Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tiet-giao-bat-dau-nam-vung-ca-hong-hoang-deu-dien-roi.jpg

Tiệt Giáo Bắt Đầu Nằm Vùng, Cả Hồng Hoang Đều Điên Rồi

Tháng 1 30, 2026
Chương 102 Cẩu đạo chung cực Chương 101 Tất nhiên không thể phản kháng, vậy thì gia nhập vào
quy-dao-tu-tien-ta-co-the-mien-tru-dai-gioi.jpg

Quỷ Đạo Tu Tiên: Ta Có Thể Miễn Trừ Đại Giới

Tháng 1 21, 2025
Chương 32. Ta tức là thế giới Chương 31. Tam Đạo Tổ đến cùng đang tìm cái gì
cap-khong-noi-le-hoi-danh-phai-cuoi-ma-mon-thanh-nu

Cấp Không Nổi Lễ Hỏi, Đành Phải Cưới Ma Môn Thánh Nữ

Tháng 12 19, 2025
Chương 863: Chờ Hồng châu biến thành tiên giới thời điểm, ngươi ta làm lại phù một Chương 862: Thánh nữ cứu thế
sieu-cap-van-den-he-thong.jpg

Siêu Cấp Vận Đen Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 1259. Nhân gian không đáng Chương 1258. Kết thúc
dau-la-hon-ky-qua-truu-tuong-duong-tam-le-roi.jpg

Đấu La: Hồn Kỹ Quá Trừu Tượng, Đường Tam Lệ Rơi !

Tháng mười một 29, 2025
Chương 745: Lớn hoàn tất Chương 744: Một đám Hồn thú vậy mà đều là bằng hữu
quy-than-quan-net.jpg

Quỷ Thần Quán Net

Tháng 1 21, 2025
Chương 207. Đại kết cục Chương 206. An bài
tai-bien-ta-co-the-vo-han-them-diem

Tai Biến: Ta Có Thể Vô Hạn Thêm Điểm

Tháng 12 24, 2025
Chương 380: Thứ chương Tà Thần ( Bên trong ) (2) Chương 380: Thứ chương Tà Thần ( Bên trong ) (1)
ta-dai-huyen-nguoi-don-cui-tap-vu-than-ma-moi-tranh-lui.jpg

Ta, Đại Huyền Người Đốn Củi, Tạp Vụ Thần Ma Mời Tránh Lui

Tháng 12 5, 2025
Chương 722: Đại ô quy? (Chương cuối) (2) Chương 722: Đại ô quy? (Chương cuối) (1)
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 18 : Đỗ Thanh Nhơn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 18 : Đỗ Thanh Nhơn

Đã tháng 1, mặc trời mưa, Yến cũng quyết định về làng thăm gia đình. Từ hồi chuyển sinh về đây, hắn đôi lúc cũng nhớ quê nhà kiếp trước – những thứ phải mấy trăm năm nữa mới xuất hiện, nhưng hắn tự định thần rằng : Sống thì phải lo chuyện hiện tại trước. Khác với lần đi vô Phú Xuân, Yến lần này mua hẳn một con ngựa giá 5 quan, cốt là vì việc buôn bán hợp tác với Kiên cũng khá thành công, người địa phương hay Tây Dương đều khá thích cái món hắn cướp từ tương lai về.

Thường có khi tháng hắn kiếm về gần 10 quan – phải biết trung bình hắn thấy người dân Hoa Lang kiếm cả tháng mới tầm 2 – 5 quan. Tất nhiên hắn vẫn làm ở chỗ Trạch nhưng chỉ để cho vui, căn bản là để không một nghề rèn của cha ông.

Hắn xuất phát, đi mãi tới làng Triều Sơn Tây thì mới tạm dừng để nghỉ. Mà đúng thật có ngựa đi nhanh hơn thật – ngựa ta không uy dũng như họ thường tưởng, chúng cao tầm 1m50, trọng lượng chỉ có 170kg, đầu to, ngực lép và bụng to, lưng thì vài phần võng chứ không thẳng. Khả năng chạy của chúng thua xa mấy giống ngựa khác, nhưng được cái sức đề kháng cao, cho gì cũng ăn và đặc biệt là sức bền của chúng mạnh hơn những loại ngựa Âu và phương Bắc tràn xuống.

Có lẽ ngựa ta tính kham khổ, kiên cường thành quen tự thuở Thánh Gióng một mình đánh nhau với giặc Ân? Việc tôn ngựa của đức Thánh lên thành ngựa sắt, điều nào phản ánh sức bền, khả năng chịu khổ nhưng chậm chạp của nó. Vì ngựa ít cân nên Yến cũng không mang nhiều đồ lắm, hắn mang đâu toàn quần áo, một bộ dụng cụ rèn và thanh kiếm lẫn đao. Trạch có ý thuê người theo bảo vệ hắn nhưng hắn từ chối : mấy tháng liền rèn xong đều tập võ và chạy bộ, hắn cũng tốt thể lên mấy phần ở nhà Trạch.

Thực ra trước hắn cũng theo cái lối rèn – võ – học – chạy bộ, sau đi làm xa thì hết cái vụ học, mà có đi chăng nửa thì hắn xuất phát sớm hơn bọn kia cả một phần tư đời người nên cũng chẳng mảy may gì cả, giờ thuộc có khi cũng 4000 – 5000 chữ Hán – Nôm. Với lại nếu tập như vậy mà ăn thiếu chất như ở nông thôn thì tổ hại sức, hắn học điều này qua việc tập thể hình từ kiếp trước, nên thành ra giờ có nhà Trạch nuôi đồ tốt hơn thì hắn tập luyện hiệu quả hơn, cơ thể phát triển đủ hơn.

Đang ăn cơm ven đường, không biết hữu duyên hay sao mà có kẻ chạm vào sau lưng hắn : “Xin hỏi, có phải là Ngọc Yến khôn (không)?” Hắn nhanh chóng nhìn lui và nhận ra đó là Nguyễn Linh Thiều – bằng hữu kết nghĩa hơi gượng ép của hắn, nhưng giờ hắn có phần xơ xác chứ không phải dạng đủ ăn như thời mới gặp nữa.

– Ây? Thiều huynh!? Mô ra giờ lâu không gặp mà xơ xác ri? – Yến đi khỏi làng xã mới hơn nửa năm mà đôi giọng của hắn đã theo thói thành thị –

– Hà hà… – Thiều ghé nhẹ vô tài Yến mà nói nhỏ – huynh răng giờ mang kính rứa? Ta nghe nói mô người giàu mà phải già mới mua cơ mà? Mà giờ ta đang phục kích một tên phản ăn trộm gần đây nên mới ăn mặc ri thôi!

Nói rồi Yến cũng hiểu, giả vờ mời cơm rồi hai tên cùng ăn. Hình như tên bị truy nã là một kẻ trộm chó quanh vùng Triều Sơn, chó là vật giữ của giữ vịt của dân làng nên họ hận lắm… Chỉ đợi tên kia mới đi ngang qua, Thiều đứng lên hét lớn “Bớ người ta thằng trộm chó tề!” ngay lập tức, một đám lính phủ chúa ập ra bắt tên kia. Mà thời này làm gì có xe máy mà chạy như trộm chó hiện đại? Tên kia nghe bị tri hô thì chạy nhanh như cắt, mấy tên lính bắt lại không nổi.

– Thằng kia! Ăn trộm còn chạy hả? – tiếng hét của một gã đàn ông cao to,đen, bặm trợn vang lên –

Người đàn ông đó chính là Đỗ Thanh Nhơn 杜清仁, hắn một tay vươn lui sau, lấy thế nắm lao tựa như đi thi Olympic vậy. Chỉ khác là hắn cầm giáo, và hắn không nghiêng người một tí nào, một ném kéo theo một luồng Võ Thần tựa như con hạc – xuyên thủng bắp đùi tên kia ngay tại chỗ. Cả đám lính nhảy bồ vào đánh liên tục, dân quanh cũng tham gia đánh trộm chó.

Kẻ này Yến mới nhìn qua là thấy uy thế ngập trời, là kẻ có võ tính cao cường! Về phần tên trộm, Thanh Nhơn chặn người ta đánh tên kia lại, đem cho lính đưa lên tri huyện.

