Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-tai-lop-muoi-hai-he-thong-noi-ta-cung-thanh-mai-ra-mat

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Tháng 1 8, 2026
Chương 733: Tại ngươi chờ ta đến 35 tuổi thời điểm ( xong ) (2) Chương 732: Tại ngươi chờ ta đến 35 tuổi thời điểm ( xong ) (1)
sa-mac-truc-tiep-bat-dau-nhat-duoc-cao-sa-mac.jpg

Sa Mạc Trực Tiếp: Bắt Đầu Nhặt Được Cáo Sa Mạc

Tháng 5 4, 2025
Chương 991. Lời cuối sách (4) Chương 990. Lời cuối sách (3)
phan-phai-tu-hon-nguoi-xach-hien-tai-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Phản Phái: Từ Hôn Ngươi Xách, Hiện Tại Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 1 22, 2025
Chương 655. Phiên ngoại hỗn độn thiên: Chinh chiến Chương 654. Phiên ngoại hỗn độn thiên
trong-sinh-chi-ba-dao-hoang-de.jpg

Trọng Sinh Chi Bá Đạo Hoàng Đế

Tháng 2 1, 2025
Chương 991. Tử Thần Đế, thành tiên đường Chương 990. Mười hai miệng quan tài, Thần Giới thái tử
truong-sinh-tu-cuong-hoa-ngu-tang-luc-phu-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Cường Hóa Ngũ Tạng Lục Phủ Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2025
Chương 491. Cuối cùng chi chiến Chương 490. Không thể tưởng tượng nổi chi giáng lâm, chỉ có thiên đạo hằng thường
1960-mang-theo-ba-cai-tuyet-sac-tau-tau-thit-ca

1960: Mang Theo Ba Cái Tuyệt Sắc Tẩu Tẩu Thịt Cá

Tháng 2 8, 2026
Chương 928: Ngươi ghen dáng vẻ thật đẹp Chương 927: Đại ký ức khôi phục thuật?
meo-may-kiem-ke-tu-hai-vuong-nobita-bat-dau.jpg

Mèo Máy Kiểm Kê: Từ Hải Vương Nobita Bắt Đầu

Tháng 1 12, 2026
Chương 700: Tới tràng kịch liệt vận động, Miyako tư nhân ma lực huấn luyện! Chương 699: Chân tướng tỏ tình, Shizuka chính là mèo con?!
hoa-vu-khong-nhat-khoi-du-long-chau.jpg

Hòa Vũ Không Nhất Khởi Du Long Châu

Tháng 1 23, 2025
Chương 280. Đại kết cục Chương 279. Mạnh nhất cùng vô địch
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 11 : Bên kia phòng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 11 : Bên kia phòng

Chập tối, Quý Trạch dẫn từ cổng sau vào hai kẻ mặc đồ tối như mực. Hắn dẫn hai tên áo đen vào phòng riêng, cẩn thận kiểm tra coi có ai nhìn lén không rồi mới đóng cửa lại.

– Hai vị, chừng nào mới bắt đầu? (Trạch)

– Ha ha… Hoàng quý công xin bình tễnh (tĩnh) không có chi mô mà phải lo ngại…

– Ta mời hai vị tới đây bàn việc chi, thì phải nhanh chóng để người nhà khôn (không) để ý, nhanh mau đi.

Một trong hai kẻ bỏ cái khăn che đen xuống, hắn là Nguyễn Cửu Thông 阮久葱 – một đại thần trong phủ chúa, tên này nói giọng trầm hơn tên nãy vừa nói.

– Chuyện ngài ta rõ, nhưng mà sức khoẻ của Vũ Vương chưa có suy giảm nhiều, vẫn khó thành sự lắm. Ta khuyên nên án binh thêm thì (thời) gian bơ mần (rồi làm) sau. (Thông)

-Nào nào, tiền quý công mới mất, sự giờ khó tánh toán lắm. Đợi quý công mới ni… gần mãn tang rồi bơ làm có răng mô? – nói rồi tên kia bỏ khăn xuống, lộ rõ là Trương Phúc Loan –

– Ta thấy giờ cha ta mất rồi, thì cần nhanh mô hoàn thành công chuyện ôn (ông) để lại chơ chậm trễ chi? Sống chưa xong việc thì con cái tử tôn lo bơ răng nữa? (Trạch)

– Hấp tấp không có tốt mô… hè hè. – nói rồi họ Trương cầm chén trà mà uống một ngụm – Trà… rất thơm, chứng tỏ pha chế rất kỹ à nhen…

Hắn lướt nhìn qua mắt Trạch một cái :

-Haiya… người mờ (mà) khôn ơ… thì không có giục như ngài mô… hay… ngài là tiểu nhơn? Hở?

– Này ông nói cái chi rứa hả?! Tin ta… (Trạch)

Đang nói, Trạch bị Thông chặn lại, không cho nói.

– Này! Cho người tiếp quản việc cha người là ơn sủng của Lễ thượng rồi, ưa mần chi nữa? Ưa mai mốt chết khôn (không)?!

– Hừ! Lỗi ta. (Trạch)

– Thôi thôi… các vị ấy bình tĩnh. Giờ sức khoẻ chúa thượng còn khoẻ, nhưng mờ (mà) đó là thân thể chơ mờ về tinh thờn (thần) thì suy yếu rồi. (Loan)

– Ngài định kế như nào mới lấy được quyền từ chúa thượng? (Thông)

– Giờ, một là đợi sức khoẻ chúa thượng yếu hẵng bờ (rồi) thăng. Ta đưa Thuần mới tuổi 12 lên, thao túng quyền bính. Hai, là nếu Thuần hoặc Luân không chịu, khử cả hai, binh biến…

Đợi lúc rồi Loan mới nói tiếp :

– Nhưng mờ… chủ động hơn bị động, phải không? Hà hà… rứa mới cần Hoàng quý công đây rèn giáp khí, phục vụ ta và Chưởng dinh Cửu Thông đây chơ!

– Chí phải, nói suông chẳng ra mô, của nhà ngươi ( ý chỉ Trạch) là hàng tốt, trang bị chánh cho quân phủ riêng của ta, lỡ gì còn động binh ép Luân – Thuần hoặc cả chúa thượng nhượng quyền. (Thông)

– Tụi ta… mần ri là có ý tốt với nhà quý công, hàng tốt sản xuất ít thì cần trọng binh mà dụng. Ha ha ha… thế lực phải dựng cả chánh trị với quân lực chơ? Nhà Hoàng quý công giúp thì bổn quan mười phần thì chín phần tác thành! (Loan)

– Hừ! Muốn rứa thì ngài phải tăng điều kiện của nhà ta lên, giảm thuế với họ ta! Giờ rèn đồ cho ngài đã hơn hai năm rồi, mãi chẳng thấy ngài thực hiện lời hứa với cha ta, thuế thì nặng.

Quả thực, trước đây Quý Dung quen Loan trước khi hắn tấn thăng chức cao như bây giờ, lại vì tình nghĩa mà lò rèn nhiều người của Dung cấu kết với Loan – Thông mà làm lậu lượng vũ khí lớn, mưu uy hiếp Nguyễn Vương.

Nhưng giờ Quý Dung mất khi đánh nhau với hổ, việc tang chưa xong nhưng Quý Trạch vẫn lo việc giải quyết đơn hàng của Loan. Mà Trạch là người lỗ mãng nên nay mới thúc dục hai tên kia như vậy.

Quý Trạch kiến thức không nhiều, hắn chỉ muốn có được cái hứa quan lộ và tiền tài, danh vọng mà Loan hứa cho cha hắn. Ngoài ra Trạch còn muốn được lo tốt hơn cho gia đình, muốn giàu hơn nữa, danh vọng hơn nữa!

“HA HA HA…!”

– Mả cha thằng mô rứa?! (Thông)

– Hai vị đứng đây! Đừng manh động, ta đi coi như răng, lỡ có thằng mô nghe lén nãy chừ! (Trạch)

– Được, nhà của ngươi thì ngươi đi đi, đừng để ta và Lễ thượng mỏi chân! – Thông nói với giọng khinh bỉ với Trạch –

– À mà… Hoàng quý công. Ngài nếu còn ra giọng yêu cầu, đặt điều kiện như rứa… thì đừng trách ta cho cả nhà ngài thành di vãng – nói phát, ánh mắt của Loan như đỏ lên, chiếu thẳng và uy hiếp Trạch –

Trạch chột dạ, không nói gì mà chạy thẳng nhanh tới chỗ thằng Ngọc Yến. Hắn nghe tiếng cười là biết ngay thằng cu ở đợ con cô chú bác ở Hoa Lang.

