Chương 23 : Hầu tranh hổ đấu
Yến phi ngựa rầm rầm trên đường – ở Phú Xuân chỉ có quân sĩ mới được làm vậy, nên tất mọi người đều phải để ý hắn, chưa kể nay đang ngày đổi tiền nên người dân đổ ra đường cũng rất đông. Yến tới nơi, hắn không biết là đang mệt hay gì mà tim lại nhói lên từng cơn.
– Mở cửa! – Yến hét vào mặt bọn lính –
Tất nhiên bọn lính ngu gì mà nghe theo, riêng việc tước Bao Vinh hầu cũng chưa đủ lực với chúng, mà Yến mới 14 tuổi nên chúng cũng chẳng nể nang chi. Mà Yến biết rõ thế nên cũng chẳng nể nang gì, một cước chân phải đá bay cổng Thế phủ (Thế tử phủ) cho mỗi tên một đấm nát mặt – bọn lính mới mấy tháng trước mới chữa thương, giờ gần ăn tết lại nát mặt, quá xui xẻo.
Yến rải từng bước trong khi bọn lính phủ đi báo động với chạy tán loạn. Hắn đội áo choàng hổ lên, đi thẳng về hướng gian ngủ của Luân – trong lúc này thì cũng gần trưa, Luân mới được Hương đỡ dậy để chuẩn bị ăn cơm. Luân giờ yếu đi vài phần, những cơn đau nhức, ác mộng vẫn đang làm đau hắn về cả thể xác lẫn tinh thần…
Đội nhiên, Yến mở cửa bước vào, ánh mắt lằm lằm vào cái bàn cơm – hắn định đá bay nó đi nhưng nén lại, giữ bình tĩnh.
– Ác nữ! Đầu độc Thế tử có biết tội nặng lắm không?! Biết tội thì cút nga…
Đang nói thì từ đâu một đấm vào mạn trái đầu của hắn làm hắn ngã sõng soài ra đất – nứt luôn tấm kính bên trái, chảy một đống máu mũi. Yến đau mà cũng tiếc tiền kính gớm, suy cho cùng lỗi hắn không cảnh giác.
Tên đấm hắn mang bộ đồ hộ vệ, mang khăn che đi cả mắt. Hắn rút sau một cây búa ra – không quá to, rồi nhảy lộn cái lui sau Yến. Khí thế tên này hiện rõ một con tinh tinh cao to, hắn chủ động lao lên bổ mấy phát búa liên tục vào đầu của Yến nhưng hắn né tất. Nhận định đối thủ võ công cao cường, không biết Bạch Hổ với Tinh Tinh ai thắng?
Yến rút đao mấy lần chém vào tên kia, thần thái nhanh nhưng dồn lực, ép góc và tấn công vào yếu huyệt của tên hộ vệ. Tên kia thì chủ động đánh nhanh thắng nhanh, thủ pháp lấy nhu chế cương của hầu quyền, né với làm lệch đao của Yến đi, hắn bổ một phát định vào huyệt Thần Khuyết (ngay giữa rốn) để nhanh chóng giết chết Yến nhưng lại bổ sai vào huyệt Khí Hải (ở ngay dưới rốn khoảng tầm 2 ngón tay) làm Yến hộc máu một đống ra giữa sàn.
Mấy tên lính thì đang tiến hành bảo vây Thế phủ, Yến nếu đánh lâu dài thì bị bao vây mà đánh nhanh thì bị tên này ép thế kinh khủng. Hơn nữa đao kiếm gặp búa thì dễ bị khắc chế, nên hắn đút kiếm về vỏ, một đòn chân móc đầu cực nhanh làm tên kia đập thẳng đầu xuống đất, tranh thủ thay đổi thế đánh từ chậm chắc qua nhanh hiệu quả. Hắn chồm lên người tên hộ vệ mà khoá người hắn lại.
Luân thì mệt quá nên chẳng dậy được nữa, còn Hương thì núp vào trong góc trái gian phòng. Tên hộ vệ bộc phát đại lực đứng dậy hất người cái Yến bay thẳng ra sân – lúc này Cao Kỷ vừa tới, thấy cảnh ấy lại tưởng Yến là phản tặc.
Bản thân Yến còn bị địch nhảy tới đá cho mấy phát vào ngực với chân – đau đớn vô cùng… Hắn cảm giác não và ngực hắn càng ngày càng chịu áp lực lớn, hắn nghĩ có khi do hắn làm trái Thiên Mệnh, đang cố chống lại Thiên Mệnh ư? Nhưng ý chí của quân tử khiến hắn định thần lại mà lăn né mấy cú cước của tên kia.
Lần này hắn liều ngoại trừ việc sợ Nguyễn Hoàng phạt, còn có phần do cận Tết tới nơi mà còn việc chưa giải quyết để qua năm cũng rất phiền – kết quả là giờ bị đánh tơi tả. Con Bạch Hổ bị con Tinh Tinh đập tơi tả, lý do? Hổ đánh thiên về chắc hơn hơn mà hầu đánh thì nhanh và hiểm, tên kia còn có sức lực mạnh hơn Yến mấy lần – giờ hắn đánh thua thì cả nhà bị tru di, mọi việc đều… thành mây khói.
Nghĩ đến đó thôi Yến đã đau đầu còn đau hơn, hắn định hình lại hơi thở, nhận định : hầu quyền yêu cầu việc giữ thăng bằng và ổn định tốt, nên đánh và làm tổn thương vùng lõi (bụng)! Yến đứng dậy, thủ thế Ngọc Trản quyền!
Ngọc Trản hay Ngọc Trản Ngân Đài tức chén ngọc trên đài bạc : kết hợp việc cương nhu đúng lúc, hiểm, cương nhu đúng lúc – chính điều này cân bằng được sự tù túng của thế Bạch Hổ hắn hay dùng.
Hắn lướt tới, vừa lướt vừa xoáy người né được một bổ tay sau của tên kia. Đôi bàn tay thế cầm chén ngọc nã một phát vào huyệt Thần Khuyết khiến tên kia nổ một phần bụng bay ra xa – chiêu này với người ở đây đánh đủ mạnh thì đủ nổ banh xác làm hai rồi, Yến nãy có bị đập vào cẳng tay nên hắn không dám dùng lực nhiều quá.
Mấy nay luyện võ hữu lực vô thực, nay mới rèn luyện thực chiến. Cao Kỷ với bọn kia thấy hắn chuyển thế thì cũng 10 phần nể 8 phần, Yến cũng muốn nhanh chóng kết thúc cuộc chiến – tim hắn hoạt động mạnh quá giờ chắc gần đột tử rồi, may hắn từ dạo đánh hổ hay chạy bộ mới tăng cường được sức khoẻ tim mạch.
Tên kia cũng gần nát bụng – xây xước ở ngoài da, coi như Yến trả lại cú đánh vào bụng khi nãy của hắn. Nhưng hắn một búa di chuyển nhanh như cắt một đòn bổ móc vào cằm Yến, Yến né rồi thực hiện một đòn quét chân làm tên kia bổ sấp mặt. Trong khi đó : Thái A kiếm liên tục rung lắc lên, Yến nghĩ : “Chúa Tiên! Có khi ngài muốn ta giết ngay tên phản tặc ni?!”
Kỷ ra lệnh cho bọn hộ vệ xông vào. Lại hét :
– Bao Vinh hầu! Mô ra dám vào phủ Thế tử đánh người, có âm mưu ám hại Thế tử chăng?!
Yến rút kiếm – thanh kiếm như hấp thụ ánh sáng của mặt trời, rực cháy lên toàn lưỡi kiếm. Tên kia nhảy lộn nhào, lấy búa nhanh chóng đập vào Thái A kiếm nhưng cây búa vỡ tan tành. Yến xoay kiếm thành hình tròn – múa kiếm, rồi cầm hai tay chặt hai phát vào hai vai của hắn – đứa lìa cả ra. Được vậy nhờ đây là kiếm một lưỡi nên tận dụng được cả chém và đâm.
Mấy tên lính thấy thế sợ hãi, bảo nhau rút lui, Cao Kỷ mục sở thị thần khí thì cũng tái mặt : nghe nói trước đây thần khí có như ở Trung Hoa là Xạ Nhật cung của Hậu Nghệ, ở Đại Việt có Thuận Thiên kiếm của Lê Lợi – thanh kiếm tự dưng rực cháy đằng kia ắt hẳn là ý thần tiên hạ xuống cho Yến!
Tên hộ vệ kia đứt lìa hai tay, gào lên không ngừng. Đằng xa, người ta nhìn thấy Yến với Võ Thần Hoả Bạch Hổ – một con hổ trắng đang rực cháy không nguôi. Yến quyết định không giết tên kia, hắn cũng mệt rồi, chủ yếu là vào bắt Thị Hương nhận tối để nhanh chóng xong việc mà ăn Tết.
Yến đi thẳng vào, lúc này Thị Hương sợ hãi mà… ra sàn? Thôi bẩn quá Yến chẳng thèm nhìn tiếp, binh lính thì bao vây gian chính. Phúc Luân thì gượng dậy.
– Hoàng Ngọc Yến… – giọng Luân yếu ớt – Tết nhứt (nhất) tới nơi mà ngươi lại phản… chúa…?
– Ngài không hiểu mô! Con ni hắn đầu độc ngài bằng ma tuý! Ta nay nhân chúa Tiên hiển linh giao trọng trách, hay việc mới vài tháng trước ngài mới bị hại, tết nhất thì giải quyết cho mau khỏi để qua Tết. (Yến)
– Ta lạy đại nhơn! Lạy đại nhơn! – vừa đập đầu vừa nói – ta biết lỗi rồi! (Hương)
Thanh kiếm Thái A dần tắt lửa, Yến nhìn thế mà tha cho Hương. Có lẽ Hương hại Luân từ mấy tháng trước, nhưng triệu chứng thì giờ mới lộ rõ dần – may thế chứ dùng lâu hơn biết Luân bị như nào nữa?
Yến đút kiếm vào lại, bắt Hương khai tội.
– Là Lễ thượng đại nhơn! Ngài ấy tạo điều cho ta vào Thế phủ, ngày mô cũng bỏ tí bột ni – nói cái liền lấy một túi vải lụa đựng bột – bỏ vô trong để Thế tử ăn, xin ngài đừng giết ta!
– Ngươi biết Loan có tánh hại Thế tử không! Cút mau không ta chém chết…
Đang nói thì Yến lại hộc máu, hắn phải chỉnh lại cảm xúc để tim bớt hoạt động mạnh lại.
– Ngươi biết Lễ thượng có ý hại, lại làm theo, tội chi ta để chúa thượng xử…
– Thực chất như răng… thì lính mô? Đem hai đứa ni vô ngục cho ta! (Luân)
Luân giờ còn mệt nên hắn nhác giải quyết, tạm ra lệnh cho Cao Kỷ và lính tráng vô bắt hai người lại, riêng Yến thì không phản kháng kêu ca gì như Hương để tránh tim đau.
…
Vài ngày nữa Tết, Luân đỡ đau hơn một tí. Hắn vẫn còn đau nhức toàn thân nhưng đỡ đi đôi chút : quả thực không ăn đồ Hương làm nữa làm hắn đỡ bệnh. Ba bà vợ kia thì thi nhau
chăm bệnh cho hắn, nấu cho hắn ăn – vị thì không kích thích như của Hương nấu, chứng tỏ có độc dược gì rồi.
Nghĩ có khi Vũ Vương giờ càng tiều tuỵ, say mê tiệc tùng có khi cũng là Phúc Loan áp dụng kế y chang… Luân vẫn muốn tạm giấu chuyện Loan làm ra đi, nghe nói Hương vừa rồi tự dưng trong tù thì ói ra máu mà chết, Luân cho rằng là Loan tính kệ bịt miệng Hương.
Mệt thật, giờ thượng triều cuối cùng trước khi 6 ngày nữa tới Tết lại phải xử tên Ngọc Yến tội tự tiện chém người trong phủ Thế tử…
– Ngọc Yến! Nhà ngươi phụ lòng Thiên Vương mà lên kế hoạch ám sát Thế tử hả!? Chúa thượng, ngài phải xử trảm rồi tru di tên ni!
Đó là giọng của Loan – hắn biết Ngọc Yến không phải là món hời rồi, phải nhanh chóng trừ khử Yến đi chứ không thì Luân càng thêm mạnh. Yến thì đang bị trói và gông cổ ở giữa sân chầu.
– Không! Bằng chứng rõ ràng là Tống Phước Thị Hương đầu độc Thế tử! Không lý chi Lễ thượng lại tự tiện gán tội cho hắn được! (Trung)
– Hình thượng ( Hình bộ thượng thư) Vũ Văn Trung! Ngài đừng có mà xằng bậy! Ta đây chắc chắn hắn ta có ý ám sát Thế tử! (Loan)
– Ngươi mới là xằng bậy! Bổn quan đây nhịn ngươi lâu rồi! Đừng tưởng có chúa thượng tin dụng là tác quái! Lễ bộ nhà ngươi dám so hình với Hình bộ ta?! (Trung)
– Các ngươi thôi đi! Đây là đại sự của Thế tử, để Thế tử giải quyết! – Vũ Vương nói càng bực tức vì tứ trụ triều đình cãi nhau –
– Thị Hương là con của Tân Bình phủ trấn thủ Tống Phúc Bình, nhưng có ý hãm hại con, con nghĩ Bao Vinh hầu đây biết chuyện nên mới ra tay cứu giúp, nhưng lại manh động, bộc trực… suy cùng là có công ít tội, nên xét lại… cũng Tết nhứt (nhất) không nên làm càn thưa phụ thân. (Luân)
– Ừ ừ… mau mà còn vô tiệc chánh! Mi nói chi nhiều rứa (Vũ Vương)
Luân để ý ánh mắt của cha hắn, đỏ rực, đầy mệt mỏi, rã rượi – không còn khí thế và sức sống của kẻ mấy lần dẹp man di nữa. Luân thở dài một tiếng, có lẽ Loan đã ám hại cha hắn mấy năm rồi, vầy khó mà bỏ được. Hắn mới bị có 2 tháng đã bị suy nhược thần kinh, Vũ Vương lâu thế chắc sức khoẻ chẳng còn đâu?
– Anh hắn là Quý Trạch có làm hộ vệ thêm trong phủ con, không rõ sự mà bảo vệ Thị Hương, nay đứt lìa hai tay. Xét ra họ Hoàng nhà anh hùng, nhân Thanh Hà chưa có tước quận công mô, xin phụ thân xá tội nhỏ Ngọc Yến mà phong làm Thanh Hà quận công, Quý Trạch tạm cho giữ Bao Vinh hầu… (Luân)
– Được, chuẩn tấu vậy đi! Hai khanh còn ý kiến chi không? – Vũ Vương nhìn thẳng vô Loan và Trung –
– Không, thưa Thiên Vương! – hai tên cùng đáp –
– Các khanh còn lại? (Vũ Vương)
Bọn quan lại dưới kia không dám nói chi – tức là đồng ý.
– Thôi! Ngọc Yến! Theo Thế tử xử là thế, ta nghe theo, lần sau không được tự tiện xông vào vương phủ hiểu chưa? Lần này ta còn nhân nhượng cho… Giờ mau mau còn làm lễ tiệc trước Tết… (Vũ Vương)
– Nay mới xử đại án, xin phụ thân chú trọng sức khoẻ, mai làm rồi có Thanh Hà quận công đây con còn biết ơn mà báo ạ. (Luân)
Thực thì Vũ Vương vẫn còn chút nhận thức, nhưng không đủ mạnh để chiếm lại thể xác đang bị hành hạ này. Vũ Vương thấy Phúc Luân cũng đang có ý khẳng định bản thân, thì chút ý thức nho nhỏ trỗi dậy, mới kêu phi tần đỡ từ ghế lên rồi bảo “Được, nay tạm nghỉ đi…”