Chương 29 : Tính toán (Tiền sự)
Tại phủ đệ của Phúc Loan, hắn đang nhìn ra phía Thanh Hà – đang đầy tiếng súng và khói cháy. Hắn vội cười rồi đi vào trong nhà, ôm liền hai con vợ, ngồi với Thông, Viên bà Nghiễm.
– Răng? Thấy chưa? Chống ta có mà ngang nớ thôi! Ha ha ha! (Loan)
– Ngươi đốt rứa có răng không? Lỡ cha nghi ngờ ngươi răng? (Nghiễm)
– Có răng được? Này… ta nói ngươi nghe hen? Ở đây ta ưa ai ta giết, trước giờ đều rứa mà? (Loan)
– Nhưng Ngọc Yến là kẻ có võ cao cường, bữa đầu độc tên Luân hắn làm răng mà biết mà phá bĩnh! Lập công lớn rứa dễ bị điều tra lớn lắm! (Nghiễm)
– Chẳng chi mô mà lo! Lính đi điều tra toàn là của ta! Ta dặn cái chúng lại vô thương bạc ngồi đánh cờ thôi! Ha ha ha! (Thông)
Tên Viên thì đang “hú hí” trên giường ngay với đứa em gái ruột của hắn. Chuyện này chung quy bình thường, sau Phúc Thuần lên ngôi Vương thì lúc nào cũng bắt người giao cấu tập thể cho hắn coi. Nhưng Thông thì thấy ồn, hắn ho lên mấy tiếng, hiểu ý nên Viên gần 2 phút đã mang lại áo quần đi ra.
– Hầy… đang vui! Rứa còn con bé Ngọc Cơ mấy ngươi định xử lý răng?! (Viên)
– Ta nghe nói mô… Ngọc Cơ là đứa lẻo mép với tên Nữ Như đó… làm tên đó vô phá chuyện tốt của ta… (Loan)
– Hắn biết mô thuốc phiện hay đỏ chơ? (Nghiễm)
– Võ nhơn đều biết huyệt đạo, thuốc thang chơ không phải ngu như súc vật đâu! (Thông)
– Mạ…! Quan tâm chi? Giờ ta muốn thử con bé Cơ nớ tề! (Viên)
Viên là loại biến thái, ưa loạn luân, có lẽ việc đưa Vũ Vương loạn luân và đẻ ra Thuần cũng là ý hắn chăng? Tên này ưa phóng túng, chơi bởi chứ chẳng ưa bị gò ép nên tới giờ vẫn chẳng chịu nhận chức hay tước ban gì cả, mãi lêu lổng mà thôi.
– Ngươi…! (Nghiễm)
– Ây! Hoãn đi! Công tử Viên ni đây chẳng qua muốn thử thú mới thôi mà, phải không? Hè hè hè… (Loan)
Nghiễm ghét tên Viên việc loạn luân, còn không vì lỡ cấu kết với Loan thì hắn cũng không đối diện với Viên. Viên ngồi xuống nói tiếp :
– Ngọc Cơ… hai cái bầu ngực nó to vầy nè… mà cứ quanh quẩn hoa hoè, mãi chưa chồng, theo Luân thì sau cũng chết… Ta đây muốn thử qua coi như là ban ơn đi? He he hà! (Viên)
– Mà thôi! Tên da đen nớ ngài kiếm mô ra rứa? (Thăng)
– Mua?! Chơ răng? Gần chục quan đấy! Tên Yến cả đời mới mua nổi! (Loan)
– Mà răng lại giết luôn tên Trạch? (Nghiễm)
– Hết giá trị, bịt đầu mối. À ha! Quên còn con mệ người Quảng Nghĩa, ta thuê ả đóng giả người Luân đưa tới, Nữ Như không chết cũng bị ả giết! (Loan)
– Lỡ hắn… mà thôi, đang trọng thương sức mô ra… (Nghiễm)
…
Phủ cháy, Yến lại thành vô gia cư với đồng bọn, ngày nào ngày nấy đều tới ở nhờ nhà lính quèn đợi sửa sang phủ xong.
Gọi là sửa sang vì thực ra là dựng lại mấy cái chòi ở mấy điện cũ. Này như là học vua Lê ở ngoài Đông Kinh dựng tạm chòi gọi là điện Kính Thiên vậy khi điện sập.
Thời gian sau ngày đó, Yến có thấy bọn lính triều đình xuống điều tra, nhưng danh là điều tra mà toàn ngồi chơi, uống trà, đánh bạc… không, hắn biết rõ là gây khó dễ nên cũng không đòi hỏi gì, với lượng quân quèn của hắn sao đánh lại được hay áp lực lên bọn này?
