Chương 12 : Đô thành Phú Xuân 富春
Thuận Hoá – một xứ mà hở tí là nắng mưa thất thường, chuẩn như thế mà hôm nay Yến dậy thì thấy mưa rào nhẹ bên ngoài. Hắn vội chộp lấy cặp kính mà đeo lên rồi dậy.
Cũng phải nói 13 năm rồi, lần đầu tiên hắn nhìn rõ mọi thứ xung quanh như vậy, hắn mới sung sướng mà nhìn quanh nhìn quất cho đã con mắt.
Thường Yến vẫn giữ thói quen dậy lúc 6h30 – đây là cách hắn xác định cơ bản thời gian hiện đại bằng giác quan và cảm nhận. Hắn đi rửa mặt rồi mới đi vào dãy nhà rèn phía bên trái của chính gian.
Vì có rửa mặt nên thành ra hắn không cảm thấy ngái ngủ như mấy đứa phụ rèn khác… Hôm nay rèn mà đầu cứ đau, lấy tay xoa xoa – là do hôm qua bị Trạch gõ thẳng 1 bổ.
– Mi coi tề! Tao cóc có cú mà giờ cứ xoa đầu mãi, đàn ôn (ông) con trai mà chịu đau kém hơn đàn bà nữa! – Trạch nói đùa –
– Phù… – Yến thở dài một tí – chẳng phải răng mô mờ (mà) tự em là Nữ Như, anh đại chí phải.
Hắn biết không nể nang dạng người như Trạch thì dễ cãi nhau. Còn cái tên tự hắn lấy đại giờ lại thấy cũng hợp với hắn đấy chứ? Giờ hắn chỉ lo giữ thanh sắt, thổi sắt để phụ Trạch rèn. Lò rèn nhà Trạch đâu đó có hơn ba mươi người – rất đông so với một lò rèn truyền thống. Được cái chỉ rèn hàng thượng phẩm, mà dạo này Yến cũng không biết sao rèn nhiều đao kiếm với giáp trụ nhiều đến vậy.
Đương nghe tiếng keng keng của búa đập thì nghe tiếng kèn trống lớn ở bên ngoài, một thằng cu chạy vặt vào trong hét lớn : “Lính phủ chúa tới! Lính phủ chúa tới!”. Cả đám thợ tự bỏ đồ nghề xuống mà chạy ra trước cổng, Yến cũng thuận theo mà chạy coi có việc gì. Trước khi mở cổng thì phân ra hai hàng – hàng thân quyến và hàng thợ ở, còn Trạch đứng chính giữa hai hàng, Yến đứng ở hàng thợ ở.
– Tiếp chiếu~! – một tên lính mặc đồ đỏ, viền vàng xung quanh, tức lính trong phủ ra – Xét thấy Hoàng Ngọc Yến có công trạng giết ác hổ! Cưu dân, tuổi trẻ tài cao! Bổn vương nghe danh kính nể cùng bá quan, mời Hoàng Ngọc Yến thân tới Phú Xuân yết kiến, xem xét tạo điều cho để dụng mà trị quốc an dân! Thân!
Cả cái sân nháo nhào lên, Trạch thì như biết trước – mà quả là biết trước, giục thằng Yến chạy ra mà quỳ lạy nhận. Bản thân Trạch được thêm đặc ấn miễn thuế mà Loan xin cho nữa mà. Ngay lúc trưa là Trạch và cả nhà đã giục hắn chuẩn bị đồ đạc mà đi rồi. Trong khi đó, Yến tự dưng thấy mồi ngon dâng tận miệng, bỗng dưng quốc chúa lại triệu vào vậy? Nhưng cứ chuẩn bị để tính kế sau, dẫu gì tới Phú Xuân gặp chúa còn có thể tìm cách gặp Thế tử.
…
Ngay trong chiều, hắn được đoàn lính phủ Phú Xuân dẫn đi để kịp mai gặp chúa. Lần này hắn được đi xe ngựa kéo, toán người khoảng 50 tên chỉ để hộ tống hắn. “Lần này may thật, chẳng biết cớ chi Vũ Vương lại kêu vô, mà coi là hên từ cái lần dại nớ được” hắn thầm nghĩ. Dọc đường đi, hắn có để ý có đoạn người ta đang đào huyệt chôn một tên ăn xin bị chém bay đầu – thời giờ chẳng ai quan tâm tên đó là ai, chỉ quan tâm dọn sao mà sạch đường tới Phú Xuân.
Mấy tên lính thì cứ đằm đằm không nói gì cả – vì đa số trong chúng là người Nam Bàn hoặc người Thượng. Tên nào cũng cao to ngang 1m80, mình đen bóng, đội khăn đóng chứ không có mũ. Còn mấy tên mà ít phải hoạt động tay chân đa số là người Việt, chúng được mang nón đỏ viền vàng và cưỡi ngựa.
Vũ khí của bọn này khá lạ – Yến để ý vì Trạch mấy lần bảo là rèn cho nhà chúa, nhưng mà vũ khí bọn này là đao to – loại đầu to đít teo, không đòi hỏi kĩ năng mà chém đại cũng được. Riêng mấy tên người Việt thì mới có đao cong, tựa như mấy cái đao saber của Tây hoặc đao của người Ả Rập. Đi mãi tới sáng hôm sau, hắn mới được mục sở thị thành thị lớn nhất đàng Trong : Phú Xuân 富春…
Phú Xuân nằm trên một hòn đảo nằm giữa sông Kim Long và sông Hương Trà – tức Vương Đảo. Tại nơi đây, hắn thấy cảnh buôn bán tấp nập, đâu đó còn nghe một người đàn ông rao lên “Bún bò Huế, mại vô mại vô!”. Địa danh Huế có từ bao giờ? Yến không biết, chỉ biết Huế là một khái niệm để chỉ trung tâm của cả xứ Thuận Hóa này, như Thanh Hà cũng có thể coi là thuộc Huế.
Phú Xuân được toàn dân cả đàng Trong tôn quý, dẫu nhiều thành thị hình thành nhưng người ta tôn quý Phú Xuân mà chỉ gọi nó là đô thành duy nhất. Cũng như Việt Nam cộng hòa sau này chỉ công nhận một đô thành duy nhất là Sài Gòn – Chợ Lớn. Phố xá Phú Xuân rất đẹp, lợp đá toàn bộ đường đi, nhiều cung điện kiến trúc kiểu Huế mỹ miều, các hàng quán cũng rất xa hoa hơn cả Thanh Hà mà hắn từng thấy.
Hắn được chở tới phủ chúa – thành Phú Xuân. Thành có 3 lớp tường đá, khá cao, quanh là 7 cửa ra vào, cửa chính to nhất và được trang trí họa tiết rồng vàng uốn lướn cực kỳ đẹp, bên trên còn có một cái chòi gác rất đẹp. Yến thực sự mở mang tầm mắt, đô thành Phú Xuân thực sự là vượt qua tưởng tượng của hắn – đẹp hơn cả Huế hiện đại, đỉnh cao hơn Huế hiện tại rất nhiều. Chỉ có thành Phú Xuân là nhỏ hơn kinh thành Phú Xuân – đây là điều hiển nhiên.
Phía bên cổng trái của thành Phú Xuân, là 3 khẩu đại pháo chạm trỗ chi tiết, mà có khi là pháo lễ. Xung quanh là khoảng 150 khẩu pháo để thủ thành, nhỏ hơn 3 khẩu đại pháo kia rất nhiều. Tuy thế mà trồng cây xung quanh rất nhiều, nên thành trì tạo cảm giác uy nghi không ngột ngạt tí nào. Tuy tới nơi nhưng hắn chưa được vào thành, mà được cho thuê ở tạm gần đỏ 1 ngày – vì mai chúa mới thượng triều.
Phải nói dân chúng Hoa Lang ăn mặc tuy có xa hoa nhưng không thể hiện ra, dân Thanh Hà xa xỉ mà nửa vời, tính thích giấu của, trong khi ở Phú Xuân, người ta mang áo lụa rất nhiều, chén bát Yến tưởng sứ là nhất nhưng thực ra là đồng thau hết cả – hiếm nhất thời này. Hắn cũng được cho thêm mấy quan tiền mà mua đồ – loại tiền đồng thời Phúc Chu giờ khó làm, nên lấy Bạch Diên (trộn từ đồng, kền và kẽm) làm tiền gọi là Thái Bình thông bảo 太平通寶. Loại này cứng, nhẹ nhưng dễ làm giả, một phần làm kinh tế đàng Trong suy yếu vì nạn bạc giả…
Trời tuy đã tối nhưng Yến vẫn ra khỏi căn phòng thuê ở gần chợ Đông Ba. À nhầm, Đông Gia 東加. Trước đây là Yến đọc đâu ban đầu là Đông Hoa, sau kỵ húy mẹ Thiệu Trị mới đổi thành Đông Ba, nhưng thế mà lại là hàng tin nhảm, vì dân cư ở đây gọi là Đông Ba thật, nhưng chữ Hán ghi là Đông Gia. Ngôi chợ có nhiều lầu cao, hàng quán sôi động dẫu đã vào đêm, nằm ngay phía Đông của Vương Đảo. Hắn cốt là muốn mua bộ áo đối khâm để mang cho trang trọng.
Từ nhỏ tới giờ hắn toàn mang áo dân thường thôi, bữa Trạch cho hắn tiền nhưng hắn chỉ mua đúng 2 cái áo lụa kiểu thường dân. Mua áo đối khâm – hay trực lĩnh, cốt là vì chủ yếu quan lại và quý tộc đều mang loại áo này, trước hắn có thấy Loan mặc đối khâm màu xanh của quan văn, Trạch ngày thường không làm việc cũng mang loại áo này.
Trực lĩnh mặc ban đầu hắn tưởng đơn giản, nhưng thời này chúa và các quan ăn uống xa hoa, nhân dân thói ấy học theo, hắn bị bà bán ép mua tận 3 lớp áo – to nhất trong cùng là trắng, ngoài là đen, ngoài nữa là đỏ với họa tiết lân phụng. Âu cũng là lỗi hắn không biết giá nên đem bày ra hơi nhiều quan tiền, bà ta thấy trẻ dạ mà cố bòn cho hết tiền còn bảo hắn mua thêm cái quạt mà hắn thôi… Trời thì mưa, hắn lại không mang dù nên mua áo xong phải đứng nhờ hiên nhà bà bán áo, bỗng chợt đâu ra một tiếng nói vang lên :
– Ngươi không có ô mà đi à? – đó là một giọng nữ, nét giọng quý phái chứ không phải thường dân – Sao cứ mãi đứng dưới hiên làm chi?
Yến nhìn sang bên, đụng ngay ánh mắt của một người con gái mang đồ quý tộc, sắc đỏ thêu hoàng phụng – cũng là áo đối khâm. Nhìn phát là biết ngay nhà quyền quý.
– Thưa công nữ, bản hạ thực khôn (không) có ô.
– Không có ô? Ở đô thành mà không có ô thì chỉ có người từ nơi khác tới, nói, ngươi ở mô tới – nữ nhân kia đáp lại –
– Tự Thanh Hà tới, nguyên lai xa xôi hơn thì là Hoa Lang. Công nữ thực có mắt nhìn người, bản hạ bái phục.
Người con gái nhìn thẳng vào mắt của Yến, ánh mắt cổ tựa như phán xét đôi điều.
– Ngươi không nên lừa dối người vương phủ, ngươi nói là giọng văn bọn Bắc Hà chứ không phải Nam Hà ta.
– Thanh Hà dao du nhiều, có gặp Bắc Hà nên quen tí thôi mờ (mà). – Yến ngụy biện tạm như vậy, cái từ “bổn hạ” trước hắn cũng dùng, nhưng học chữ Hán nhiều nên thiên đọc 本 là Bản hơn Bổn –
-Hừ? Thú vị… ngươi tên chi?
– Bản hạ… à không, bổn hạ Hoàng Ngọc Yến.
– Không tự danh chi hết? Rứa học mô ra thói xưng của Nho gia?
– Bổn hạ ta có, chỉ là không hay dùng với người ngoài. -Yến viện đại một cớ để khỏi lấy cái tên đó lại –
– Sao không dùng? Thấy ta là loại vô học nên không?
“Má, con má này điên y chang con Tử Anh ! Cái Nữ Như chi lấy cho vui lừa người thôi, chặp nói hết Thiều, Độ, Trạch… sau sao đổi?” Cốt lần đó Thiều hỏi Yến tên tự, hắn lấy vậy để lỡ Thiều có khai với ai, họ về làng Hoa Lang hỏi thì biết ngay đứa nào, chứ không tính lấty làm dài lâu. Còn Tử Anh là ai? Tôn Nữ Tử Anh 尊女紫瑛 là người mà hắn thích lúc còn là Hưng, sở dĩ hắn nói điên là vì hai đứa quen nhau nhưng tính tình Tử Anh thay đổi liên tục làm hắn chóng cả mặt.
Nghĩ tới đó, hắn nhìn vào khuôn mặt của cô gái đối diện một hồi lâu, làm cô ta cảm thấy kỳ cục.
– Bổn hạ tự Nữ Như, xin hỏi quý danh của cô nương?
– Nữ Như? Như ngươi ta thấy chưa có điểm nào giống vậy cả, nhưng chắc tính cách ngươi hướng nội ít tỏa ra chứ gì? Thôi được, bổn công nữ là Nguyễn Phúc Ngọc Cơ 阮福玉㺿, tự Tử Nguyệt 紫月 (trăng đỏ) cho ngươi biết danh tự thì nên lấy làm ơn đi. – giọng của Ngọc Cơ luôn ở trạng thái lạnh lùng chứ không cao ngạo… –
(Nguyễn Phúc Ngọc Cơ là con gái thứ 11 của Vũ Vương, sinh năm bao nhiêu, cuộc đời như sao chẳng rõ, nhân vật có thật nhưng không được sử sách ghi chép gì nhiều)