Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-thuc-uy-ap-tinh-la-cai-ram-gi-cung-nhau-khong-rada-dot-xuyen-nguoi.jpg

Thần Thức Uy Áp Tính Là Cái Rắm Gì, Cùng Nhau Khống Rađa Đốt Xuyên Ngươi

Tháng mười một 25, 2025
Chương 469: Hệ thống tồn tại Chương 468: Tồn vong chi chiến
ta-lao-thit-muoi-tro-lai.jpg

Ta Lão Thịt Muối Trở Lại!

Tháng 1 24, 2025
Chương 69. Giả vờ thật thì thật cũng giả Chương 68. Sở Môn Thế Giới
ngai-hoan-toan-khong-theo-sao-lo-thi-phap-phai-khong.jpg

Ngài Hoàn Toàn Không Theo Sáo Lộ Thi Pháp Phải Không

Tháng 1 7, 2026
Chương 225: Chương 225: (2)
vuc-sau-hanh-gia-tu-vu-khi-nong-bat-nat-co-dai-bat-dau

Vực Sâu Hành Giả: Từ Vũ Khí Nóng Bắt Nạt Cổ Đại Bắt Đầu

Tháng mười một 12, 2025
Chương 397: Hỏa tinh! Chương 396: Vĩnh hằng đắng vực
thien-menh-bat-dau-khat-cai-ta-khong-chut-nao-hoang.jpg

Thiên Mệnh: Bắt Đầu Khất Cái, Ta Không Chút Nào Hoảng

Tháng 1 25, 2025
Chương 197. Đại kết cục Chương 196. Cuối cùng kết thúc
am-thien-tu-ho-tien-gia-lam

Âm Thiên Tử, Hồ Tiên Giá Lâm

Tháng mười một 8, 2025
Chương 1178: Đại kết cục, ông cháu cuối cùng gặp gỡ! Chương 1177: Còn có để hay không cho người đã chết?
tram-than-hanh-ngo-bi-nhan-co-than-giao-hoi-ly-hoa-vuong

Trảm Thần: Hạnh Ngộ, Bỉ Nhân Cổ Thần Giáo Hội Lý Hỏa Vượng

Tháng 10 11, 2025
Chương 232: Thanh Phong Quan (đại kết cục) Chương 231: Cái này một đao, thật sẽ rất soái
vo-hiep-bat-dau-che-tao-thien-co-bang.jpg

Võ Hiệp: Bắt Đầu Chế Tạo Thiên Cơ Bảng

Tháng 2 5, 2026
Chương 482: Trở lại thôn xóm Chương 481: Lại lần nữa cảm tạ Hàn Thiên
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 22 : Anh túc chi mưu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 22 : Anh túc chi mưu

Từ hôm trước nhận được Thái A Kiếm, hắn cũng chẳng rõ sao kiếm lại theo mình từ dưới ao lên, nhưng hắn chắc nịch rằng phải mang kiếm cho Luân – vì đó là lời hắn lỡ hứa trước án thờ chúa Tiên. Tạm gác chuyện đó qua bên, hôm nay là lễ cưới của Trâu, và khoảng 5 – 6 ngày nữa thì Tết.

Người thời xưa muốn cưới xin thì phải qua vấn danh 問名 – xem qua tên tuổi và gia cảnh, nạp sính và thân nghinh 親迎 – tự mình đi đón rước. Về cơ bản là trọng chuyện tiền bạc, nhưng may mắn cho Trâu nhà họ Trần Công lại nhìn vào đạo đức mà làm lễ cưới hỏi, gốc là vợ Trâu không ưa bị bán gả nên bỏ trốn, cha mẹ sợ rồi thì mới thôi thói ấy đi. Yến ăn cổ chỉ có cổ gà, cá trê, cơm, xôi, rượu… Tiệc chưa tàn nhưng hắn nhanh chóng nhờ ông thông gia của Trâu cách trồng cây cà phê, lúa mỳ cho người Thượng rồi bảo ông lên thuê người Thượng làm mà trả tiền cho họ, sau được nhiêu hắn mua hết.

Yến sau đó phi thẳng về Phú Xuân.

…

Trong khi đó, mấy ngày gần đây Phúc Luân cứ gặp ác mộng, luôn gặp thấy cảnh mình bị bỏ tù, đất nước loạn lạc. Nhưng cũng may bên cạnh hắn bữa nay có Tống Phúc Thị Hương – người vợ thứ 4 của hắn mới được ban hôn, hắn không biết vì sao mà giờ hắn cơ thể, ngày nào cũng mệt mỏi, không biết là bệnh gì? Nhưng chỉ riêng đồ ăn của Hương mới làm hắn thôi cơn bệnh một tí nào, nhưng dáng vẻ của hắn càng ngày càng thảm hại.

Thêm nữa, hai tên Nguyễn Phúc Viên với Nguyễn Phúc Nghiễm cứ tới rủ hắn ăn uống – thường thì hai tên này chẳng bao giờ giao du với Luân, mà Luân cũng muốn giảm đau nên theo hai tên đó sầu rượu, cũng có ý chiêu nạp chúng nhưng rồi lại gạt đi. Trương Văn Hạnh và Lê Cao Kỷ mấy ngày liền cũng chẳng thấy Thế tử buồn việc học, hay đau mà nằm trong giường cũng bắt đầu sinh nghi, nhưng chẳng có chứng cứ buộc tội hai tên Viên và Nghiễm.

Mà trong triều, chúa Võ có ý thôi chức của Nguyễn Hữu Ba mà cho làm Chưởng cơ – thấp hơn một bậc, để đưa Nguyễn Phúc Viên kế chức Chưởng dinh Thủy hộ vì thấy Hữu Ba mấy lần cứ đòi tăng ngân sách cho thủy binh, mà thực chất là để chiêu mộ thêm binh lính cho Thế tử.

Cận ngày tết, triều đình tiến hành đổi tiền theo lối cải cách mới, cũng như cải cách và tinh giản một số mặt của hệ thống thuế. Tiền mới quả thực với kỹ nghệ hiện tại khó mà làm giả được vì sợi lanh và sợi bông quá hiếm và toàn phải là hàng nhập, trong khi Trương Văn Hạnh đã đề xuất cấm mua bán vải lanh với dân thường để chống cung cấp nguyên vật liệu tiền giả hoành hành. Việc đổi tiền được thực hiện trong cả nước – tuy chưa giải quyết dứt điểm nhưng đã hạn chế được nạn tiền giả, phá hoại nền kinh tế của bọn lưu manh mà nhất là thương nhân người Tàu thời điểm ấy.

Quay lại về phủ : Ngọc Cơ mấy bữa nay cũng hay đi vào thăm anh trai nhưng cứ bị đuổi đi, chặp nàng cũng bực nên chẳng thèm đến nữa, mặc kệ Luân. Nguyễn Thị Hoàn, Nguyễn Thị Tế ( hai vợ của Luân) ra sức chăm sóc nhưng không ai được chạm vào được Phúc Luân trừ Thị Hương. Hai bà dựa sức kêu thái y trong triều là Johannes Augustus người Tây Ban Nha tới nhưng ông ta cứ bảo là chịu kiếm không ra bệnh.

Chặp dần Luân cũng không thiết lo việc chống loạn thần, sụt cân, hay cáu gắt trước cận thần, tinh thần ngày càng hoảng loạn.

Yến vào Phú Xuân lần này là muốn mong muốn trao lại Thái A kiếm lại cho Luân. Vì sao phải gấp gáp như vậy? Mặc cho còn nhiều việc như tìm chỗ trồng tạm lúa mỳ với cà phê mà hắn còn phải nhờ tạm ông thông gia chứ không đảm nữa, là do hắn sợ Nguyễn Hoàng… Nghĩ lại tự dưng thức dậy trong ao rồi có kiếm sau lưng mà không rõ lý do cũng đủ làm hắn thất cả hồn vía. Đi trên đường đá Phú Xuân, muốn gặp hay đưa đồ cho Thế tử chẳng dễ tí nào.

Yến ở Phú Xuân quen mỗi Ngọc Cơ, mà cũng chẳng thân quen gì, nhưng hắn muốn nhanh nhanh nên đi hỏi người dân quanh vùng phủ của Ngọc Cơ.

Hỏi mò một hồi mới ra : phủ của Ngọc Cơ cũng không quá to, hình thái là một hình chữ nhật, chỉ gồm có 2 điện mà thôi, sơn màu vàng và trát gốm lên rất đẹp, ngay trên bình phong khắc lớn một chữ “Phúc” cây cối hoa cỏ thì trồng khắp vườn – thường nhà quyền quý trồng rất ít chứ không phát ra um tùm như căn phủ này.

– Ê! Đi mô rứa? – đột nhiên nhìn xuống là Thị Bích, con hầu của Ngọc Cơ đang hỏi hắn – Hay he, tự mở cửa tự vô.

– Không nhớ anh bán khoai tây chiên thân thiện à? – Yến cúi xuống một tí để nói chuyện với con nhỏ –

– Không! Anh bán khoai tây chiên là người Tàu mà? Ngươi nói dối ta đúng không? (Bích)

“À con bé này tính ngáo đần dữ!!!” hắn nghĩ. Thực bữa hắn thuế mấy tên giúp việc ở quán là có mấy tên Tàu thiệt, mà con bé này vô tư hay sao mà không biết gian hàng mới đó là Yến, mà nhắc mới, có lẽ vụ mùa khoai tây mà hắn trồng trong vườn của Trạch cũng xong rồi – hắn tính toán kỹ mùa trồng khoai tây ở vùng đồng bằng Thuận Hóa là có nhưng phải trong mùa mưa tức tháng 10 – 2. Sau hắn có thử đem qua bên vườn tư của Kiên trồng thử mà không biết có ra chưa, nếu ra được thì chi phí lời là một, mà nữa là khoai tây trồng được nhiều và có thể trồng tạm dưới đồng bằng – có khả thi hơn với suy nghĩ trồng lúa mỳ của hắn, dễ làm nguồn lương chính hơn.

Ở đây nói thêm vì sao Yến cứ lo việc tìm giống cây trồng mới để làm lương : vì khi Tây Sơn khởi nghĩa tại Quy Nhơn, Quy Nhơn chính là nơi trung chuyển hàng hóa mà nhất là lúa gạo từ Nam Bộ lên nuôi Thuận Hóa, khi tuyến đường này bị gián đoạn thì Thuận Hóa không quá 5 tháng sẽ đói rã rời với số lượng dân cư đông nhất cả đàng Trong – hắn muốn dùng thức ăn để chiếm lấy lòng dân. Chuyện này là hắn tự nghĩ trong lòng để còn tính chuyện nếu bị kẹp đầu như thế của Thuần khi bị Tây Sơn và quân Bắc Hà bao bọc Thuận Hóa nữa.

– Thị Bích! Thôi để hắn ta vô đi. – Cơ từ trong điện nói vang ra –

Yến lè lưỡi chọc con bé một tí, rồi mới mở cửa tiến vào ngôi chính điện. Thực trước giờ hắn chưa bao giờ bước vào nhà quý tộc – kể cả kiếp trước, căn nhà bao bọc toàn gỗ mít thì chưa nói, nhưng lại còn thơm mùi sáp ong để bôi lên để giữ màu gỗ đen khắp gian phòng. Ở giữa có bàn thờ mà Cơ để thờ thánh mẫu Liễu Hạnh – tương truyền là thần tiên trên giới xuống hạ phạm để giúp dân, một trong Tứ Bất Tử Việt Nam. Kết cấu chung căn nhà thì cũng là nhà rường nhưng phang phảng đâu còn kiến trúc đấu củng – mà sau này thời Nguyễn đã bỏ hẳn đi.

– Công nữ… người thờ mẫu à, bổn hạ không biết ấy. – Yến tự đặt mông xuống cái bộ bàn ghế dát đầy xà cừ –

– Bổn công nữ chưa mời ngươi ngồi, nhưng thôi nể công người có ý kinh thế tế dân… bổn công nữ bỏ qua, giờ người đến đây có việc chi? Gần đây bổn nương đang bực bội trong người, ngươi nên cẩn trọng lời từ mồm xuất ra… (Cơ)

– À hà, danh công chi đây? Tới đây xin công nữ giữ lời tặng ta…

Đang nói thì Cơ dằn thẳng mặt Yến, tỏ vẻ khó chịu

– Bạch kim!? Ta nói giúp nhưng không nghĩa là có nhanh, giờ hỏi cái khác đi… (Cơ)

– Hầy… rứa công nữ quen Thế tử không? Lần ni mạo phạm tới đây chỉ để hỏi việc này làm chánh. (Yến)

– Huynh trưởng? Ngươi thì muốn biết chi huynh trưởng? – vừa nói tay Cơ vừa mò dưới bàn một con dao chiến – Dạo ni huynh trưởng bệnh, tâm lý bất ổn, ta đang bực bội không biết cách chưa đây, ngươi muốn ta giúp nói chi thì phải giúp ta biết huynh ấy bị chi…

– Rứa… Thế tử triệu chứng chi?

– Tâm thần bất ổn, hay mệt nhọc… nằm mơ thấy ác mộng, đau nhức cơ thể… rồi mô ngày càng bê tha, rượu chè, chẳng lẽ sau vụ hiến kế cải cách thuế khóa – tiền tệ mà hoàng huynh thay đổi nhiều rứa? Ta nghĩ là tâm bệnh, đến cả tên Tây Dương làm thái y còn chịu bảo không biết bệnh chi…

– À! – Yến hét lên, thực hắn nãy giờ bí mà nghe mấy triệu chứng vậy là biết ngay bệnh nghiện ma túy – Là nghiện ma túy!

– Ma… túy…? (Cơ)

– Nghiện anh túc! Được chưa? Cây nớ làm thuốc giảm đau, dùng nhiều có khi nghiện, nghiện mô rồi thì cơ thể ngày càng suy nhược, đau nhức toàn thân, dễ mẫn cảm hay chi đó ta cũng chẳng nhớ rõ… Mà chung dùng lâu là ảnh hưởng thần kinh, có ngày chết sớm!

Yến nói xong mới nhận ra cái vấn đề : thời này làm gì có vụ nghiện anh túc ma túy? Biết được tác hại nếu dùng nhiều của nó chỉ có thể là bậc đại y trong Đông Y mà thôi – mà nguồn gần nhất chỉ có qua Thanh Hà hoặc mua bán giữa xứ Nghệ An với Thuận Hóa qua sông Gianh. Triệu chứng của Luân thời hiện đại chắc chắn là nghiện rồi hoặc bị hãm hại nếu ở hiện tại.

– Có ai hay làm cơm cho Thế tử!? – Yến nói to vào mặt cơ –

– Hừm… Tống Phúc Thị Hương – mới được ban hôn vào mấy tháng trước nhưng chưa cưới. Cả nhà có chỉ (chị) là lo được cơm nước cho hoàng huynh…

– Rứa là mới vài tháng… còn cứu được! Ta đi cái đã, không được trì hoãn phút mô!

– Ngươi định cứ rứa đi thẳng à? Không sợ chi bị án tù tội hay răng?

– Phải nhanh chóng thôi, có kẻ ám hại Thế tử rồi… Không biết sao Phúc Loan lại biết tác hại của dùng ma túy lâu! Chết thật! Giờ còn canh trưa, cũng ngang giờ cơm rồi, phát hiện là phải ngăn ngay! – nói cái Yến kệ hẳn Cơ mà chạy ra ngoài –

– Khoan! Nghĩ lại đi… thuốc ngươi nói đầu độc mấy tháng chưa chết, không cần phải thẳng mặt chém giết. – nói cái Cơ lại uống ngụm trà, khá bình tĩnh –

– Thế ngài ưa Thế tử thành như Vũ Vương à? Giày vò về thể xác là loại độc hơn cả chết ngay chỗ! (Yến)

Yến nói cái đi ngay, hắn chỉ muốn giải quyết cho xong việc trước Tết, tưởng nhỏ nhưng có khi vì hắn tụng mà Nguyễn Hoàng mới lôi vào hắn và để hắn giải quyết thêm việc này.

Để Ngọc Cơ ở lại uống trà một mình, chẳng rõ lý gì mà không đi cứu giúp Luân?… Chẳng lẽ giận rồi sao…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

6128b417b7d25ba3bb5edefdf8c0408a
Bắt Đầu Ngộ Tính Max Level, Ngộ Ra Công Pháp Có Vấn Đề
Tháng 1 22, 2025
bi-nu-nhan-vat-phan-dien-thoi-mien-chi-phoi-ta-dao-nguoc-cong-luoc.jpg
Bị Nữ Nhân Vật Phản Diện Thôi Miên Chi Phối? Ta Đảo Ngược Công Lược!
Tháng 2 1, 2026
ta-muon-thua-thiet-thanh-nganh-giai-tri-cu-dau.jpg
Ta Muốn Thua Thiệt Thành Ngành Giải Trí Cự Đầu
Tháng 2 24, 2025
tu-tho-nguyen-vo-han-bat-dau-thanh-than.jpg
Từ Thọ Nguyên Vô Hạn Bắt Đầu Thành Thần
Tháng 1 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP