Chương 24 : Tại ngục tối
Yến trong ngục mấy nay ăn chẳng đủ, kiếm đồ bị tịch thu hết, lâu lâu lại có mấy tên lính cai qua chọc. Ngục tù nằm bên trái thành Phú Xuân, xây trên chứ không ở dưới lòng đất nên cũng thoáng, mát, không khí đầy đủ nên Yến cũng tranh thủ chấn chỉnh chân khí để chữa trị.
Chân khí ở thế giới này luyện thì dễ nhưng tiêu thì cực hao, cũng chỉ chưa lành hoặc giảm đau một số nội thương. Xương đồ vậy cũng có thể nhưng sẽ hơi lâu một chút và tốn sức. Nhưng Yến cũng thành công trong việc ngăn chặn Loan tiếp tục đầu độc Luân, thành sự trước khi Tết lập.
Yến chữa thương một hồi thì dựa lưng vào tường nghỉ ngơi, hắn nghĩ lại kể từ khi đến đây tới nay, hắn vẫn còn bị… dở dở ươn ươn. Trắng ra hắn bị ảnh hưởng đôi phần từ thói an lạc hưởng thú điền viên của dân quê với lối suy nghĩ đột phá… Nhiều khi hắn lo sống hưởng thụ qua ngày mà quên mất mục tiêu lớn trước mắt, mà con người thì cũng có cái hay với dở, chứ chẳng toàn diện bá đạo như trong phim truyện. Hắn muốn bỏ thói an lạc đi nhưng mà cũng khó – cái tính đó ăn sâu vào dân Huế tới tận hiện đại, hoặc chí ít là thời ba mẹ hắn.
Không sớm thay đổi tính nết, lối sống khó lo đại sự.
– Uây! Uây! Mắt già!
Chợt bị gián đoạn, Yến nhìn qua khung thông gió phía trên là Thanh Nhơn đang níu tay mà nhìn vào.
– Răng vô đây rồi mậy! (Nhơn)
– Anh rể à? Giúp Thế tử mà bị hiểu nhầm chơ chi mô! Ha ha!
(Yến)
– Mé mi! Còn trẻ trâu đừng tưởng ưa chi là làm, bộc trực quá! – Nhơn nạt hắn –
– Ừ bơ răng? (Yến)
– Nè! – nói rồi Nhơn ném vào bịch vải khá to – Đồ ăn nơi! Mạ khóc quá trời, mi hư mi làm mạ khóc là mi sai, Tết nhứt (nhất) còn làm cha mạ buồn! Thôi tau (tao) tiện qua tau (tao) giúp rứa thôi, đi đã kẻo bị chửi. (Nhơn)
Nhơn chạy đi, bỏ lại Yến với bịch thức ăn. Yến mới nghĩ lại, trước giờ, con hổ mới đánh người thân là hắn đã chạy đi đánh nhau, nghe tin Luân bị đầu độc hắn cũng liền chạy đi cứu – trẻ trâu phết nhỉ? Tư duy người lớn nhưng tuổi dậy thì nên không kiềm lại được gì cả, nói ra thì càng ngu…
Hắn giấu bịch thức ăn đi, để dành khi tối sẽ ăn sau. Hắn định nếu được ra tù thì sẽ tìm ai đó để học việc thiền định, áp chế cái háu chiến tuổi dậy thì, nếu không thì cứ có việc gì lớn hắn cũng manh động như này quả thực dễ gây hậu quả.
Đang nhẩm tính, chợt nghe tiếng quân lính canh mở cổng với chào to mấy câu “Công nữ”. Hắn đoán mười phần thì tất cả đều là Cơ tới thăm hắn, mà đúng là như vậy, người trừ cô thì còn công nữ nào lo chuyện thăm tù, lo cho nhân dân? Cơ đứng ngoài đợi bọn lính mở lồng cho cô bước vào, Cơ cũng đứng chứ chẳng ngồi để không bị bẩn bộ đồ đối khâm mắc tiền của bản thân.
– Không ngờ kẻ hay chữ, thông minh như người mà bộc trước như rứa… – Cơ nói với giọng mỉa mai –
– Vâng…. bổn hạ tánh tình ưa hành hạp (hiệp) trượng nghĩa, có chi mô mà công nữ quan tâm? (Yến)
– Chuyện huynh trưởng bị hại có thể từ từ giải quyết, nhưng ngươi lại chọn đi đánh nhau ở Thế phủ… ha…ha – Yến chỉ cười nhỏ với để tay che miệng lại, có ý trêu chọc Yến –
– Tánh ăn sâu rồi, có khi… từ tổ tiên đã có tánh trượng nghĩa như rứa, thêm tuổi dậy thì nên khó quản rứa thôi. (Yến)
– Dậy thì? Ma tuý? Toàn mấy từ mô ra, chắc toàn từ của bọn Bắc Hà… ngươi có khi lại chẳng phải anh em với tên Trạch… mà tánh tình dễ bộc trực rứa thì chắc phải rồi… (Cơ)
– Rồi răng nữa? Công nữ tới đây chọc bổn hạ cho vui thôi sao? (Yến)
– Không… hài… Biết răng không? Ngươi chém gần chết tên Trạch luôn đấy, lại còn mô chặn luôn con mụ Thị Hương nớ… nói chung hơi ẩu, gần chết nhưng mà huynh trưởng hiểu cho sự ngu ngốc của ngươi, mà ta cũng miễn chấm đấy. Được cái ngươi là tướng có tài năng tốt, bên ta đang thiếu quân, ngươi lại có ý với biết Lễ thượng có ý với huynh trưởng nhà ta, huynh trưởng nhờ ta lo việc nhập người vào nội bộ, như răng?
Nói chuyện mà cắt ngang là bất lịch sự, nên Yến cũng không dám nói khi Cơ nói đến Trạch. Yến nhìn thấy thế đòn búa với hầu quyền của tên hộ vệ là đã biết rõ là Trạch, Yến để ý là mấy nay rèn giáp khí mà Cơ lại bảo triều đình không đặt gì cả : chứng tỏ Trạch đang rèn cho bên tư nào đó cực lớn, mà có đủ tiền làm vậy chỉ có Phúc Loan. Hắn mờ mờ lo ngại Trạch, dẫu sao Trạch dạo ấy hay rời nhà tới Phú Xuân bảo là bàn chuyện làm ăn, thực tế làm hắn càng thêm nghi ngờ hơn. Mà Yến từng không để ý làm Dung chết, đoạn ấy định nương tay với Trạch mà ai ngờ Trạch đánh hiểm quá…
Hắn vì thế mà hết nương, chặt phế hai tay của Trạch – mà thực ra là làm phế đi vai, phế vai thì lực đập giảm, Trạch hết việc mà làm rèn. Coi như hắn ác đi, nhưng Trạch cũng không coi thân thuộc máu mủ ra gì, thật đáng mệt…
– Trạch cấu kết với chúng, bổn hạ chém phế hai vai là để hắn không thể làm nghề rèn nữa – lực tay bị giảm, chỉ có hắn là hay rèn binh khí hạng nặng tinh xảo nhất… – nói mà giọng Yến cứ đâu đó nỗi buồn –
– Việc bạch kim của nhà ngươi đã xong, ngày mai ngươi được thả… huynh trưởng muốn cho ngươi lên làm Thanh Hà quận công để áp chế đường ra biển, nhập hàng gần nhất của tên Loan. Còn đường khác là Hải Phố (Hội An) thì đã chiêu danh được Hoàng Phủ Định quận công để áp chế rồi. (Cơ)
– Thuộc tướng của Thế tử giờ có ai? (Yến)
– Ha ha… nói nhỏ thôi : Nội hữu cai cơ 內右該奇 (Quản lý 3000 quân phủ nội chúa) Trương Văn Hạnh – quân sư, Thị giảng 侍講 (Đọc sách cho chúa) Lê Cao Kỷ, Chưởng dinh Thủy hộ 掌營水護 Nguyễn Hữu Ba. Còn có Trương Văn Hiến ở Quy Nhơn, Ái Tử quận công 愛子郡公 Trần Công Chinh, Hải Phố quận công 海浦郡公 Hoàng Phủ Định, Nguyễn Hữu Đông, Nguyễn Hữu Công này… à còn chuẩn bị mời Trần Văn Độ, Hình thượng Vũ Văn Trung nữa. (Cơ)
– Sao lại có sư huynh với sư phụ? Có… khi mô là từ lá thư Chưởng thủy (Chưởng dinh Thủy hộ) Ba nhờ ta gửi giúp? (Yến)
– Ừ… thông minh lắm, bớt tánh manh động bộc trực nữa là bổn công nữ thấy ổn hơn. Lần này nói chung là : nhờ người nên bịt được nguồn cung cấp vật tư cho chúng, bảo vệ sức khỏe huynh trưởng, ngươi lại thuận tiện đang kinh doanh ăn sâu vô Thanh Hà nên mới làm rứa. (Cơ)
– Hừm? Thế thì tốt nhể? Còn vấn đề lương thực nữa là ổn… (Yến)
– Chi mô ngươi lo lương thực? (Cơ)
– Hầy! – Yến đứng lên – Tương lai nếu không chính thức chấm dứt Loan được, hắn lại dễ tôn Phúc Thuần lên để chánh danh cùng mấy tên ở mấy xứ khác tạo phản chống lại Thế tử! Lúc đó nếu có thì chúng sẽ chấm dứt việc chuyển lương từ Gia Định lên Quy Nhơn rồi tới Thuận Hóa – lúc đó với sức ăn của dân ở đây thì khó mà sống với tiếp tục chinh chiến…
– Còn Quảng Nam còn chi mà ngươi lo? (Cơ)
– Vẫn chưa đủ mô, ta đang tánh trồng lúa mỳ, cà phê với khoai tây của Tây Dương để tăng cường tự chủ lương thực hai xứ Thuận Quảng, nhưng hiện tại chỉ có khoai tây là khả thi ở vùng đồng bằng Thuận Hóa, Quảng Nam ta chưa thử. – nói cái hắn lại đứng lên, nhìn vào Cơ – Công nữ được thì giúp ta sai người lấy khoai tây ta ủ đưa từ phủ của tên Trạch lên làng An Cựu – đệ nhất nông xã của xứ Thuận Hóa này trồng. Với tình hình hiện tại, Vũ Vương sẽ khó trụ, chừng năm sau là ngài băng, lúc đó Loan chắc chắn nổi dậy! Thiếu lương thì sẽ chết cả dân lẫn binh!
– Ngươi… lúc thì điên khờ còn lúc nghiêm túc thì nhìn xa trông rộng, ta cũng không nghĩ tới vấn đề thiếu lương như vậy… Người điên thật a. (Cơ)
– Hầy, tốt nhất là liên lạc với Hiến, mong hắn có thể làm nên cơ nghiệp để duy trì Quy Nhơn… mà không ổn, quân của Loan ở Quảng Ngãi với Phú Yên rất chi là nhiều, bao vây Quy Nhơn khó thoát… (Yến)
– Quảng Ngãi? (Cơ)
Quảng Ngãi gốc là phủ Tư Nghĩa của Quảng Nam, sau tách ra gọi là Quảng Nghĩa 廣義 mà nhân dân quen đọc thành Quảng Ngãi, có khi là Quảng Ngẽi, Yến quên rằng thời này thời này người ngoại tỉnh vẫn đọc là Quảng Nghĩa mà hắn lại quen mồm từ kiếp trước nên sinh vấn đề.
– Quảng Nghĩa, nói chung chẳng răng cả… Lại nhờ công nữ nói Thế tử nhập thêm lúa mỳ vô rồi tạm trồng trên Trường Sơn lĩnh (dãy Trường Sơn) tạo việc làm cho Thượng với lôi kéo Thượng theo phe ta, thêm một thứ quân để đi đánh nhau… (Yến)
– Rứa… ngươi còn việc chi nói ngoài lương nữa không? (Cơ)
– Hừm… ta phải giết chết Phúc Thuần! (Yến)
– Cái chi? Giết tên đó? Hắn còn …
Yến mạo phạm cắt lời Cơ :
– Phải giết! Hắn chính là sợi dây để Phúc Loan tiến hành truất ngôi Thế tử nếu Vũ Vương quyết định đưa Thế tử lên, việc giả di chiếu là chuyện thường tình, muốn đỡ việc thì…
Ngọc Cơ bực tức vì bị cắt lời, nên cắt lại Yến :
– Hết Tết rồi người sẽ là người giết hắn… nếu huynh trưởng cần… còn giờ lo mà nghỉ đi, mai huynh trưởng với các quan sẽ nói đỡ cho ngươi. Bổn công nữ đi.
Nói rồi Cơ đi ra ngoài buồng giam, để lại Yến sau thanh sắt –
– Khoan! Công nữ! Ta có hai tên là anh rể Đỗ Thanh Nhơn là Hữu đội trưởng tổng Triệu Sơn và Nguyễn Linh Thiều là anh em kết nghĩa! Cả hai tên đều có tài cao, đức trọng! Nếu được mong công nữ xin nhận hai tên đó vào cho!
Yến ra sức hé, nhưng Ngọc Cơ nghe mà vẫn đi ra khỏi ngục. Thấy thế Yến cũng không gào gì nữa, ngồi nằm ngủ đợi ngày mai- hắn sẽ “chánh thức” thiết lập quan hệ với Phúc Luân. Có kẻ sẽ nói hắn sao về quá khứ mà không mộng làm vua làm quan? Đơn giản là khó, mà hắn cũng là dân học thức, ắt hẳn chẳng ham mê quyền lực chi cả, chỉ mong giải quyết vấn đề đất nước không cần ghi công, dẹp loạn cho nước chứ chẳng phải cho bản thân là được…