Đang bực vì bị up hiếp – hiển nhiên vì hắn không thông minh, trừ rèn và đập bậy thì còn lại hắn gần như tịt. Lại bữa nay việc làm ăn ngày càng khó vì thuế khoá nặng nề, hắn giận cá chém thớt, định bụng vào đập Ngọc Yến cho ra bã.

Hắn đá một phát vỡ nát tươm cánh cửa, bước vào rồi cóc thẳng một đấm vào đầu của Ngọc Yến.

– Mạ mi! Tối khuya hét hét nhà mi à?! – Trọng hét thẳng vào mặt Ngọc Yến –

– Ây! Lỗi em, đang mơ thấy vui quá nên tự đứng dậy mà hét anh nở!

– Hừ… hừ… Mi biết tao đang mất ngủ khôn (không)? Đi ngủ liền cho tao!

Nói rồi đột nhiên Trạch nhìn thấy Thực Nguyệt đao, hắn vốn có ấn tượng với thanh kiếm làm hoàn toàn bằng sắt sáng bóng đó ngay từ khi hắn gặp Yến. Chợt hắn nghĩ ra vài ý.

– Mà khoan, đao mi ai rèn? Nói.

– Dạ ni là do quan phủ Triệu Phong đặt tặng cho, chơ khôn (không) biết ai tác ra ạ. (Yến)

– Đưa tao mượn. – Trạch nói một cách lạnh lùng nhưng dứt khoát –

Ngọc Yến thì không muốn gây thêm rắc rối nên đưa cho hắn mượn. Trạch cầm lên rồi nạt Yến đi ngủ, hắn cầm thanh đao về lại phòng mình.

Tới nơi, hắn ném thanh đao thẳng xuống bàn – một phát làm thanh cái bàn sập ngay lập tức. Cái này Thông thân võ tướng liền thấy bất ngờ và hứng thú.

– Ái chà! Ngươi kiếm mô ra thanh đao kiếm lạ ri? Thú vị đấy! (Thông)

– Hừ? Ngươi xem, ta thấy thanh kiếm như này rất hạp (hợp) để mờ (mà) biếu chúa thượng, rồi trang bị thêm cho quân Phú Xuân nếu sản xuất thêm được.

Thông cầm thanh kiếm lên, ngắm nghía rồi mở ra coi.

– Thực Nguyệt? Được, nhìn bề ngoài như một cục sắt dài nhưng đầy bóng loáng, rất nặng, sắc nhọn… quả là thú vị! Là nhà ngươi giết tên thích khách mà lấy ư? (Thông)

– Không! Là ta lấy mượn của thằng ở đợ. (Trạch)

– Vô lý… sao một tên ở đợ mờ (mà) có được thanh đao độc lạ như ri? (Loan) Hay… quý công đây có ý gạt bọn ta!?

– Không? Ở đợ thì đợ, nhưng là con cô chú bác ở làng Hoa Lang – làng nghề rèn mạnh nhất cái Thuận Hoá ni. Bữa thằng cu Ngọc Yến nớ trả thù cho cha ta, một mình đánh chết con hổ đang mang ở Triều Sơn, bơ được tri phủ Độ đặt làm tặng cho. (Trạch)

– Thế giờ ngươi lấy của hắn rồi nộp lấy lòng chúa thượng? Chứ ta thấy, kỹ nghệ rèn toàn sắt từ vỏ tới chuôi này rất tốn với khó mà làm được. ( Thông)

– Mà lỡ để lâu, rỉ sét mần răng (làm sao)? Thế lại định hết tội lên quý công nhé? – Loan lại nói bằng giọng điệu mỉa mai, có phần dồn ép Trạch –

– Không, khó lắm! Thanh đao như này vốn lúc tôi có pha thêm tạp kim vào để chống rỉ, mà tháng lại đốt xung quanh lên cho nóng nữa thì sao mà rỉ? Lại thế ấy nịnh chúa là đao tốt cần người dùng phải sang, chúa tất ưa! (Trạch)

– Ha…ha…ha! Khôn (không) ngờ ngài ri mà cũng biết nịnh nọt gớm! Được, bổn quan cũng muốn lấy bửu đao này lắm, nhưng của tên Ngọc Yến thì để đó, nào bổn quan đòi tri phủ Độ đem đi coi ai làm ra rồi bắt làm cái mới cho chúa thượng, xịn hơn nữa! (Loan)

-Mờ (mà)… cu Yến ngươi nói gì gì nớ, Bạch Hổ đại vương à? – bỗng Thông hỏi thế –

– Dân gian tự tôn, hắn giết hổ dùng hết sức hiện ra Võ Thần Bạch Hổ, dân ngu thì không biết mà tôn thôi! Mà tuổi trẻ 13 tự giết hổ cũng là tài. (Trạch)

– Nói hắn! Chúa thượng mới xưng Thiên Vương vài năm, hắn không có quyền xưng ngang hàng, nghe chưa? ( Thông)

– Thôi thôi! Tuổi trẻ tài cao, ta thích đấy… phải thu phục sau có ai chống đối còn đem ra mà dùng được. Mai mốt bổn quan xin cho hắn sắc phong Bạch Hổ quận công, muốn dùng hắn một chút, ý quý công như răng? – Loan nói nhưng cái thể ngôn vẫn là hỏi đểu –

Trạch giận tím người, đỏ cả mặt mà vẫn phải nể vài phần.

– Miễn răng ngài thưởng cho nhà ta, miễn thuế, với đẩy nhanh cái tiến độ là được!

– Ngài hiểu chuyện đấy… (Loan) Thôi! Chưởng dinh Thông! Ta về đường cũ, trời gần qua ngày rồi, nhanh không Phú Xuân đường đi cũng xa.

– Được! (Thông)

Hai tên nói thế tạm biệt Trạch rồi rời đi. Trạch giận hai tên này lắm, trước Quý Dung chơi thân với Loan nên xin xỏ dễ, không lép vế. Còn hắn : luôn bị coi thường.

Hắn cầm Thực Nguyệt đao, đi về chỗ phòng Ngọc Yến rồi vứt thẳng xuống đất – lõm một lỗ ngay giữa đất. Đánh thức cả Yến dậy, rồi hắn tự về phòng nghỉ cách ép thêm Loan với Thông.

– Cha cái thằng anh ni chơ, – Yến nói nhỏ – ngủ được rồi vô trả đao cái bộp.

Hắn lật đật vứt Thực Nguyệt đao vào trong góc, nằm xuống, lại định bụng ngày mai nhất định phải xin ra khỏi nhà đi gặp Độ – thổ việc gặp Thế tử với nhờ chuyển tiền cho nhà Thuần.

Hai tên kia, đi xe ngựa băng đường trong đêm. Bỗng chạm trán một tên ăn mày – hạng tép riu xã hội, ngáng ngang đường đi của ngựa.

– Ê! Mấy ôn (ông) tối ni rồi còn đi mô rứa… để tui ngủ khôn (không) được à?

– Mi biết tụi tao là ai khôn (không)? (Thông)

– Đ.ế.ch, đền đi, tối khôn (không) ai đi hết mấy ông đi cán người…

Nói ngang đó Loan đã lệnh cho Thông giết tên ăn vạ này. Tối đóm xưa thường không ai đi, bọn ăn xin tiện đường ở đô thành Phú Xuân lát đá nhiều nên hay ra nằm ngủ cho đỡ cực, ai cũng vậy nhưng xui hôm nay gặp tên này thì hắn tàn đời.

Loan và Thông còn cười đùa bảo là : giết để thêm đẹp Phú Xuân, giết để bớt dân đông xứ Thuận. Thật là vô đạo bất lương…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tokyo-sieu-nang-luc-cua-ta-moi-tuan-doi-moi.jpg
Tokyo: Siêu Năng Lực Của Ta Mỗi Tuần Đổi Mới
Tháng 2 1, 2025
xich-hiep.jpg
Xích Hiệp
Tháng 2 6, 2025
dau-la-xuyen-qua-tuyet-the-nghich-loan-thoi-khong
Đấu La: Xuyên Qua Tuyệt Thế, Nghịch Loạn Thời Không
Tháng 2 5, 2026
one-piece-tai-hoa-chi-chu
One Piece: Tai Hoạ Chi Chủ
Tháng 12 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP