Chương 13 : Thanh cao chi nữ
Ngọc Cầu là con của Hữu cung tần Tống Thị Quyên. Sinh ra và lớn lên ngay trong phủ chúa, được dạy dỗ lễ nghi và phép tắc bởi mẹ.
Lý do thì là Vũ Vương cũng như bao vị quân chủ khác – thị tẩm cho đã rồi sinh con chỉ lo được cho vài đứa đầu. Những người con khác thì để cho mẹ chúng dạy dỗ. Gặp ngay Quyên là người phụ nữ cứng rắn, sắc sảo nên thành ra tuổi thơ Ngọc Cơ được giáo huấn rất kỹ, tính cách của cổ sau này cũng thành ra giống mẹ.
Ngọc Cơ khác mấy chị ở chỗ là cô rất hăng say đọc sách, luyện qua võ thuật. Sách vở tuy thú vị nhưng rèn luyện bản thân cũng là nên, ý thức như vậy nên mới xin bà Quyên xin bái sư học võ phái nào đó.
Tất nhiên, là được đồng ý. Cơ được cho tiếp kiến võ sư Nguyễn Văn Tông của võ phái Bắc phái Thiên Mục Sơn. Nguyễn Văn Tông sớm đã già, tuy chưa từng giữ chức vụ gì nhưng Thiên Mục sơn quân từng đánh nhau mấy trăm hiệp với Bạch Hổ sơn quân Nguyễn Hữu Cảnh mà bất phân thắng bại. Học tại võ đường của Tông tại Thanh Hà.
Bà Quyên ban đầu nghe danh mà định cho nàng học người khác là Trương Văn Hiến. Nhưng Hiến lại chối không nhận – lúc này Hiến và ông chú Trương Văn Hạnh đang tìm cách đối phó với Trương Phúc Loan, quan điểm của gã về họ Nguyễn Phúc là tạm không dây dưa.
Thôi thì nhận Nguyễn Văn Tông cũng không sao. Thiên Mục Sơn – môn võ gốc từ vùng Giang Nam của Trung Hoa, truyền vào Việt Nam nhưng không đổi thay gì nhiều. Chủ yếu các đòn hiểm của Thiên Mục Sơn chú trọng vào việc cào, nắm và vật. Võ Thần của môn phái là Kim Long. Người ta từng kể hai Võ Thần là Bạch Hổ của Hữu Cảnh và Kim Long của Văn Tông vờn nhau liên tục trong lúc hai người đánh nhau. Đánh mãi không phân bại vinh là do đặc điểm riêng của hai môn phái.
Bạch Hổ Sơn Quân phái chú trọng việc dồn lực, áp sát, điềm tĩnh trong đòn đánh, thiên về những cú đấm và bạt tầm gần. Thì Thiên Mục Sơn phái lại nhanh nhẹn, giữ vị trí, tận dụng những đòn cào để bào mòn kẻ địch từ từ.
Có lẽ vì lẽ đó nên Cơ mới được học Thiên Mục Sơn phái trong khi vẫn còn có Chưởng dinh Thuỷ sứ Nguyễn Hữu Ba – con thứ Hữu Cảnh, nguyện ý dạy võ cho nàng. Dẫu sao đàn bà học võ nhưng vẫn phải giữ chút thuỳ mị nết na một chút…
Vũ Vương rất quý Cơ, thực ban đầu thì không. Cơ là con út trong các chị em nên cha vốn không để ý lắm, nhưng mấy lần vào phủ, dẫu còn nhỏ nhưng Cơ lại văn phú hơn người, mấy lần làm thơ tặng chúa nên chúa rất mến. Còn mấy lần bão đánh sập cả tường thì chỉ có mình Cơ là con gái giúp bưng bê đá thành để tu sửa lại thành.
…
Cơ có sở thích đọc sách do được mẹ dạy từ nhỏ, chăm trồng cây chăm hoa, vui thú điền viên. Cây hoa trong thành Phú Xuân toàn là do Cơ trồng, dù còn nhỏ nhưng lại rất tỉ mỉ và kiên trì, kiên nhẫn trong việc trồng cây. Vũ Vương thấy thế nên mới cho ra ở phủ riêng, cả phủ được 3 căn điện còn lại để cho Cơ trồng hoa lá. Có người còn bảo quy hoạch trồng cây ở Phú Xuân là do Cơ bảo đảm, nhưng chỉ là đồn thôi, mấy ai hỏi thì Cơ cũng chỉ cười thầm rồi bỏ đi.
Nhiều kẻ thấy Cơ chuẩn bị 16 – là tuổi cưới chồng của thời xưa. Ra sức ra vẻ uy dũng mong lọt mắt xanh mà được vào làm người phủ chúa, nhưng, cổ rất ghét mấy người hay ra vẻ, làm phiền người khác, Cơ chỉ thích những người tài giỏi nhưng không tài hoa, có tài nhưng không phô trương, khoe khoang mà âm thầm giúp và cống hiến cho xã hội. Hoàng Quý Trạch cũng mấy lần rèn rồi làm tặng Cơ mấy cái kim cài nhưng luôn bị từ chối – với Cơ, không nhận quà là không cần mang ơn gì họ.
Thực ra Cơ cũng chấm Trạch vài phần, nhưng hắn lại hay lỗ mãng, Cơ sợ hắn là vũ phu lắm. Thời này mấy đứa con gái thường gả cho ai thì cũng không biết, quý tộc thì được chấm nhưng đôi khi cũng bị ép hy sinh vì lợi ích của gia tộc, Cơ cũng muốn chấm ai đó sớm để không bị cuốn vào cảnh làm quân cờ của gia tộc như các chị. Cơ chấm Trạch phần niềm nở, lãng mạn nhưng cũng đành bỏ đi vậy…
…
Tối hôm đó, Cơ cùng tùy tùng đi vào chợ Đông Gia mua vài hạt giống và dụng cụ đặt hàng từ trước, cũng như sách mực Tàu để chép và viết sách. Bỗng trời mưa, mưa không to, nhưng cô đang mang bộ áo lụa gấm quý – chạm nước thì rất phiền. Cơ có ý mua đại cái ô nào đó để đi về nhà, nhưng cái bọn tùy tùng cứ nhất quyết bảo là ô không quý, tự về nhà lấy. Nên rốt cuộc là Cơ phải ở lại đợi, không sợ kẻ nào trộm cướp cả vì Phú Xuân này ai cũng giàu có nên chẳng thèm trộm cướp, còn lại là quý tộc thì ai dám đụng?
Đứng trước hàng bán lụa, từ sâu trong tiệm đâu ra một thanh niên cao ráo, tầm 4 thước 3 tấc ( xấp xỉ 1m73 – cao so với mặt bằng chung là 1m65 – 1m68 của người xưa). Hắn là một nam nhân kỳ lạ, người mặc đồ quê mùa mà cầm đâu tận mấy lớp áo đối khâm cực kỳ quý. Nhưng để ý hơn cả là hắn đi chân đất, “Tới Phú Xuân mà còn đi chân đất? Mô ra người mô quê mùa ri?” Cơ nghĩ thầm trong bụng.
Thêm điều nữa, thanh niên trước mắt còn khá trẻ, mang đâu một cặp kính tròn cực kỳ to. Kính ở Phú Xuân hay Thanh Hà thì không có hiếm, chỉ là người tầm ngũ tuần lục tuần mới mang, hắn còn trẻ thế mà đã mang rồi, mà kẻ này cũng không mang ô nên cũng đứng đợi như Cơ…
Trở về thực tại, sau mấy lời xã giao thì Cơ lại hỏi tiếp với Yến :
– Sao người lại không phản ứng lại khi có người đặt tên tự ngươi là Nữ Như?
– Bổn hạ tự đặt, tự thấy bổn thân thích nấu nướng, có thú nhạc nên tự đặt làm vui. – Yến đáp –
– Hừm? Không mua ô đi mà dùng? Thấy người đứng chờ mãi sao hết mưa được?
– Còn công nữ ngài đây? Khôn (không) mua mà còn kêu người ta đi mua? Nhà chúa đâu tới mức đó?
– Thanh cao chi nữ như bổn công nữ không tiện chạm vào mấy cái nớ, đang đợi mấy tên tùy tùng tới với ô che cho, việc đó rõ chưa?
Yến thở dài một tiếng, dây vào loại công nữ chảnh chọe như này hắn không ưa. “Thứ lỗi, bổn hạ quê mùa khôn (không) biết, thôi thì sợ phiền công nữ, bổn hạ cáo đi trước” không đợi Cơ đáp lại, hắn cầm thẳng bộ đồ chạy xuyên qua cơn mưa, chạy thẳng về phòng trọ. Bóng người con trai ấy xa dần trong cơn mưa. Có lẽ Cơ chưa bao giờ gặp ai kỳ lạ như vậy : tới đô thành Phú Xuân mà chân trần, áo vải, còn mang kính như người già.
Đặc biệt hơn nữa, tên này cũng là người đầu tiên nhìn thẳng vào mắt cô mà không sợ hãi. Lý do cái tên tự của cô là Tử Nguyệt, là do ánh mắt khi nhìn thẳng vào của cổ tựa như ánh trăng máu lóe sáng, làm sợ bao nhiêu người nhìn thẳng vào. Gốc thì Cơ không có có ghê gớm vậy, chẳng qua học qua chiêu Long Nhãn thành công, tiết ra hào quang Võ Thần tụ vào mắt – đỏ rực cả cặp mắt tựa mắt của Kim Long. Nãy cũng dùng thử lên người tên Yến nhưng chẳng thấy hắn sợ, chứng tỏ cũng có chỗ đặc biệt.
Thực ra chiêu Long Nhãn đó chỉ để dọa người là chính, làm sợ những kẻ yếu tim. Còn Yến? Hắn mang kính nên chiêu này bị khúc xạ hay gì đó nên hắn không thấy gì khác cả, Cơ chỉ biết chiêu này vô nghiệm với người già, nhưng mà không biết đa số là do mù lòa hoặc mang kính nên vô nghiệm. Với lại… tên này ăn nói thận trọng, không khoe khoang, khá khôn khéo… đỡ hơn tên Quý Trạch nhiều.
Nghĩ một hồi thì lính tới đem ô cho Cơ đi về phủ, trên đường thì cũng dần quên đi chuyện khi nãy. Về phần Yến, về phòng, hắn học hiện đại, xin nước nóng bỏ vào cái tô sắt đế phẳng mà là lại bộ áo đối khâm. Hắn sợ nếu nhăn nheo thì mai gặp Vũ Vương sẽ bị chê là lôi thôi lếch thếch. Với lại hắn cũng muốn gây thiện cảm với mấy vị quan, để còn coi ai có thể tốt mà cho hắn níu vào tạm và định chuyện gặp Phúc Luân.
Yến nghĩ thế âu cũng vì phủ Thế tử nằm bên phải của thành Phú Xuân, không nằm trong thành, mai có thượng triều gặp chúa thì cũng khó mà gặp Thế tử Luân được. Phải xác định nên thăm dò ai? Hắn âu lo một hồi rồi nghĩ tới việc tiếp cận thầy của Thế tử – vì thầy giáo phong kiến luôn được các học trò nể nang, nói gì đều tin. Dở nỗi trước đây hắn không đọc được thông tin gì về thầy của Luân, tới Luân là người như nào thì hắn cũng không biết…
Một bên khác, trong phủ Thế Tử :
– Thầy, nghe nói mai có thêm người của tên Loan vào chầu đúng không? ( Luân)
-Ừ, ta nói con, nếu không nhanh tay xây dựng lực lượng thì hắn sẽ làm loạn cả cái Nam Hà này thôi… – người nói đang ngồi đối diện Luân, tức Trương Văn Hạnh –
Luân đi qua đi lại giữa căn phòng riêng của mình, hắn cũng đang rất lo ngại trước Trương Phúc Loan.
– Tên đó giết cả anh cả Chương (Nguyễn Phúc Chương) giờ răng mà tính kế trả thù đây?
– Ta nói con không nghe sao? Giờ quan trọng là xây dựng lực lượng, ta nghe nói tên mai sẽ vào chầu là kẻ đã đánh ác hổ ở Triều Sơn để lấy phần xác bác hắn về, chứng tỏ cũng là bậc quân tử, có thể được thì lôi kéo, không thì ta nhất quyết không cho.
-Hừm! Thế đợi thế làm sao đỡ lại loạn thần đây? Ngoài Trương Văn Hiến, vừa rồi còn lôi kéo Chưởng dinh Thủy hộ là Nguyễn Hữu Ba. Lực lượng binh sĩ chỉ có gần hai chục quân phủ Thế tử làm răng mà đánh lại chúng?
-Chúng chưa dám động binh, vừa rồi xin Vũ Vương miễn thuế cho nhà Hoàng Quý Trạch vì công đúc vũ khí quân trang thực chất là tiếp tục tạo điều kiện chuẩn bị khí giới. – Hạnh đứng lên –
– Con không nên manh động, quân tử phải cẩn thận một tí. Thế ta còn yếu, giờ mới có 2 tướng giỏi, còn đâu cần vũ khí, chiêu binh mạnh hơn nữa. Thế cục chưa toàn định… Ta tính muốn không bị để ý là chuẩn bị binh trang, nên cử người đi xa mà tới Hoa Lang đặt rèn, còn để Hiến tiếp tục luyện binh, nhờ Hữu Ba tòng thêm quân thủy – thứ quân yếu của bọn Loan – Thông thì có thể áp chế được một diện của chúng.
– Thầy nói cũng đúng… sức khỏe phụ thân giờ cũng chưa hẳn tệ, ta cố khuyên can thêm, với coi phản ứng của hai tên Loan – Thông nữa. Yếu thì chưa nên mồm to.
Luân nằm ngay xuống giường, trong khi Hạnh uống miếng nước, cất sách bút, chuẩn bị đi ra cửa để đi về.
– Ta dặn con dọn dẹp sau giờ học, sao lại nằm ra? Dọn đi, người ngay ngắn mới lo được đại sự, hôm nay bãi học ở đây được rồi. – cái Hạnh rời đi –
Còn người khác trong phòng nãy giờ chỉ ngồi im trong góc, bước ra trong góc tối, hắn là Lê Cao Kỷ 黎高紀 – thị giảng của Luân, tức người đọc sách và giới thiệu sách cho vua chúa. Kỷ chỉ ném xuống bàn giữa phòng một cuốn sách võ – Sơn Nhơn đạo. Kỷ nói một câu rồi ra về :
– Này ta tặng ngài cuốn võ gia truyền của ta, vốn sư phụ ta là Tam Thai sơn quân không thiết việc truyền bá rộng rãi, nhưng ta phá lệ, lấy cái bất ngờ trị cái thường, mong ngài mô có thể học mà nâng cao kỹ năng, may ra đánh lại bọn quân phản nghịch…