Chương 94: Lưỡng Giới Lệnh
Hải Long biến mất khỏi tầm mắt Huyết Ảnh và Thanh Phong, cưỡi trên mảnh đất đá như một chiếc thuyền độc mộc giữa biển trời linh khí hỗn loạn. Cánh tay phải của hắn, sau hai lần dịch chuyển liên tiếp, đã dị biến đến tận vai, màu huyết phách đậm đặc, và những mảng tinh thể đen mờ đã bắt đầu lan lên cổ. Lệnh Bài Khai Thiên trong tay hắn nhấp nháy liên tục, ánh sáng đỏ đã yếu đi rất nhiều, báo hiệu sự kiệt quệ năng lượng.
Hải Long cố gắng nén cơn đau, hướng tầm mắt về phía sau. Hắn nhìn thấy Huyết Ảnh và Thanh Phong, sau khi mất dấu hắn, đã buộc phải đối phó với con Quái vật Phi Thi Huyết Nhãn đang gào rú lao tới.
Dù đã là cường giả, nhưng rõ ràng khi đặt chân đến Đại Việt Lục bị xé nát này, sức mạnh của bọn hắn đã bị giới hạn bởi linh khí nguyên thủy. Sức mạnh của Huyết Ảnh không còn cuồng bạo như lúc trước, và Phong Thần Lôi của Thanh Phong cũng kém uy lực hơn. Có lẽ, dị bảo và sự hỗn loạn của lục địa đang làm suy yếu những kẻ không phải là người nắm giữ Khai Thiên.
Huyết Ảnh và Thanh Phong, bị dồn vào đường cùng, đã miễn cưỡng tạo ra một liên minh tạm thời để đối phó với mối đe dọa trước mắt.
“Thanh Phong, ngươi lo cánh phải! Ta lo đầu quái vật!” Huyết Ảnh gầm lên, sợi xích tối đã không còn dài vô tận, mà ngưng tụ thành một chiếc Liêm Đao Huyết Nguyệt sắc bén.
Thanh Phong không đáp lời, hắn biết mình không có lựa chọn khác. Hắn tung ra một luồng gió xoáy Thanh Lôi Bạt Địa, một cơn lốc sấm sét màu xanh lam, bao trùm cánh trái của Phi Thi Huyết Nhãn. Sấm sét từ cơn lốc đánh vào xương kim loại của quái vật, tạo ra những tiếng rắc rắc khủng khiếp.
Phi Thi Huyết Nhãn gào thét. Luồng huyết khí đặc quánh từ cơ thể nó phun ra, cố gắng dập tắt cơn lốc. Huyết Ảnh nhân cơ hội, Liêm Đao Huyết Nguyệt trong tay hắn xoay tròn, chém mạnh vào phần đầu kết tinh của quái vật.
Két… ĐOÀNG!
Liêm đao chỉ tạo ra một vết nứt sâu trên đầu Phi Thi, không thể giết chết nó ngay lập tức. Nhưng đòn tấn công đã đủ để làm con quái vật mất thăng bằng. Cánh phải của nó bị xích tối kéo giật, cánh trái bị sét gió làm tê liệt.
Sau một hồi dằng co dữ dội, hai cường giả cuối cùng cũng đã giải quyết xong mối đe dọa. Huyết Ảnh dùng xích tối trói chặt Phi Thi Huyết Nhãn rồi bóp nát, còn Thanh Phong dùng một luồng gió thuần khiết để làm tan rã tàn dư tà khí của nó.
Thân thể của Huyết Ảnh run rẩy vì kiệt sức, hắn ta ho ra một ngụm máu đen. Thanh Phong cũng mặt tái mét, vết thương ở vai rỉ máu.
Cả hai nhìn nhau, ánh mắt không còn thù hận, mà là sự mệt mỏi và quyết tâm chung.
“Chúng ta… phải tạm thời đình chiến,” Thanh Phong nói, giọng khàn đặc. “Lệnh bài đã chọn hắn ta, và hắn ta đang trốn thoát. Nếu tiếp tục đấu đá, cả hai chúng ta đều sẽ chết vì kiệt sức, hoặc bị Khuyết Vũ Long và Bạch Hạo Thần trừng phạt vì thất bại.”
Huyết Ảnh gật đầu. “Ta biết. Ngươi đã thấy ngọn núi bị xé toạc kia không? Hắn ta đã dịch chuyển đến đó. Nó đang trôi dạt về phía Bắc. Chúng ta phải đuổi theo.”
Cả hai nhanh chóng dùng chút sức lực còn lại, bay vụt về phía Bắc, nơi Lục Địa Bay cô lập mà Hải Long đang hướng tới.
Trong khi Huyết Ảnh và Thanh Phong bắt đầu cuộc truy đuổi mệt mỏi, sự chú ý của toàn bộ Đại Việt Lục lại đang dồn về hai khu vực cấm địa lớn, nơi Lục Đại Dị Bảo Phụ đang được tranh giành.
Đặc biệt, ở Cấm Địa Phía Bắc một vùng đất bị bao phủ bởi sương mù linh khí dày đặc và những ngọn núi băng vĩnh cửu. Đây là nơi diễn ra cuộc chiến ác liệt nhất giữa hai người đứng đầu Khuyết Vũ Long và Bạch Hạo Thần
Hai người bọn hắn đang tranh giành một dị bảo đặc biệt Phiến Lá Cửu Diệp Liên Hoa.
Khuyết Vũ Long lơ lửng giữa không trung, áo bào tím than bị gió linh khí thổi tung. Hắn ta tay cầm Bút Lông Hóa Văn Tinh Xảo, liên tục vẽ lên không trung những Phù Văn Đoạt Hồn màu tím sẫm. Mỗi phù văn rơi xuống sương mù đều tạo ra một vùng năng lượng mục rữa, khiến các tu sĩ phe Thần bị thương tổn nặng nề. Hắn ta không chỉ mạnh, mà còn tàn nhẫn và thông minh, biết cách dùng linh khí hỗn loạn để phục vụ cho mình.
Đối diện hắn là Bạch Hạo Thần, thân hình thẳng tắp, phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, chiếu rọi xuyên qua lớp sương mù. Hắn ta cầm Họa Đồ Cổ Xưa, từ đó tuôn ra một dòng linh lực trấn áp mạnh mẽ. Bạch Hạo Thần không tấn công trực diện, mà dùng họa đồ để vẽ ra một Trận Pháp Kim Long khổng lồ, cố gắng bao vây và tinh lọc không gian xung quanh Phiến Lá Cửu Diệp Liên Hoa đang lơ lửng trên một đài băng.
“Khuyết Vũ Long! Ngươi hãy dừng tay lại! Ngươi đã làm ô uế quá đủ rồi!” Bạch Hạo Thần gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng.
“Bạch Hạo Thần! Ngươi luôn nói về sự thanh khiết, nhưng ngươi chẳng qua chỉ là một tên đạo đức giả muốn độc chiếm quyền năng mà thôi!” Khuyết Vũ Long cười khẩy, tiếng cười lạnh lùng vang vọng khắp cấm địa băng giá. Hắn ta tung ra Vạn Quỷ Lệ Xích, triệu hồi hàng ngàn xích tối từ hư vô, lao thẳng vào phá vỡ Trận Pháp Kim Long.
Keng! Keng! Keng!
Các xích tối va chạm với vảy rồng vàng kim, tạo ra những tia lửa sáng chói. Sức mạnh của hai người bọn hắn đã vượt qua cấp độ cường giả thông thường, mỗi chiêu thức đều có thể xé toạc không gian và thay đổi thời tiết. Sương mù linh khí xung quanh họ bị xé nát rồi lại ngưng tụ, tạo thành một cơn bão tuyết năng lượng.
Cuộc chiến giành Phiến Lá Cửu Diệp Liên Hoa đã đến hồi căng thẳng nhất. Cả hai đều đã bị thương. Lớp áo trắng của Bạch Hạo Thần đã rách nát vài chỗ, và trán hắn lấm tấm mồ hôi. Khuyết Vũ Long, dù vẫn giữ vẻ tàn bạo, nhưng hô hấp cũng đã trở nên dồn dập, và Bút Lông Hóa Văn trong tay hắn hơi run.
Bạch Hạo Thần biết hắn không thể tiếp tục kéo dài. Hắn ta truyền toàn bộ linh lực còn lại vào Họa Đồ Cổ Xưa. Họa đồ phát ra ánh sáng chói lòa, và hình ảnh Thần Long trên đó bỗng trở nên sống động, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, lao thẳng vào Khuyết Vũ Long.
“Hóa Hư Thần Tướng!” Bạch Hạo Thần gầm lên.
Khuyết Vũ Long không hề nao núng. Hắn ta dùng bút lông, vẽ một ký hiệu Huyết Mạng khổng lồ trên ngực. Hắn hy sinh một phần lớn huyết lực của mình để tăng cường sức mạnh tức thời, tạo ra một lá chắn máu sẫm màu.
Đoàng!!!
Thần Long va chạm với lá chắn máu. Sóng xung kích đẩy lùi tất cả các tu sĩ đang chiến đấu gần đó.
Ngay khi Thần Long và lá chắn máu tan biến, Khuyết Vũ Long nhanh như cắt, lợi dụng sự hỗn loạn đó, lao tới phiến lá.
Tuy nhiên, Bạch Hạo Thần đã lường trước được điều này. Hắn ta không thực sự muốn giết Khuyết Vũ Long, mà chỉ muốn tạo ra một khoảnh khắc sơ hở.
“Không dễ như vậy đâu!” Bạch Hạo Thần hét lên.
Ngay dưới Phiến Lá Cửu Diệp Liên Hoa, lơ lửng trên đài băng, không chỉ có phiến lá. Còn có một vật thể nữa một chiếc lệnh bài màu trắng ngọc, có hoa văn rồng uốn lượn, sáng rực rỡ, hoàn toàn khác biệt với Lệnh Bài Khai Thiên màu huyết phách mà Hải Long đang nắm giữ.
Khuyết Vũ Long đã bị phân tâm bởi Lưỡng Giới Lệnh này. Hắn ta biết, đây là một dị bảo cực kỳ quan trọng khác, có khả năng điều khiển linh khí thuần khiết.
Bạch Hạo Thần lợi dụng sự chần chừ đó. Hắn ta lập tức dùng Họa Đồ Cổ Xưa quấn lấy Lưỡng Giới Lệnh và Phiến Lá Cửu Diệp Liên Hoa, kéo cả hai về phía mình.
“Khuyết Vũ Long! Ngươi đã thua!”
Khuyết Vũ Long giận dữ tột độ. Hắn ta tung ra đòn cuối cùng, Hắc Xà Thôn Thiên, triệu hồi một con rắn bóng tối khổng lồ, lao tới nuốt chửng Bạch Hạo Thần và dị bảo.
Bạch Hạo Thần chỉ kịp dùng một tay nắm lấy hai dị bảo mới, tay kia tung ra một tấm lá chắn mỏng.
Rắn bóng tối nuốt chửng Bạch Hạo Thần. Mọi người đều nghĩ hắn đã chết, nhưng chỉ vài giây sau, con rắn bóng tối bắt đầu phát ra ánh sáng vàng kim từ bên trong, rồi nổ tung.
Bạch Hạo Thần thoát ra, nhưng hắn ta đã bị thương nặng, máu tươi nhuộm đỏ ngực áo. Tuy nhiên, trong tay hắn ta, Phiến Lá Cửu Diệp Liên Hoa và Lưỡng Giới Lệnh vẫn an toàn.
“Rút lui!” Bạch Hạo Thần hạ lệnh, dùng Họa Đồ Cổ Xưa tạo ra một cánh cổng dịch chuyển nhanh chóng.
Khuyết Vũ Long cũng kiệt sức. Nhìn thấy Bạch Hạo Thần đã đoạt được hai dị bảo quan trọng nhất ở phía Bắc, hắn ta chỉ còn một sự lựa chọn.
“Tất cả nghe lệnh! Rút khỏi đây! Chúng ta phải dồn toàn lực về Cấm Địa Phía Nam, và không được để mất những dị bảo còn lại! Và tìm cho ra tên phàm nhân nắm giữ Lệnh Bài Khai Thiên!”
Cuộc chiến ở phía Bắc Cấm Địa tạm thời kết thúc, nhưng sự ganh đua và thù hận giữa hai phe đã đạt đến đỉnh điểm mới. Khuyết Vũ Long rời đi với sự thất bại cay đắng, trong khi Bạch Hạo Thần rời đi với chiến thắng đẫm máu.
Sự chú ý của họ đã hoàn toàn chuyển sang việc tranh giành dị bảo và truy lùng Hải Long. Mối đe dọa từ một phàm nhân đang nắm giữ Lệnh Bài Khai Thiên chỉ là một sự lo lắng nho nhỏ so với quyền năng tối thượng của các dị bảo phụ.