Chương 99 : Xưng đế tưởng
Trước kia, lấy tích xưa bà Giản Địch đi cầu tự, thấy trứng chim huyền điểu tức chim yến, bà nuốt trứng rồi có thai sinh ra ông Tiết là ông tổ nhà Ân-Thương, rồi lại giải thích người chỉ có tước công chứ không phải vị quốc vương mới giữ ngọc hoàn khuê tức là ngọc mệnh khuê chín tấc.
Triều thần vịn vào, đã tôn vinh cực điểm chúa và Nguyễn Phúc Khoát không còn lý do nào nữa để do dự, nhất là biết chắc chắn quân Trịnh không ở tư thế ngăn cản, chống đối, nên theo mộng lớn với câu sấm “Bát thế hoàn trung đô” mà xưng Vũ Vương.
Nhưng sức khỏe càng ngày càng yếu, mà Thăng Long bao giờ mới chiếm được? Nay quần thần ra sức ca tụng, cho là quốc thái dân an, đại yêu quái xuống mà có long thần xuống dẹp yên, chứng tỏ mệnh Thiên tử đã thuộc về Vũ Vương, Thiên Mệnh đã chắc ngài làm thiên tử!
– Thiên Vương nên xem xét ạ! Long hạ xuống chứng tỏ đất Đại La có rồng bay lên, nay rồng bay xuống ở Phú Xuân, nên thuận theo Thiên Mệnh mà xưng Hoàng đế! (Phúc Loan)
– Đúng rồi ạ! Đúng rồi ạ Thiên Vương! Xin ngài hay nghĩ cho thế nước đã mạnh, khỏi cần nhận bọn giặc làm quân nữa!
Đám quần thần láo nháo cả lên, Vũ Vương chỉ ho mấy cái, lại nghĩ tới cảnh khi xưa như nào mà giờ cứ lo hưởng lạc, cười phát lớn rồi vỗ tay khen chúng :
– Tốt! Tốt lắm! Trương Phúc Loan!? Ngươi và các quần thần mau mau soạn lời chiếu lên ngôi, nhân ý trời mà cho Bắc Hà rõ ra như răng! Soạn thêm cho ta chiếu chỉ cải thành Phú Xuân thành tên nào liên quan tới Thần Long, đối lại bọn Bắc Hà! Tự xưng Việt Thường quốc cho ta, phải mau mà lễ Tết lần ni làm cho lớn! Thuận theo ý ta mà làm mau!
Phúc Luân chặn không nổi phụ thân của hắn, cũng không biết giải thích như sao? Không ngờ mấy lần đọc sử thấy chuyện kỳ ảo, chưa từng tận mắt chứng kiến mà nay đã thấy rồi, sợ thật. Công ấy của Ngọc Yến mà bọn đều tôn thành của Vũ Vương bản thân ông có duyên hết.
Người dân Phú Xuân thì bữa thịt máu bay tứ tung, họ đem đi đốt hết… Còn ra chuyện là ma quỷ của người Chiêm, làng người Chiêm bị phát hiện thì bị đốt trụi, bao nhiêu dân làng nam thì cũng chặt hết tứ chi với của quý đi, còn đàn bà thì bắt làm nô lệ hết, trẻ con chém đầu không tha.
Lính treo đầu và bộ phận lên, ra sức tuyên truyền chống Chăm một cách cực đoan. Người ta tranh lấy xô phân mà ném liên tục vào xác của mấy tên đó, cho là dân Hời, dân Lồi ác độc ma mị, đại uy Vũ Vương chứng giám mà giết đi.
Tiếng hét vang khắp đô thành, người dân ra coi cả khu rồng đáp mà quân triều đình đang bao lại để xây đắp lên khu thờ mới ở phía Tây thành Phú Xuân. Ai ai cũng chen lấn coi coi, có cả người Đại Hòa với Trung Hoa vào coi tới tấp, xin vía… Chẳng mấy khi mà người ta gọi Huế là xứ Thần Kinh.
Nghe xưa Thái Thượng Lão Quân làm bà lão hạ xuống, chỉ điểm cho Tiên Vương cho chỗ lập kinh nơi đây. Tuy sau Nguyễn Phúc Nguyên mới dần dần tới gần nơi đây lập phủ, song nhiều lần mấy vị tiên vương gặp mơ thấy bà lão chỉ mãi… Dần rồi mới tới nơi đây đóng phủ.
Còn Ngọc Yến? Vài ngày sau hắn mới dậy, mệt mỏi với việc không đâu lại dính vào một kẻ địch quá mạnh, dậy mà ngực vẫn nhức, đầu vẫn ong, nhưng may sao loại được một kẻ thù trên đường vinh quang. Nhìn vãn qua xung quanh mà thấy toàn hoa là hoa, hắn mờ mờ đoán đang ở phủ của Ngọc Cơ.
Ấy nhưng lại không thấy ai cả, hồi lâu mới thấy con bé Thị Bích tới mà thấy hắn đưa cho cái khăn lau mặt. Hắn vốn trước thân thể mới hồi phục được tí mà nay lại gãy tay, đau chân đau bụng tiếp, quá bưa đời. Tay phải giờ tê liệt, nhưng tay trái không thuận thì làm sao mà viết sách đây chứ?
Lau mặt một miếng, hắn cố đứng dậy mà khó quá nên vớ tạm cây kiếm vô danh ở cạnh bên. Đã lâu rồi hắn không cầm lại cây kiếm phèn mà mình rèn ra, Ngọc Cơ sợ mà đem theo bên mình, mà đây kiếm vô tri chứ không như Thực Nguyệt đao nên không tự bay tới cho hắn cầm được. Cố chống dậy mà đi, nhưng được bước đã bổ.
Đỡ dậy, mệt mỏi mà hỏi Thị Bích :
– Mấy bữa ni có chuyện chi không mậy…?
– (Nhanh nhảu mà đáp) Dạ? Con nghe Thiên vương đang soạn sổ sách xưng đế, với mô…
Đang nói thì Ngọc Cơ bước vào, kêu con bé câm mồm mà đuổi ra, ngồi xuống mà áp sát hắn mà nhìn ngó.
– Thánh nhơn ngài rứa mà chọn cưu mang tộc Nguyễn Phúc, bổn hạ có mắt như mù mà không thấy được tấm tình của ngài với con dân… (vừa nói vừa cúi)
– Công nữ nói cái chi rứa!? Bổn thần mô ra thánh nhơn chi!?
– Đừng có ngụy biện nữa ạ… Công nữ trước giờ làm khó ngài, ngài đánh giặc đánh quỷ, sức mạnh quả…
– Argh!!!!! Mô ra như rứa!? Chỉ là võ công buộc phải dùng để đánh quỷ thôi!!!
Hắn gào như vậy là do tim đau, nhạy cảm chứ chẳng có ý gì cả. Lần này hoàn toàn bị áp đảo, làm thần phù trợ phải ra tay để cân bằng mà đối địch với loại nghịch thiên như thế, là nhục chứ chẳng hiển vinh cao sang mà tự nhận.
Vishnu từng cấm việc mang hai vòng cùng lúc vì nó nguy hiểm, có khi vượt qua giới hạn của thế giới thì lão tự bị phản phệ, ấy mà mang hai cái hết công lực thì vẫn không sao, thử thêm thì mới bay, bay rồi Chế Ba Tra mất khống chế thì sức mạnh giảm vài phần.
– Hừ? Cuối cùng cũng khai? Võ của nhà ngươi học ở mô? Khai đi, cớ sao mạnh mẽ tới mức ấy được?
– Thôi người không cần biết mô! Bổn thần hạ bất quá giết quỷ mới dùng, không thể truyền ra ngoài được.
– Tạm coi là như rứa đi, coi mà tắm rửa mà về đi, Thanh Hà không thể thiếu người điều hành… Ta chừ (giờ) chưa về, nhờ ơn ngươi mà dân tứ phương coi nơi đây làm linh thiêng, mấy ngày mà tới như rơm rạ chất không hết… Có chi thì cảm ơn người việc giúp họ nhà ta.
Hắn chống kiếm mà đi ra ngoài, thấy bộ áo quần của mình tả tơi toàn máu phơi ở ngoài. Người đầy băng gạt lấy áo chưa khô mà mang lại, lết ra thì thấy Hữu Ba ở bên bến thuyền với thuyền đứng chờ sẵn rồi, thấy hắn, Hữu Ba liền hét lên mà kêu tới ngay lập tức :
– Ây!? Nữ Như! Huynh ơi là huynh! Tới đây ta cho chuyến đi về chuẩn bị ăn Tết này!
Tết? Mới tháng 7 tháng 9 gì đó đâu ra Tết? Hắn tiếp cận, nói Hữu Ba khỏi xưng hắn thành huynh mà làm cho hắn với sư phụ Hữu Đông xưng hộ loạn lên.
Thì ra hắn bất tỉnh cũng đã 3 tháng, Hữu Ba có kể đã sơ cứu Trịnh Bình, còn đâu Vũ Vương ban cho hắn rất nhiều vàng bạc, gọi là thưởng công giết quỷ gọi rồng. Cảnh ấy cả thế giới đều biết chứ chẳng riêng gì Nam Hà.
Khác cái chỉ có vài người biết là hắn đánh, còn đâu bên ngoài đều được triều đình tuyên truyền là Thiên Mệnh chiếu Vũ Vương, Vũ Vương chính thức sẽ xưng đế chứ không làm phiên thuộc nữa. Nghe mà rợn cả da gà, chẳng nghĩ nổi.
Trên thuyền về Thanh Hà, hắn mệt phiền vì suy nghĩ : người nữ kia tên Bầm chắc chắn là Âu Cơ rồi, bà có vòng tay biến giới chắc là vì bà tượng trưng cho sự sinh nở chăng?
Trong truyện có ghi sinh ra trăm con trai, song bà sau có quyền năng ấy để cho thể hiện nam nữ như nhau? Và ai cũng được quyền theo ý muốn tự thuở sơ khai? Việc thần thánh chẳng nói gì được, thần của sinh nở là như vậy.
Ví như Loki giả thành ngựa cái rồi đi giao phối với ngựa thần mà đẻ ra ngựa thần khác, chuyện tởm lợm như vậy còn được, chứ quyền năng của Bầm chỉ đơn giản là tạo ra nam nữ trong xã hội đương thời.
Cũng chẳng rõ có kêu Long Quân ra nữa được không, nhưng tôn trọng mà thôi không thử.
Hỏi qua thì biết làng Chăm bị thảm sát, hắn lại chột dạ vô cùng, ước gì tối ấy đừng theo Bình mà rượt theo phải hơn không?… Đau lòng thực, mà càng đau thì tim cũng nhói hơn, tới mức phải ngồi nghỉ một chút…
Thanh Hà mấy tháng vắng người quản, nhưng chẳng khác gì mấy khi xưa. Xuống cảng hắn còn nhớ mà chê Hữu Ba nhát ma, gặp ma cái đã sợ mà nằm ngay tại chỗ.
Nhưng tin buồn đây sẽ là Tết cuối cùng của hắn ở nơi đây, sang năm sau cơ nhiên hắn bị điều đi tới Quy Nhơn khi mà tình hình nơi đây đang bất ổn. Việc an dân của hắn tốt nên được Vũ Vương muốn thôi việc địa bàn, cho đi khắp nơi làm việc.
Nhìn quanh quẩn : đâu tiệm khoai tây và bún hến gốc thì bán cho Kiên, tiệm đồ thì… chuyển thành cho ai? May sao vừa về phủ đọc giấy tờ thì thấy triều đình đã chuyển sang mở cửa hoàn toàn chứ không ưu tiên một lớp người như trước nữa, hắn mới duyệt cho việc biến khu cửa hàng thành khu chợ tự do, do hội chợ tự quản lý không phân biệt nhau.
Trường học và việc trả lương cho hai tên Étienne và Edmund thì sao? Chỉ đành giao phó lại cho Thế tử lo vậy… May cái Étienne đã dùng kiến thức của hắn mà giúp bước đầu công nghiệp hoá, với việc thiết kế ra hệ thống khuôn và đúc tiện lợi hơn.
Sách vở chữ mới đang dần được chấp thuận hơn… Nghĩ mà cũng buồn, tuy rõ luật Hồi Tỵ (một bộ luật để ngăn các quan xây dựng thế lực địa phương riêng) nhưng buồn vì xa cái nơi hắn lo biết bao việc này thật khó.
Chợt ngoài dựa cột đã ngay Nguyễn Phúc Cường đứng sẵn, cười cười mà tới ngồi xuống :
– Thanh Hà công phải không? Chừ (Giờ) ta được giao giữ việc nơi đây, nhưng mà muốn xin ngươi cho ta làm sớm hơn một tí cho quen ơ, được không? Ta là Tiết chế Thuỷ bộ Nguyễn Phúc Cường! Bữa thấy nhà ngươi múa võ giết quỷ, tựa như Phật diệt quỷ rứa! Ta bái phục lắm! Khi mô dạy ta đi? Ta…ksnsnf@:@₫-&(!
Đau đầu gặp ngay tên nói nhiều, Ngọc Yến chỉ lấy mấy thùng mấy hộp, bỏ hết sổ sách vào. Việc in thêm sách mới tạm bỏ qua, chuẩn bị đồ mà viết luyện tiếp ở Quy Nhơn.
Ăn cho xong việc để mà nghỉ, đồ cho xong mà đi, chỉ cần càng làm lệch sử thì càng tốt…