Chương 17 : Chuyện tiền nong (trung sự)
Hiện nay loại tiền Thái Bình thông bảo quá dễ làm giả, mà triều đình lại cũng chẳng mảy may quan tâm, cứ để lộng hành. Nãy ngoài cửa Cơ có thử đạp lên mấy đồng tiền Yến ném thì thấy nát vụn – cũng là lần đầu cô biết tới sự tồn tại của tiền giả. Nếu tình hình cứ tiếp tục thì lạm phát sẽ vô cùng cao, chi phí hàng hoá tăng vọt, nhân dân các xứ đều chịu không nổi.
Yến cũng không biết sao Cơ lại hỏi hắn cái này. Cái Yến biết là Cơ phần hoài nghi về tiền giả, phần muốn làm nhục hắn, biến hắn thành kẻ tiểu nhân lo tiểu sự – nhưng vấn đề tiền bạc thì cả mấy nhà quan trong các triều đại trong lịch sử Á Đông đều thực hiện khá tệ…
– Sao công nữ ngài đây lại hỏi? – Yến thôi dòng suy nghĩ bằng một câu hỏi thăm dò đối phương –
– Ta tưởng… Nữ Như ngươi đây, có tiếng mới mấy tuổi biết tam thiên tự, tứ thiên tự? Chuyện nớ (ấy) tổng Hoa Lang đồn khắp phủ Triệu Phong đã mấy năm. Ta từ nhỏ luôn muốn coi là ai mà giỏi rứa (thế)? Nhưng giờ mới biết là ngươi… (Cơ)
-Hơ!? Chuyện nớ (đó) mà lại truyền xa đến rứa (vậy)? Tưởng đã im nghỉm từ mô (đâu) rồi? (Yến)
– Là ta đi thăm dò đấy, ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của bổn công… – Cơ có hơi vênh mặt lên, tỏ ý khinh thường Yến –
– Thực, giờ lấy sợi bông của bọn Tây Dương, và sợi lanh của bọn Tàu, dệt lại rồi cắt thành tiền giấy – cốt đủ bền mà nhẹ, khó làm giả với kỹ thuật giờ, nếu phủ chúa còn đóng ấn khắc ẩn mã, viết thêm định mã (mã số) vô thì càng khó hơn… Với chủ trương thu hồi Thái Bình thông bảo lại, bây giờ thợ rèn gà mờ cũng có khuôn mà ép thành cái đồng đó, làm giả cũng khá tinh vi… (Yến)
Hắn im hồi lâu, uống chén trà thứ hai chứ không nói gì nữa, Cơ chờ hắn nãy giờ, nhưng vẫn ra hiệu cho hắn nói tiếp.
– Có thể, công nữ nghĩ rằng : nguỵ Hồ ( nhà Hồ Quý Ly) làm tiền giấy, nhưng đâu thành công? Thực tế rằng : nguỵ Hồ làm giấy quá dễ làm giả, biện pháp định mã chưa áp dụng, với lại dễ rách, loại to để đóng khuôn lên cho dễ không lem. Nếu ta dụng công thức trên, ta đoán mô chừng việc đan khung cửi sẽ giúp tạo hình dễ dàng hơn, khó làm giả bằng vẽ… (Yến)
– Yến nói tiếp – Một vấn đề nữa là chi? Nguỵ Hồ in quá nhiều – dẫn tới mất giá trị đồng tiền, lạm phát tăng cao, nhân dân mua hàng phải dùng quá nhiều tiền. Để khắc phục? Nhà Minh – Thạnh giờ in hạn chế số lượng và chỉ để mệnh giá cao, chứng tỏ răng? Kỹ nghệ của Tàu chưa đủ để mà dám lưu hành tờ tiền giấy rộng rãi. Với lại nữa, phải từ từ thu hồi tiền cũ, tránh gây khó khăn cho nhân dân tiêu dụng.
– Mà… ở Thuận Hoá dân cư đông đúc, lại quen thói ham chơi hưởng lạc, thuế nhiều năm miễn không thu… Các dinh phủ khác, thuế cồng kềnh lại quan tham ô, tiền mất giá, tương lai nổi dậy ắt sẽ nhiều… Hầy… Tốt nhất công nữ nên khuyên chúa thượng giải quyết sớm, không ngai chúa khó giữ!
– Này cái tên kia! Ưa chết hả!? – một tên lính hộ vệ liền rút thanh Thái Đao chém về phía hắn –
Yến thực ra từ bữa gặp Vũ Vương thì ngày ngày học võ, múa đao. Trong Bạch Hổ Sơn Quân phái hay các môn phái thời này, luôn có bài “Lý Thường Đao” tương truyền của Lý Thường Kiệt – bài đao này sau chính là tiền đề cho Tứ Linh Đao quyền. Sở dĩ hắn có như vậy vì trong đạo võ cổ truyền học cần 3 điều : không dùng võ trục lợi, khiêu khích và đánh người vô tội; học võ phải biết viết sách; học võ phải biết chữ bệnh. Vì việc ấy nên võ đường truyền thống nào cũng phải có sách cho học sinh tự học là chính, chỉ có bí kíp mới giấu đi.
Yến chỉ thuộc 2 điều đầu của đạo võ Đại Việt, điều cuối thì chỉ cần biết trị một số chấn thương và bệnh cơ bản là được. Sách “Bạch Hổ Sơn Quân chi quyền pháp” của Đông viết có mấy bài đao pháp mà trọng tâm là Lý Thường đao. Tất nhiên, Lý Thường đao của mỗi phái mỗi khác, với phái Bạch Hổ : Lý Thường đao được múa không cần nhanh nhưng chắc và hiểm, ưu tiên chém các bộ phận quan trọng – nhất là phần đầu. Lúc học Yến thấy rằng là mấy bài đao thuần Việt như này mà lại mai một tới mức gần như mất tích và bị lãng quên ở thời hiện đại, hắn lấy làm buồn.
Hắn học thì chưa tới, trước là học đao nhưng ra kiếm – kiếm thì chuẩn hợp Bạch Hổ Võ Thần hơn. Nhưng kể từ khi hắn được tặng Thực Nguyệt đao thì hắn cũng ôn lại một tí. Chính vì thế, hắn không né mà nhanh tay rút đao ra một cắt nhanh nát thanh Thái Đao kia ra làm hai.
Một tên nữa thấy vậy cũng địch nhào vào chém hắn, nhưng Ngọc Cơ dùng tay không đỡ lấy cho Yến. Đây cũng là lần đầu Yến tận mắt chứng kiến kỹ thuật : “Vận khí công”.
– Được rồi, – giọng Cơ vang lên – là tên ni nói đúng…Các người tự tiện động tay chân trong nhà họ, răng mà (sao mà) giải thích bới bá tánh? Còn ngươi – Cơ nhìn thẳng vào Yến – ta vốn định làm khó ngươi, thế mà ngươi lại thể hiện cả văn võ song toàn, ta chấm.
– Chấm chi? Ta giúp ngài, thì ngài cũng phải giúp ta thôi, ha ha… (Yến)
– Hửm? Được… ta và người trao đổi, thế ngươi muốn cái chi?
– Hà… thấy cây đàn đằng kia không? – Yến chỉ thẳng cây đàn tứ được trưng trong góc nhà – Công nữ cho bổn hạ thấy tài kỳ cầm là ổn.
Này Yến sợ yêu cầu nặng liền thì bị phản kháng lại, phạm khi quân gì đó, thay vào đó áp dụng kế tằm gửi – nhấm nháp dần mà ăn hẳn của người Tàu. Cơ cũng thấy lạ, giải quyết một vấn đề của quốc gia mà chỉ đòi… được nghe người ta đàn cho? Cơ cũng cầm đàn lên đàn một điệu cung đình cho Yến nghe cho xuôi tai.
Hắn không thấy hay quả thực bất hảo. Sở dĩ không trách được Ngọc Cơ vì nàng là quý tộc – phải chơi đàn gốc Trung Hoa là chính, còn đàn tứ hay guitar Việt Nam thì là nhạc cụ thuần Việt. Yến sở dĩ có mua cây đàn tứ trưng tạm ở khách gian của Trạch, là do kiếp trước hắn có học guitar, mà thời xưa này chỉ có đàn tứ thôi – đặc điểm đàn tứ là đàn đơn âm, không có hợp âm hay đánh quạt chả, rải như guitar nên cũng dễ. Thêm điều đàn tứ cấu tạo na ná guitar nên học cũng nhanh.
Hắn nghe hồi phát chán nhạc cung đình, giựt lấy cây đàn tứ rồi đàn một bài hát hiện đại.
– Thấy chưa? Nhạc là phải rứa! Công nữ hay tuồng chèo mà đàn chán dễ sợ…
– Ngươi… căn bản sỉ nhục người khác thành thói hay sao rồi? – Cơ hỏi –
– Thượng thiên hạ địa, duy ngã độc tôn, coi bổn hạ như đồ đệ của Phật tổ đi, ha ha…! Hài… mà thực ra yêu cầu người trả công như này cho vui rứa thôi, thực ta cần vài cân bạch kim, người có làm được không? (Yến)
– Hả? Bạch kim rất quý, răng người cần làm chi? (Cơ)
– Bọc thanh bảo đao này lại. – Yến trả lời nhẹ nhàng lại chứ không cao ngạo nữa –
– Lý? (Cơ)
– Người thợ thời này thường dốt nát, tưởng thêm mấy kim loại khác vô sắt là giúp vũ khí sắt đỡ bị rỉ sét? Thực ra làm thế, lớp rỉ càng ngày càng tích tụ to ra, ăn mòn bớt lớp thật bên trong… Công nữ nếu muốn đồ tặng chi cho Thế tử, chớ mua mấy loại đó, mạ Bạch Kim mới là chân ái! Lỡ rồi thanh đao này toàn bộ từ sắt không nguyên chất, không sớm mạ Bạch Kim thì ắt lâu dài khó dụng… Chơ… cứ để tạp nham như này, lâu ngày rỉ thật chẳng thấy nhưng nhanh gãy… (Yến)
Đoạn sau Cơ từ biệt Yến. Nhận định? Yến là một tên kỳ lạ, chẳng giống ai, nhưng cực kỳ thông minh – Ngọc Cơ nhận định như vậy, dù hôm nay không đặt hàng được tí giáp khí nào nhưng lại biết một cách trị quốc an dân, một cách luyện vũ khí.
…
Kể từ vụ ám sát, Trương Phúc Loan biết việc đã bất thành nhưng Luân không hề tỏ ra có chuyện gì. Mấy đêm liền hắn bực bội mà không ăn ngủ được, mấy nay Vũ Vương cũng hỏi hắn sao bữa nay tiệc tùng chẳng thấy ăn uống gì nhiều.
Còn Luân? Hắn cũng nhận ra thái độ của Loan, kể từ khi gian chính của hắn bị phá, tối nào hắn cũng thuê tàu đi trên sông Hương để ăn tối, trưa sáng thì ăn ở phòng riêng. Luân không muốn để lộ tin hắn bị ám sát hụt ra ngoài, cốt là để tránh đụng đầu trực tiếp với Loan, cũng từ cái tên có Võ Thần Kim Cương bữa mà hắn mới biết Chưởng dinh Nguyễn Cửu Thông đã theo phe Loan – tên đó là Nguyễn Cửu Luyên, một họ hàng thân cận của tên Thông.
Thường thì Luân ăn một mình, hắn có 3 người vợ : Nguyễn Thị Hoàn 阮氏環, Nguyễn Thị Từ 阮氏慈 và Tống Thị Diên 宋氏延. Con cái đã 10 đứa, con trưởng là Nguyễn Phúc Hạo 阮福暭 năm nay cũng đã gần 18, năm trước thì mới sinh thằng con thứ 3 là Nguyễn Phúc Ánh 阮福映 năm trước thôi, người ta nghĩ là nhà đông đủ vậy thì hắn sẽ luôn có nhưng bữa ăn đầy đủ gia đình, nhưng lệ xưa của quý tộc hay dân chúng thì trụ cột trong nhà ăn riêng một mâm, còn lại mấy bà vợ với mấy con ăn riêng mấy mâm khác. Ở nông thôn còn có vụ đàn ông ngồi sập còn lại ngồi dưới đất, như nhà Yến từ trước giờ chỉ có Thuần được ngồi ăn riêng trên sập.
Hôm nay Luân không ăn một mình, hắn đợi mấy kẻ như Hạnh, Kỷ và Ba, cùng em gái Cơ của hắn tới ăn cùng. Cứ như vậy, cứ tầm 8 ngày thì bọn chúng gặp lần, à mà đó là không có Cơ. Cũng có những bữa hẹn gặp nhau lúc khác, tránh Phúc Loan nhòm ngó. Thuyền ra thuyền, to và cao chót vót, 3 cánh buồm đỏ chót, phía đuôi tàu treo cờ Nguyễn Vương để cho mấy thuyền nhỏ và vừa khác biết là thuyền triều đình – phủ chúa mà né đi.
Nay Ba bận, hắn làm Chưởng dinh Thủy hộ nên hôm nay diễn tập ngoài tận cửa Thuận An – cũng nghĩa là hôm nay cảng thị Thanh Hà tối sẽ không được phép có thuyền buôn cập cảng. Luân cùng với Hạnh ngồi chờ Kỷ và Cơ tới, Cơ kể từ khi vụ đi thăm anh trai mà gặp cảnh loạn thì bị lôi vào vụ này, ban đầu Luân vốn không muốn kéo ai trong hoàng tộc vào việc này – hắn sợ bị liên lụy từ hắn, kẻ đang bị Loan nhắm vào.
– Ngài đương đợi công nữ và Thị giảng sao? – Hạnh chợt hỏi –
– Ừ, thầy biết con lo con bé Cơ nó bị làm gì nên phải cử Cao Kỷ đi theo. (Luân)
– Hài… công nữ tự thuở nhỏ đã giỏi võ, sùng thư, ngài mắc chi lo? (Hạnh)
– Thầy không hiểu, một mình con bé chẳng làm răng mà chọi lại Lễ thượng và Chưởng dinh mô…