Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
long-kiem-thien-ton.jpg

Long Kiếm Thiên Tôn

Tháng 1 19, 2025
Chương 980. Vận Mệnh tế đàn Chương 979. Phá phong thời đại
showbiz-tu-dong-doi-cu-sap-phong-sau-do-thanh-dinh-luu

Showbiz: Từ Đồng Đội Cũ Sập Phòng Sau Đó Thành Đỉnh Lưu

Tháng 2 4, 2026
Chương 612: Không ra ngoài dự liệu khen ngợi (ngày cuối cùng cầu nguyệt phiếu )-2 Chương 612: Không ra ngoài dự liệu khen ngợi (ngày cuối cùng cầu nguyệt phiếu )
nhi-lang-than-nay-rat-nguy-hiem.jpg

Nhị Lang Thần Này Rất Nguy Hiểm.

Tháng 12 3, 2025
Chương 621: Kết Cục Lớn Chương 620: Mau ngăn cản Dương Tiễn!
chu-ki-sinh-xin-dung-buoc.jpg

Chủ Kí Sinh Xin Dừng Bước

Tháng 1 18, 2025
Chương 604. Người ta.... Vẫn còn con nít a Chương 603. Mộng
de-nguoi-tham-gia-luyen-tong-nguoi-phong-sat-ban-gai-truoc

Để Ngươi Tham Gia Luyến Tổng, Ngươi Phong Sát Bạn Gái Trước?

Tháng 12 20, 2025
Chương 296: Có vợ như thế, còn cầu mong gì (đại kết cục) Chương 295: Thẳng thắn cục
tao-hoa-tien-de.jpg

Tạo Hóa Tiên Đế

Tháng 4 30, 2025
Chương 1466. Khởi Nguyên Đại Lục Chương 1465. Thôn phệ Chúa Tể Chi Cảnh!
dai-duong-tam-tuoi-hung-hai-tu-tuc-dien-ly-the-dan.jpg

Đại Đường: Tám Tuổi Hùng Hài Tử, Tức Điên Lý Thế Dân

Tháng 1 21, 2025
Chương 572. Đại kết cục, chương cuối! Đánh chết hắn! Chương 571. Chặt xuống vừa lòng đầu
tuong-lai-thuc-tu-tien

Tương Lai Kiểu Tu Tiên

Tháng mười một 27, 2025
Chương 718: Chúng ta đã tới, tương lai đã tới Chương 717: Văn minh chi chiến
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 16 : Chuyện tiền nong (tiền sự)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 16 : Chuyện tiền nong (tiền sự)

Yến hay Hưng, cả hai thì đều thuộc về dạng xã hội. Chính vì thế mà Yến không giỏi việc buôn bán cho lắm, nhưng lần này hắn thử làm khoai tây chiên đi bán thêm buổi chiều – cốt là muốn coi dân Thuận Hoá ăn có nổi không?

Muốn vậy, sáng nào hắn cũng phụ rèn với trong nhà Trạch, tiền tháng nào cũng gửi 4 quan về Hoa Lang. Trưa thì tranh thủ luyện võ thêm, chạy bộ tăng thể lực, còn chiều tranh thủ chiên khoai tây rắc muối đem đi bán.

Hắn biết là đang trời mưa, Huế đang mùa lạnh lẽo, nhờ đó hắn dễ bán hơn. Khoai tây hắn chỉ có thể cắt lát, rồi chiên bằng dầu nành – hắn rõ là muốn ngon phải có bột, dầu ăn, chiên qua nhúng nước đá để ráo… Nhưng thời cuộc hạn chế không cho phép.

Dân Thanh Hà khá ưa cái món lạ của hắn, bọn Tây Dương cũng vậy. Bán một phần 5 văn, với hệ thống của Vũ Vương, tiền gồm 5 bậc rõ ràng :

Nhỏ nhất là văn, 10 văn thì là 1 đồng, 1 tiền thì là 60 văn, còn 1 quan là 600 văn. Số tiền 80 quan mà hắn được ban là 48.000 văn – rất nhiều. Hắn định bụng chưa xây nhà xây phủ gì cả, phải dành dụm tiền để chuẩn bị khí giới chống đại loạn.

“Anh anh! Cho em một phần với!” giọng một con bé nhỏ ngang tầm 9 tuổi kêu hắn làm hắn đứt đoạn suy nghĩ. Hắn bán là bán ngay trước cửa nhà của Trạch, bằng một gian hàng nhỏ như mấy hàng rong thời hiện đại, nên người đi đường qua lại thấy lạ thì mua.

Hắn chiên qua rồi rắc tí muối, đưa cho con bé ăn, đợi con bé ăn một hồi hắn mới hỏi :

– Nào? Ngon không?

– Ngon! Ngon ạ! – con bé đáp lại –

Ăn được hay không? Hắn chỉ quan tâm việc đó. Lại thêm tên Tàu nào đi ngang qua mua, hắn làm xong đưa cho tên kia thử thì thấy mặt quen quen – hình như là tên Kiên bữa lừa hắn bán cái kính đắt hơn gì? Hắn phải dừng tay một chút mà hỏi han tên này mới được. Tên kia mới bỏ lên nhấm nháp vài miệng, Yến liền cất lời :

– Hảo Ngật A? (Ăn ngon không?)

– Ấy! Nị biết tiếng Quan Thoại hả!? – Kiên đáp lại –

– Bữa ngươi lừa ta mua cái kính này giá hơi cao đỏ, không rảnh tìm cớ gặp mà giờ tự tìm tới rồi… (Yến)

– Hè hè… đại nhơn, nị thông cảm cho ngộ, nhập từ bọn Tây Dương không có rẻ mô, bán cho nị là ngộ cũng phải kiếm chác chơ? Chơ người như nị đoạn đó chưa có quyền hay quan hệ mà mua bán với bọn đó! – nói đoạn hắn lại bốc thêm một nắm khoai tây chiên bỏ vào mồm – Mà nị coi, cái món ni nị bán được đó! Ngộ muốn đầu tư một tí được không? (Kiên)

– Cũng được, làm răng? Ngươi muốn chia chác gì? (Yến)

– Ngộ muốn a… cho nị thuê quán với người bán, mở rộng thêm nhơn công, nị tính đi a! Coi có được không a? (Kiên)

– Được, chứ bán ở Bao Vinh chán quá… Ngươi định chỗ bán đặt mô? (Yến)

– Nơi làng Minh Thanh – khu sầm uất nhất cái cảng Thanh Hà ni chơ răng!? Khà khà… (Kiên)

Yến nghe xuôi tay, hắn muốn kiếm thêm tí tiền và làm quen với bọn thương nhân qua lại trên cái đất Thanh Hà này. Ở xứ Thuận Hóa, sau Phú Xuân chắc chỉ có Thanh Hà là đô thị lớn nhất, khác với Phú Xuân ở chỗ là nơi đây là đất dân tứ xứ làm ăn, chứ không phải là vùng của quan lại quý tộc. Điều này nghĩa là gì? Nếu bảo vệ tốt được thì sẽ chặn nguồn tiếp tế vũ khí và lương thực một phần nào đó của Phú Xuân. Vì cảng thị Thanh Hà là chìa khoá giao thương hàng hoá của đô thành Phú Xuân.

Yến định bụng sẽ thử làm phở – nhưng mà kiếp trước hắn chưa từng thử làm bao giờ, mà với lại phở làm cũng khá công phu. Chợt nghĩ tới ở giữa sông Hương có cồn (một gò đất ở giữa sông) Lái, sau này họ gọi là cồn Hến.

– Này! Mà ngươi quen ai làm nơi cồn Lái không? – Yến hỏi Kiên –

-Hả? Có chứ? Mà ý nị muốn chi? (Kiên)

– Ta cần ngươi thuê dân ở đó bắt và nuôi hến cho ta, lý do không cần biết. (Yến)

Hai tên đang nói chuyện như thế, như từ hư không hiện ra, bóng hình Ngọc Cơ như mới xuất hiện tại gian hàng của Yến. Đi theo cô là 4 tên hộ vệ – mỗi tên đều mang đối khâm nhiều lớp, vô cực sặc sỡ. Cả 4 đều mang một loại đao vô cùng dài – tới mức chúng chỉ ôm vào vỏ đao bằng cả hai tay.

Yến từng nhận ra loại đao này, nó tựa như Đại Thái Đao (Odachi) của Nhật Bản. Nhưng với dân cư Đại Việt, hoặc chí ít là đàng Trong thì gọi nó là Thái Đao để phân biệt với Trường Đao – đao cán dài.

Ngọc Cơ tới cốt là tìm con bé Bích nãy mới mua đồ của Yến và vẫn đứng đó. Cơ chen ngang cuộc hội thoại của hai tên, trong khi tên Kiên cúi đầu lia lịa thì Yến chẳng mảy may cúi chào một tiếng – tất nhiên Ngọc Cơ cũng đoán được các lối hành xử kỳ lạ này trước.

– Bao Vinh hầu lại đi bán hàng quán, không thấy tự nhục và hạ thấp triều đình ư? – Cơ hỏi với giọng có ý mỉa mai –

– Công nữ lại quá đề cao bổn hạ rồi! Ha ha, bản hạ nhiều tiền nhưng bận tính kế lâu dài cơ. (Yến)

– Kế sách gì? – Cơ nheo mắt lại, ánh mắt hình viên đạn như đang đề phòng Yến –

– Mua đi ta nói, thuận mua vừa bán, lời trao cháo múc, như nào? ( Yên)

Cơ ném cho hắn 5 văn, Yến cầm lên, mân mê một hồi rồi ném trả lại 3 văn. Mấy tên lính thấy thế định xông lên nhưng bị Ngọc Cơ cản lại.

– Ngươi chê tiền của bổn công nữ? (Cơ)

– Ây ya! Không phải, là do tiền giả, không ngờ quân triều đình cũng dùng tiền giả đấy. (Yến)

– Người vì cái lý gì mà cho rằng bổn công nữ đưa ngươi tiền giả? (Cơ)

– Tiền này quá nhẹ, lại mềm, bẻ dễ gãy. Cũng chẳng lạ gì loại tiền này… (Yến)

Hắn nói thế rồi bắt đầu dọn hàng, mời Ngọc Cơ vào trong nhà chơi – không thể để một công nữ của triều đình đứng trước cổng nhà mãi được, người ta sẽ nghi kỵ nhà nào làm vậy là có ý thiếu tôn trọng chúa thượng. Hắn biết thế nên tạm mời cả đám tuỳ tùng và Cơ vào, còn dặn tên Kiên mua hộ đồ đã đặt, vài ngày sau hắn sẽ chuyển tới chỗ của Kiên thuê người và bán.

Trạch đang ra ngoài, đi đâu thì hắn không biết. Đáng lẽ hắn không phải tiếp đón Cơ mà là bà Minh, nhưng mấy tuần trước nhận tước hầu của triều đình nên buộc hắn phải tiếp. Hắn rót trà mời Ngọc Cơ uống, rồi bàn bạc tiếp vài điều.

– Ta nghĩ… công nữ không tới đây chỉ để mua đồ của bổn hạ? Hay chăng có sự tình chi? – Yến vừa nói vừa uống ngụm trà –

– Thực ta phần muốn tìm Quý Trạch, phần tìm Thị Bích là gia nô của ta. Gặp ngươi ngoài cổng thấy tội nên mở lòng cho tiền ngươi tiện sự thôi. (Cơ)

– Sao lại gặp Quý Trạch? Anh ta có vấn đề chi à? (Yến)

– Ta muốn đặt hắn làm giáp khí cho quân phủ Thế tử, còn lại ngươi không được hỏi chi thêm. (Cơ)

– Giáp khí? Ngày mô ta với hắn cũng đều luyện rèn một đống giáp khí theo đơn của triều đình, đều đặn tháng một lần, rứa mà giờ lại đòi thêm nữa ư? (Yến)

Ngọc Cơ tất nhiên ngẫng ra một chút : Trương Phúc Loan đã sớm chuẩn bị khí giới rồi ư? Vừa rồi huynh trưởng của cô bị ám sát hụt, vũ khí của bọn thích khách cũng toàn là hạng thượng phẩm… Mà giáp của lính trong phủ Chưởng dinh ( tương đương Tổng tư lệnh lực lượng vũ trang ) Cơ để ý thấy chúng càng ngày càng đông và trang bị ngày càng mạnh – điều này Vũ Vương chẳng mảy may để ý.

– Vô… vô lý? Quân ta chưa bao giờ đặt số lượng lớn như vậy cả? (Cơ)

Yến chợt nhận ra, có thể là Trạch được đặt là làm cho Loan hoặc cho Chưởng dinh. Hắn không nghĩ tới việc Trạch cấu kết với chúng – vì hắn thấy Trạch khá khù khờ, với tính ông Dung cha hắn cũng không phải dạng đa mưu.

– Có thể là làm cho bên công, chứ không phải của Thế tử. Bữa ni làm đủ bận, chắc anh ta không nhận nữa mô. (Yến)

Ngọc Cơ thấy lần này là đi chậm hơn Loan một bước. Cô thở dài, nhưng chợt nhớ lại về vụ tiền giả.

– Còn… nãy người cũng to gan đấy… – Cơ nói với giọng nhẹ thanh – dám nói tiền bổn công nữ là giả. Người giỏi phát hiện thế có giỏi giải quyết không? Hay chỉ nói suông, phân biệt giả thật phục vụ bổn thân? Có tài nhưng không ra giúp nước? (Cơ)

Đối diện với mấy câu hỏi dồn dập có tính ép hắn vào thế bị động. Yến cũng hơi cuống, vì thực nhỏ giờ hay trước khi trùng sinh, mới tuổi 13 – 14 như Cơ mà nói ra mấy lời đó mà bình tĩnh, nghiêm túc thì thực không phải dạng tầm thường. Tầm nhìn của Cơ đúng chuẩn trưởng thành kiểu quý tộc, quyền phái, lo sự đời chứ không phải hưởng thụ qua ngày.

Mà Yến trước giờ muốn phân biệt giả thực thì toàn dựa vào kinh nghiệm rèn của hắn với kim loại. Với lại hắn đang tính kế sao mà vừa qua mặt Cơ với tính kế Cơ. Dù mới gặp qua đây lần thứ hai, nhưng hắn biết Cơ là loại người khó đối phó – mấy loại vô cảm như Cơ rất khó để tiếp cận. Nhưng Cơ giàu, giàu thì hắn lợi dụng được, không chỉ giàu mà cốt yếu Cơ có quyền để giúp hắn làm vài việc để củng cố Thanh Hà.

Giờ lại tới tiền, tiền giấy Việt Nam ngoài Polyme thì còn tiền từ cotton và vải lanh. Tỷ lệ có thể là 15% cotton và 75% lanh – hắn nhớ không rõ. Cũng không biết vàng của Luân có nhiều không? Một là để chi tiền mua cotton và lanh : cotton chỉ có thể trồng ở miền Nam nhưng sản lượng thấp, không phải cây trồng địa phương. Trong khi lanh chỉ có ở Hà Giang, câu nói “ Ở đâu có câu lanh, ở đó có người Mông” vang trong đầu hắn, nhưng Hà Giang đang thuộc Tuyên Quang thừa tuyên của Bắc Hà – căn bản là vẫn phải nhập từ Trung Hoa…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-qua-truong-vi-bat-dau-bi-nhac-mau-cham-duoi
Xuyên Qua Trương Vĩ, Bắt Đầu Bị Nhạc Mẫu Chạm Đuôi
Tháng 10 12, 2025
luyen-khi-gia-toc-ta-co-mot-cai-tao-hoa-khong-gian
Luyện Khí Gia Tộc, Ta Có Một Cái Tạo Hóa Không Gian
Tháng 2 7, 2026
trom-mo-che-tao-truong-sinh-the-gia.jpg
Trộm Mộ: Chế Tạo Trường Sinh Thế Gia
Tháng 4 2, 2025
toan-dan-chuyen-chuc-than-linh-deu-la-ta-luyen-co-tai-lieu.jpg
FBI Thần Thám
Tháng 3 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP