Chương 93: Ngọn Núi Di Động
Ánh sáng đỏ máu tan đi, trả lại không gian cho sự hỗn loạn và giận dữ.
Hải Long và Thái Đức xuất hiện ngay trên đỉnh ngọn núi đang sụp đổ một khối đất đá khổng lồ lơ lửng, bị xé toạc và nghiêng hẳn về một bên sau những chấn động kinh hoàng của cuộc chiến. Hải Long không kịp thở dốc, lập tức cảm nhận được sự thôi thúc phải di chuyển. Cánh tay phải của cậu, giờ đã biến dị thành màu huyết phách với những đường gân đen nổi chằng chịt, đau buốt dữ dội.
“Chạy!” Hải Long gầm lên, kéo Thái Đức lao vào một khe nứt sâu hoắm trên đỉnh núi.
Họ vừa khuất bóng, hai luồng linh lực đã xé toạc không khí, lao thẳng tới.
“Phàm nhân! Ngươi không trốn thoát được đâu!” Huyết Ảnh rít lên, xích tối của hắn dài ra vô tận, quấn lấy mảng đất đá nơi họ vừa đứng, kéo mạnh.
“Lệnh bài !” Thanh Phong lạnh lùng đáp trả, phóng ra một luồng gió xoáy cực mạnh, chém vào khối đá để phá hủy nơi ẩn náu của Hải Long, đồng thời cản đường Huyết Ảnh.
Cả hai cường giả đã quá nhanh. Sức mạnh của họ vượt xa mọi dự đoán của Hải Long. Ngay cả khi đã dùng Lệnh Bài Khai Thiên để dịch chuyển một quãng ngắn, họ vẫn bị truy sát gắt gao.
Đúng lúc đó, từ tầng mây linh khí hỗn loạn phía xa, một bóng đen khổng lồ xuất hiện. Đó là một con quái vật dị biến mới được sinh ra từ sự hỗn loạn linh khí của Đại Việt Lục. Nó không phải sinh vật sống, mà là một khối kết tinh của tà khí và kim loại hóa một con Phi Thi Huyết Nhãn.
Nó có hình dáng của một con dơi khổng lồ, sải cánh rộng hơn trăm mét, nhưng toàn thân được bao bọc bởi những tấm xương đen kịt và kim loại gỉ sét lởm chởm. Đáng sợ nhất là đôi mắt của nó, không phải là mắt thịt, mà là hai cột sáng đỏ máu rực cháy, không ngừng quét tìm năng lượng.
Con Phi Thi Huyết Nhãn lập tức cảm nhận được luồng linh khí nguyên thủy mạnh mẽ từ Lệnh Bài Khai Thiên và sự xung đột linh lực cấp cao của Huyết Ảnh và Thanh Phong. Nó phát ra một tiếng gầm rú vang vọng, không phải âm thanh của sinh vật, mà là tiếng kim loại bị xé toạc, và lao thẳng vào ngọn núi đang sụp đổ.
Sự xuất hiện của Quái vật Phi Thi không làm Huyết Ảnh và Thanh Phong dừng lại. Ngược lại, nó khiến cuộc chiến của họ trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn.
“Khốn kiếp! Chặn nó lại, Thanh Phong! Con quái vật này sẽ phá hủy dị bảo!” Huyết Ảnh hét lên. Hắn không hề hợp tác với Thanh Phong, mà lợi dụng con quái vật như một lá chắn. Hắn vung xích, tạo ra một vòng xoáy bóng tối lớn, cuốn lấy một phần cánh của Phi Thi Huyết Nhãn, cố gắng lái hướng tấn công của nó về phía Thanh Phong.
Thanh Phong tức giận, nhưng buộc phải hành động. Hắn biết rõ linh khí hỗn loạn của con quái vật này có thể làm ô uế cả dị bảo. Hắn tung “Phong Nhận Trảm” hàng ngàn lưỡi dao gió sắc bén cắt vào lớp kim loại gỉ sét của quái vật.
Két… rẹt…
Cú tấn công của Thanh Phong tạo ra những tia lửa điện xanh lam trên cơ thể Phi Thi. Con quái vật gầm lên, tung ra một luồng huyết khí đặc quánh. Huyết khí này không chỉ mang tà khí, mà còn chứa những mảnh kim loại sắc bén được linh khí dị biến nuôi dưỡng, tạo thành một cơn bão đạn lao về phía Thanh Phong.
Trong khi ba thế lực đang giằng co, Hải Long và Thái Đức cố gắng bò qua những khe nứt.
“Nó quá mạnh, HẢi Long!” Thái Đức hổn hển. “Chúng ta không thể lợi dụng nó! Nó là một lực lượng hủy diệt vô thức!”
Hải Long cắn chặt môi, máu đen rỉ ra từ cánh tay. Hắn hiểu điều đó. Lệnh Bài Khai Thiên đang phát ra một luồng xung lực thu hút quái vật một cách mãnh liệt.
Hắn truyền một ý niệm mạnh mẽ vào Lệnh Bài Khai Thiên: “Tạo ra khiên chắn vô hình!”
Một vầng sáng đỏ máu lập tức bao phủ lấy hai người, nhưng lần này nó không phải là khiên chắn sức mạnh, mà là một màn chắn che giấu linh lực. Linh khí của họ bị bóp méo, khiến cho quái vật và hai cường giả kia tạm thời không cảm nhận được vị trí chính xác của họ.
Hải Long quyết định đi ngược lại dự đoán của kẻ thù. Hắn không chạy xuống vực sâu, mà bò lên đỉnh cao nhất của ngọn núi đang sụp đổ.
Khi họ bò lên đến một mỏm đá nhô ra, tầm nhìn lập tức mở rộng. Họ nhìn thấy rõ sáu Vòng Sáng Thiên Cơ phía xa đang nhấp nháy liên tục, màu sắc của chúng thay đổi loạn xạ, báo hiệu cuộc tranh giành đã đi vào giai đoạn khốc liệt. Hai người Khuyết Vũ Long và Bạch Hạo Thần chắc chắn đang dốc toàn lực ở đó.
Nhưng ngay lập tức, tai họa ập đến.
Một đòn tấn công của Phi Thi Huyết Nhãn đã bị Thanh Phong đánh chặn, nhưng luồng huyết khí đó lại bắn trúng vào ngọn núi. Mảng đất đá khổng lồ rung chuyển dữ dội.
RẮC!
Một vết nứt khổng lồ xuất hiện ngay dưới chân Hải Long và Thái Đức. Họ bị hất văng ra xa nhau.
“Thái Đức!” Hải Long hét lên.
Thái Đức bị rơi vào một khe nứt sâu. Hắn ta cuống cuồng bám vào một chiếc rễ cây kim loại hóa.
Trong tích tắc, Huyết Ảnh nhận ra cơ hội. Hắn ta tạm thời bỏ qua Thanh Phong và Quái Vật Phi Thi, lao thẳng tới khe nứt nơi Thái Đức đang bám víu. Mục tiêu của hắn không phải là Thái Đức, mà là chia cắt Hải Long khỏi người bạn thân.
“Tách ra! Chúng mày sẽ yếu hơn khi tách nhau ra!” Huyết Ảnh cười độc địa, vung xích trói chặt lấy chân Thái Đức.
Thái Đức gào lên đau đớn..
“Thả hắn ra!” Hải Long lao tới, nhưng bị Thanh Phong chặn lại.
Thanh Phong, mặc dù muốn bảo vệ Lệnh Bài Khai Thiên, nhưng cũng không muốn thấy Tà Giới có thêm con tin. Hắn tung một đòn gió xoáy, cố gắng cắt đứt sợi xích của Huyết Ảnh.
“Đừng xen vào, Thanh Phong!” Huyết Ảnh gầm lên, tay kia của hắn phóng ra một luồng huyết kiếm sắc lẹm về phía Thái Đức.
Thái Đức đang gặp nguy hiểm chí mạng! Hắn biết mình không thể chống đỡ nổi cú tấn công này.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Thái Đức chỉ kịp tung hết sức lực, đẩy mạnh vào mỏm đá dưới chân.
Đùng!
Mỏm đá vỡ vụn. Thái Đức rơi thẳng xuống vực sâu không đáy của hố Hoàng Thành!
“Thái ĐỨC!!!” Hải Long gào lên tuyệt vọng.
Huyết Ảnh và Thanh Phong đều sững lại. Thái Đức đã thoát khỏi tay họ, nhưng lại rơi vào một cái bẫy còn chết chóc hơn.
Thái Đức đã biến mất, bị nuốt chửng bởi vực sâu. Hải Long hoàn toàn cô lập, sự tức giận và tuyệt vọng bùng lên trong cậu.
Lệnh Bài Khai Thiên trong tay hắn phát ra một luồng ánh sáng đỏ mạnh mẽ, như phản ánh cơn thịnh nộ của người nắm giữ.
Huyết Ảnh quay lại, nụ cười độc địa nở trên môi: “Ha! Một con kiến đã bị nghiền nát! Bây giờ, phàm nhân, đến lượt ngươi!”
“Huyết Ảnh, nhiệm vụ của ngươi là lấy lệnh bài, không phải giết chóc vô ích!” Thanh Phong lên tiếng, nhưng giọng nói đã yếu hơn. Cuộc chiến quá lâu đã khiến hắn bị thương nặng hơn. Máu rỉ ra từ vết thương ở tay, và linh lực của hắn bắt đầu dao động. Huyết Ảnh cũng không khá hơn, hơi thở dốc, vẻ tà ác lộ rõ sự kiệt sức.
Hải Long biết, đây là cơ hội cuối cùng để thoát khỏi hai con thú săn mồi này. Cậu phải tận dụng sự kiệt sức và mâu thuẫn của chúng.
Hải Long giơ cao lệnh bài, ánh sáng đỏ chiếu rọi lên gương mặt đầy vẻ điên cuồng và lạnh lùng.
“Huyết Ảnh! Ngươi đang run sợ sao?” Hải Long bắt đầu khích tướng một cách điên cuồng. “Ngươi đã để đối thủ của ngươi, Thanh Phong, sống sót sau cuộc chiến kéo dài này! Ngươi đã để Khuyết Vũ Long đại nhân coi thường ngươi, chỉ giao cho ngươi nhiệm vụ thấp hèn là giết một phàm nhân! Ngươi không có can đảm để giết hắn ta ngay lúc này sao? Hay ngươi sợ hắn ta sẽ báo cáo Khuyết Vũ Long rằng ngươi đã cố tình trì hoãn để phe Thần chiếm lấy Dị Bảo ?”
Lời nói của Hải Long như những mũi dao đâm thẳng vào tâm lý Huyết Ảnh. Huyết Ảnh gầm lên một tiếng giận dữ, sự nghi ngờ và sĩ diện bị tổn thương đã làm mờ lý trí hắn.
“Câm mồm! Ta sẽ giết ngươi trước, rồi đến hắn!” Huyết Ảnh lao tới, xích tối tạo thành một mạng nhện hắc ám bao vây Hải Long.
“Ngươi đã thua, Huyết Ảnh!” Thanh Phong hô lớn, mặc dù kiệt sức, hắn vẫn quyết tâm không để Huyết Ảnh có được dị bảo. Hắn tung ra luồng Phong Thần Lôi cuối cùng, một cơn sét gió xanh lam, chặn đứng xích tối.
Cuộc đối đầu của họ lại tiếp diễn. Nhưng lần này, nó chỉ còn là cuộc chiến của hai kẻ kiệt sức và bị thương.
Hải Long quay lưng lại. Phía trước cậu là Phi Thi Huyết Nhãn đang bị Thanh Phong và Huyết Ảnh bỏ qua, nó đã đến rất gần. Phía dưới là vực sâu nuốt chửng Thái Đức.
Hải Long biết, đã đến lúc phải đặt cược vào số phận. Hắn phải lao thẳng vào Quái vật dị biến để thoát khỏi hai cường giả, hoặc đi tìm Thái Đức.
Hải Long chọn con đường mạo hiểm nhất Tìm Thái Đức.
Cậu nắm chặt Lệnh Bài Khai Thiên. Sức mạnh trong lệnh bài đang chỉ dẫn cậu tới một ngọn núi đang di chuyển khổng lồ cách đó vài trăm mét. Nó đang trôi dạt về phía hố sâu, có lẽ do tác động từ cuộc chiến của hai cường giả. Ngọn núi này là một điểm tựa hoàn hảo.
Ý niệm truyền đi “Hấp thu và kéo!”
Luồng năng lượng đỏ máu từ lệnh bài bắn ra, không phải tấn công, mà là hút một mảng đất đá lớn từ ngọn núi đang sụp đổ gần đó. Mảng đất đá này biến thành một thòng lọng dài, bay lượn trên không trung.
Hải Long lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, nhảy lên chiếc thòng lọng đất đá đó. Cậu dùng nó như một chiếc cầu nối tạm thời, bay lượn trên vực sâu, hướng thẳng về Lục Địa Bay huyền bí.
Huyết Ảnh và Thanh Phong, đang dốc hết sức tàn chiến đấu, nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó: một phàm nhân cưỡi trên một mảng đất đá đang bay lượn giữa không trung!
“Đứng lại!” Huyết Ảnh gầm lên, nhưng hắn không dám buông tha Thanh Phong, vì sợ hắn ta sẽ đoạt được công đầu.
Hải Long liếc xuống vực. Cậu không thấy Thái Đức, nhưng cậu cảm nhận được một luồng linh khí thuần khiết đang bay lên từ vực sâu.
“Thái Đức… cố lên!” Hải Long thì thầm.
Hắn biết, Thái Đức vẫn còn sống, và đang sử dụng sức mạnh mới của mình để tự bảo vệ. Hắn phải đến được Lục Địa Bay và tìm cách điều khiển Lệnh Bài Khai Thiên để cứu bạn mình.
Hải Long bám chặt vào mảng đất đá, lao thẳng vào đám mây linh khí hỗn loạn, biến mất khỏi tầm mắt của hai cường giả, bỏ lại cuộc chiến dai dẳng của họ và tiếng gầm rú của Quái vật Phi Thi Huyết Nhãn phía sau.
Số phận của Thái Đức vẫn còn là một ẩn số. Hải Long, một mình, tiến vào vùng đất cô lập.