫn cái đám chúng qua bên coi hàng. Tất nhiên không ai nghĩ là hàng vốn chỉ có quý tộc mới được mua mà bán với giá khá ổn như vậy.
Một bộ bàn ghế tốt thì tầm 20 – 30 quan, hắn bán thêm lãi là 1 đồng.
Tất nhiên, hắn có tạo điều kiện cho mấy người thợ với mấy người lang thang (đã được tạo học nghề rèn với hắn) mua đất trả góp, nhưng điều đó có nghĩa là hắn cũng bán cho chúng trả góp được.
…
Bán được vài ngày, hắn cũng khá là lời, nhưng mà chưa nghĩ mới tầm 2 ngày mà bán gần hết được mấy bộ bàn ghế.
Hắn thường nghe dân bảo : “Ông quận công ni ngu ghê! Buôn bán rứa lỗ chết!”. Ai ngu ai khôn chưa biết, người khôn ai nói nữa chừng, để cho kẻ dại nữa mừng nửa lo là không sai. Người ta bị nhồi nhét cho cái tư tưởng mấy đồ ấy là đắt, song thực tế chẳng đắt lắm, hơn đồ thường có 5 – 8 quan.
Nhưng vì ngồi trông quán nên hắn không đi rèn thêm để kiếm tiền được, mà mấy từ khi Loan không cần và trừ khử Trạch thì mấy người trong lò rèn cũ chỉ làm việc khá ít vì nhu cầu còn chưa cao như trước.
Nhưng vẫn đủ ăn, lý do bảo làm ít hơn trước là vì giờ lò của hắn rèn cho quân phủ Thế tử là chính. Mà quân Thế tử tính thêm thuỷ quân giờ ngang chừng mới gần 4 ngàn người, chưa đông như bên Loan – đâu đó hơn vạn quân, nhưng lần này bọn hắn rèn rất phê, vì có bạch kim và thay đổi phương thức rèn sang gần nguyên chất (sắt thời xưa khó thuần nguyên chất) và mạ bạch kim.
Yến thấy cứ ngồi chỗ bán hàng thì tay chân ngứa ngáy, tiện đường đi đò sang bên Bao Vinh để kiếm tên nào mà thuê cho ngồi canh quán. Con đò ở sông Hương khác với thời hiện đại, thời hiện đại hắn đi ngang qua thấy toàn là thuyền rồng chạm khắc tinh xảo, là loại dành riêng cho nhà vua và hoàng tộc, tuy bé như đò nhưng gọi là thuyền vì có thêm buồng riêng để ngồi trong.
Còn ở Thanh Hà, thuyền lớn cập cảng nhiều, nhưng thuyền bè nhỏ thì mới được dùng để đi qua lại giữa hai bờ, kể cả người Tàu hay Tây Dương thì đều đi bằng mấy loại nhỏ như này để qua lại.
Nay mới tháng 2, trời nắng chứ chẳng có tí mưa nào cả. Hắn sống cũng được khá lâu tại Bao Vinh, nói chung 3 phường nằm ở bên Tả sông Hương rất đô thị hóa, mà chưa có người Nhật Bản như bên Hải Phố, Minh Thanh thì có toàn người Tàu, nơi đây cũng tọa lạc cái phủ của hắn, chả hiểu kiểu gì mà quận công cũ lại đóng phủ ở đây.
Mới qua cảng xong, đã thấy người dân xúm lại đánh tới tập một người mặc áo đen, Yến thân là quận công nên phải xúm vào coi. Người bị đánh tóc vàng hoe, đang cầm theo cây thánh giá, mà dân đánh ông ta tới mức đầu chảy toàn máu, hắn nhìn phát là nhớ ngay cha Michael.
Là cha đang cầu xin người dân được chôn cất tên da đen đang dần thối um ra giữa đường – mấy ngày rồi người ta vẫn cho là quỷ mà hất máu chó, muối vào cái cơ thể đó…