Chương 95: Vực Thẳm Phục Sinh
Hải Long trôi dạt vô định trong màn sương linh khí hỗn loạn. Mảnh đất đá hắn cưỡi như một chiếc thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố. Sức lực của hắn đã cạn kiệt, cánh tay phải đã dị biến đến tận vai, những vết nứt tinh thể đen giờ đây rỉ ra dịch màu đỏ sẫm. Hắn vật lộn một lúc lâu, rồi cơn đau và kiệt sức kéo hắn vào cơn mê man sâu thẳm.
Trong cơn mê, hắn thấy mình đang đứng trên bờ vực thẳm nơi Thái Đức đã rơi xuống. Tiếng gào thét tuyệt vọng của hắn vang vọng, và hình ảnh Thái Đức bị nuốt chửng bởi bóng tối cứ lặp đi lặp lại. Hắn cảm nhận được sự cô độc và bất lực khủng khiếp, một cảm giác còn đáng sợ hơn cả cái chết.
“Không! Ta phải cứu Thái Đức!”
Ý chí sinh tồn và tình bạn bùng lên như một ngọn lửa. Chính ý niệm muốn cứu người bạn thân đã kéo Hải Long thoát khỏi cơn hôn mê.
Hắn tỉnh lại, nhưng cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, và cơn đau ở cánh tay đã dịu đi rất nhiều. Điều đầu tiên hắn nhận ra là một hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết, như mùi của hoa linh thảo mọc trên băng tuyết, phảng phất xung quanh.
Hải Long mở mắt ra. Hắn thấy mình đang nằm trên một bề mặt mềm mại, ấm áp. Hắn ngước nhìn lên. Hắn đang gối đầu trên đùi của một người con gái.
Nàng mặc một bộ trang phục kỳ lạ, không phải kiểu áo lụa hay giáp trụ thông thường, mà là một chiếc váy dài được dệt từ sợi cây pha lê màu trắng bạc, phủ lên bởi một lớp tuyết mờ ảo và những hoa văn băng giá tinh tế. Trang phục này không hề lạnh lẽo, mà lại tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp. Khuôn mặt nàng được che kín bởi một tấm mạng che mỏng màu trắng ngọc, nhưng đôi mắt nàng – đôi mắt màu xanh băng thanh khiết – nhìn thẳng vào hắn với sự bình tĩnh tuyệt đối và không hề có chút phán xét nào.
Hải Long lập tức nhận ra, vết dị biến trên cánh tay hắn đã lui đi! Da thịt đã trở lại màu sắc bình thường, chỉ còn lại một vết sẹo mờ hình cánh hoa pha lê. Quá trình dị biến kinh khủng đã bị đảo ngược hoàn toàn.
Hắn vội vàng định thần, phát hiện Lệnh Bài Khai Thiên vẫn nằm trong tay phải. Nhưng lệnh bài lúc này đã mất hết ánh sáng đỏ máu, trở nên xám xịt và bình thường như một tấm ngọc bội vô dụng. Rõ ràng, nàng đã không hề có ý đồ đoạt lấy nó.
“Tỉnh rồi sao, tiểu đệ?” Giọng nàng dịu dàng, nhưng mang theo âm hưởng xa xăm, như tiếng vọng từ ngọn núi.
Hải Long hơi bối rối, hắn không muốn hỏi về cánh tay mình. “Tiên… Tiên tử?”
“Ta không phải tiên tử. Ngươi cứ gọi ta là tỷ tỷ đi.” Nàng khẽ cười, nụ cười khiến đôi mắt băng lam càng thêm long lanh. “Phiến đá này đã đưa ngươi đến nơi đây. Đây là Lục Địa Bay.”
Hải Long lập tức cảm nhận được sự hoan nghênh và thiện chí từ nàng. Hắn không ngần ngại, gọi: “Tỷ tỷ. Tại sao tỷ lại cứu ta? Cánh tay ta…”
“Đó là phản ứng của cơ thể phàm nhân khi cố gắng điều khiển linh khí nguyên thủy quá lớn,” nàng đáp nhẹ nhàng, như giải thích một định luật vật lý. “Ngươi không sao rồi. Nhưng hãy trả lời ta: Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại cầm Chìa khóa Khai Thiên và muốn đi đâu?”
“Ta là Hải Long. Ta không biết nó là gì, nhưng ta phải đi cứu Thái Đức người bạn của ta, đã rơi xuống vực sâu ở hố Hoàng Thành.”
“Cứu bạn bè… Ý chí thật mạnh mẽ.” Nàng gật đầu. “Phiến đá này vẫn đang bay “
Trong khi Hải Long được cứu vớt, ở dưới vực sâu không đáy của hố Hoàng Thành, nơi Thái Đức rơi xuống, lại đang diễn ra một phép màu khác.
Thái Đức rơi nhanh như tên bắn. Hắn đã dùng toàn bộ sức lực để tạo ra lá chắn ánh sáng bạc, nhưng nó chỉ làm chậm lại tốc độ rơi một chút. Hắn nhắm mắt, nghĩ mình đã chết.
Nhưng đột nhiên, một luồng gió lạ xuất hiện. Luồng gió này không phải là cuồng phong mà Thanh Phong tạo ra, mà là một luồng khí mềm mại, ấm áp, như một cái nôi khổng lồ. Luồng gió này bao bọc Thái Đức, không chỉ làm chậm tốc độ rơi mà còn bắt đầu chữa lành những vết thương và sự kiệt sức do Huyết Ảnh gây ra.
Luồng gió này đến từ Thần Vực Hỗn Loạn nơi linh khí bị xé nát và tái tạo liên tục. Linh Hồn Tinh Thể trong cơ thể Thái Đức phát ra ánh sáng bạc, tự động hấp thụ và thuần hóa luồng gió này, biến nó thành nguồn linh lực khổng lồ.
Hắn tiếp đất nhẹ nhàng trên một bãi đất đá nhỏ. Hắn nhận ra, linh lực của mình đã tăng lên một cách chóng mặt. Hắn đã được thăng cấp sau quá trình thanh lọc cưỡng bức này.
Từ chỗ Thái Đức, hắn nhìn lên. Vực sâu không còn là bóng tối, mà là một sương mù dày đặc bị bao phủ bởi những ánh chớp xanh tím. Hắn không thể quay lại bằng cách leo lên, nhưng hắn cảm nhận được một lối thoát mờ ảo đang chờ hắn.
Trong khi Hải Long và Thái Đức đang trên đường thoát hiểm, tại một trong những Vòng Sáng Thiên Cơ ở Cấm Địa Phía Nam, cuộc tranh giành đang diễn ra ở đỉnh cao của sự thảm khốc. Nơi đây, Khuyết Vũ Long đang dồn toàn lực để giành lấy một chiếc chuông đồng cổ xưa dị bảo có khả năng điều khiển các loại năng lượng hỗn loạn.
Cuộc chiến ở đây không chỉ có tu sĩ của Tà Giới và Thần Giới, mà còn có sự can thiệp của vô số quái vật dị biến mới xuất hiện. Những con quái vật không tên này mang hình dáng kỳ lạ: chúng có thể là một khối chất lỏng đen biết di chuyển, hoặc một đám mây ánh sáng chói lòa, liên tục tấn công vào các tu sĩ, tạo ra những dị tượng khiến trận chiến càng thêm rối ren và hỗn loạn.
Bạch Hạo Thần, dù đã bị thương nặng sau chiến thắng ở phía Bắc, vẫn dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ, cố gắng cản bước Khuyết Vũ Long. Tuy nhiên, Khuyết Vũ Long đã quá mạnh. Hắn ta lợi dụng chính những quái vật dị biến để làm lá chắn, và dồn sức vào chiếc chuông đồng.
Giữa sự hỗn loạn đó, có một hình ảnh thảm hại Lạch Khứ, con trai Thành chủ, đang quỳ gối dưới chân Khuyết Vũ Long. Hắn ta, người từng kiêu ngạo, giờ đây quần áo rách nát, mặt mũi lấm lem, bị Khuyết Vũ Long bắt giữ.
“Khuyết Vũ Long đại nhân! Xin ngài hãy tha mạng cho ta! Ta sẽ làm mọi thứ cho ngài! Xin ngài đừng giết ta!” Lạc Khứ run rẩy van xin, sự hèn mọn của hắn ta tương phản rõ rệt với sự hùng vĩ của trận chiến xung quanh.
Khuyết Vũ Long cười khẩy, tàn nhẫn giẫm lên đầu Lạch Khứ: “Ngươi vô dụng. Ngươi không có chút linh lực nào. Ta chỉ giữ ngươi lại để làm vật hiến tế cho chiếc chuông này thôi.”
Nhưng đúng lúc đó, một điều kỳ diệu xảy ra. Chiếc chuông đồng, đang lơ lửng trên không trung, đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng chói lòa. Luồng sáng này không hướng về phía Khuyết Vũ Long, mà lại hướng thẳng tới Lạc Khứ đang hèn mọn quỳ gối.
Chiếc chuông bay xuống, không phải để giết, mà để bao bọc lấy Lạc Khứ.
“Cái gì!” Khuyết Vũ Long kinh ngạc.
Lạc Khứ, bị bao phủ bởi ánh sáng, không còn run rẩy. Hắn ta nhắm mắt, và toàn bộ linh lực hỗn loạn xung quanh Vòng Sáng Thiên Cơ đột nhiên bị chiếc chuông hút vào. Lạch Khứ, vốn là phàm nhân vô dụng, giờ đây bỗng chốc trở thành người sở hữu dị bảo. Hắn ta, trong ánh sáng của chiếc chuông, từ từ đứng dậy, ánh mắt đã thay đổi, không còn sự sợ hãi mà là sự trống rỗng và quyền năng.
Trở lại Lục Địa Bay, Hải Long đã được hồi phục một phần.
“Ngươi muốn cứu người bạn của mình,” nàng nói. “Nhưng hắn đang ở dưới vực thẳm. Ngươi không thể dùng lệnh bài đã cạn kiệt năng lượng để dịch chuyển.”
Hải Long nhìn vào lệnh bài trong tay, nó chỉ là một miếng ngọc bội xám xịt. Hắn không còn sự lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng vào người con gái bí ẩn này.
“Tỷ tỷ, ta biết ta phải quay lại. Ta phải tìm Thái Đức. Ngươi có thể giúp ta không?”