Chương 102 : Hải tặc
Thuyền chạy thong dong giữa biển, hắn thì ngắm cảnh sắc trời biển. Thuyền Việt Nam đáng lẽ thời này chưa có bước nào mà tiến ra đại hải được, đúng ra là Nguyễn Ánh học cách đóng thuyền Tây Dương xong đem qua áp dụng mà đóng thì thuyền Việt Nam mới mạnh lên được.
Chính vì thế mà thời Gia Long, Minh Mệnh mới có việc mở buồm ra mà đặt cơ quan thu thuế, cắm cờ nhà Nguyễn lên hai quần đảo được. Trước đó nhiều người cho là chúa Nguyễn đánh dấu, song thời đó Hoàng Sa hải đội chỉ gồm những thuyền nhỏ, chủ yếu tới đánh bắt và thu nhặt hàng hóa bị trôi do thuyền buôn chìm.
Việc cải tiến thuyền rất quan trọng, như quân Nguyễn Vương đánh mấy lần thua Tây Sơn cả, sau có thuyền theo lối Tây Dương mà đánh trận lớn ở cửa Thị Nại. Với chỉ 26 thuyền tầm lớn, và khoảng hơn 60 thuyền tầm trung mà quân Nguyễn Vương đánh lại và làm tổn thất hơn 30 thuyền lớn Định Quốc và 700 tàu thuyền nhỏ khác của Tây Sơn.
Hắn nhớ không nhầm thì chế độ thủy triều lên xuống ở Đại Việt chỉ có Bạch Đằng và Thị Nại là hiểm yếu, do nơi đây hai cửa lớn, ảnh hưởng của thủy triều rõ rệt. Việc quân Tây Sơn với chiến thuyền lạc hậu hơn gặp thủy triều lên thì khó di chuyển, thân lại chữ nhật nên tù túng. Thuyền theo lối Tây Dương khả năng chống chọi lực nước mạnh hơn, nên tuy ít mà áp sát được và di chuyển nhanh hơn.
Trở lại với con tàu này, nó được gọi là Thanh Hà đại hiệu. Sở dĩ như vậy là vì bên Tây Sơn có Định Quốc thì bên Nguyễn Vương lâu đã gọi thuyền chiến cỡ lớn là Đại Hiệu, Thanh Hà là nơi nó được đóng, nếu tính khả thi cao thì sẽ được triều đình đầu tư tiếp. Con thuyền chừng 1000 – 1200 lính tráng, trang bị 50 khẩu pháo ở tứ phía.
Thuyền trưởng là một lão Tây Dương tên là Charles de Alsace của Étienne, buồng lái còn có mấy tên học sinh của Étienne đang học vận hành và cách lái tàu… Bất chợt lính hoa tiêu trên tháp hét lên, báo cáo cướp biển Hoa Nam đang áp sát tàu. Nhìn kĩ thì tốp 5 thuyền cờ xanh chữ nhật, tua đỏ đang áp sát chúng.
Đầu mỗi thuyền còn có pháo hạng nặng, chĩa về phía bọn chúng nữa chứ? Không nói nhiều, hắn đã vào trong kêu lính đánh trống huy binh, chợt có ý nghĩ giết người mà hắn lại bẫng người ra, mấy chuyện máu me cứ hiện ra làm hắn điên mà đứng dựa vào mạn tàu một hồi.
Có khi nào mấy vị thần thi nhau chọn người như vậy là để đua nhau cho vui? Rồi sao lại cho những thứ nghịch thiên như thế tồn tại được? Ngực như tự ép lại, mà mấy tên lính kêu mấy tiếng “Bạch Long tướng quân” mới hoàn hồn.
Để hắn coi nào… súng của nhà Thanh tầm bắn tối đa 400m và tầm bắn hiệu quả là 250m, như vậy thì với súng bọn cướp biển vốn là chế cháo tào lao ra thì tầm bắn sẽ bị giảm, phải còn lại chừng 150m. Tức là nếu để chúng áp sát thì rất nguy hiểm, đang treo cờ nhà Nguyễn trên cột tàu nữa thì sao không tham?
Lập tức ra lệnh lôi hết điểu thương phát cho lính tráng, với loại đã có sẵn đầu ruồi với lưỡi lê. Sai nhét sẵn đạn pháo chuẩn bị bắn đạn đá, vì thuyền hải tặc rất yếu chứ không như chính quy, bắn đạn đồng hắn quá tiếc, mà chắc gì bên kia có tên có thể chém nát được đạn đá?
Chưa đợi bọn người Quảng Đông bên kia nói gì qua loa cỏ, hắn đã ra lệnh cho mở cửa pháo mà chùi ra bắn tới tấp rồi. Pháo này toàn bộ là pháo cỡ nhỏ đúc lại từ pháo bị hư, vì Cửu Thông làm khó bảo tháp tùng mình hắn không cần dùng pháo loại lớn làm gì, với gây áp lực lên Vũ Đế không cho phép đúc pháo lớn ở Thanh Hà.
Cái mà hắn không ngờ đó là Étienne rảnh tới mức ngồi thiết kế hệ thống ngắm bằng như súng phóng lựu đồ vậy mà bên Tây dùng, gắn cả vào pháo để bắn chuẩn xác hơn. Không nghĩ thuê rẻ tên ngông cuồng này mà có ích như thế, rất có tâm và rảnh háng.
Thấy bị bắn thì một thuyền né không kịp mà thủng một lỗ lớn, mấy thuyền khác cũng nổ pháo cùng lúc, nhưng mấy tên lính thì ra sức bỏ than vào để chạy nhanh hơn, Charles thì đánh lái sang hướng bọn hải tặc mà né nhanh làn đạn. Âu cũng là rút ngắn khoảng cách, khiến có mấy tên cố nhảy mà bám đu vào thuyền.
Khổ nhất là đằng xa đã thấy một tên một kiếm Saber chém nát một viên đạn rồi. Khinh công mấy phát là đã qua chỗ thuyền mà mặc sức chém giết, ấy chính là Trịnh Diệu Hoàng 鄭耀煌, một tên cướp biển có số má ở thời điểm này.
– Ây… chà! An Nâm (Nam) phải khân (không)? Kim nhạt (nhật) kiếm được mạng tốt rồi!
Tổ tiên tên này ư? Tuy là người Quảng Đông nhưng lại gốc Phúc Kiến, giọng điệu vốn lai căng khó nghe nay còn cố nói tiếng Việt mà càng thảm, tàu bên kia tiếp tục nổ pháo thì tàu Thanh Hà cũng nổ theo chí chóe.
Đáng lẽ là phải đi nhiều tàu, nhưng Phúc Loan và Phúc Viên lại bảo thử tàu mới, với lại đường không xa khỏi cần hộ tống mà Phúc Khoát nghe theo. Giờ thế 1 địch 5, chỉ tổ nỗi thuyền bên này kiên cố hơn nên trụ được lâu hơn.
Cây kiếm lưỡi cong, toàn châu báu mạ vàng của Diệu Hoàng chém tới đâu thì lính bỏ mạng tới đấy, Ngọc Yến mệt nhưng vẫn rút đao ra đỡ cho một phát gãy làm đôi. Đơn giản vì kiếm này chắc chắn là để trưng, không ai đem đi đánh nhau cả.
Nhưng Diệu Hoàng cười lớn, đạp chân cái rồi lửa cháy lớn một đá vào tên lính cái là đã nổ tung. Hải tặc hò hét, cố gắng lao xuống buồm để khống chế pháo binh, nhìn Diệu Hoàng tóc buộc, cười điên khoái với cái lửa dưới chân thì hắn nhận định đây chắc lại một tên được chọn rồi.
“Tướng quân! Tên Trịnh Thất ni từ nhỏ có võ lửa ở chân, đá ai nổ chết người ấy ma quỷ lắm!” Thì ra Trịnh Diệu Hoàng gốc tên là Trịnh Thất 鄭七, sau có cái võ tào lao này mà tự xưng Diệu Hoàng 耀煌 tức sáng chói rực rỡ, sao từ đợt gần chết tới giờ hở tí là gặp kẻ được chọn giống mình thế nhỉ?
Bạch Hổ ơi là Bạch Hổ, lao vào đúng lúc tên kia còn cười mà cho một bạt rách cả mặt, bay cả máu ra giữa đất. Tranh thủ thời gian đi chém rồi banh xác mấy tên hải tặc, pháo thì vẫn nổ uỳnh uỳnh như thường.
Ra lệnh cho Charles chạy về gần biển nhanh ngay lập tức, vì đoàn tiếp trợ của Trịnh Diệu Hoàng đang tới gần. Diệu Hoàng bực tức, đứng dậy mà chửi ngay tại chỗ mấy lời hắn không hiểu lắm, nhưng chung quy tên này ngu, định một đá đối đầu mà sợ nổ người quá nhỉ?
Thực tế Diệu Hoàng đang khen hắn thú vị, chỉ là giọng miền biển nên hơi cọc cằn. Thực thì bản thân Diệu gặp qua nhiều kẻ võ công giỏi rồi, nhưng hắn không phải là một kẻ được chọn, đây món này là do sư phụ hắn trao cho thôi, mà lão chết cũng lâu rồi.
Cơ bản Diệu Hoàng không biết một cái gì về thần thánh cả, mà lại tiếp tục đá móc, đá chỏ, đá xoáy rồi đá ngược mà dồn Ngọc Yến vào mạn tàu. Pháo thì bắn dồn dập, không khéo bị ăn một đạp mà lục phủ ngũ tạng như đảo lộn cả lên, dù không chết ngay tại chỗ nhưng cũng hộc máu.
Cầm chân mà xoay người Diệu Hoàng 3 vòng rồi mới ném xuống biển, dẹp hết đám hải tặc còn lại mà tiếp lệnh chạy nhanh, thuyền bên bọn kia cũng cháy 2 chiếc rồi, do tốc độ bắn của pháo nhỏ nhanh hơn pháo chúng.
Xuống buồng mà thi nhau đắp thuốc, khử trùng với quấn vết thương lại. May sao lính tráng được vài tên chết, thuyền còn chạy được, hắn lần đầu đụng độ cướp biển mà nhờ độ hơn của công nghệ mà chạy trốn kịp. Chỉ ngang nửa tháng sau là cập bến Quy Nhơn rồi…
Trong thời gian ấy, phải ghé vào Hội An mà sửa chữa tàu, trị thương cho binh lính. Khung cảnh mua bán của Hải Phố – Hội An thì hơn hẳn Thanh Hà là chắc chắn rồi, nhiều dân như Đại Hòa, Tây Dương còn lập phường ở riêng, đúng chuẩn đô thị quốc tế.
Nhà nào nhà nấy vàng rồi đỏ, gạch ngói đẹp đẽ, song người ăn xin với bần cùng thì nhiều hơn ở Thuận Hóa. Nơi đây cũng đang Tết nên đèn lồng đỏ treo khắp nơi, ai ai cũng chơi mấy trò bài bạc rất nhiều, hắn thì né mà tìm phủ của Hoàng Phủ Tường mà tá túc qua mấy ngày.
…
Ngôi phủ không nằm ở nội thành mà nằm… tận ở Cù Lao Chàm??? Hắn phải đi thuyền qua mới tới, vì Hội An quá bằng phẳng, ít nơi cao ráo. Trên đỉnh cù lao có thể nhìn bao quát cả thành thị, kiểm soát được cả tuyến hải lộ đi vào sâu trong nội địa.
Hoàng Phủ Định có ra đón tiếp hắn, hỏi mấy câu như : “Bộn (bạn) ni bữa ni mui sá (mười sáu) tủi (tuổi) rồi mờ (mà) tiền đồ sáng lạn (lạng) muốn cưới khôn (không)? Tau (tao) có đứa…” Nói nhiều phết, hắn chẳng màng quan tâm mà bỏ qua, xin nhờ sửa tàu với tìm chỗ tá túc qua đêm rồi về.
Chưa kịp về đã thấy bọn chúng lôi cả đàn con cháu ra, xin lì xì làm hắn suýt đột quỵ ngay tại chỗ. Gần 50 đứa sao lì xì cho hết!?
Nói về Hải Phố, người dân nơi đây vẫn gọi nó là Hội An, nhưng cái tên Hải Phố là do người nước ngoài đặt, có thể tới mức mà bậc tri thức cũng gọi theo, Tây Dương thì gọi Faifo. Hắn không rõ nữa, nhưng ấn tượng là đẹp, đông đúc hơn Thanh Hà, song thiếu sức sống.
Nói thế là vì Hội An đang trầm lắng xuống, trong khi Thanh Hà đang phất lên. Việc nữa là tương lai, sự bồi đắp của con sông Thu Bồn sẽ làm các cửa biển nhỏ và nông hơn, tàu thuyền khó qua lại, hắn có bảo Phúc Cường tập trung đào vớt phù sa bồi tụ dưới sông Hương và xây gạch bao quanh cảng để hạn chế điều ấy rồi.
Với lại cảng thị Hội An đa số là người nước ngoài, bóng dáng người Việt tuy có nhưng không đông bằng. Chủ yếu tới đây xuất nhập hàng rồi đi về chứ không ở lại, thêm Thanh Hà giờ tập trung xuất khẩu tự do thì người Thuận Hóa vốn kinh doanh nhiều nhất lại càng ít lý do vào Hải Phố. Song với ngoại bang Hải Phố vẫn ngon hơn vì lối vào thuận tiện.