Chương 92: Bỏ Trốn Trong Làn Khói Huyết
Không khí tại hố sâu Hoàng Thành cũ đặc quánh bởi linh lực đối nghịch, biến không gian thành một lò luyện kim của thần ma. Huyết Ảnh và Thanh Phong vẫn đang giao đấu, sự tranh chấp của họ đã vượt xa việc bắt giữ Hải Long, mà trở thành cuộc chiến cá nhân giữa hai cường giả ngang tài ngang sức, chỉ chực chờ đoạt lấy công đầu.
Tiếng va chạm của xích tối và phong kiếm tạo ra những âm thanh chói tai, xé rách màng nhĩ. Mỗi đòn đánh không chỉ là linh lực thuần túy, mà là sự hủy diệt vật chất.
Thanh Phong thi triển “Phong Bạo Tỏa Hồn” hàng trăm lưỡi gió xoáy quanh hắn, ngưng tụ thành một cơn bão trắng. Hắn lao vào Huyết Ảnh, cố gắng chém nát lớp phòng ngự bóng tối của đối phương. Xích máu của Huyết Ảnh vung lên, tạo thành những vòng xoáy hắc ám cuốn lấy lưỡi gió, cố gắng bẻ gãy chúng. Đất đá dưới chân họ không còn là vật chất, chúng bị bóc tách thành từng khối, bay lơ lửng rồi hóa thành tro bụi ngay giữa không trung.
Sức ép từ cuộc chiến kinh hoàng đến mức, một mảng lục địa lớn đang lơ lửng phía xa, vốn là tàn tích của một ngọn núi cổ, đã bắt đầu nghiêng hẳn và đổ sụp xuống vực sâu. Sự hủy diệt này chỉ càng tăng thêm vẻ tuyệt vọng cho tình cảnh của Hải Long.
Hải Long và Thái Đức vẫn bị nhốt trong màn sáng đỏ máu do Lệnh Bài Khai Thiên tạo ra. Màn sáng này nhấp nháy liên tục, báo hiệu sự tiêu hao năng lượng và sự quá tải trước luồng sóng xung kích từ hai cường giả.
“Hải Long, chúng ta phải làm gì?” Thái Đức hét lên, cố gắng chống đỡ sóng xung kích. “Màn chắn này không trụ được lâu! Hắn ta và ta đều sẽ chết nếu chúng cứ tiếp tục đánh nhau!”
Hải Long siết chặt Lệnh Bài Khai Thiên. Tay phải của cậu, nơi trực tiếp nắm giữ lệnh bài, đã bắt đầu xảy ra dị biến đáng sợ. Da thịt cậu không bị thương tổn, nhưng nó chuyển sang một màu huyết phách mờ, những đường gân xanh đen nổi lên như rễ cây cổ thụ, và ngón tay hơi dài ra, cứng cáp hơn, nhưng lạnh buốt. Đây là phản ứng của cơ thể phàm nhân khi cố gắng hấp thụ sức mạnh nguyên thủy quá lớn của dị bảo. Cậu biết, nếu không kịp thời trốn thoát, sức mạnh này sẽ nghiền nát cậu trước khi giết được kẻ địch.
Nhưng chính nhờ sự dị biến này, mối liên kết giữa cậu và lệnh bài đã được thiết lập. Hải Long không cần linh lực, cậu cần ý niệm. Cậu cảm nhận được sự hoạt động của lệnh bài, và biết rằng công dụng chính của nó lúc này là dịch chuyển.
Hắn phải làm cho hai người kia ngừng đánh nhau và lơi lỏng cảnh giác.
“Huyết Ảnh! Ngươi đang sợ hãi sao? Ngươi biết rõ Bạch Hạo Thần sẽ không bao giờ cho ngươi đoạt được lệnh bài nếu hắn ta thắng cuộc!” Hải Long dùng hết sức lực, truyền ý niệm khuếch đại giọng nói, khiến âm thanh vang vọng giữa cuộc chiến.
Huyết Ảnh đang dồn sức vào một đòn đánh, lập tức khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía Hải Long. “Câm mồm, phàm nhân!”
“Sợ hãi ư? Không, ta chỉ thấy ngươi đang lãng phí thời gian,” Hải Long khích tướng, cánh tay dị biến run lên. “Ngươi đã để Khuyết Vũ Long đại nhân bỏ đi để tranh đoạt những dị bảo phụ, còn ngươi thì ở đây đánh nhau vô bổ với một tên Thanh Phong! luôn khinh thường Tà Giới các ngươi! Ngươi có chắc hắn ta không cố ý trì hoãn để phe hắn chiếm hết Dị Bảo Phụ không? Ngươi sẽ là kẻ thất bại, Huyết Ảnh!”
Đòn khích tướng này đánh trúng vào nỗi lo sợ bấy lâu của phe Tà: sự nghi ngờ và thiếu tin tưởng lẫn nhau. Huyết Ảnh chùn lại. Hắn ta nhìn Thanh Phong với ánh mắt sắc lạnh hơn cả lúc chiến đấu.
“Huyết Ảnh, ngươi đừng nghe lời hắn!” Thanh Phong lớn tiếng, cố gắng giữ thế trận. “Hắn chỉ muốn chia rẽ chúng ta để trốn thoát!”
Nhưng Hải Long đã đạt được mục đích. Lực tấn công của Huyết Ảnh đã giảm đi đáng kể.
Cơ hội là đây!
Hải Long nhanh chóng dịch chuyển ý niệm. Phía trước mặt hắn là ngọn núi đang di chuyển và từ từ sụp đổ kia. Ngọn núi đó chính là mục tiêu, nó đủ xa để thoát khỏi tầm mắt trực tiếp, nhưng đủ gần để lệnh bài có thể thực hiện dịch chuyển mà không cần quá nhiều năng lượng. Tuy nhiên, chỉ cần một đòn của hai kẻ kia cũng đủ để làm ngọn núi tan thành tro.
Cậu nhắm mắt, dồn hết ý chí vào lệnh bài. “Dịch Chuyển – Dẫn Vật Kích Hỗn!”
Màn sáng đỏ máu bao quanh bọn họ lập tức nổ tung. Hải Long dùng một luồng năng lượng nhỏ, bắn về phía Thanh Phong, luồng năng lượng này không phải tấn công, mà chỉ đủ để làm lu mờ tầm nhìn của hắn trong một tích tắc.
Khoảnh khắc đó, Hải Long đã biến mất, kéo theo Thái Đức.
Hải Long và Thái Đức xuất hiện ngay trên đỉnh ngọn núi đang sụp đổ.
Máu đen nhỏ giọt từ cánh tay huyết phách của Hải Long. Sức mạnh dịch chuyển vừa rồi đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể cậu. Cánh tay dị biến của hắn giờ đây không chỉ là màu huyết phách, mà còn bắt đầu nứt nẻ, phát ra những âm thanh “tách tách” nhỏ, và những mảng tinh thể đen mờ đang hình thành dưới lớp da. Dị biến đang tiến triển.
Hải Long tay ngươi!” Thái Đức kinh hãi nhìn cánh tay đang chảy máu của bạn mình.
“Không sao… chúng ta phải đi…” Hải Long cắn răng, nhìn xuống dưới.
Huyết Ảnh và Thanh Phong, sau khoảnh khắc bị đánh lạc hướng, đã lập tức cảm nhận được vị trí mới của Hải Long.
“Ở kia! Trên ngọn núi!” Thanh Phong gầm lên.
“Giết hắn!” Huyết Ảnh lao tới, xích tối lao thẳng vào ngọn núi, không ngần ngại.
Đúng như Hải Long dự đoán, đòn đánh của Huyết Ảnh mạnh đến mức làm rạn nứt toàn bộ ngọn núi. Mảng đất đá khổng lồ bắt đầu tan rã nhanh chóng hơn.
Nhưng chính lúc này, ở phía xa, sáu cột sáng Thiên Cơ lại nhấp nháy dữ dội hơn, báo hiệu cuộc tranh giành của hai phe đã thực sự bắt đầu. Khuyết Vũ Long và Bạch Hạo Thần chắc chắn đã bắt đầu giành được lợi thế tại một trong các dị bảo phụ.
Huyết Ảnh và Thanh Phong đều xuất hiện những vết thương mới trên người. Huyết Ảnh bị một vết thương sâu ở vai, máu đen rỉ ra. Thanh Phong bị bong gân ở tay do va chạm mạnh với Huyết Ảnh. Cả hai đều đã chiến đấu quá lâu và quá khốc liệt, khiến sức mạnh của họ đã không còn ở đỉnh cao.
Hải Long biết, đây là cơ hội cuối cùng. Lệnh bài trong tay hắn đã gần như cạn kiệt năng lượng. Cậu chỉ có thể dịch chuyển một lần nữa, đến một nơi thật sự cô lập.
“Thái Đức, bám chắc vào ta!” Hải Long tập trung hết ý chí vào lệnh bài, hướng về một mảnh lục địa bay lơ lửng bị che khuất bởi đám mây linh khí hỗn loạn, đó chính là Lục Địa Bay mà cậu đã thấy trong tầm nhìn.
Vòng xoáy đỏ máu lại bùng lên, nuốt chửng hai người, ngay trước khi cú chém cuối cùng của Thanh Phong và xích trói của Huyết Ảnh kịp chạm vào họ.