– Hầy, mấy mệ đừng có mà đánh như rứa… kẻ có tội có triều đình lo! (Nhơn)

Tính tình Thanh Nhơn cứng rắn với những kẻ vô đạo bất lương, mềm dẻo và hài hước với người thường. Kẻ như này sau có công lớn lập Nguyễn Phúc Ánh lên làm Vương, là một trong Gia Định Tam Hùng, chỉ tiếc nhiễm thói của Phúc Loan, dần dần có ý lộng quyền, nhưng vẫn luôn hướng lòng về Nguyễn Vương. Để mà so sánh thì hắn chính là Trương Phi của Việt Nam, hữu dũng vô mưu…

Khác cái Nguyễn Phúc Ánh nghe lời xu nịnh mà giết hại Thanh Nhơn – làm lực lượng Tây Sơn có thời cơ đánh thắng liên tục quân Nguyễn, chứng tỏ gì? Thanh Nhơn mạnh tới mức mà Tây Sơn cũng phải sợ, đánh không lại.

Yến có hỏi qua Thiều, biết tên trộm kia ăn trộm ở Triều Sơn Đông rồi mới qua đây, đội một của Hữu đội trưởng Đỗ Thanh Nhơn – kẻ vừa mới nhậm chức sau khi đánh gãy tay tên đội trưởng ăn hối lộ tiền nhiệm. Không ai biết Nhơn từ làng nào ra, chỉ biết Nhơn là người Hương Trà, chứ chẳng rõ cha mẹ hắn đâu. Yến thì thấy rõ được cái tài và tương lai của Nhơn, mới thực lòng dặn dò Thiều :

– Ái Đức huynh, người này tuy nhìn lỗ mãng nhưng chí khí và tài năng có đủ hết, được thì huynh phải theo hắn, trau dồi thêm kinh sử mà làm quân sư cho hắn, ép lại khí thế tung trời của hắn lại là có thể phụng quốc cưu dân. (Yến)

– Ây cha! Nữ Như huynh nói quá, thực nhìn Nhơn trưởng có phần ngu đần, nhưng dáng kiêu hùng, phải chi có kẻ khuyên răn trong xử sự thì đúng là tốt, ý huynh tựa Văn Thánh vậy, tại hạ nhận! (Thiều)

Vậy Văn Thánh là gì? Không phải lần đầu Yến nghe tới nó, Yến lúc ở Bao Vinh có tiệm sách của tên người Tàu tên Vịnh – gọi là tiệm sách nhưng cũng coi là thư viện. Văn Thánh là những người học rộng hiểu sâu, biết nhiều thứ, có thể biết hướng trị dân, tạo cảnh thái bình – nhưng họ luôn bị cái gọi là Thiên Mệnh trấn áp, chỉ có thể lợi dụng những thời khắc Thiên Mệnh đứt đoạn mà thay đổi cục diện, khai thông tân thiên.

Ở Trung Hoa, có Tư Mã Ý tính kế lập đế nghiệp, nhưng khổ nỗi gã tính kế cho con cháu nhưng không tra xét Thiên Mệnh – thành ra nhà Tấn của họ Tư Mã nhanh chóng suy tàn và sụp đổ. Đại Việt? Ta có Nguyễn Trãi – theo Đại Việt sử ký toàn thư ở đây, cụ đã nhìn được 10 phần thì 1 phần của Thiên Mệnh cho thấy Đại Việt sẽ suy vong, chỉ có một hướng thay đổi là phò Lê Lợi nên cụ không động thủ ủng hộ nhà Hậu Trần.

Hay ghê hơn là Nguyễn Bỉnh Khiêm – cụ biết cảnh nước như nào trong tương lai, tiên đoán được tương lai nhưng chỉ tiết lộ mập mờ chứ chẳng chỉ thẳng cho người đời. Vì Văn Thánh sống phải khôn ngoan, biết đoạn nào là thiên thời để đảo ngược, bẽ nhánh Thiên Mệnh đi hướng khác. Không được tiết lộ trước Thiên Mệnh cho thường nhân, chỉ tự mình tính toán cho hợp đời.

Sách cũng nói : Văn Thánh hội tụ đủ tri thức, nhân đạo, cương trực, khiêm tốn. Người đạt đến Văn Thánh có khi hợp thời có thể xuất khẩu biến thiên – như với Nguyễn Hoàng, cụ Khiêm có lẽ thấy ông có tài nên mới thực hiện kỹ thuật này để tạo lối nhỏ cho Hoàng thoát, chứ mệnh Hoàng có khi chết nhiều hơn sống, ấy cũng là nhân đạo của cụ.

Văn Thánh cũng toả ra hào quang riêng, nhưng mấy trăm năm người ta không còn thấy Văn Thánh nào nên cũng không rõ hình hài ra sao? Với lại người sau học càng nhác, càng lệch ra khỏi chân lý việc học. Thêm nữa là việc Văn Thánh thường chết thảm – không thảm thì gia quyến thảm, chỉ có cụ Khiêm là số hiếm không bị cái gọi là Thiên Mệnh trừng phạt.

Đang nghĩ suy thì Nhơn như con gió đã ngồi cạnh Yến rồi.

– Hây? Ni là cái chi ri? – hắn đụng liên hồi vào cái gọng kính của Yến –

– Kính mắt, trị bệnh mắt lão đó đội trưởng. (Thiều)

– Ha? Thú vị đấy! Bằng hữu của ngươi có khác đấy, còn trẻ mà mắt như cụ già chắc là có tài lắm! Hữu tật tất đa tài! (Nhơn)

– Ngài là Thanh Nhơn? (Yến)

– Đúng! Sao nào!? (Nhơn)

– Ngài có tài, nhưng nghiệp từ mồm và động ra rất nhiều, giờ ít không sao, sau ắt mệt… Mà ngài thân hình lực lưỡng lỗ mãng mà dụng Hạc quyền – chứng tỏ biết cân bằng 2 thái cực! Nên tiếp tục phát huy nếu muốn sống lâu. (Yến)

Nhơn ngẫng cả người ra : lần đầu có kẻ thực dám dạy hắn ngoài sư phụ của hắn – người thấy tài của hắn mà ra sức dạy hắn việc cân bằng tính tình với uyển chuyển qua võ, giờ cũng tương tự có kẻ dạy hắn cân bằng giữa tài và đức. Hắn thấy tên đối diện rất thú vị, muốn làm quen một phen?

– Ngài không sợ ta như bọn khác, ta thấy ngài có phần học thức! Bổn thân ta luôn muốn giao du với học thức như Thiều đây! Xin hỏi… ngài tên chi để tiện xưng hô đây? (Nhơn)

Yến thấy trời nắng đỉnh – chắc khoảng 2 giờ chiều ở Huế. Hắn đội nón lên, mang cái cặp gỗ tựa như cái hộp lên.

– Bổn hạ Hoàng Ngọc Yến, tự Nữ Như, tước Bao Vinh hầu, nào ngài tới Thanh Hà bổn hạ ất tiếp đón. (Yến)

Nói rồi hắn lên ngựa chạy, Nhơn thì hứng hởi vì việc gì không biết, lôi Thiều qua bên hàng rượu uống rượu với bọn lính mới bắt trộm xong. Mà Hưng – bản thân hắn ngày càng quen biết nhiều điều, hiểu rõ nhiều thứ và hoà nhập vào thế giới này hơn. Càng ngày hắn càng là Yến, càng ngày hắn càng chấp nhận những thứ đời này cho hắn : một danh phận, một bản tính, một cuộc sống… một con người mới trong kiếp này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thuy-hu-bat-dau-max-cap-vo-luc-mang-mac-bac-tong
Thủy Hử: Bắt Đầu Max Cấp Võ Lực, Mãng Mặc Bắc Tống
Tháng 12 4, 2025
nguoi-o-tieu-ngao-bat-dau-thoi-dien-luc-kho-tien-tac
Người Ở Tiếu Ngạo, Bắt Đầu Thôi Diễn Lục Khố Tiên Tặc
Tháng 1 1, 2026
hearthstone-chi-lam-ruong-linh-chu.jpg
Hearthstone Chi Làm Ruộng Lĩnh Chủ
Tháng 2 5, 2026
thong-thien-truc-tu
Thông Thiên Trúc Tu
Tháng mười một 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP