Chương 86: Bất Ngờ
Hải Long và Thái Đức vẫn còn bàng hoàng, đứng sững sờ trong phủ Lục Gia đang hoang tàn. Lục Hùng nằm đó, yếu ớt và đau đớn. Họ cố gắng chăm sóc ông một cách tận tình, dùng chút vải sạch còn sót lại để lau mặt và đưa nước cho ông uống. Dù bản thân cũng kiệt sức, nhưng họ vẫn dốc hết sức mình.
Sau khi Lục Hùng đã ổn định hơn một chút, dù vẫn còn rất yếu, Hải Long và Thái Đức quyết định đi tìm kiếm thêm thức ăn và xem xét tình hình bên ngoài. Họ dìu Lục Hùng đến một nơi an toàn hơn trong phủ, dặn dò ông giữ yên lặng.
Vừa bước gần tới cổng phủ, định ra ngoài, bỗng một tiếng động lạ vang lên, khiến cả Hải Long và Thái Đức rùng mình. Tiếng động đó không phải là tiếng bước chân hay tiếng la hét của đám người tranh giành thức ăn. Đó là một tiếng gọi, yếu ớt nhưng đầy quen thuộc, vang lên từ phía cổng.
“Lão gia…”
“Phu nhân…”
Hai tiếng gọi đó, dù rất nhỏ, nhưng lại như tiếng sét đánh ngang tai Hải Long và Thái Đức. Lão gia? Phu nhân? Chẳng lẽ…
Họ thận trọng tiến lại gần cổng. Và rồi, một thân ảnh phụ nữ gầy gò, co ro, đang cố gắng che giấu khuôn mặt mình, khẽ bước vào từ phía cổng. Khi ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài rọi vào, sự kinh ngạc tột độ hiện rõ trên khuôn mặt của cả Hải Long và Thái Đức. Người phụ nữ trước mặt họ chính là phu nhân Bích Tiêu, vợ của Gia chủ Lục Hùng.
Nhưng nhìn bà lúc này cũng khác hoàn toàn lúc trước. Vẻ quý phái, kiêu sa ngày nào đã biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt hốc hác, xanh xao, đôi mắt trũng sâu, và mái tóc rối bù. Trên gương mặt bà, một số chỗ có vết bầm tím, sưng tấy, có lẽ do bị tác động mạnh, dù bà cố gắng che giấu bằng cách cúi gằm mặt. Tuy nhiên, dù trong hoàn cảnh thảm hại đến đâu, bà vẫn toát lên một vẻ quý phái cố hữu, một khí chất không thể lẫn vào đâu được của một phu nhân gia tộc lớn.
Thái Đức không nhịn được nữa, cậu ta bước tới, giọng nói đầy sự bàng hoàng và cả một chút phẫn nộ. “Bà… bà còn đến đây làm gì?! Bà… bà đã bỏ đi cùng Lạch Khứ cơ mà?!”
Lục Hùng, dù vẫn còn rất yếu, nhưng khi nghe Thái Đức nói vậy, ông ta vội vàng giơ tay ra hiệu cho Thái Đức im lặng. Ánh mắt ông ta nhìn Thái Đức đầy sự van nài, rồi lại nhìn sang Bích Tiêu với một nỗi đau đớn khôn tả. Khung cảnh lúc này vô cùng trầm lắng, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của căn phòng, và tiếng thở dốc của Lục Hùng.
Gia chủ Lục Hùng khẽ vẫy tay, ra hiệu cho Hải Long và Thái Đức đi chỗ khác. Ông không muốn họ chứng kiến cảnh này, không muốn họ biết thêm về sự thật đau lòng. Nhưng Hải Long và Thái Đức, với sự tò mò và lo lắng, vẫn tìm một chỗ khuất để xem lén. Họ cảm thấy có điều gì đó không ổn, một bí mật sâu kín đang bị che giấu.
Bất ngờ, phu nhân Bích Tiêu khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Lục Hùng, tràn ngập sự hối lỗi và đau khổ. “Thiếp… thiếp xin lỗi, Lão gia…” Giọng bà yếu ớt, nghẹn ngào. “Thiếp… thiếp biết mình không còn mặt mũi nào để quay lại đây nữa… Thiếp đã sai rồi…” Bà ta cố gắng che giấu những vết bầm tím trên cánh tay bằng cách kéo ống tay áo xuống, nhưng sự run rẩy của đôi tay đã tố cáo tất cả.
Lục Hùng nhìn bà, ánh mắt ông ta đầy sự xót xa. Ông muốn hỏi bà có sao không, muốn ôm bà vào lòng, nhưng cơ thể yếu ớt không cho phép.
Hải Long không nhịn được, hắn bước ra khỏi chỗ nấp. “Phu nhân… bà có sao không?” Hắn hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm.
Bích Tiêu giật mình, vội vàng cúi mặt xuống. “Không… không có gì… Ta chỉ đến… xin lỗi Lão gia… rồi ta sẽ đi…” Bà ta nói, giọng nói đầy sự tuyệt vọng, rồi bà ta lảo đảo quay lưng bước ra khỏi phủ, thân hình gầy gò, yếu ớt.
Lòng Gia chủ Lục Hùng đau nhói. Ông ta cố gắng gượng dậy, vươn tay ra định níu kéo bà lại, nhưng không thành vì cơ thể không cho phép. Ông ta chỉ có thể nhìn bóng lưng gầy gò của Bích Tiêu khuất dần trong màn đêm, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hốc hác.
Hải Long và Thái Đức đơ ra một hồi, nhìn cảnh tượng đau lòng đó. Họ không ngờ sự việc lại phức tạp đến vậy. Sau đó, cả hai quay lại, đỡ Lục Hùng.
“Các ngươi xem lén đủ chưa?” Lục Hùng hỏi, giọng ông ta đầy sự mệt mỏi và chua chát.
Hải Long và Thái Đức cúi đầu, không nói gì. Họ biết, Lục Hùng đã phát hiện ra họ.
“Gia chủ… Người hãy nghỉ ngơi đi. Chúng con sẽ đi tìm thức ăn và xem xét tình hình bên ngoài.” Hải Long nói, cố gắng trấn an ông.
Lục Hùng gật đầu yếu ớt. “Đi đi… Cẩn thận.”
Bọn hắn thật sự bây giờ muốn xem làng của mình ra sao. Nỗi lo lắng cho những người thân yêu ở quê nhà thúc giục họ. Hải Long đưa số lương thực còn lại của mình cho Gia chủ Lục Hùng, dù biết rằng nó cũng chẳng thấm vào đâu. Rồi cả hai lên đường, rời khỏi phủ Lục Gia, rời khỏi Thành Bạch Vân đang chìm trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Những con phố quen thuộc của Thành Bạch Vân giờ đây ngổn ngang xác chết, không phân biệt binh lính hay dân thường. Mùi tử khí nồng nặc, quyện với mùi máu và sự mục rữa, bao trùm khắp nơi. Luồng tinh huyết màu đỏ tươi vẫn không ngừng bốc lên từ những thi thể, xoáy thẳng lên trời, hòa vào vòng xoáy khổng lồ trên cao, tạo ra cảnh tượng kỳ dị và ghê rợn. Hải Long và Thái Đức cố gắng nhớ đường về làng, nhưng những biến dị đã làm thay đổi cảnh quan xung quanh nên việc tìm đường trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Những con đường quen thuộc giờ đây bị chặn bởi những đống đổ nát, những vết nứt lớn trên mặt đất, hoặc những khu vực bị bao phủ bởi tử khí.
“Con đường này… hình như không phải là đường về làng chúng ta nữa rồi, Hải Long…” Thái Đức nói, giọng đầy lo lắng. “Mọi thứ đều thay đổi hết rồi.”
“Cố gắng lên, Thái Đức. Chúng ta sẽ tìm được. Nhất định phải tìm được.” Hải Long đáp, ánh mắt hắn kiên định.
Họ đi qua những khu rừng từng xanh tươi, giờ chỉ còn là những thân cây khô héo, vặn vẹo. Từ những con sông, suối, những luồng tử khí màu đen bốc lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Đột nhiên, “Ở kia có tiếng động!” Hải Long thì thầm, ánh mắt hắn sắc lạnh. Hắn nghe thấy tiếng gầm gừ, tiếng cào xé, và tiếng va chạm mạnh mẽ từ phía trước. Cả hai cầm kiếm, thận trọng tiến sát lên xem xét.
