Chương 100 : Tân triều
Gần Tết, hắn bị kêu vào Phú Xuân, cho ngồi kiệu vì người phế. Chạy một mạch tới Phú Xuân thì được lên thuyền chạy tới phủ Dương Xuân ở bờ Nam sông Hương, nơi đây như là nơi Nam Giao của đàng Trong, chúa Nguyễn cứ thường tới đây cuối mùa Đông, cúng lễ Nam Giao như Bắc Hà cho trời và tổ tiên.
Khác với mọi khi, phủ Dương Xuân có đúng một lầu cao 3 tầng với một sân thiết lớn. Vũ Vương đã vào trong lầu mà gọi là Trai Phủ để tịnh trai một tuần trước đó, để thanh tẩy trước khi cúng trời.
Ấy giờ Vũ Vương mang đồ xanh lam, cả đống người riêng ông mang đai màu trắng. Ai cũng cài trâm vàng, quan thì cài trâm ngà, riêng Ngọc Yến không rõ lễ nên chỉ cột dây qua loa.
Trong khi chuẩn bị lễ, hắn ngồi ghi chép lại vào trong sách Gia Lễ mấy nghi thức này. Ấy lại bị Vũ Vương kêu lại :
– Nữ Như! Ngươi coi : bữa ngươi đánh giặc quỷ Chiêm, có phải là do Thiên Mệnh của Ngọc Hoàng đại đế sai không?
– À à… dạ đúng ạ.
– Rứa rồng nớ lao xuống là do răng? (Vừa nói vừa nhéo người hắn)
– À à dạ do… Thần Long sợ quỷ hại Thiên vương, sai thần phụ trợ mà giúp ạ.
– Ha ha ha! Tốt! Các ngươi nghe rồi chơ?! Là Thần Long hiển chiếu cho ta! Ngươi có công lớn phù trợ! Ta ban chừng nớ vàng bạc là biết đủ rồi! Bá quan rõ là ta được Thiên Mệnh chọn rồi đấy! Cho ngươi phụ bưng lư lên được không?
Hắn vội chối từ vì tay đau, mà cũng rõ ý không muốn chia cắt đất nước gì cả. Trong khi Vũ Vương lại luôn có tư tưởng dựng quốc riêng, xưng bá.
Nghe đọc mấy lời xưng hô tế trời đất, tiên tổ mà mệt… Chẳng phải do hắn xui mà giờ tạo cớ cho Vũ Vương cướp chuyện xưng bá? Ông ta rõ mình không sống được lâu mà còn có ý như vậy, quả tham lam.
Lễ mấy đâu nửa tiếng thì dọn tiệc cho bá quan ngồi ăn, mấy tên như Trương Phúc Loan chê hắn bần không phải lễ, Vũ Văn Trung với bọn khác thì lại nhận công của hắn, biết lý do Vũ Vương nhận Thần Long về ông là việc đế vương, việc Ngọc Yến đánh quỷ là chắc chắn rồi, Thần Long phải là của hắn.
Được ngồi chung mâm với bá quan bộ Hình, ăn gà ăn vịt, xôi ngũ sắc vui vẻ với nhau. Khen ngợi hỏi võ thuật của hắn, chỉ là hắn không dám khai, chỉ xạo với mọi người là Lạc Long Quân giao trách nhiệm để đưa lệnh cho Vũ Vương. Ấy bị ép thuận theo mấy tên quan lại, thôi may ra trừ bọn không nhận công, còn có kẻ nhận cho hắn.
Vãn nhìn xung quanh, chợt thấy mấy công nữ ngồi uống rượu đua nhau liên tục, mấy tên quận công nhờ lấy mấy nàng cũng không can nổi…
…
Phú Xuân Tết náo nhiệt lắm, vua quan ăn chơi thoải mái, nhưng Ngọc Yến cứ buồn buồn, kêu con bé Hằng vô để chuẩn bị ngựa đồ vậy mang phần lớn đồ đạc của con bé về làng. Còn đồ hắn chất đống trên thuyền ở Thanh Hà rồi.
Tiện hắn ghé thăm nhà Vũ Văn Trung : một ngôi phủ nhỏ nhắn, trang trí đơn giản nhưng con cháu đầy đàn. Mứt gứt, hạt dưa, trà mà tiếp chứ chẳng có gì nhiều, hắn lì xì mấy đứa con và cháu lão tốn đâu chưa gì 20 quan mà xót tiền.
… Qua chỗ vết lõm, hắn hãi chính mình mà run bần bật, không ngờ chuyện phi thực này mà có thể vì sống vì giận việc họ Chế làm chuyện xằng bậy với dân. Hèn gì ở Phú Xuân nhiều đứa chửa hoang đẻ ra con đen thui, hắn không cản được mà mấy đứa ấy bị giết sạch.
Ngay chợ Đông Gia treo đầy xác và đầu Chăm Pa, hắn qua mà bật khóc, dân làng tội thế… Mà vì sự đối đầu quá đáng của mấy kẻ được chọn từ đâu tới, bị liên luỵ mà chết.
“Thôn nhơn vô sắc nhơn giai tận/ Huyết nhiễm hoang điền lệ mãn thiên” tự lấy đao khắc xuống đường, xong bỏ đi. Ai ai cũng đồ đỏ, áo lúa ca hát vui chơi… Cờ người, cờ tướng, bài chói đánh chan chát. Trẻ em thì chơi trống lùng tùng với con ve ve trên tay.
Mấy trò ấy hắn mua cho con bé Hằng chơi, mua mè xửng (thứ đồ ăn gồm mạch nha với mè) để nó mớm nhai từ từ. Đâu còn qua thăm nhà của Thế tử coi tí điều, lại kể chuyện qua lại việc tương lai, chỉ là giờ loạn lên hắn không chắc tương lai có theo thế cũ không.
Như trước kia kể ra thì đã không bị phản phệ gì, chứng tỏ có khi thực hắn có điều đổi đi tương lai vốn có?
Phúc Luân giờ tin hắn hơn, muốn tận dụng hắn trong việc an dân. Mà nhà Thế tử đương lúc tang vì đứa con trai thứ 4 mới mất vì sốt rét, mất non nhưng cả nhà vẫn phải để tang, xuống mồ xuống mả. Ăn Tết thì treo một dãi trắng trước cổng để cho biết là tang.
Năm nay có Thần Long xuống, dân ai cũng vui vẻ hơn thường hết. Ngang tầm trước giao thừa 3 ngày, mặc mọi người không biết trước mà tấp nập quân lính chạy khắp đường xá, đang buôn bán mà ai cũng không biết lại chuyện gì nữa đây. Nhưng mấy khẩu pháo ngay thành trì bắn liên hoàn mặc chưa khai xuân.
Vũ Vương ư? Lão bao năm đã ôm mộng đế vương, nhưng vương là chưa đủ, giờ lão muốn đánh chiếm cả giang sơn Đại Việt. Trống đánh ầm ầm, người dân sẵn gần Tết nhiều người ở Phú Xuân lo chuẩn bị, thăm người ta trước để sau về quê, không nghĩ năm nay được đón Tết sớm, được ăn Tết Phú Xuân trước khi về quê.
Không phải, ấy toàn bộ văn võ bá quan tới trước Ngọ Môn mà quỳ lại, lạy quỳ không xuể, đọc chiếu tự tuyên bố lên ngôi Hoàng đế, dân chúng cũng không ngờ tới được việc này. Nhưng những kẻ có học đều biết rõ Vũ Vương mượn cớ có rồng diệt quỷ mà coi thiên mệnh về phía mình, tự minh xưng hoàng.
Cái độc lạ là lần này áo quan lại đều được một tay Nữ Như thiết kế lại theo kiểu nhà Nguyễn, vì thời chúa Nguyễn du nhập lối văn hóa đa sắc trong trang trí, như vùng Quảng Đông của Trung Hoa nên đặc trưng là rất nhiều chi tiết mây mưa…
Thường là mặc trực lĩnh, đội mũ đinh tự như nhau. Nay thu lại hết mà chỉnh lại mang triều phục quan, định lại quan chế theo kiểu quy cũ hơn, theo lời hai tên Luân – Yến mà làm như sau : phân rõ ra Thượng Phẩm là từ Nhất phẩm xuống Tam phẩm, mỗi phẩm thuộc Thượng phẩm xin phân làm Chánh 正 và Tòng 從. Riêng tới Hạ Phẩm thì từ Tứ trở xuống Cửu, không cần quy chế phân chia như Thượng Phẩm.
Hạn chế lại, không phát mà còn tịch thu đất được ban của các quan, tạm cho phép thông qua quyền sở hữu đất và tư hữu về tư liệu sản xuất bước đầu, Hoàng đế sở hữu 1 phần 5 của một doanh nghiệp sản xuất lớn chứ không toàn hữu như trước nữa. Nghiêm cấm nạn đầu cơ tích trữ, giảm lượng bổng lộc mà thay vào đó là tăng lượng lương, quy chế lại quan lại không tính vào quý tộc mà vẫn tính là thường dân.
Mấy luật này các quan cùng nhau tâu lên, Vũ Vương chỉ việc xét qua. Còn đâu việc mấy tên tham quan bực tức chẳng để tâm, với đám trung thần đủ mạnh thế lực mà chống lại thì Vũ Vương đỡ sợ hãi.
Quy chuẩn lại lối ăn mặc : thay vì lộn xộn như xưa, Chánh Nhất mang sắc cổ đồng (cam) Tòng Nhất sắc thiên thanh (tím đậm) Chánh Nhị sắc cám bích (tím) Tòng Nhị sắc quan lục (xanh lá cây) Chánh Tam sắc bảo lam (xanh dương sẫm màu) Tòng Tam sắc ngọc lam (xanh ngọc nhẹ). Bọn này áo thêu giữa là con Mãng tức Long bốn móng cỡ to, uốn quanh người.
Còn lại thì con Mãng chỉ ở giữa người, Tứ sắc quan lục. Có hoa giữa người mà sắc bảo lam là Ngũ, từ Lục phẩm trở xuống thì áo không có mây mưa gì, thêu con hạc, áo sắc ngọc lam là Lục Phẩm, từ từ hạ xuống mà thay cái bổ tử ở trước.
Thế là bổ tử vốn thể hiện phẩm hàm thì nay phế đi, con hạc từ thể hiện Chánh Nhất phẩm nay thành Lục phẩm. Các quan mũ đính vàng bạc trang sức cực sang, càng xuống phẩm thì đính trên mũ càng ít đi.
Quan lớn ở dưới có họa tiết gọi là Tam Sơn Thủy Ba 三山水波 mà Ngọc Yến chép y chang mấy cái của nhà Nguyễn. Giày phải đội cao chứ bỏ đi guốc, mũ từ đinh tự thì sang phốc đầu (tức mũ cánh chuồn) cho ngang hàng triều đình nhà Lê, mỗi người giờ phải mang một cái hốt, mang đai ngọc… Tất cả tề tựu, Phúc Khoát mang áo Tế giao, mũ Bình thiên (cái mũ toàn dâu ngọc). Thường thì sẽ mang sắc vàng, rồng thêu ở giữa, mũ xung thiên như nhà Minh.
Lo việc nhiều như vậy nhưng hắn lại ở Thanh Hà dọn đồ đạc đi, gặp ai thì chào người ấy mà từ biệt, nhanh về quê thăm cái rồi vào Quy Nhơn, việc tự dưng xưng đế thực không hiếm, mà thường thì chọc giận kẻ mạnh hơn như của Lý Tự Thành của Đại Thuận, quân nổi dậy chống Minh rồi lại bị bại trước Thanh chỉ vài ngày sau đó.
Giờ trốn khỏi Thuận Hóa nhưng khó bưng bê gia đình theo, tư duy làng xã của họ quá mạnh nên chịu. Nhìn lại một cảng thị sầm uất hơn trước lúc hắn tới, một đống máy móc đang vận hành bán tự động của lò rèn đúc để chế tạo ra động cơ hơi nước mà hắn xót trong bụng, qua bên là máy dệt được cải tiến thêm bởi mấy tên nhóc học Vật Lý do Étienne dạy.
Ngôi phủ đồng hành với hắn tuy chỉ một năm, nhưng giờ vào Quy Nhơn là để đàn áp phong trào Tây Sơn hiểm họa sau này. Cũng đành vậy thôi…
Có pháo bắn chí chóe, cờ Nguyễn Vương nay lại xóa bớt chữ Nguyễn 阮 ở giữa đi, còn đâu nền vàng tua xanh, sao đỏ ở giữa. Thời xưa người ta quan niệm tinh (sao) là hình tròn, nên thành ra cờ Tây Sơn nền đỏ sao vàng y chang cờ Việt Nam sau này, nhiều tên phản động không biết lại bảo ngụy sử do cộng sản thêu dệt lừa dân.
Nếu tìm hiểu hệ thống cờ các tỉnh của nhà Nguyễn – vốn dựa trên hệ thống chòm sao mà vẽ, thì sẽ thấy các sao hoàn toàn biểu thị bằng các chấm. Cảng Thanh Hà ôi… đợi hắn đi rồi thì mới cho mở cửa hoàn toàn, vậy là hắn thành vị quan tham nhất từng tới đây rồi? Lính tráng tới loa tin, tiện đưa hắn bộ đồ Tòng Nhị phẩm, thư từ sai ban tiền bạc chở thành xe, tước Bạch Long tướng quân, làm Chưởng cơ phụ giúp Nguyễn Khắc Tuyên.
Thấy khói nghi ngút ở nơi tưởng niệm Phúc Thuần và mấy tên dân chết oan, chắc là đang cúng, dẫu Phúc Khoát nhận thức được sự nguy hiểm của bè lũ Phúc Loan nhưng lại quá yếu tay, việc hắn giết Phúc Thuần quả tiện nhưng vẫn làm ông đau mà cúng thường xuyên. Hắn thế mà nhờ, tháp nhang cho mộ Quý Trạch rồi mới lên ngựa về quê…