Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-dua-vao-dien-kich-thanh-kinh-di-nhan-vat-chinh-ban-tay-vang.jpg

Ta, Dựa Vào Diễn Kịch Thành Kinh Dị Nhân Vật Chính Bàn Tay Vàng

Tháng 1 30, 2026
Chương 429: Gõ chương cuối Chương 428: Hí kịch bên trong hí kịch
dau-la-ky-ngo-tu-vu-hon-thanh-bat-dau

Đấu La: Kỳ Ngộ Từ Vũ Hồn Thành Bắt Đầu

Tháng mười một 2, 2025
Chương 372: Kết cục (2) Chương 372: Kết cục (1)
vo-hiep-bat-dau-vi-hung-ba-doan-menh-thi-nu-kinh-nghe.jpg

Võ Hiệp: Bắt Đầu Vì Hùng Bá Đoán Mệnh, Thị Nữ Kinh Nghê

Tháng 1 30, 2026
Chương 283: Kiếm Thánh chuyển thế, ảo tưởng của Khấu Trọng Chương 282: Huyết Mạch Bảng Hạng 11, Câu Chuyện Về Vô Song Thành
toan-dan-vong-du-ta-dua-vao-vo-han-kem-theo-dac-tinh-thanh-than

Toàn Dân Võng Du: Ta Dựa Vào Vô Hạn Kèm Theo Đặc Tính Thành Thần

Tháng mười một 12, 2025
Chương 1422: Hoàn thành cảm nghĩ Chương 1421: Chương cuối: Cẩu vật, đừng để lão nương bắt được ngươi!
ca-ca-van-van-tue.jpg

Ca Ca Vạn Vạn Tuế

Tháng 1 17, 2025
Chương 1056. Dưới đèn đường tiểu cô nương Chương 1055. Dạo chơi công viên tiểu ký
chan-nhan-mau-danh-can-ba-nam-cuop-di-yandere-cac-thieu-nu.jpg

Chân Nhân Mau Đánh Cặn Bã Nam, Cướp Đi Yandere Các Thiếu Nữ

Tháng 2 23, 2025
Chương 549. Vi quang Chương 548. Vì cái gì sẽ có Bạch Vị Nhiên
one-piece-dong-bon-cua-ta-qua-khong-dang-hoang.jpg

One Piece: Đồng Bọn Của Ta Quá Không Đàng Hoàng

Tháng 1 21, 2025
Chương 299. Đại kết cục Chương 298. Cuộc chiến cuối cùng
nhan-vat-phan-dien-nu-de-thiep-than-ninh-than.jpg

Nhân Vật Phản Diện Nữ Đế Thiếp Thân Nịnh Thần

Tháng 3 29, 2025
Chương 456. Phiên ngoại một: Đế thi Thông Linh Chương 455. Thần Tô An gặp qua bệ hạ
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 21 : Ái Tử thiên cơ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 21 : Ái Tử thiên cơ

Cựu Dinh nóng rõ thấy, Yến vốn tưởng chẳng nóng lắm vì quá khứ Việt Nam nhiều cây nên không nóng. Nhưng hắn đã sai, vì Quảng Trị vẫn nóng dã man, tới mức hắn phải mua gấp một đôi guốc gỗ để mang đi bộ thay vì chân đất- thực có sự tình này là do hắn đi tòng anh hắn đi cưới nên nhường ngựa cho anh hắn ngồi, còn hắn thì miễn. Đoàn người tầm 20 chục người toàn là người thân trong nhà đi cũng uể oải – nhất là Trâu khi hắn đang mang một bộ đồ cưới.

Đường đi thì không xa, chừng nửa ngày thì tới nơi rồi. Nhưng nóng như này thì bọn chúng lại cố nán đi lại chậm hơn… tạm dừng chân tại làng Hội Kỳ – ngôi làng nổi tiếng với kỹ thuật chạm khắc gỗ tinh xảo, đầy những ngôi nhà rường vô cùng xinh đẹp, có vẻ như phủ chúa cũng là do dân làng Hội Kỳ chặm trỗ chăng? Tiện đường ghé qua chẳng qua là để làm cái kiệu gỗ đám cưới hai người ngồi cho đẹp, lần này là ông bác khác của hắn là Hoàng Hóa Tịnh mua giùm.

Không biết phong tục nơi đâu, nhưng xứ Thuận Hóa thì cưới hỏi gì cũng phải để người lớn trong tộc trai khác ngoài cha ra đứng lễ, vì lẽ này mà lần này Thuần chỉ đi theo để giúp đỡ một phần, còn mang áo lễ đọc lễ đồ vậy đều quy về ông Hóa Tịnh. Trong khi ai cũng mong tới được đường đích, Yến lại cẩn thận đánh giá như sau :

Trong tay hắn là loại cà phê Arabica, như theo mấy tên thương nhân Tây Dương nói, thì nhiệt độ ở khu vực hiện tại có phần cao hơn so với loại cây cà phê này – tất nhiên hắn chỉ cảm nhận qua lời nói và cảm giác chứ không thể nào biết có đúng 18 – 24 độ C không, chỉ là chắc chắn không thể nào vùng này nhiệt độ ngang đó được. Còn độ cao ở đây cũng chưa thích hợp, lượng mưa có thể thừa nhưng đất đai ở đây không thích hợp để trồng Arabica… Nghĩ đến đây hắn muốn tách đoàn lên trên vùng núi xem sao? Nhưng mà đang đi như này mà làm vậy chết.

Đi hồi đói quá lại phải ghé vào làng Kim Long để nghỉ chân, sẵn tiện mua một tí rượu quý làng này. Yến nghe dân địa phương bảo nghề nấu rượu đã có từ lâu nhưng không nổi, chỉ uống trong làng với nhau đem đi bán quanh vùng – hương thơm của chúng nồng thơm, có vị cay đặc trưng, gần như nhà nào cũng làm rượu cả. Cả đoàn ghé vào ăn tạm mấy dĩa cơm sườn – cũng là cơm nên làm Yến chợt nhớ ra còn chưa hỏi Kiên về vụ bắt hến ở cồn hến, chắc về lại Thanh Hà hỏi coi cũng được.

Càng đi, hắn càng thấy khó khăn trong việc trồng loại cây cà phê. Hắn muốn tìm ra một loại thực uống để giúp binh sĩ của hắn trong tương lai có thể giữ tỉnh táo một tí nào đó, cũng như tạo nguồn thu nhập cho hắn sau này, mà hiện tại cách xa Tây Nguyên quá xa, Nam Bàn (Kon Tum và Gia Lai) thì chưa nhập hẳn vào Đại Việt, thành ra hắn chưa thể áp dụng lên những vùng đất lý tưởng mà phải kiếm chỗ thí nghiệm trước để tạo kinh nghiệm.

Mà khung cảnh Quảng Trị đúng như hắn nghĩ, người dân nơi đây thưa thớt, nhiều kẻ chọn bỏ vào Phú Xuân hoặc ra Quảng Bình làm ăn nên đã thưa thì càng thưa hơn. Sống thì tằn tiện hơn trong Chính Dinh (Thừa Thiên) nhiều, nhưng được cái những kẻ ở đây rất thông minh, trung thực hơn vào trong Chính Dinh. Hắn cũng để ý được ở huyện Hải Lăng có thành Thuận Châu nằm phía Đông con sông Thạch Hãn – thành khá bé mà xây cũng kỳ, toàn bộ hành chính hay huyện nha đều đặt ngoài thành, trong khi trong thành chỉ có kho thóc và khó tiền, toàn thành toàn bộ đắp đất tẩt thảy

Để mà nói thì cả xứ Thuận Hóa này được 3 thành trì là thành Phú Xuân, thành Hóa Châu ở Đan Điền (nay là làng Thành Trung) và Thuận Châu này. Trong đó thì chỉ có Hóa Châu là Yến chưa đi qua bao giờ, nhưng nghe mấy người ở Thanh Hà bảo thành có dân cư sống phía trong và khá lớn, đắp đá – chứng tỏ là hơn Thuận Châu rất nhiều.

Mà cũng đừng bất ngờ gì, thời kỳ này thủ phủ đàng Trong hơn đàng Ngoài ở chỗ thành nhỏ mà xây bằng gạch đá, cung điện uy nghi, còn Đông Kinh thì lại to mà toàn đắp đất là đất, cung điện Hoàng đế đổ sập gần hết. Hắn dừng chân với đoàn ở Thuận Châu một lúc, vì phía bên kia Thạch Hãn chính là Ái Tử – nơi từng đóng dinh của chúa Tiên Nguyễn Hoàng. Mà trời cũng chập tối nên dừng chân cũng là điều tất yếu, đi thế mà hơn một ngày mới tới nơi thay vì là nửa ngày. Yến ngồi ăn mía, đoàn thì dựng tạm lều trại mà ngủ, xích cả kiệu lại để kẻ trộm đỡ cướp lấy, nhưng hắn vẫn phải trực đêm.

Hắn nhai mía vì mía cũng dễ kiếm, không cần phải mua thời này, mà đường giúp bổ sung năng lượng cho hắn thức trực đêm,bỗng từ đâu ra một đứa bé ăn xin tiếp cận hắn, chạm chạm đụng đụng hắn mặc hắn bơ, nhưng rồi hắn cùng nhìn qua thằng bé.

– Eng (anh) eng (anh)! Muốn coi bói giải hạn khôn (không)? – đứa nhóc hỏi Yến –

– Không, tao không tin mấy việc ni, mi cần tiền thì tao cho còn không thì thôi. (Yến)

– Eng (anh) bình tĩnh, tác phong Nho gia phải giữ lấy chơ (chứ)? Em đây muốn tới nói nhỏ ơ, là thấy eng (anh) có tướng đại vương nơi, em ngồi bên tê (kia) nãy chừ tánh mãi khôn (không) ra được mệnh cho anh! Eng (anh) rốt cuộc là ai mô từ trên trời xuống hay răng em tánh khôn (không) ra rứa? Mù mờ chỉ thấy nay eng (anh) gặp đại phúc.

– Thằng nhóc này, ha ha! Bổn hạ là thường nhơn, không tin ba cái ni, nói : mi tánh mệnh người ta làm chi? Tên tuổi con nhà mô? (Yến)

– Cha em dạy em nên em hay ra tánh mệnh xin tiền thôi! Coi được ngày mô, xứ mô thời tiết như răng? Tương lai như răng chỉ cần tánh toán là có tiền rôi!

– Rứa tên chi không khai cho anh? (Yến)

– Em tên Nguyễn Hữu Thận 阮有慎, cha em làm nơi trong thành ni nè! (Thận)

Nguyễn Hữu Thận? Thận vốn gốc Nghệ An, cha hắn là Nguyễn Hữu 阮有條 là một người nổi tiếng tài giỏi tới mức cả xứ Thuận Hóa này đều biết ông ta có khả năng coi lịch xem bói vạn năng, tính tiết đoán thời – tựa như Bỉnh Khiêm của trời đàng Trong. Thân Thận sau này cũng ra làm quan cho cả Tây Sơn và nhà Nguyễn. Khuôn mặt hắn sáng sủa, chẳng rõ sao lại ra coi lịch ăn xin kiếm tiền làm gì? Chợt thấy bóng người từ trong huyện nha (như UBND huyện) đi ra – chính là Hữu Điêu :

– Thằng ni! Tau (tao) nói mi bao lần rồi mà răng cứ ra giả làm ăn xin coi mệnh không xin phép! Bị đánh mấy lần chưa chừa à? – nói rồi Điêu nhìn qua bên Yến – Ngươi thứ lỗi, nãy chừ thằng ni nói chi xằng bậy cứ quên hết đi…

– Ha ha! Không sao, ta Hoàng Ngọc Yến, tự Nữ Như người Hoa Lang, tước Bao Vinh hầu ở Chính Dinh. Ta thấy… Hữu Thận tương lai sáng ngời, nhưng phải có chánh kiến và thông minh trong xử sự…

– Ây!? Ngài là Bạch Hổ đại nhơn chi chi đúng khôn (không)? Nghe danh đã lâu nay được gặp, thật quý hóa quá!

Bản thân Yến chẳng màng việc thu lấy Hữu Thận, nhưng lại nhờ Hữu Điêu xem coi nơi nào ở xứ Thuận Hóa trồng được loại cà phê Arabica và lúa mỳ. Điêu cũng là người trải, từng thấy loại giống này từ tay Tây Dương và biết qua cách trồng, đề xuất của hắn thì Arabica có thể trồng ở vùng núi của cả Chính Dinh và Cựu Dinh, nhưng lúa mỳ trồng ở vùng đồi núi Chính Dinh phải có biện pháp quản lý lượng nước mưa tốt. Hai kẻ xã giao mãi mới thôi chuyện.,

Ngày hôm sau, cả đoàn đi ghe tới Ái Tử – nơi đây còn lại một dinh nhỏ của chúa Tiên Nguyễn Hoàng được dùng để làm nơi thờ, hiện tại có thể nói nơi đây là chốn phồn vinh, thua Thanh Hà một chút mà thôi. Trung tâm của dinh đóng tại Cồn Cát, trên nữa có Cồn Kho, hướng dinh hướng chệch về Đông Bắc chứ không phải hướng Chính Nam hay hướng Nam như thông thường các thành trì vua chúa hay làm. Trong khi mọi người thuê nhà trọ – nhà cửa ở đây cũng đa số lợp ngói nhưng vẫn còn vài nhà lợp tranh, thì Yến lại lên trên dinh thờ chúa Tiên.

” Này tên kia, mô ra tới đây rứa? Chỉ có quan lại mới được vô thôi!” Một tên quan lên tiếng, tất nhiên là đợt Vũ Vương cho Yến tước Bao Vinh hầu thì hắn có được đúc một cái ấn nhỏ bằng đồng, trên chạm môn con rùa nhỏ, hắn đưa cho mấy tên kia thì bọn chúng kiểm tra rồi mới cho vô. Hắn vào dinh, thấy rõ sự khác biệt của Văn miếu thờ người Tàu với điện thờ bậc tổ tiên khai cõi khác nhau chỗ là có sẵn người châm lửa cho – dẫu tên này ít khi làm việc. Bên trong có treo cờ Nguyễn Vương, ảnh vẽ thờ Nguyễn Hoàng – một người đàn ông râu dài với khuôn mặt rắn chắc.

Đợi tên đánh lửa rời đi, hắn mới khấn : “Kính cẩn chúa Tiên, vận mệnh họ ngài đang trên bờ loạn lạc, con đây là dân đen có chút tài mọn, không tin mấy chi mê tín mô. Nhưng có thờ có thiêng, có kiêng có lành! Mong ngài phù hộ cho con phò tá họ ngài, cốt là cưu dân khỏi loạn lạc là tâm tư chứ chẳng phải ái mộ mà dựa dẫm chi mô! Mong chữ “Phúc 福” trong “Nguyễn Phúc 阮福” cốt vẫn là truyền ngàn đời cho quốc thái dân an!”. Cầu xong hắn nhẹ người hẳn, vì dạo này nghĩ nhiều chuyện đối phó lâu dài với Phúc Loan nhằm chặn loạn thế nên hắn đôi phần áp lực bản thân…

Trước dinh thờ là chợ hôm Ái Tử, nó chỉ họp chợ vào phiên chiều nên mới gọi là chợ hôm. Hắn vào mua thêm vàng đồ vậy cho cô dâu, việc hai nhà gặp nhau đã xong, mai là cưới còn mốt thì về, họ nhà gái rất đánh giá cao hắn, nhất quyết đòi hắn ở lại ăn cưới chứ không hắn cũng định về thẳng từ ngày mai… Tối đó hắn nằm ngủ, hắn mơ thấy mình đang đứng giữa con sông Ái Tử mà trưa nay hắn mới thấy lần đầu… chẳng hiểu sao lại có ai đá thẳng hắn xuống dưới dòng sông ấy…

Hắn lại có cảm giác bị nuốt chửng như lúc trước khi chết lúc trước, sợ hãi và hoang mang, tựa như hắn đang bị số phận mà Thiên Mệnh đặt ra an bài… Không! Nhất quyết là không!

Hắn chợt mở mắt ra : đúng thật ai đã ném hắn xuống nước, hắn vùng vẫy hồi đạp nước mới ngoi lên được. Hắn vẫn mặc đầy đủ áo quần, xung quanh xem ra là một cái ao chứ chẳng phải dòng sông Ái Tử, ao có vẻ cách dinh thờ Nguyễn Hoàng không xa… Hắn bò lên bờ, lên rồi mới có cảm giác nặng nặng sau lưng tựa có con gì như con trăn dính vào người hắn – thực chất là một thanh kiếm!?

Hắn đem ra, rút vỏ, thanh kiếm chỉ có một đầu nhưng bản nhỏ nên thành ra vẫn là kiếm mặc dù lưỡi hơi cong. Tay cầm ngà voi đính vàng, tạo hình như con sư tử, có viền bảo vệ tay bị tấn công từ phía trước như kiếm đao Ả Rập, bên trên khắc 3 chữ : Thái A Kiếm 太阿劍. “Thái A Kiếm không phải là của Gia Long sao?” hắn tự hỏi, xâu chuỗi lại là gì? Hắn là họ Hoàng 黃, rơi xuống nước 水 thì như chữ Hoàng thêm bộ Thủy là 潢 – tên chúa Tiên, tỉnh dậy trong ao? Vì chữ Hoàng thêm Thủy 潢 nghĩa là cái ao, còn được giao thanh kiếm này nữa… Chứng tỏ Nguyễn Hoàng nghe lời cầu của hắn!

Chẳng bất ngờ chi với cái danh chúa Tiên trong “Thần Tiên” của ông. Thực sự Yến không tin làm là ứng nghiệm, nhưng Gia Long rồi Nguyễn Hoàng đều nghe lời cầu của hắn ư? Cũng quá sức tưởng tượng rồi

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-lien-that-nghiep-ve-que-tren-duong-ban-com-hop
Bắt Đầu Liền Thất Nghiệp: Về Quê Trên Đường Bán Cơm Hộp
Tháng 2 5, 2026
dai-minh-thu-nhat-cong
Đại Minh Thứ Nhất Công
Tháng 2 7, 2026
tenyo-jubaku-yeu-ta-gian-mo-bat-mon-don-giap.jpg
Ten’Yo Jubaku Yếu? Ta Giận Mở Bát Môn Độn Giáp!
Tháng mười một 7, 2025
tu-tram-yeu-ty-dia-lao-giet-thanh-tien-vuong.jpg
Từ Trảm Yêu Ty Địa Lao Giết Thành Tiên Vương
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP