Chương 14 : Vũ Vương
Ngủ qua đêm, hắn dậy từ 6 giờ rưỡi, rửa mặt rồi mang quần áo chỉnh chu, định bụng ra ngoài dạo phố một lúc. Hắn nghe đâu chúa thiết triều vào giờ Tỵ – khoảng 9 giờ rưỡi. Nên cứ ung dung đi trên đường đợi điểm giờ.
Phố xá Phú Xuân khác Thanh Hà chỗ là nó đông khủng khiếp, người dân ai nấy mang đồ đều sặc sỡ, đi đâu cũng cầm ô dù theo – một thứ hiếm với bình dân. Cũng khác chỗ nữa là nhà nhà mang guốc, chứ không chân trần.
Mà Yến, bản thân hắn đang đói nữa, mà quanh Phú Xuân sáng sớm họ chỉ toàn ăn bánh canh, bún bò… không có gì nhanh nhanh cho hắn ăn cả. Trước giờ hắn toàn xơi nhẹ 2 bát cơm trắng, vài lát thịt với cá, muối là xong. Còn ăn bún bò phải ăn có khi hơi lâu, vì hắn là loại thích xơi gì nhanh gọn.
“Chà, ước gì có bánh mì nhỉ?” hắn thầm nghĩ, “Mà cái thời ni mô ra bánh mì mà gặm?”. Nghĩ tới đó hắn lại thấy phiền, thời học sinh của hắn toàn phải ăn bánh mì cho kịp đi học – nhà hắn xa, xa tới mức đi tới trường cũng tầm 30’. Lẽ đó mà hắn luôn mua gì ăn nhanh để kịp giờ học.
Không có thì tạo? Nhưng Yến bản thân hắn sao tạo được? Bánh mì thì cần lúa mì, mà lúa mì trồng ở nước ta đâu dễ? Hắn dẹp qua ý định đó mà ăn nhẹ chén cháo lòng cho ấm bụng, vì dẫu sao hắn dân xã hội, lên cấp 3 hắn bỏ gần hết mấy môn tự nhiên rồi.
Rong chơi một hồi, thì hắn mới đứng đợi ở trước chỗ thuê nhà, đúng giờ khoảng hơn giờ Tỵ tí, quân lính mới tới đón hắn vào phủ chúa.
Lần này nhìn kĩ hơn, tường thành Phú Xuân – cái mà họ vẫn quen gọi là phủ chúa, được trạm khắc hình rồng, phụng, lân đầy tinh xảo. Hắn đi qua cửa chính, phía trên tạc rõ 2 chữ Hán : “午門 – Ngọ Môn”. Bước qua rồi thì hiện ra trước mắt hắn là một cái sân cực kỳ dài.
Quan chế chúa Nguyễn mấy năm vẫn thế, chưa phân định rõ ràng phẩm hạch lắm. Bên trái là quan văn còn bên phải là quan võ, nhìn từ góc nhìn của chúa là Hữu Văn Tả Võ. Mấy quan đứng lộn xộn về phẩm hạng chứ chưa có cột chia rõ như thời Gia Long. Mà có thể coi sân chầu này là tiền thân của sân Đại Triều Nghi ở Huế tương lai đó chứ?
Yến nhanh cái chân tới trước, đâu đó có tên lính hét to : “Hành lễ~!”. Hắn nhanh cái người mà quỳ xuống lạy Vũ Vương cái. Vũ Vương ra hiệu cho tên lính kêu hắn đứng dậy.
Vũ Vương để râu khá đều, có cả râu quai nón, hiện rõ khí chất võ tướng. Mang một bộ áo màu xanh lá nhạt, giữa là bổ tử hònh con hạc – tức chính nhất phẩm. Vì xưng vương nên ngài không may áo có long ổ mà mang. Nhìn qua đôi mắt thấy đâu đó sự chán nản của ngài khi thiết triều.
– Ngươi là Hoàng Ngọc Yến? Ta nghe nói ngươi là kẻ một mình đánh chết hổ dữ ở Triều Sơn?
Yến nhanh nhanh hạ người cúi xuống, không phải thân cận nhà vương thì nhất quyết không được nhìn thẳng mặt của vương.
– Bẩm… đúng ạ.
– Tên kia, bẩm thì phải bẩm Thiên Vương! Không được láo! (lính)
– À dạ bẩm Thiên Vương, đúng là như vậy ạ.
Vũ Vương không màng chuyện khi nãy hắn nói thiếu, vẫn nói tiếp :
– Được, thường một hội săn hổ được thưởng 30 quan, tựu chung mô đâu toàn thợ sẵn giỏi, tuổi nghề cao. Ngươi… chỉ là thợ rèn, lại còn trẻ, dễ gì đánh chết được một con hổ? Ta nghe lời Trương Phúc Loan mời người vào đây cốt là để đánh giá ngươi. Tư chất tốt hay không. Người thấy sao? (Vũ Vương)
– Bẩm Thiên Vương, thần cơ thể yếu kém bẩm sanh, thể lực kém, mắt thì phần mù, không đáng để dụng đâu ạ. ( Yến)
– Khôn (không) cần ngươi kể lể chi mô – Loan, đứng trong điện bên cạnh chúa nói lên – tư chất nhà ngươi bổn quan và các vị đây đều nghe qua rồi. Yếu người thì còn luyện tập, tư chớt (chất) thì là bẩm sanh, người đánh ra Võ Thần hoá toàn thân, chứng tỏ là tư chớt (chất)… hảo, Thiên Vương nên xem xét hắn đi ạ.
Yến lộ nhìn lên một tí, chẳng phải thời nay khái niệm Tứ Trụ Triều Đình từ đâu mà ra, mà là thời xưa : trong điện ngự của vua chúa chỉ có 4 vị đại thần được đứng trong cùng với vị quân chủ. Lẽ ấy mà Loan mới dễ dàng nói với Vũ Vương.
– Tốt, nhưng ta cần kiểm chứng! Ngươi nhanh chóng thể hiện ra chút kỹ năng của ngươi cho ta xem. (Vũ Vương)
Cũng may mấy bữa từ dạo đó, Yến ngày nào rèn xong tối trước khi nằm ngủ cũng luyện thêm võ thuật, cuốn sách mà sư huynh cho hắn trước khi đi tới Bao Vinh ngày nào hắn cũng thẩm. Giờ hắn múa vài đường lộ rõ Võ Thần Bạch Hổ ra – tuy mờ ảo không rõ như lúc người ta thấy hắn đánh con hổ cái đó, nhưng đủ để chứng minh hắn có tài.
Vũ Vương thấy cũng được, thêm Trương Phúc Loan ra sức nịnh nọt, chúa nghe càng ngày càng thấy ưng Yến.
– Không tệ, không có nguy hiểm thì không cần vận hết. Ta ban người 80 quan tiền, ban thêm tước Bạch Hổ hầu, ngươi thấy sao? Lúc cần người thì ta triệu người. (Vũ Vương)
– À hừm! – tiếng ho của Chưởng dinh Thuỷ hộ Nguyễn Hữu Ba vang lên –
– À dạ tước đó không dám nhận, thưa Thiên Vương. Bạch Hổ sơn quân là hiệu Sáng tổ Nguyễn Hữu Kính, nay thần không dám đụng chạm vô. (Yến)
– Ha ha! Được, xem ra người cũng không phải hạng hữu dụng vô mưu, có trí óc! Xem ra Phúc Loan nói không sai về ngươi! Nói! Ưa tước chi thì nói! – Vũ Vương dường như cảm thấy hứng thú trước Yến –
– Hay bậc như hắn, nhân Thanh Hà chưa có võ hầu mô, Thiên Vương nghỉ răng? (Loan)
– À…! Cũng hay, người tính răng? Ngọc Yến? (Vũ Vương)
– Thần lĩnh mệnh ạ. (Yến)
– Hừm… Bao Vinh hầu, thôi coi như là kế tục Hoa Vinh hầu của Hoàng Quý Dung vậy… Người đâu!? Sai quân Phường Đúc đúc cho hắn cái ấn, nội nay mai đưa về nhà của Bao Vinh hầu!
Thì ra trước đây Quý Dung – người bác của hắn, là Hoa Vinh hầu. Thực ra tước hầu phải có công rất lớn với xã tắc mới được ban tước như vậy, sau hắn mới biết rõ Quý Dung mấy lần chỉ huy, rèn vũ khí dẫn dân Hoa Lang rồi sau dân Bao Vinh đi săn hổ trong rừng. Chính vì thế mà Dung mới được phong tước hầu, lấy Hoa trong Hoa Lang và Vinh trong Bao Vinh làm Hoa Vinh hầu. Tước hầu này ngang mức xã (làng) và đứng dưới hương hầu và hương công.
Hầu cũng được trả lương như quan triều đình, dù ít nhưng đủ để Dung đầu tư phát đạt như giờ. Riêng phần 80 quan vốn không có, mà là đặc thưởng cho Yến.
Nên cũng vì lẽ ấy mà Dung mới dám xông pha chiến nhau với con hổ cái ấy. Mới xong chuyện, Vũ Vương đã nhanh hỏi mấy vị quan : “Nào! Xong chuyện rồi! Các ngươi vào Quang Hoa điện, chuẩn bị yến tiệc nào!”. Mới nghe thế mấy quan cấp tốc chạy thẳng vào tòa điện phía sau Chính Điện – điện Kim Hoa.
Trương Phúc Loan ra hiệu cho hiệu cho Yến cũng đi vào, nhưng Yến lắc đầu từ chối rồi đứng tại chỗ, Loan bị chúa réo cũng đành bỏ vào trong.
Lúc này chỉ còn lại Yến, Hạnh và Ba đứng trên sân. Nguyễn Hữu Ba 阮有鈀 mới tiến lại gần Yến.
– Tốt, tôn sự trọng đạo, nói đi, ngươi học Bạch Hổ Sơn Quân phái từ ai rứa? (Ba)
– Không giấu đại nhơn, từ võ đường của võ sư Hữu Đông ạ. (Yến)
Ba gật đầu như tấm tắc mấy điều, rồi mới nói tiếp :
– Ta biết mô thì thằng Đông cũng sống mà, chết cháy mô ra?
Dù trẻ hơn Đông, nhưng Ba là con bà vợ thứ hai, nên Ba không coi Đông là anh mà vô tư xưng “thằng” như thế. Trong khi đó, Trương Văn Hạnh lại đứng từ xa, nhìn hướng khác mà hỏi Yến :
– Nhà ngươi răng mờ (mà) không vô trong tê hưởng tiệc?
– Rứa răng ngài không vô? (Yến)
– Bổn quan tự có suy tư riêng, nhà ngươi hưởng phúc từ Lễ thượng Loan mờ (mà) không nhanh chân? Vào lấy lòng Thiên Vương? (Loan)
– Ngài nói gì thế, chắc tên này ngại thôi, ha ha… (Ba)
– Mấy ngài thông cảm, tại hạ tánh tình không thích ồn ào, ăn chơi lại không, may được chúa thượng để ý là ơn, không dám làm càn. Xin tự đi về ạ. (Yến)
Nói rồi hắn tự đi ra cửa, lúc ấy có tên lính tới đưa cho hắn bọc tiền 80 quan. Hắn đút vào người rồi ra về qua Ngọ Môn. Rõ ràng là chúa Võ bây giờ chính sự chán nản, mới hết việc cái đã đòi làm lễ yến… Nếu như hắn tham gia theo thì dễ bị Loan thao túng lắm. Thực khó mà thoát.
Nhưng hắn mới biết được trong triều, ngoài đám kia ra còn có hai vị quan thanh liêm mà hắn không rõ tên kia. Xem ra có thể nhờ họ mà tiếp cận Phúc Luân. Kế hoạch của hắn vẫn không thay đổi : hạn chế thương vong của đàng Trong trong tương lai.
…
Phải mấy ngày sau, hắn mới về Bao Vinh. Lần này hắn mua một tí quà cho nhà Trạch, tiện ghé chợ Thanh Hà nhờ mấy thương nhân Bồ Đào Nha mua giùm bánh mì Baguette của Pháp – nếu Yến nhớ không nhầm thì đây là tiền thân của bánh mì. Hắn muốn tận dụng việc có tước vị – dù không cao, để làm suôn sẻ một số việc.
Mà giờ bọn thương nhân Bồ hắn không chịu, đòi bán bánh mì tròn tròn béo béo của chúng. Thôi Yến cũng mua với điều kiện mua thêm một bịch thóc lúa mỳ. Định bụng sau chức cao hơn tí nhờ người trồng trên A Lưới ( vùng núi Thừa Thiên) để tính việc lương nếu chiến loạn xảy ra mà hắn liên kết được với Phúc Luân.
Hắn giờ cũng có ý về lại Hoa Lang, nhưng khổ nỗi làm thế quá xa Phú Xuân, quả thực khó với đại sự… Về nhà, tặng đồ cho người trong nhà xong, hắn ta lại vào phòng của mình.
Hắn thích ở một mình khi suy tư. Lần này là nghĩ tới bánh mì mới thử tìm mua, mua rồi lại nghĩ tới trồng, trồng thì nghĩ tới lương thực khi chiến tranh. Ngoài lương ra còn binh – thứ mà nếu được thì để Luân lo, chỉ là nếu hắn được khiển quân thì hắn sẽ áp dụng hình thức tập luyện mới lên binh sĩ.
Mà nếu như chặn Loan giết Luân, thực hiện chính biến chống Loan, cơ sở kháng cự sẽ ở đâu? Hiện tại tay chân của Loan rất đông, khắp cả Nam Hà chứ chẳng đua, nhiều kẻ vô tài lên chức cao đều nhờ ăn chia với Loan cả. Nhưng nếu được thì hắn sẽ tính sách kế ở Thanh Hà – vì gần Thanh Hà còn có cửa biển Thuận An làm thông thương với nước ngoại khi binh biến.
Lại đột nhiên nghĩ về lương thực một lần nữa : “Khả năng trồng lúa mỳ ở nước ta khá kém…” hắn muốn trồng làm lương cứu đói dân binh ở cái xứ mấy năm liền ăn sướng quen này cũng khó.
“A! Hay là mua thêm khoai tây? Muốn chiên lên thì có thể dùng dầu đậu nành nữa, làm được nhiều cách khác, cũng rất được.” Nói thế mà ngay hôm sau hắn đi mua thật, chia ra nửa bao để ủ mầm, số còn lại hắn định đem gọt rồi thử chiên lên đem đi bán với tương ớt – tương ớt đã khó từ khá lâu đời rồi nên không sợ tìm cách làm, chỉ cần mua là chính…