Bỏ qua chuyện đó, Yến đầu tiên là đi chôn cất Trạch. Hai anh em cũng họ hàng với nhau, nhưng ở khác phe, mà chẳng ngờ Loan lại giết người diệt khẩu với vứt bỏ Trạch như vậy. Phải thôi, bọn quý tộc coi dân như rác, Trạch muốn lên làm quý tộc nhưng nào dễ? Vì tham vọng mà không nương tay với anh em trong nhà gì cả…
Hắn chi tiền làm mấy ngôi mộ của nhà Trạch, thắp hương một tí rồi bỏ đi.
Ghé qua nơi bọn thợ, hắn may mắn gặp Hoàng Như Lại là một người bà con xa, dẫu xa nhưng gặp nhau vẫn nhận tộc, nhận họ, nhận nhau làm anh em chú bác. Mãi sau này các họ ở Huế vẫn vậy, hỏi han nhau quê mà có liên kết họ là nhận liền chứ chẳng sợ gì cả.
– Chú! (Yến)
– Ây? Ai chú eng (anh)? (Lại)
– Cháu bên phái Ngọc nè, chú khỏi xưng khiêm hô tôn chi hết.
– À…! Hoa Lang chơ chi?! Ờ ờ rứa tau (tao) nhận họ hàng nghen!
Cả đám thợ đang ngồi chơi, Lại là trưởng lò nhưng cũng ngồi chơi do được thuê tới đây mà chưa có việc gì làm.
– Chú, rứa đúc ni làm được tinh xảo không?
– Hừm… đồ mi tạo khuôn đất sét thì được hết chơ có mần chi mô!
– Rứa đúc súng răng? Khó không rứa?
– Khó! Vì có thợ rèn mô? Mi biết nghề rèn với nghề đúc hỗ trợ nhau như cha với con rồi, rèn mới gia cố được súng chơ đúc thì khó lắm…
– Cháu hộ phần rèn cho, mà mình thì có thuốc làm đạn không?
– Thuốc chi? Súng ơ hả? Có nhưng mà loại nớ mi mua…
– Làm đạn đồng thì răng…?
– Chi rứa mi! Đồng thì quý hơn vàng mà đòi làm đạn đồng! Một đá hai sắt, không có làm như mi nói được!
Hắn không nghĩ đồng khan hiếm và quý như thế, vì nghề rèn của hắn lúc nào cũng chê đồng cả, chỉ làm gang hoặc sắt chứ chẳng bao giờ đụng vào đồ đồng. Thế là hôm qua suy nghĩ thì biết Nam Hà chẳng có mỏ khoáng sản nhiều, đa số là nhập, nhưng không nghĩ thiếu tới mức đó.
Lỡ hứa chế tạo đạn đồng mà giờ khó, Yến bỏ ý nghĩ cải tiến điểu thương luôn. Lại lơ mơ nói với ông chú hay bác gì đó :
– Rứa chú coi, cái động cơ hơi nước ni dùng coi có được không?
Lại xem xem hồi, rồi lại bảo :
– Ừ dễ…! Mấy cái nhỏ ni mi định (Lại chỉ vào mấy cái ống) thì tạo khuôn nhanh thôi mi. Mà cái ni cái chi ri?
– Bản thảo máy hơi nước cháu làm… cơ mà làm ra rồi thấy hoạt động vẫn cà tàn nên nhờ chú góp ý thêm…
– Định làm bằng chi rứa?
– Sắt.
– Sắt? Sắt chịu nhiệt kém lắm… mi non rứa? Ni có thể dùng gang mà làm chơ coi bộ thì…
– Nhớ mấy chú với mấy eng (anh) làm hộ thử hây?! Cháu đi phát đã…
– Ê ê! Mi lo chuẩn bị nhiều tiền vô! Tao thấy làm cái ni tốn đới cả ra luôn, có khi cần dùng tí đồng nơi.
– Vâng…
Hắn ra khỏi chỗ đúc rồi lại nói tiếp: “Mong chú giúp cháu thêm chục khẩu súng! Nhiêu cháu trả cho ạ!”.
Thanh Hà nằm dọc bờ Tả của sông Hương, phía bên kia là bờ Hữu thì chưa có ai khai phá : rất màu mỡ. Còn thuận Thanh Hà nhiều kẻ vô công nghèo khổ, Yến mới kêu một tên lính tới mà dặn vài ngày sau đem dân với thêm bọn thợ đúc qua bên đó, định mở thêm lò cơ khí ở bên. Tiện thể kiểm soát hai bờ sông, áp chế hoàn toàn đường ra biển của Loan.
