Chương 17.5 : Nguyễn Phúc Luân
Phúc Luân 福㫻 là con thứ của Vũ Vương và Chính thất Trương Thị Dung. Hắn từ nhỏ vốn lớn lên cùng người anh cả là Nguyễn Phúc Chương – vì hai anh em thua nhau đúng 1 tuổi.
Hắn từ nhỏ cùng anh say mê học rèn luyện kinh thư, học việc trị quốc, kinh thế tế dân. Cũng được chúa cho đi học tại võ đường Thiên Mục Sơn nên võ thuật cũng khá tinh thông.
Để mà nói thì : Chương thua hắn chỗ là Chương là người hiền lành, dễ gần, còn hắn thì là người sâu sắc và cẩn trọng. Loại người như Chương thì không sao khi là thường dân, vấn đề khi là quý tộc.
Cùng cái năm mà tên Ngọc Yến giết hổ, Chương bị Loan đầu độc lâu ngày từ trước – cũng do không phòng bị, nên qua đời. Cái chết của Chương làm Luân để ý hơn giặc Loan, nhưng hắn chưa thể làm gì Loan lúc bấy giờ.
Mấy ngày tang với ngày hạ mộ, Luân luôn khóc vì sự ra đi uất ức của anh hắn. Thề rằng phải trả thù này cho anh, Phúc Loan trước làm ô uế chúa đã lâu, tính kế cũng kỹ, biết trước chúa nhắm Luân làm Thế tử mà phong, hắn nhanh chóng tìm cách tiếp tục lôi kéo và cô lập Luân.
Luân cũng biết điều đó, hắn biết Loan sẽ đối đầu mình gay gắt hơn vì Luân là kẻ cẩn trọng. Suy cho cùng, dù được lập làm Thế tử, nhưng chưa chắc hắn đã được chúa Khoát cho phép nối ngôi sau mất, hoặc có khi bị gian thần xúi bậy, làm việc ô uế với chúa thì hắn phải hành động trước.
Loan khuyên chúa Luân tài nghệ võ thuật cao cường, đặt phong Luân chức Chưởng cơ – chức võ quan cao thứ 2 trong hệ thống võ quan triều đình chúa Nguyễn. Điều này đặt Luân dưới sự giám sát của Cửu Thông, với bị bắt đi chinh chiến với Cao Miên, Xiêm La, muốn mượn chiến sự làm Luân ít thì không rõ việc ở Phú Xuân, nhiều thì tử mạng. Nên hắn giữ chức vài tháng thì thôi không giữ nữa, tự xây dựng lực lượng riêng.
Hắn biết, hắn đâu ngu? Hắn mưu mô và luôn dè chừng mọi người chứ chẳng như Chương. Chợt Kỷ cùng Cơ bước lên thuyền từ một con ghe nhỏ, thang bước được bọn lính hạ xuống, hai người cùng bước lên gian trên của tàu. Đêm nay Cơ mang bộ áo đối khâm màu hồng thêu kỳ lân vàng, trong không khí hiện ra một màu hồng giữa thảm màu đỏ – nâu – đen.
Luân quen Cơ khi nào? Vì trước đó, hắn con bà trưởng Cơ con bà thứ, với lại Cơ sinh sau Luân tận gần chục đứa em khác của hắn – hắn quả chẳng nhớ hết. Nhưng hắn ấn tượng với vườn hoa mà Cơ trồng trong đô thành Phú Xuân, ấn tượng một điều nữa là Cơ là con gái mà ngoài sách vở còn thạo võ thuật.
Luân cũng nghe bao tên đòi cưới Ngọc Cơ, cũng nghe nói Cơ một mình bưng liền mấy tảng đá phục lại thành Phú Xuân – cơ bản là hắn nể, hắn không tài nào bưng nổi một cục đá như vậy một mình. Mà thực một cục đá to như vậy có khi 2 người bưng còn chưa nổi nói gì Luân? Luân còn tự nhục vì cùng học Thiên Mục Sơn phái mà hắn mãi cũng không đuổi kịp Cơ – thật là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”.
Hắn gặp Cơ như nào thì hắn kể vậy. Còn Hạnh, Hạnh thân dạy hắn từ nhỏ, hắn chỉ biết Hạnh rất giỏi, giỏi văn chương thi ca, người gốc Nghệ An. Vì thế mà Luân tin tưởng Hạnh nhất – Hạnh là người thanh liêm chính trực, mới chiêu mộ Hạnh làm quân sư, à không, tôn lên làm quân sư.
Kỷ thì làm Thị giảng đọc sách cho cha hắn. Nhưng kể từ khi Vũ Vương ham chơi hưởng lạc, Cao Kỷ cũng không cần phải đọc sách cho chúa nữa nên chuyển sang đọc cho hắn nghe. Cao Kỷ người làng nào thì Luân không biết, quen cũng chưa lâu, nhưng Kỷ tính tình cương trực, ít nói, cũng bất mãn với Loan mà không dám nói, Luân mới thu vào hội.
Riêng Hữu Ba là bằng hữu từ nhỏ của Luân, việc chiêu mộ thành ra dễ. Hữu Ba thì dễ bộ. trực hơn Cao Kỷ, thu Cao Kỷ vào cũng là để áp chế lại Hữu Ba, cũng là để vận dụng lực lượng thuỷ quân để áp chế lực lượng bộ binh của bọn Loan – Thông.
Thuỷ quân đàng Trong mạnh hơn đàng Ngoài rất nhiều, lực lượng đón dọc sông Hương và sông Kim Long – bọc quanh Vương Đảo có thể áp chế và kiểm soát Phú Xuân dễ như lòng bàn tay. Lỡ như chiến loạn thì sẽ có thể nã pháo vào Vương Đảo. Nhưng cái quan trọng là xung quanh Phú Xuân toàn là quân phủ chúa bộ binh nên cũng phải cẩn trọng.
Toàn bộ lực lượng bây giờ của Luân là khoảng 2 vạn quân, mà chủ yếu là thuỷ binh, tướng hay binh trên bộ Luân thiếu cực kỳ… Nếu như hắn bị giết thì sẽ không có ai phò những tôn tử (con cháu) của hắn…
Cơ và Kỷ ngồi xuống. Nay tối ăn chỉ toàn đồ chay giả mặn – nay mùng 15 âm lịch, mặc dù từ thời Vũ Vương xưng Vương thì Nho giáo ngày càng được trọng nhưng trong đời sống thì Phật giáo vẫn chiếm ưu thế. Luân chủ động gắp một miếng nấm to vào chén của mình, Cơ đứng dậy múc cơm vào chén của Luân.
Người ta nói cơm múc mà múc 1 đợt thì là múc cho người âm, nên Cơ xới cơm xong thì múc cho hắn 2 lần cơm. Luân cũng coi là thể lòng tôn trọng mà nhận.
– Lần sau không cần làm rứa mô… – Luân khẽ nói răn Cơ –
Lần trước Ngọc Cơ đột nhiên xuất hiện cứu hắn, là do Cơ muốn vào phủ Thế tử xin trồng hoa trái cho đẹp lên cái phủ của Luân. Chợt thấy đống lính máu chảy lênh láng bất tỉnh thì mới xông pha tương trợ. Luân vốn muốn giấu hoàng thất nhưng như vầy thì hắn cũng chấp nhận để Cơ tham gia.
Bốn người ngồi ăn một hồi – bữa ăn là bữa sum vầy, là bữa chia sẻ thổ lộ tâm tình. Cớ ấy mà bọn chúng luôn lấy tiệc cơm ra làm cớ gặp mặt.
– Nay chuyện mua giáp khí như nào rồi? Thuỷ quân của Chưởng thuỷ (Chưởng dinh Thuỷ hộ) mấy năm nay cắt xén, không đủ trang vật tư. Mà thuỷ quân là chánh quân của quân ta, không thể nào khinh thường được. (Luân)
– Ngọc Cơ công nữ, người có liên lạc được với tên Hoàng Quý Trạch chưa? (Hạnh)
– Tin xấu : Quý Trạch đang rèn giáp khí cho tên Loan rồi. Ta vốn định dùng mỹ nhơn kế lên hắn mà nhờ giúp rèn nhưng không thể… có thể hắn đã theo Loan từ lâu rồi. (Cơ)
– Hầy… còn tin chi không? – Luân thở dài đặt chén rượu xuống –
– Hửm? Có chơ anh, có lẽ như loại giáp khí của tên Trạch chất lượng chưa được tốt lắm mô. (Cơ)
– Phi lý… Hàng rèn Quý Dung tự mấy năm ni đều nổi tiếng là đồ bền mà? (Kỷ)
– Ta nghe tên Ngọc Yến Bao Vinh hầu bảo : chúng thường trộn thêm một tí tạp chất nhằm ngăn sự rỉ sét của sắt khi ở lâu dài. Nhưng càng để lâu thì sắt càng mềm hay chi đó, hắn dụng kỹ thuật mạ bạch kim để giữ độ cứng và không bị rỉ sét. (Cơ)
Thực tên Yến hay nói tào lao, nhưng cũng có phần đúng. Để thêm tí tạp chất vào sắt sẽ giúp sắt đỡ rỉ sét một chút nếu làm đúng, nhưng để lâu sẽ giòn và dễ gãy – yếu tố này cũng đáp ứng việc giáp khí dùng dễ bị hoang phí sau chiến trận. Nhưng với loại quân ít và nhỏ, tinh nhuệ thì dùng phương pháp tốn tiền hơn là mạ bạch kim lại tốt hơn.
– Hừ?! Thực thế thì tên kia cũng là kẻ thực sự có học, không như lời đồn suông! – Hạnh cười lớn rồi nói như vậy –
– Ha ha ha…! Thầy với ta đúng là chung một chí! Quả thực tên Bao Vinh hầu kia… mấy tuổi biết tứ thiên tự (4000 chữ) mới 13 một mình giết hổ… rõ không đơn giản! (Luân)
Cao Kỷ nãy giờ chẳng nói gì, cứ ăn chằm chằm, giờ mới mổ mồm ra nói một tí :
– Nhưng mà bạch kim rất hiếm, ta chỉ biết mỗi bọn Hoa Lan (Hà Lan) là hay mua bán số lượng lớn bạch kim…
– Tất nhiên? Giờ nhập từ Thanh Hà thì đã có tên Trạch lộ rõ khả năng Thanh Hà đã bị Loan đưa vào vùng ảnh hưởng rồi! Chi bằng… con – Loan nhìn thẳng vào Luân – nhờ Hải Phố (tức Hội An) quận công là Hoàng Phủ Định 皇甫定 mua hộ rồi chuyển ra đây?
– Quân sư có ý hay, ngài nên nghe theo, giờ tên Quý Trạch kia ta nghe nói cũng sắp được phong tước Thanh Hà quận công vì mấy cái vụ đóng giáp khí cho triều đình, nếu thực sự hắn là tay chân của Loan thì chuyện ta dễ bị gây khó dễ. (Kỷ)
Lời hai kẻ sắc sảo nhất trong nội bộ làm Luân yên lòng phần nào, định bụng sẽ làm y theo.
…
Mặt khác, phía bên kia là một chiếc thuyền khác. Trên thuyền lại có cả Loan và thêm 2 tên khác : Nguyễn Phúc Viên và Nguyễn Phúc Nghiễm…
– Hà hà… – Loan cười khẽ một cách nham hiểm – các vị đều từ khi Ngọc Cầu sanh được công tử Thuần (Nguyễn Phúc Thuần) quyền thế của các vị ngày càng cao, giờ ta… muốn các vị giúp vài điều… Hè hè… làm hộ ta vài điều
– Ực – Viên uống ngụm rượu, tay đang ve vãn chính đứa em gái ruột của hắn – hảo…! Ý ngài Lễ thượng là ý tốt, ý chi cũng tốt hết! Nói đi! Để ta và Nghiễm đệ đây còn làm chơ?…
Hai chiếc thuyền chạy song song nhau, bàn bạc ám hại lẫn nhau – người ta nói “Vô duyên đối diện bất tương phùng” thế hai con tàu cũng có thể coi là thế ấy. Nhưng Loan bàn bạc cốt là lôi kéo thêm vào, đợi đưa được Phúc Thuần thì dẹp hết lũ thanh cao trong triều mà thay bằng mấy tên cặn bã như Viên và Nghiễm… Cốt yếu là quyền lực tập trung vào tay hắn, địa phương đã thành nhưng trung ương mới hơn nửa.
…
Luân quyết định là nghe theo vậy, hắn muốn vũ khí tốt để bù số lượng binh sĩ. Ban đầu không có ý vậy nhưng từ lời Cơ kể lại thì hắn thấy hợp với thế bây giờ của hắn – bản chất hắn may, may vì gặp Cơ chứ gặp những hoàng thất khác dễ gì theo phe đang yếu thế của hắn? Lần này hắn thẩm thấy Ngọc Yến quả thực không phải dạng thường – kiến thức của Yến rất rành về binh khí, hắn cho là thế nhưng vẫn chưa quyết sẽ chiêu mộ Yến hay không? Dẫu sao Yến nhận bổng lộc của Loan nhiều quá, một tước nhỏ với hơn chục quan tiền, Luân chẳng dám liều. V
Với Luân : chính xác là trên hết, sai lầm có thể có nhưng không thể có bây giờ. Hắn cũng đâu biết, Yến có thể sẽ thay đổi cái vận mệnh bị ép tức chết đâu? Tạm thời hắn tạm gác chuyện đó và chuyện giáp khí qua một bên…