Chương 28 : Ám hại
… Ừ, Trạch chết là Yến rõ rồi, hắn thì đang bị đau nên cố nén cái tôi bạo lại chẳng dám xông tới như hai lần trước. Hai bên đường, đâu ra bọn mặc đồ nguyên đen cầm điểu thương ra bắn một loạt đạn – mặc kệ dân chúng, trúng ai thì trúng do thời này súng hỏa mai còn chưa có đầu ruồi. Yến chạy lui sau, núp vào hai mép tường nhà đối diện phủ Hoàng Quý mà né đạn.
– Các ngươi to gan, mới hết Tết nhất đã đã đòi ám sát cả Bao Vinh hầu với Thanh Hà quận công! – Yến hét lên –
Mấy tên áo đen nhanh chóng vứt hết súng xuống, lao tới hướng hắn núp. Mấy tên còn có cả đại đao mà múa liên hoàn, Yến đỡ hết bằng vỏ đao chứ không có sức rút đao. Hắn gồng lực vào tay phải, nhắm vào huyệt Đản Trung, Nhũ Căn trên ngực bóng chúng để làm chúng trải thử cảm giác đau tức ngực mà hắn thường trải nghiệm – thực do mấy tên này gà quá, dùng đại đao múa loạn xạ là biết rồi. Nhưng tên da đen đợi hắn không để ý mà một xoạc chân làm hắn bổ sỗng soài, mấy tên áo đen thì tranh thủ 1 lúc 5 đao hạ xuống – Yến dùng vỏ đao đơn hết. Nhưng bị khóa thế, tên da đen một đá làm hắn bay xuyên qua cả cái nhà gỗ đối diện.
Đau thì chắc chắn sẽ đau, nhưng cú đá chưa chuẩn nên không đúng chỗ, đúng thì có khi hắn chết ngay tại chỗ. Tên da đen chỉ đơn giản là lực mạnh, chứ kỹ thuật thì có vẻ kém, Yến nhìn quanh thấy chủ nhà – một bà cô, hét lên không ngừng, hắn mặc kệ dùng đao đập nát cửa mà chạy chứ đánh không lại. Nhưng tên “ô nhân” kia chạy nhanh như cắt, một khắc đã bắt kịp mà túm lấy áo lôi hắn lại, dồn cho mấy đấm thẳng vào đầu – đầu Yến lần đầu tiên cảm nhận sự bá đạo của con người, bổ đầu như dùng búa bổ vậy, đau cực kỳ.
May mắn, bọn lính trong phủ quận công chạy tới kịp. Mà bọn này chỉ có cầm thương giáo đâm tới tấp vào tên da đen, hắn đau thì có nhưng bực, nắm cổ Yến gần ngạt thở rồi ném phát về phía bọn lính, tên Yến này sẵn đang trọng thương còn chịu nhiều thương tổn thì óc vang, tim choáng, lịm dần.
Mấy tên lính quèn thấy đánh không lại, thì lại đỡ Yến dậy mà vác định chạy đi – mà bọn này võ thuật gì sấc? Tên da đen định chạy tới cho chúng mấy đập thì bọn áo đen lại bắn một đợt điểu thương về phía mấy tên đang chạy, có tên trúng chân mà ngã sõng soài ra đất, hét to cả lên. Dân với khách thì chạy tán loạn, ngược trong dòng đó là Đông với Công đang lao tới, hai tên cuối cùng đối diện với tên da đen và bọn áo đen.
– To gan! Dám làm loạn với quan triều đình! (Công)
– Ngokuba yimpazamo ka-Luan, ngoku yamkela ukufa! – tên da đen hét lên, móc từ sau ra một cây giáo –
Một ném, chỉ một ném thôi, Công may mắn đỡ được chứ không thì cũng gần nát mặt, người bị đẩy đi cả mét. Tên da đen lại tiến tới nhanh, giằng lấy cây thương mà chọt liên hồi. Đông bắt lại – Võ Thần Bạch Hổ hiện rõ ra, hai tay bẻ nát cây Thương, tính chất Thương rất dẻo nên múa nhanh, khó bẻ, nhưng đây là dùng loại gỗ gì mà rất dễ nát – Đông cũng bất ngờ.
– Tên ni hắn là mọi man di mô ra rồi! Mi đem thằng Yến chạy đi! Mạ hắn chơ được xưng Bạch Hổ đại nhơn mà yếu thua đàn bà con gái! (Đông)
– Dạ! – Công đáp lại –
Trong khi mấy tên áo đen nạp lại đạn, rất nhanh lại bắn tiếp. Đông không hổ là thầy của Yến, vận lực cường hóa cơ thể – mấy viên đạn dính vào chỉ làm tím chứ chẳng xuyên được lão, lão chỉ cần một gầm thì bọn kia gần điếc cả tai. Thực ra loại như tên trước mặt lão lần đầu thấy, nhưng cao quá! Lão khó mà vồ được hắn, bên kia còn có bọn lính điểu thương bắn liên tục – lính của Yến mấy năm toàn ăn chơi chứ chẳng có đầu tư gì sất như chúng. Mà lão Đông lâu lại thèm rượu, sẵn có tửu quán bên cạnh bà chủ chạy rồi, hắn vồ lấy vài vò rượu mà uống, với loại ra tay nhanh mà lực như tên kia, lão có ý lấy Túy quyền ra để dụng nhu chế cương.
Mà lão uống cũng mạnh, hai ba vò rồi mới say. Cái liền múa ưỡng ưỡng trước mặt tên da đen, thấy mệt quá tên da đen dùng đôi tay dài tựa vượn có ý chộp lấy cổ của Đông. Đông ướng người lui né cái nhẹ, lại tiện chân đá phát vào hộ bộ tên kia – làm hắn đau mà nhảy cà tửng lên rồi ôm hạ bộ mà kêu la. Còn Đông thấy tởm, tựa như đá thẳng vào con trăn vậy…
Mấy tên kia lại nã đạn xối xả, mặc kệ tên da đen như nào. Đông tiện tên da đen đang bị phân tâm, cho một chõ vào cằm rồi nắm cổ móc lên để lấy hắn làm thân che đạn. Tên kia đau lắm, hắn tức giận lên mà thọc hai tay xuống đất rồi cố khóa thế bằng cách ép Đông, trong khi đó Đông một trượt là thoát. Tên kia cũng chẳng phải dạng vừa, một đá lui ngay cằm mà Đông né rất điêu nghệ, lộn vài vòng cho ngầu rồi ngã bệt ra – lão… đau lưng.
Thời trai trẻ đi qua cũng nhanh, lão không còn cái sức sống thời đó nữa. Tên da đen thấy thế lao nhanh tay lao tới lại chiêu đấm liên tiếp vào đầu – mà Đông có cái né được cái thì né nhẹ như rắn qua bụi, vừa cào tên kia mấy phát hổ cào làm mặt hắn nát bét ra. Cùng lúc mấy tên áo đen lại tới bao vây, chúng lấy dầu nành trên kệ hàng gần đó đổ ra đường làm Đông ngã đập đầu lui sau. Chúng còn ném cho tên da đen một thanh đại đao, dẫu hắn thì chẳng biết dùng, nhưng lao tới định chặt phăng hai đôi chân của Đông cho bớt múa may quay cuồng.
– Cha!!!
Từ sau, Công đưa Yến với bọn lính về nhà thì quay lại, lần này đem theo một thanh đại đao mà lao tới tên kia cho hắn một đường ngay sau mông – vì hắn đang đè Đông nên lưng nửa lên trên. Nãy thì suýt teo “châu” còn giờ thằng con của kẻ thù cho bay nguyên con trăn với hai hòn “châu” luôn chẳng đua, Công lại xay người dùng đầu sau cắm thẳng vào trực tràng, một thổ lồi nguyên đầu sau từ miệng tên da đen, rồi lại một đạp vào đầu có lưỡi – lưỡi có đầu nhọn lên, rạch xuyên người tên kia.
Đông lâu chẳng múa võ, mà cũng không có vũ khí gì bị hội đồng nên lão cũng hơi thất thế thật. Công thì lại là tên dạy đao và trường đao cho Yến nên rõ là Công có võ công cao cường hơn rồi. Công đá nguyên cái xác bị rạch ra như mổ lợn khỏi người Đông rồi vác người chạy luôn, mấy tên kia bắn thêm mấy loạt đạn cũng không trúng khi Công cõng Đông chạy nhanh bằng tận… 4 chân như con hổ.
– Mạ mi thằng súc vật quay lại! – một tên hét lên, chúng chẳng đi theo được vì lỡ văng dầu lênh láng cả đường –
Về lại phủ, Công lại thấy cái phủ cháy tiếp, lại tiếng nổ banh chành – làm Đông thức hẳn cả lên.
…
Vào phút trước, Yến với đám lính về phủ thì chúng vứt sỗng soài hắn ra ngay sân của Trung Phủ. Chúng không ngờ cái phủ này lại cháy tiếp, lần này kệ cả Yến mà chạy vội, cũng may Yến thấy nóng nên lò ngò bò dậy. Hắn thấy… Lưu đang chất rơm đốt phủ, quá chán, tối nay đại loạn thật! Yến may còn có Thực Nguyệt đao ngay cạnh, gắng gượng lắm mới đứng thẳng được, hắn hét hỏi ngay :
– Mệ làm cái chi rứa!? (Yến)
– Quậ… quận công! Ngài chưa chết hả!? (Lưu)
– Chết hay không… mệ lại đốt phủ? Ta giờ mô mới nhậm tước mà loạn quá vậy… (Yến)
Đột nhiên, bà cụ như biến gần tới hắn một mổ xà quyền vào yết hầu của Yến. Hắn ngồi xuống né đi, trượt qua háng của bà cụ, nhìn lên đã thấy Lưu lộ rõ Võ Thần Bạch Xà.
– Khiếp! Ngươi không phải bà Lưu đúng không!? (Yến)
– Ngươi nhìn rứa chưa rõ hả!? Con mụ nớ tao giết chết ném xác xuống sông mô rồi! Ha ha ha! (Lưu)
– Bổn tọa chẳng chấp đàn bà phụ nữ, càng không đánh đàn bà phụ nữ chi hết! Ngươi là ai sai tới!? (Yến)
– Kệ mạ mi chơ!? Người chết mà ưa nói chi nhiều rứa!? Tiếp! (Lưu)
Bà lão định chơi song chỉ thu châu, mà dính kính của Yến nên bay cả kính ra. mắt Yến lại mờ lòa. Hắn hít một hơi sâu – con tim đau nhói cuồn cuộn, hắn vốn ghét giết người, vì sao? Hắn sinh ở thời bình kiếp trước nên vốn chẳng bao giờ giết người, nghĩ tới lại kinh, bữa phế Trạch hắn cũng đã thấy tởm lợm rồi… Sao nhắc đến vậy? Yến vận hết khí từ tim tản ra hết ở cơ thể, tăng tạm thời khả năng di chuyển và tốc độ của bản thân hắn.
Bà cụ hai tay cuộn tay của Yến và khóa chặt tay hắn lại, dùng đầu bổ mấy nhát vào vết thương của Yến. Yến chẳng dạng vừa, vứt hết sĩ diện mà đá liên tục vào phần hạ bộ của Lưu, mà gừng càng già càng cay thật, đá chục cú mới rút lui, mà tiện cuộn tay là gãy luôn tay trái của Yến. Hắn đau thốn chịu không được, nhưng còn tay phải, hắn cắn vỏ rồi rút đao ra. Lưu lại một chiêu chặt ngang tay sau, luồn qua Yến mà nhắm vào gáy của hắn.
Yến nhanh trí cúi đầu tới trước, hắn không ngờ lại dùng chiêu này : đó là lối tàn bạo của bọn Khmer Đỏ, hắn một đao định đâm từ chỗ “dưới” lên trên! Tựa Khmer Đỏ đóng cọc phụ nữ ở thảm sát Ba Chúc vậy, dẫu Lưu có khép chân lại nhưng thân già nên Yến vẫn xuyên phát tới dạ dày với nội tạng của ả – ả đổi thế long thủ (tay rồng) cấu mạnh mặt Yến định cho hắn chết bằng cách vỡ não. Nhưng Yến cũng nhanh nhanh đâm sâu hơn, tranh thủ tay ả bận thì bỏ tay ra khỏi cán đao, đấm một phát lên ả văng thẳng vào đống rơm đang cháy.
Còn bản thân Yến thì mệt mỏi cả người, lê thẳng ra cửa thì gặp Đông và Công, hai kẻ nhanh chóng đỡ hắn dậy. Yến thì nôn thốc non tháo vì ngạt thở với không ổn trong người.
– Sư đệ! Răng ri!? Đừng chết! Đừng chết! (Công)
– Không răng mô… à đừng động tay phải ta, dính nước đới (nước tiểu theo cách gọi địa phương) nơi…
Ừ do hắn đâm từ dưới lên kiểu gì chả trúng bóng đới… Xui trúng trực tràng thì đầy phân là phân thôi – đây là lý do Công nãy bỏ trường đao lại. Đêm ấy, Thanh Hà rực lửa – hai kẻ nhận hai chức mới ra Tết, kẻ chết tươi còn kẻ gần tàn phế…