Công thì nói với hắn ý đó cũng tốt, còn muốn xây quân doanh bên đó nữa vì cơ bản là ở Thanh Hà quân đội chưa có nơi tập luyện. Mà Yến cũng sợ bị ám sát nữa, muốn củng cố thêm quân đội ở đây để trị an. Đang nói cái lại có tên lính triều đình bị đuổi ra khỏi kỹ viện gần đó, thì ra là chơi quỵt không chịu trả tiền.
Yến tạm không dây dưa, mà cũng ngăn Công lại, hắn biết lính triều đình tới đây cốt là phá với chơi để làm khó hắn mà.
Giờ làm chủ một đô thị, muốn duy trì thì phải có tiền chứ chẳng qua ngày được, giờ giá gạo 1 quan được 20 – 30kg, bữa hắn mua khoai tây tận 40kg mà chỉ 1 quan tiền, trong đó chỉ có 25kg là đem đi sơ chế rồi bán chứ còn lại đem đi trồng, mà giờ đống khoai tây ở chỗ Kiên có tình hình khả quan chứ ở phủ Trạch thì cháy thiêu rồi. Vậy tính ra hắn bán… lời quá? Theo nhà Lê quy định thì 1 quan là 10 tiền, 1 tiền bằng 60 văn, mà với tỉ giá hiện tại có khi 1 tiền tận 70 văn.
Tính ra khoảng chừng hắn tiêu cho 25kg là khoảng 50 văn tiền, mà mỗi suất hắn bán tận 5 văn tiền! May mà dân ở đây chưa biết rõ giá trị khoai tây nên không biết hắn khống giá. Mà dầu nành hắn cũng có ý định thay bằng dầu lạc để cho rẻ hơn nữa cơ, do dầu nành không phổ biến lắm.
Hắn ghé qua tiệm, mấy tháng liến nhờ Kiên trông hộ, hắn đưa ra cả đống tiền kiếm được. Yến bản thân hắn khoái lắm : đã có tiền mua nguyên liệu rồi! Nhưng cũng không quên thăm vườn khoai tây mà hắn đào luống trong chỗ Kiên.
Tối đó, ngay tại Hậu Phủ, con bé Thịt may bữa chạy ra kịp phụ nước hắn, hắn ngồi rèn mấy thanh kim loại mua được mà luyện thành thanh đòn tập xà, lại phụ ông Lại rèn gia cố mấy khẩu điểu thương. Chứ nghĩ tới Mosin Nagant là hắn lại thấy khó làm với kỹ thuật đương thời.
Cái ngu là lỡ hứa với Luân, giờ sau gặp hắn Yến lại phải nhận tội nói nhưng không làm được.
Tầm chục ngày sau, hắn đi thuyền qua bên kia, bắt bọn lính (còn đâu 40 tên) dọn hết cỏ một khu rồi cắm rào. Đối diện “doanh khu” là nơi bọn thợ đúc mới được di chuyển tới.
Dựng tạm vài gian nhà cỏ, 2 gian nghỉ và 1 gian nấu ăn, tất nhiên là kẻ mà ai cũng biết là ai nấu rồi. Lý do đặt quân doanh đối diện lò đúc rèn là để nhanh chóng tiếp ứng quân nhu, đồng thời để Yến tiện việc nhờ bọn đúc đúc đồ cho quân lính.
Trong lúc bọn lính được nghỉ tí rồi bắt chạy, khởi động khớp, tập kéo xà… thì Yến nấu sẵn chúng cơm : canh rau muống, thịt dê, đậu phụ và rau mồng tơi. Đáp ứng đủ 5 yếu tố trong bữa ăn việt là cơm, chay, mặn, canh, rau.
Xong xuôi thì hắn qua bên lò đúc. Gang? Gang thì phải trộn sắt và carbon, nhưng carbon kiếm đâu ra? Người xưa thì chẳng biết, họ cứ nung chảy sắt liên tục 5 – 6 lần là tự họ thấy thanh sắt sau khi nguội sẽ mềm nhưng chịu nhiệt tốt hơn, nhẹ hơn một tí mà gọi là gang.
Yến giúp lại cùng mấy tên thợ đúc làm phần xi lanh, và thân máy bằng gang. Những phần như piston, nồi hơi thì có thể dùng thép nhưng giờ chưa có, nên Yến bấm bụng dùng tí sắt mạ bạch kim để thay thế vậy, do gang không đủ khả năng chịu lực của động cơ.
Bước đầu phát triển động cơ hơi nước thủ công…