Hóa ra, đó là một cuộc chiến sinh tử. Hai con báo, một con báo trưởng thành với bộ lông đen tuyền và đôi mắt sắc lạnh, và một con báo cái khác với bộ lông màu vàng cam, đang cùng nhau chiến đấu chống lại một đám thú vật biến dị hung hãn. Đám thú vật này có hình thù kỳ dị, thân hình lởm chởm gai nhọn, đôi mắt đỏ ngầu, và những chiếc răng nanh sắc nhọn. Chúng gầm gừ, lao vào tấn công hai con báo một cách điên cuồng.
Hải Long nhận ra con báo đực này chính là con báo mà hắn đã gặp lần đầu tiên khi tiến vào Thành Bạch Vân.
“Này, Hải Long! Con báo kia nhìn trông quen mắt!” Thái Đức thốt lên, ánh mắt ngạc nhiên.
Hải Long không chút do dự. “Chúng ta phải giúp chúng!” Hắn nói, rồi cùng Thái Đức lao vào cuộc chiến. Dù kiệt sức, nhưng hắn vẫn vung kiếm, chém vào những con thú biến dị đang tấn công hai con báo. Thái Đức cũng dùng cung, bắn những mũi tên chính xác vào những điểm yếu của chúng.
Hai con báo, thấy có người giúp mà không làm hại chúng, cũng không chút do dự, cùng họ phản công. Chúng gầm gừ, vồ lấy những con thú biến dị, dùng móng vuốt và răng nanh xé xác chúng một cách tàn bạo. Cuộc chiến diễn ra ác liệt, nhưng với sự phối hợp của Hải Long, Thái Đức và hai con báo, đám thú biến dị dần dần bị đẩy lùi.
Sau khi đám thú biến dị đã bỏ chạy, hai con báo tiến đến gần Hải Long và Thái Đức, dụi đầu vào chân họ, phát ra những tiếng “gừ gừ” thân thiện, như một lời cảm ơn. Cả hai bây giờ khá đói và khát, cơ thể rã rời. Hai con báo dường như hiểu được điều đó, chúng quay đầu, ra hiệu cho Hải Long và Thái Đức đi theo.
Chúng dẫn họ đến một thung lũng nhỏ, ẩn mình giữa những vách đá. Ở đó, một vũng nước xanh biếc hiện ra, trong vắt đến lạ thường. Nước trong vũng không ngừng phát ra những luồng sáng xanh lam nhạt, lấp lánh như những vì sao. Khi Hải Long và Thái Đức uống nước, một cảm giác mát lạnh, sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Cơn đói và cơn khát dần biến mất, sức lực của họ được phục hồi một cách thần kỳ. Đây không phải là nước bình thường, nó mang một chút thần kỳ, một chút linh khí của đất trời.
“Nước này… nó thật kỳ diệu!” Thái Đức thốt lên, ánh mắt kinh ngạc.
Hải Long gật đầu. Hắn cảm nhận được Thiên Linh Châu trong người hắn cũng phát ra ánh sáng yếu ớt, như đang cộng hưởng với nguồn nước này. Hắn cẩn thận lấy bình da của mình, múc đầy nước, mang theo để dùng cho những ngày tới.
Sau khi được tiếp thêm sức lực, cả hai tiếp tục lên đường, hai con báo vẫn đi theo bên cạnh, như những người bạn đồng hành trung thành.
Bầu trời trên cao, hai vòng xoáy khổng lồ, một đỏ tím từ phía Nam và một đen kịt từ phía Bắc, giờ đây đã tiến lại gần nhau, sắp chạm vào nhau. “Đùng! Đùng! Đùng!” Một nguồn năng lượng khủng khiếp, vượt xa mọi tưởng tượng, đột nhiên bùng nổ từ giữa hai vòng xoáy. Ánh sáng chói lòa, màu trắng bạc, xé toạc màn đêm, rọi sáng cả một vùng trời rộng lớn. Tiếng nổ vang vọng khắp Đại Việt, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, như thể tận thế đã đến.
Cả Hải Long và Thái Đức đều quay lại, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía nguồn năng lượng đó. Thực ra, đó là chỗ Kinh thành Long Thành, nơi Hoàng đế đối mặt với số phận của mình. Cả hai đều không biết nguồn năng lượng đó từ đâu mà có, chỉ biết rằng nó mang theo một sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, có thể nuốt chửng mọi thứ. Đại Việt đang bước vào thời khắc cuối cùng.