Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-tu-hom-nay-lam-dai-phan-phai.jpg

Bắt Đầu Từ Hôm Nay Làm Đại Phản Phái

Tháng 1 17, 2025
Chương 329. Ta là Chủ Thần Chương 328. Hoàn mỹ phá cục, Như Lai chi tử!
ten-minh-tinh-nay-rat-muon-ve-huu.jpg

Tên Minh Tinh Này Rất Muốn Về Hưu

Tháng 1 25, 2025
Chương 1. Hết bản cảm nghĩ Chương 796. Chương kết: Bạch Bạch Bạch
vong-du-moi-muoi-gio-sang-tao-mot-cai-b-u-g.jpg

Võng Du: Mỗi Mười Giờ Sáng Tạo Một Cái B U G

Tháng mười một 25, 2025
Chương 1229: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1228: Phiên ngoại
bat-dau-bi-chia-an-ta-truc-tiep-nuot-song-ta-sung.jpg

Bắt Đầu Bị Chia Ăn, Ta Trực Tiếp Nuốt Sống Tà Sùng

Tháng 2 5, 2026
Chương 657: Tự do phát biểu Chương 656: Thế giới giao hội
ta-lai-tro-thanh-khong-luu-tinh-danh-dai-lao

Ta Lại Trở Thành Không Lưu Tính Danh Đại Lão

Tháng 12 2, 2025
Chương 0 Kết thúc cảm nghĩ Chương 872: Chén rượu lại ca ( Kết thúc )
dau-la-chi-long-van-than-con.jpg

Đấu La Chi Long Văn Thần Côn

Tháng 2 9, 2025
Chương 320. Đại kết cục Chương 319. Tu La Thần Lý Lạc Thần
Con Đường Thành Thần Từ American Horror

Con Đường Thành Thần Từ American Horror

Tháng 2 3, 2026
Chương 453: Mạch nước ngầm, Typhon cùng Nidhogg Chương 452: Cướp đoạt cục quản lý, từng bước xâm chiếm USA
bat-dau-tu-hom-nay-kiem-thuoc-tinh.jpg

Bắt Đầu Từ Hôm Nay Kiếm Thuộc Tính

Tháng 1 17, 2025
Chương 431. Vũ Trụ Chi Chủ, Hồng Mông Sáng Thế Chương 430. Đỉnh cao thực lực, Trật Tự Pháp Tắc
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 27 : Trở về đời thường
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 27 : Trở về đời thường

Từ dạo Tết ra, Yến về lại Thanh Hà – tại nơi đây hắn được cấp cho lại cái biệt phủ của Thanh Hà quận công đi trước – một ngôi phủ nhỏ hình chữ Nhật. Bên trong đâu đó chỉ có 3 gian nhà là Chính Phủ – lo việc nhận tố cáo, Trung Phủ – tiếp khách và Hậu Phủ – nơi ở. Hắn còn được cấp cho một bà lão tên là Lưu cùng với một con bé ở đợ tên là Thịt để trông coi việc bếp núc. Dù nhận phủ, nhận áo màu tím – chánh nhị phẩm xong thì hắn không vô thẳng mà đi ra đường hóng quán xá. Dẫu sao phủ Thanh Hà công bỏ hoang gần 20 năm – nghe nói đâu quận công đời trước đang “thẩm” người hầu thị bị đâm chết, từ đó thì phủ hoang cả mấy năm, cũng không ai dám mua lại.

Yến tới hàng quán bán khoai tây – trước đây hắn bán rẻ là để coi người ta ăn được không? Có hợp không? Chứ chẳng quan tâm giá cả như sao, vì ở cái xứ Nam Hà này, triều đình ngày càng khó kiểm soát thực tế tiền bạc nên tỉ giá và mức sống mỗi nơi mỗi khác chứ chẳng theo quy chuẩn chung nữa. Yến tính lại : nhập mấy cân về tốn hơn chục quan tiền lương của hắn, mà bán với mức sống của dân Thanh Hà thì hắn định bụng tăng lên tầm tí để gỡ vốn – kiếm thêm tiền cho ngân khố phủ quận công.

Mà tiền giấy vẫn chưa được đón nhận lắm : hắn nhận thấy hiện tại người dân đang dùng tiền khá hỗn tạp, có cả tiền Toraisen (Độ Lai Tiền) Bitasen (A Tiền) mà Nhật Bản vứt lại cho dân ta dùng, còn đâu Thiên Minh thông bảo và Thái Bình thông bảo có 2 loại là đồng và kẽm tạp. Yến biết là tiền giấy chưa có thông dụng tí nào, hắn thấy cốt yếu giờ là thu thêm nguyên liệu để đúc đồ cho quân lính thôi… Đàng Trong không có mỏ gì cả, đa số là nhờ nước ngoài nhập hoặc đúc hộ, có thể vì lẽ đó mà bát dĩa đồng, thau mới là sang trọng mà đem dùng khắp Phú Xuân. Luân hứa cho hắn mấy tên ở Phường Đúc sang để giúp hắn nghiên cứu đồ, nhưng hắn thấy càng ngày càng khó chịu khi lỡ xạo trước mặt kẻ như Luân.

Hắn cũng nghe nói thầy Đông và ông anh Công của hắn sẽ ra Thanh Hà để trợ giúp hắn – này là do Luân sai tới, chứ Yến chẳng có dám ho he gì hai tên này. Điểu thương của Giao Chỉ vốn nổi tiếng, nhưng đúc rèn ra rất mệt, cần cả thợ mộc và thợ rèn, thợ đúc, Yến thuở xưa từng rèn bộ khung cho điểu thương mấy lần nên biết sự khó chịu của nó khi chế tác, nhưng hắn từng đọc đâu các sách sử đều miêu tả cảnh bắn súng hỏa mai – điểu thương tựa châu sa, chứng tỏ được sử dụng khá nhiều… Nhưng nghĩ lại thời Nguyễn thống nhất quốc gia này 10 kẻ mới có 1 kẻ có súng hỏa mai thì lấy đâu ra khả năng chế nhiều vậy được, cần sự chuẩn bị kĩ hơn.

Mà mấy tên lính được cấp cho hắn giờ cũng chẳng chịu làm việc, ngồi ăn chơi không. Hắn đi qua nhìn vào kỹ viện thì thấy chúng đang đàn đúm với nhau với mấy con tựa Thúy Kiều, hắn tặc lưỡi. Quay trở về thực tế, Thanh Hà mới được mở rộng thêm xóm Triều Sơn Đông – xóm này như cả mấy Triều Sơn đều nuôi vịt thành nghề, thành ra đất đai dư thừa, chỉ lo tập trung ven bờ để nuôi thả gia cầm – đây là tiềm năng lớn để Yến khai thác đất đai trồng khoai với ngô thêm. Hắn đi bộ tới Triều Sơn Đông – vẫn chưa ai biết Thanh Hà quận công là ai khi mà hắn còn mặc thường phục, nơi đây giao giữa sông Bồ và sông Hương, phía trước là thành Hóa Châu ở bên kia sông – một ngôi thành gạch có phủ tri phủ Triệu Phong.

Đoạn này sông Hương có hòa nước biển vào, lại ở vùng đất thấp nên Yến không chắc có thể trồng được gì ở nơi đây. Ở An Cựu, người ta phải xây con đập đá ngăn sông Hương đổ nước mặn vào sông Như Ý để làm nông nghiệp. Nhưng ở đây? Làm có thể được song khó vì mùa mưa lũ bão qua cái là bay hết – xem ra vẫn phải nhờ người đưa thư cho Cơ để nhờ trồng thêm ngô với khoai lang quá…

Mà còn cái động cơ hơi nước thì sao? Thực ra thì làm dễ thôi, hắn đi hồi về nhà mới suy nghĩ tiếp : hắn loại bỏ bớt cánh buồm, thêm chân vịt, thêm bánh rẽ, còn bao nhiêu piston? Hắn chẳng nào biết được, phải làm đại đã, thêm cái ống xả với phân buồng ra – thuyền Đại Việt đều phân ra nhiều buồng riêng, khi vỡ tràn nước vào thì tàu rất khó chìm, mà hắn nghe đâu thời Tây Sơn mới có nên cũng chẳng biết thuyền của Hữu Ba ra làm sao… Hắn chỉ đành vứt bản thảo cơ bản cho bọn ở Phường Đúc mới tới mà làm, chẳng biết bọn chúng có chịu làm hay chỉ chịu chơi?

Tối đó, hắn thức cả đêm, nhiều chuyện hắn khá mệt mỏi nên căng thẳng chẳng ngủ được. Lôi tờ giấy gió ra – thời này họ lấy giấy mà ta hay dùng để làm tiền mã ra, dán hai tờ với nhau bằng cơm nguội rồi dùng mực viết lên, đặc điểm của chúng là thấm mực nhanh khổ, nhưng viết một tờ thì thường bị lem ra sau nên mới dán hai tờ với nhau lại. Yến ghi mấy chữ Quốc Ngữ lên trên tờ giấy – cũng lâu chẳng mấy khi hắn dùng chữ Latin ký âm Việt Nam nữa. Mấy nét chữ loằng ngoằng khó đẹp do bút lông của hắn không hợp viết chữ Quốc Ngữ mà cỡ nhỏ như vậy.

Tiền giấy? Chưa thành công lắm, nhưng ít ra hạn chế được việc lạm phát phần nào, hắn cầm tờ tiền giấy lên ngắm nghía : “Có phần chưa hoàn hảo lắm…”

– Mệ? Mệ? Mệ chưa ngủ hả mệ? – tiếng bà Lưu truyền vào –

– Không được kêu mệ, kêu là Yến được rồi. (Yến)

– A già xin lỗi, trước làm nơi nhà mệ Luân nên quen mồm y mà…

Mệ ở Huế có khi là “bà” nhưng ngoài nghĩa đó ra nó còn là để chỉ những đứa trẻ quý tộc con trai của hoàng thất tại đây. Yến kêu bà đi ngủ, còn hắn thì lấy giấy ra ghi chữ Nôm, hắn đang viết thư cho Luân, hắn muốn hỏi coi Thế tử giờ đỡ chưa? Dù sao hắn không biết rõ ma túy có tác hại gì khi hắn chưa bao giờ chơi cả, chỉ là trước xóm hắn chơi nhiều, mới vài ba tháng là thấy bắt đầu triệu chứng như hắn nghe Cơ kể về Luân, thêm nữa hắn xin Luân cho thêm tí hộ vệ – quận công gần như chỉ là tước chứ chẳng có được tí quân nào.

– Quậ… quận công, nãy mệ quên nói, già cả hay quên, mô ra hai người cao to đang ở ngoài cổng đòi đi vô tề, ngài coi ai rứa? (Lưu)

– Có ôn (ông) mô râu tóc rối bời không? Có thì cho vô. (Yến)

Hắn quên là còn có Đông và Công tới theo lệnh Luân. Hừm… mà cả nhà cả phủ có đúng 3 gian nhà thì sao mà có chỗ cho hai tên này ngủ lại chứ? Yến ra tiếp đón mà nghĩ không ra việc lấy đâu ra chỗ cho thầy và sư huynh ở…

– Ê! Thằng tê! Gặp thầy khôn (không) chào hả!? Ha ha ha! (Công)

Đông nhìn thẳng vào tên học trò đang bận tư tâm, thờ phù cái rồi bỗng tới cóc đầu một phát – lực tới mức viên gạch lót đường đi dưới chân Yến vỡ nát.

– Ây da! Thầy tha con! Con bận việc nên không có để ý! – Yến vừa nói vừa ôm đầu –

– Rứa….à!? Coi tay chân mày răng nờ!? Đưa ra! (Đông)

Mới đưa tay cái, Đông bóp chặt cánh tay làm Yến đau chịu không nổi, hắn mới hét lên kêu Đông bỏ ra.

– Mi thực là chém được tay thằng Trạch khôn (không) rứa!? Yếu như ri… nhục mặt sáng tổ quớ (quá)! (Đông)

– Cha đừng đùa nó nữa! Tay mềm nấu ăn mới ngon, phải khôn (không)? Nữ Như? Hah ah! (Công)

Mệt thật với hai cha con, Yến kêu lính tới sắp cho họ ngủ ngay tại Hậu Phủ – nơi còn chẳng có nổi tí nội thất mới, giường không có mà phải nằm sập không gối. Luân sợ Yến không có người dụng võ nên mới đưa hai cha con mới chiêu mộ được tới cho hắn – vì đợt Luân thấy Yến bị ăn đập gần chết tới nơi, giờ trọng thương nên hắn không có khả năng xuất thủ nữa. Yến hắn lại đi bộ, bộ mãi trên đường đêm đầy đèn sáng của phố đêm Thanh Hà – hiện đại Huế tầm giờ này ngủ hết tới nơi rồi. Hắn để ý thì thấy mấy tên Tàu lại dùng tiền Tàu mà giao dịch, hắn hét lên rồi bắt mấy tên mua bán lại, hắn đòi giao dịch tiền giấy thì bọn chúng lại cứ ậm ừ không có – Yến lần này có mang thanh đao nhận lại từ Luân nên đi đâu ai cũng biết chứ không như hồi sáng.

Sẵn có giữ vài tờ trong túi thì hắn tịch thu chừng 8 đồng của chúng, tính toán hồi rồi đưa mấy tờ tiền giấy cho. Ít ra tiền giấy thì hai nguyên liệu nhập vào rẻ hơn vài phần – Yến lấy điều này an ủi bản thân… Đang đi, hắn thấy đâu đâu bốc lên ngọn khói to đùng, lại có mấy kẻ cầm xô nước chạy về hướng đó – là cháy! Phủ quận công tọa ngay xóm Minh Thanh (cả Thanh Hà giờ gồm Nam lên Bắc là Minh Thanh, Bao Vinh và Triều Đông) mà đám cháy lại ngay hướng Bao Vinh, hắn thân là quận công nên cũng chạy tới coi như thế nào?

Hắn chạy một hồi, hắn thấy ngay trước mắt là ngôi phủ họ Hoàng Quý đang cháy ầm cả lên. Chẳng lẽ Loan gây chuyện bịt chuyện? Chứ rèn thì không bao giờ cháy được cả, nhà tre gỗ gì cũng không cháy được chứ nói gì nhà có xây cả gạch như của Trạch?

– Ê cái thằng tê! – một tên chỉ thẳng Yến – Mi nhìn mạ mi à!? Thấy cháy không vô trợ giúp mậy (mày)!?

– Kiến nghĩa bất vi vô dũng dã, ta quen nhà ni, ta chỉ cho các ngươi tạt nước phá tường cứu người! (Yến)

Nói cái bỗng phủ nổ tung, Yến văng xa mấy mét, hà cớ gì lại phát nổ được? Hắn chống dậy, nhìn vào trong ngọn lửa – một tên da đen (?) cao to đang lê cái xác của Trạch qua cái đầu của Trạch. Bọn dân xung quanh hét chạy tán loạn lên, bảo là quỷ. Còn Yến biết rõ là một tên da đen rồi, nhưng hắn đang làm gì trong đây?…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-mon-phat-toa-ky-cho-ta-phat-cai-yeu-toc-nu-de
Tông Môn Phát Tọa Kỵ: Cho Ta Phát Cái Yêu Tộc Nữ Đế
Tháng 1 31, 2026
bat-dau-mang-uchiha-luu-vong-hang-hai.jpg
Bắt Đầu Mang Uchiha Lưu Vong Hàng Hải
Tháng 1 17, 2025
doat-dich.jpg
Đoạt Đích
Tháng 1 22, 2025
hoa-anh-ta-lai-song-nhuoc-hieu
Hokage: Ta Lại Song Nhược Chuyết Ngộ
Tháng 10 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP